(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 737:
Hắc Phong Lĩnh, lãnh địa yêu thú, mỗi yêu thú đều có phạm vi hoạt động riêng, tuân thủ luật rừng. Hiếm có yêu thú nào dám tiến vào sâu bên trong sinh sống, bởi nơi ấy có những yêu thú cường đại cư ngụ.
Sâu nhất trong Hắc Phong Lĩnh, quanh năm tuyết rơi không ngớt, hình thành một lãnh địa rộng lớn vô ngần, trắng xóa một màu, toàn bộ đều là tuyết lạnh buốt. Nếu có người đặt chân đến nơi đây, lớp tuyết đóng dày đặc dưới chân cũng đủ ngập đến đầu gối.
Thế nhưng, tầng tuyết dày này trắng tinh một màu, tinh khiết đến mức gần như không có bất kỳ dấu chân nào.
Đây là một lãnh địa không kẻ nào dám đặt chân đến, dù là người hay yêu thú.
Giờ phút này, trong vùng tuyết trắng này, một yêu thú đầu người thân trâu chậm rãi bước qua. Đây là một con Ngưu yêu đã tu luyện mấy trăm năm, giờ đây đã nửa hóa hình, chỉ còn chút nữa là có thể tiến hóa thành Thiên yêu cường đại. Khi ấy, nó sẽ hóa thành hình người, ra ngoài ngắm nhìn thế giới nhân loại.
Con Ngưu yêu liếc nhìn vùng đất tuyết trắng kia, tiến đến cạnh ranh giới tuyết trắng, nhưng vẫn không dám đặt chân vào dù chỉ nửa bước. Chỉ cần đặt chân lên mặt tuyết, khác nào bước vào vùng sâu nhất của Hắc Phong Lĩnh này. Nó không dám. Ngưu yêu nhìn mảnh tuyết trắng vô bờ, trong mắt lộ rõ vài phần kính sợ, vài phần kiêng kỵ. Trong Hắc Phong Lĩnh, chưa từng có yêu thú hay nhân loại nào dám bước vào lãnh địa này mà còn sống trở ra. Điều này do ông nội Ngưu yêu kể cho nó nghe, và cũng nói rõ, từ đời ông nội nó, nơi đây đã là cấm địa của yêu thú và nhân loại, cấm địa của Hắc Phong Lĩnh.
Vô số lần, nó muốn tiến vào nhìn ngó một chút, nhưng nhớ lại lời dặn của ông, nó liền mạnh mẽ kiềm nén khát khao này.
Ngưu yêu lặng lẽ phủ phục ở đó, hấp thu yêu khí trời đất tinh thuần thẩm thấu ra từ bên trong, lặng lẽ hưởng thụ. Mắt nó thỉnh thoảng liếc nhìn sâu bên trong mảnh tuyết trắng kia, nó rất muốn biết, rốt cuộc bên trong đó có gì?
Mảnh lãnh địa tuyết trắng kia, phía trên vẫn là những bông tuyết bay múa. Theo ánh mắt của Ngưu yêu, xuyên qua vài ngàn dặm, đó đại khái là nơi sâu nhất trong mảnh tuyết trắng này.
Nơi đó, có một cái động khổng lồ, cửa động có hình dáng tựa như một con yêu thú, nhưng khi bông tuyết rơi xuống gần động thì lập tức hòa tan. Tuyết trong động này còn trắng hơn cả bên ngoài.
Xung quanh cửa động này, có mấy pho tượng yêu thú do tuyết trắng khắc thành, toàn bộ đều là tuyết. Trong đó có hùng yêu khổng lồ, có đại bàng yêu cường hãn, hình thể cũng cực kỳ to lớn, từ xa nhìn vào cũng đủ khiến người ta run rẩy.
Ngay vào lúc này, trong cửa động kia hình như truyền ra một tiếng động rất nhỏ. Sau một khắc, những bông tuyết trên bầu trời đều ngưng lại, toàn bộ đều đứng yên giữa không trung, không hề nhúc nhích, trông rất quỷ dị.
