(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 711:
Nhiều người chứng kiến cảnh tượng ấy trên không trung, đến nỗi quên mất mình đang đứng trên chiến trường. Thật đáng sợ! Chàng thanh niên này, thực lực quá đỗi kinh hoàng, còn đáng sợ hơn cả những yêu thú từng tràn xuống trước đó.
Liễu Phỉ nhìn bóng lưng phía trước, tuy không đồ sộ, nhưng khi đứng chắn trước nàng lại sừng sững như núi cao, vững vàng không đổ, có thể gánh vác tất thảy vì nàng.
Nàng vẫn còn nhớ mơ hồ lần đầu tiên gặp Lâm Phong. Khi đó, Lâm Phong xông vào Nhất Tuyến Thiên, bắt gặp nàng đang tu luyện dưới nước, thế nên nàng đã đuổi giết hắn. Lúc bấy giờ, Lâm Phong chỉ là một đệ tử ngoại môn yếu ớt nhưng đầy mưu mẹo. Sau này, hắn từng bước quật khởi, dần dần trở nên cường đại. Ngay cả cha nàng cũng coi trọng hắn, thậm chí còn phó thác nàng cho hắn.
Nhìn lại hôm nay, Lâm Phong đứng bất động, chỉ với một ý niệm. Vạn vạn kiếm quang bao phủ trời đất, trực tiếp vạn kiếm xuyên tâm hai kẻ còn mạnh hơn cả nàng, xé nát chúng thành bụi phấn. Thực lực như vậy, quả thật quá chấn động, nàng không thể tưởng tượng nổi đó là loại sức mạnh nào. Chuyện này tựa như một vòng luân hồi dài đằng đẵng, trên con đường võ đạo, Lâm Phong đã đứng ở một thế giới hoàn toàn khác với nàng, đã vượt xa mọi tưởng tượng của nàng.
Lúc này, Lâm Phong đứng đó, ánh mắt vẫn lạnh lùng, nhìn xuống phía dưới, gầm lên:
- Toàn bộ dừng tay cho ta!
Giọng nói kinh khủng hóa thành sóng triều cuồn cuộn, chấn động màng tai mỗi người, khiến thân hình bọn họ run lẩy bẩy. Mọi người thậm chí quên đi chém giết, ngẩng đầu nhìn thân ảnh trên không trung.
- Quân thành Đoạn Nhận, toàn bộ lui về sau!
Lại một câu mệnh lệnh vang lên, giọng nói bình tĩnh từ miệng Lâm Phong thốt ra, mang theo ý chí không thể nghi ngờ. Chúng quân thành Đoạn Nhận cũng nhận ra Lâm Phong. Nhìn thân ảnh chàng thanh niên đứng trên lưng yêu thú, chính là thiếu niên anh hùng năm xưa đã từng đốt thành Đoạn Nhận, hôm nay lại một lần nữa ảnh hưởng đến toàn bộ chiến trường.
Lần trước Lâm Phong dùng mưu kế, lần này, lại dùng thực lực sao?!!!
Tiếng ầm ầm hỗn loạn vang lên, chúng quân thành Đoạn Nhận bắt đầu lui về phía sau, muốn tách khỏi quân nước Liệp Vân. Tốc độ cực nhanh, giống như thủy triều dâng.
Lui về sau, Lâm Phong lại làm ra điều tối kỵ trong quân đội, hạ lệnh ba quân lui lại.
Nhưng, tướng sĩ ba quân không chút do dự nào, toàn bộ đều nghe theo Lâm Phong. Đây là một loại tín nhiệm và tin phục, dĩ nhiên, đây cũng là uy vọng do Lâm Phong vừa phô bày thực lực.
- Hắn thật sự có thể một mình xoay chuyển cục diện chiến trường sao?
Liễu Phỉ nhìn Lâm Phong, lẩm bẩm nói nhỏ. Cường giả tuyệt thế chân chính, có thể một người chiến đấu với quân đoàn hùng hậu, giống như Ma Yết Hàn Mặc và viện trưởng học viện Thiên Nhất, Yên Vũ Bình Sinh. Thực lực cường hãn của bọn họ có thể một mình xoay chuyển một trận chiến. Hôm nay, Lâm Phong cũng có thực lực này sao?
Rất nhanh, quân thành Đoạn Nhận đã tách khỏi quân nước Liệp Vân. Ở giữa tạo thành một ranh giới phân biệt rõ ràng. Bọn họ cũng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, người nước Liệp Vân cũng không ngoại lệ.