Mặt tuyết bên trong chậm rãi lay động, hoặc là nói, cái động khổng lồ hình yêu thú kia đang lay động, kèm theo những tiếng ầm ầm nhỏ. Một luồng khí tức đáng sợ khiến không gian xung quanh như trở nên tĩnh lặng. Không đúng, đây không phải là cái động, mà là một con yêu thú chân chính đang nằm đó. Lúc này, con yêu thú kia đã động đậy.
Thân hình khổng lồ hơn mười thước, cao năm sáu thước, bộ lông toàn thân trắng hơn cả tuyết, đôi mắt ấy chói sáng, xinh đẹp. Đây là một con yêu thú cực kỳ xinh đẹp, nếu nó có thể nhỏ bé hơn một chút, nhất định sẽ khiến mọi người đều yêu thích.
Rầm rầm… Từng tiếng động vang dội. Những bức tượng tuyết kia cũng động đậy. Không phải tượng tuyết, mà là yêu thú chân chính, tất cả đều là yêu thú khổng lồ.
Rầm… Ầm…. Những bức tượng này đều phủ phục xuống đất, cúi đầu về phía yêu thú ở giữa, cung kính kêu lên: - Chủ mẫu!
Tuy mang hình hài yêu thú, nhưng âm thanh lại là tiếng người.
Con yêu thú xinh đẹp khổng lồ ở giữa đưa mắt nhìn quanh, sau đó dừng lại trước Đại Bàng yêu, hỏi: - Đại Bàng, ta ngủ bao lâu rồi?
- Chủ mẫu, đã qua mười năm! Đại Bàng khẽ vỗ cánh, phủi đi lớp tuyết đọng trên thân, cung kính đáp.
Trong thế giới yêu thú, luật rừng càng trở nên rõ ràng hơn. Yêu thú cường đại muốn nô dịch yêu thú nhỏ yếu, thì yêu thú nhỏ yếu chỉ có thể cam chịu khuất nhục, nếu không sẽ bị xé nát.
- Mười năm, lâu như vậy! Tuyết yêu xinh đẹp kia lẩm bẩm nói khẽ. Ý thức khủng bố bao trùm toàn bộ lĩnh vực tuyết trắng. Trong khoảnh khắc, một luồng uy áp đáng sợ giáng xuống, khiến đám yêu thú cường đại phủ phục xuống, cúi rạp người thật thấp. Vùng băng tuyết mênh mông, những bông tuyết cũng ngừng rơi xuống, còn Ngưu yêu đang nhích gần khu vực tuyết trắng kia lại chợt ngẩng đầu, lộ ra thần sắc chấn động.
Ngay sau đó, Ngưu yêu cúi thấp đầu, phủ phục xuống, cuối cùng nó cũng hiểu được lời dặn dò của ông mình.
Tại trung tâm khu vực tuyết trắng này, con tuyết yêu khổng lồ kia khẽ nhíu mày. Trong chớp mắt, một luồng yêu khí khủng bố giáng xuống, khiến yêu thú cường đại xung quanh không dám thở dốc, câm như hến.
- Tiểu thư đâu? Đại yêu Tuyết Sắc lạnh lùng hỏi. Những yêu thú kia bị dọa đến mức thân thể kịch liệt run rẩy.
- Đại Bàng, ngươi nói đi! Đại Bàng thầm nghĩ mình gặp xui xẻo rồi. Nó ngẩng đầu, thấy đôi mắt sắc bén và lạnh lùng kia, nó gần như không thở nổi.
- Chủ mẫu, mấy năm trước, tiểu thư không chịu nghe lời khuyên của chúng ta, đã tự mình rời đi, đã… đã đi đến thế giới nhân loại! Đại Bàng run rẩy nói, trong lúc nói, thân thể không ngừng run rẩy. Chủ mẫu không hề ôn hòa như tiểu thư, uy nghiêm của người, không có yêu thú nào dám mạo phạm.