Tướng quân nước Liệp Vân khẽ nheo mắt. Hôm nay cường giả thần bí không có mặt ở đây, chẳng lẽ chàng thanh niên này xuất hiện, để chiến đấu sao?!
- Giết hắn đi!
Tên tướng quân quay đầu nói với hai cường giả hộ vệ bên cạnh. Đó là thị vệ thân cận do hoàng thất Liệp Vân ban cho hắn, thực lực mạnh nhất trong quân, tu vi đạt tới Huyền Vũ cảnh tầng sáu. Hắn không tin, Lâm Phong có thể lợi hại bằng hai người này.
Nhưng hai người kia lại lộ vẻ nghiêm nghị. Tu vi của họ là Huyền Vũ cảnh tầng sáu, thế nên mới cảm nhận được sự cường đại của Lâm Phong. Chỉ với một kích vừa nãy của Lâm Phong, đã đủ để uy hiếp được bọn họ. Cho nên, bọn họ cũng trở nên cẩn thận, không dám khinh thường.
Hai người xông lên không trung, nhưng Lâm Phong căn bản không để ý đến bọn họ. Lâm Phong đưa tay sờ thanh kiếm cổ xưa sau lưng.
Ôngggg…
Một tiếng kiếm minh vang lên. Sau lưng Lâm Phong, một tia sáng màu máu vọt thẳng lên không trung, dường như muốn đâm thủng trời cao. Một luồng kiếm ý bị đè nén bấy lâu phóng thích ra, thanh kiếm lạnh lùng.
Hai người vừa vọt lên kia liền khựng lại. Kiếm ý này… là lực lượng ý chí kiếm đạo sao?!!!
Tia sáng màu máu hoàn toàn phóng ra quang mang của nó. Khi Huyết kiếm rời vỏ, trong trời đất đã tràn ngập kiếm ý vô tận gào thét. Luồng ý chí kiếm đạo khủng bố này từ trên không trung ép xuống, ép cho mọi người không thở nổi. Hai người bay lên không nhìn chằm chằm cảnh tượng này, thân hình ngưng tiến tới.
- Không tốt!
Hai người nhanh chóng hạ xuống, nhưng đã quá chậm rồi. Mọi người chỉ thấy Huyết kiếm trong tay Lâm Phong chậm rãi vung xuống, hai tia kiếm quang màu máu xẹt qua không trung. Thân hình hai người kia trực tiếp bị chém đứt, máu tươi hóa thành một dòng máu đỏ, không ngừng chảy vào trong Huyết Kiếm. Huyết kiếm, lại uống máu.
Hai cường giả Huyền Vũ cảnh tầng sáu, Lâm Phong chỉ cần một kiếm, một kiếm tùy tiện đã giết chết bọn chúng.
Không gian trầm mặc một hồi. Một kiếm này, đối với quân thành Đoạn Nhận chính là chấn động, cùng với sự hưng phấn khát máu. Còn đối với người nước Liệp Vân thì là chấn động và sợ hãi.
- Gràooo…
Trầm mặc trong chốc lát, tiếng rống chấn động trời đất từ trong quân thành Đoạn Nhận vang lên. Bọn họ muốn phát tiết sự phẫn nộ và lửa giận trong lòng. Đã từng, một phương nước Ma Việt cùng nước Liệp Vân có một nam tử thần bí, giết người vô số, không ai có thể ngăn cản, mấy vị tướng quân cũng bị kẻ này giết hại. Hôm nay, bên phía bọn họ, rốt cục đã xuất hiện một anh hùng, một vị anh hùng có thể một mình phá vỡ cục diện chiến trường.
Lúc thiếu niên đã tung hoành ngàn dặm cứu công chúa, một mồi lửa thiêu rụi mấy chục vạn quân nước Ma Việt. Hôm nay đã trưởng thành, lại trở thành linh hồn của ba quân, là chiến hồn!
- Những kẻ tham dự trận chiến này, các ngươi phải dùng sinh mạng mà sám hối. Hãy dùng máu của các ngươi để tế điện những tướng sĩ đã hy sinh của chúng ta!
Lâm Phong chậm rãi nói. Ý chí kiếm đạo tràn ngập túc sát chi khí kia như hòa hợp với giọng nói lạnh lùng của hắn, khiến vô số người run lẩy bẩy.