Nghe được lời của Đại Bàng, trong mắt Tuyết yêu lộ ra hàn mang lãnh liệt, liếc mắt quét qua các yêu thú một lượt, lạnh lùng nói: - Các ngươi nên cầu nguyện cho tiểu thư không xảy ra chuyện gì!
Lời vừa thốt ra, trên người Tuyết yêu, một nhúm lông trắng như tuyết bay lên không trung, hòa vào những bông tuyết, vậy mà hóa thành một cái gương.
- Linh Lung, ngươi thật không biết trời cao đất rộng rồi! Tuyết yêu lộ vẻ nghiêm túc, trên người nàng bộc phát ra màn sáng thánh khiết. Một ngón tay chỉ lên mặt gương, quang mang tuyết sắc phóng lên, trong mặt gương hiện ra từng hình ảnh.
Trong hình ảnh, xuất hiện một cô gái, thánh khiết như tiên nữ. Nếu Lâm Phong ở nơi đây, chắc chắn sẽ chấn động, vì hình ảnh cô gái trong đó chính là Mộng Tình.
Hình ảnh biến ảo cực kỳ nhanh, một hơi thở trôi qua là một ngày, một canh giờ tựa một năm. Từng màn cảnh trong mười năm, toàn bộ đều hiển hiện ra từ trong hình ảnh. Khi thấy Mộng Tình bị đánh cho biến thành yêu thú, ầm một tiếng, hình ảnh lập tức vỡ tan, còn Tuyết yêu kia cũng đã hoàn toàn trầm mặt xuống.
Về phần những yêu thú khác, vừa nhìn thấy hình ảnh cuối cùng thì lập tức nằm rạp xuống đất, thân thể không ngừng run rẩy, giống như bị cái lạnh thấu xương xâm chiếm, xong rồi, xong rồi….
Chậm rãi xoay người, Tuyết yêu nhìn những yêu thú đang nằm rạp đầy đất, trên mặt đã lạnh đến cực điểm.
Thân thể khổng lồ của Tuyết yêu chậm rãi hóa thành hình người, là một nữ tử trung niên. Trên người khoác trường bào trắng như tuyết, còn đôi mắt của nàng, so với tuyết còn lạnh hơn.
Phất tay, dưới đất liền xuất hiện một ngọn tuyết tháp. Tòa tuyết tháp này nhanh chóng phóng lớn, tuyết tháp khổng lồ như một tòa lao tù, cửa tuyết tháp vẫn đang mở rộng.
- Các ngươi tự mình bước vào đi! Nữ tử xinh đẹp vừa hóa thành chậm rãi nói. Những yêu thú kia càng thêm run rẩy, nhìn tuyết tháp với ánh mắt tràn ngập sợ hãi.
- Còn muốn ta mời sao? Giọng của nàng càng lạnh thêm vài phần. Một luồng uy áp bao phủ lấy những yêu thú kia, từng tiếng gào thét trầm thấp vang lên. Từng con yêu thú hóa thành hình người, sau đó chậm rãi tiến vào trong Tuyết tháp. Đợi đến khi tất cả tiến vào trong tuyết tháp, cửa tuyết tháp cũng lập tức đóng lại.
- Các ngươi hãy cầu nguyện tiểu thư không sao, nếu không, vĩnh viễn cũng đừng hòng bước ra! Nữ tử trung niên xinh đẹp vung tay, tuyết tháp dần thu nhỏ lại, hóa thành một sợi lông trắng như tuyết, rồi trực tiếp bay trở lại trên người nàng.
Mà nàng cũng lao vút lên hư không, bay về phía Tuyết Nguyệt quốc, mỗi bước đạp ra đều đi được rất xa.
Ngưu yêu vẫn nằm rạp ở đó, cho đến khi luồng yêu khí chấn động trời cao kia đi xa hẳn, nó mới dám ngẩng đầu lên, nhìn thân ảnh phía xa một cái, lộ rõ sự kính sợ sâu sắc. Chương truyện này được truyen.free giữ bản quyền dịch thuật.