Dậm chân, Lâm Phong vọt ra ngoài, hít sâu một hơi. Ý chí kiếm đạo vô cùng vô tận dường như muốn xé rách trời cao.
- Dùng tính mạng mà sám hối đi!
Trong mắt Lâm Phong lộ ra một tia quang mang khát máu. Hắn cúi đầu, nhẹ giọng nói.
- Giết… - Giết giết… - Giết giết giết…
Từng chữ "Giết" của Lâm Phong chấn động trời cao, thiên địa rối loạn, một mảnh xơ xác tiêu điều. Vô tận kiếm khí gào thét hóa thành kiếm quang thực chất, đánh thẳng vào quân đoàn nước Liệp Vân, xé nát từng sinh mệnh, tựa như cắt cỏ. Từng tên quân sĩ nước Liệp Vân ngã xuống liên tục, tiếng gào thét sợ hãi không ngừng vang lên. Giờ khắc này, sinh mạng lại yếu ớt đến thế, nơi kiếm khí đi qua, không một kẻ nào có thể cản, chết, toàn bộ đều chết.
Kiếm quang vô tận kia dường như không có điểm cuối. Ý chí kiếm đạo từ trên người Lâm Phong phóng ra áp xuống. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, máu tươi nhuộm đỏ đại địa, tiếng vó ngựa rối loạn không ngừng.
Liễu Phỉ cùng quân đội thành Đoạn Nhận ngây dại nhìn một màn này. Lâm Phong không chỉ ảnh hưởng đến chiến cuộc, hắn rõ ràng muốn một người mà tru diệt mấy chục vạn quân sĩ đối phương.
Bọn họ chỉ từng nghe lời đồn đại rằng, võ tu cường đại có thể dùng lực bổ núi, giết người như giết chó, giận dữ giết ngàn vạn người. Mà hôm nay, bọn họ chân chính hiểu được, đó không phải là câu chuyện hư cấu. Hôm nay, Lâm Phong dưới cơn nóng giận, máu chảy thành sông, nơi hàng ngàn hàng vạn kiếm quang đi qua, không một kẻ nào sống sót.
Khi kiếm quang tràn ngập túc sát tiêu tán, mọi người như có một cơ hội thở dốc trong khoảnh khắc. Nhưng lúc ngẩng đầu lên, bọn họ chỉ thấy Lâm Phong dùng hai tay nâng kiếm, ánh mặt trời chiếu rọi trên lưỡi kiếm. Trên Huyết Kiếm đột nhiên có một tầng ánh sáng mặt trời chói mắt.
Quang mang màu máu xẹt qua không trung, vô tận kiếm quang từ trên không trung chém xuống. Phàm là người bị kiếm quang màu máu chém qua, toàn bộ đều ngã xuống, bị trực tiếp chém nát, không một kẻ nào sống sót. Mà những người khác cũng bị dọa sợ vỡ mật. Bọn họ nào đã từng thấy lực lượng chấn động đến thế. Đại quân vài chục vạn người, trước mặt Lâm Phong lại giống như trò đùa, giống như cỏ rác, dễ dàng tru diệt.
Những người còn sống đều gục trên mặt đất, trên người đẫm mồ hôi lạnh. Bọn họ phải dùng sinh mạng trả giá, sám hối cho chiến dịch này.
Tên tướng quân nước Liệp Vân kia cũng run lẩy bẩy. Giờ phút này, hắn đã hiểu được ánh mắt của tướng quân Ma Việt khi tách ra, muốn diệt thành Đoạn Nhận, sau đó thuận thế đi xuống sao?
Điều chờ đợi bọn họ không phải là mở rộng biên giới, mà là hủy diệt. Cường giả áo đen thần bí kia, cuối cùng cũng không xuất hiện trở lại.
- Giết!
Lâm Phong vung Huyết kiếm lên, chỉ về phía Ma Việt. Vó ngựa chạy chồm, sát khí cuồn cuộn. Ba quân thành Đoạn Nhận điên cuồng lao lên, Xích Huyết thiết kỵ giẫm nát mặt đất, đạp lên thi thể quân Liệp Vân, tru diệt đám tàn quân đã đánh mất ý chí chiến đấu.
Nơi đi qua, không còn người sống, kiếm chỉ thẳng Ma Việt!
Tác phẩm dịch thuật này được truyen.free độc quyền phát hành.