Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 7:

Lâm Phong tiến vào một khoảng không rộng rãi, trong lòng vẫn còn vương vấn cảm giác lạnh lẽo. Đây chính là thế giới cường giả vi tôn, nơi sinh mạng con người bị xem nhẹ tựa cỏ rác, chỉ cần có thực lực mạnh mẽ, muốn giết thì giết.

Hắn chỉ vô tình bước vào nơi ấy, hơn nữa chỉ lướt nhìn qua đã quay lưng rời đi, vậy mà Liễu Phỉ vẫn muốn lấy mạng hắn, bất kể họ là đồng môn cùng tông.

- Kẻ có Tiễn Vũ Hồn có thể truy lùng và tiêu diệt kẻ địch, lực công kích cũng mạnh mẽ, nhưng nếu ở cự ly gần, chỉ cần một chiêu, ta có thể đoạt mạng nàng ta.

Lâm Phong rất hài lòng với chiêu Bạt Kiếm thuật mà hắn dùng ban nãy, nhanh như chớp giật, thế như sấm rền, chỉ trong nháy mắt đã chém đứt mũi tên kia. Thực không uổng công hắn đã chịu đựng sự giày vò tinh thần để tu luyện nó.

Cần phải biết rằng, Lâm Phong ở trên vách đá kia tu luyện bảy ngày đều là tu luyện Bạt Kiếm thuật, lại dùng Hắc Ám Vũ Hồn tăng cường ngộ tính tu luyện của bản thân. Chỉ đến khi tinh thần không thể chống đỡ nổi nữa thì hắn mới thu lại Vũ Hồn, sau đó lại tu luyện thân pháp Phù Quang Lược Ảnh.

- Liễu Phỉ.

Lâm Phong âm thầm khắc ghi dung nhan ấy, rồi lập tức đi lấy ít củi, dùng nhuyễn kiếm cọ vào đá tạo lửa, châm lửa hong khô y phục.

Cách Lâm Phong không xa, bốn bóng người chợt hiện, hẳn đều là đệ tử Vân Hải Tông.

- Bên kia có người, chúng ta mời hắn đi cùng thì sao, thêm một người, thêm một phần sức lực.

Thanh niên vận thanh sam mở miệng.

- Không biết tu vi hắn thế nào?

Thanh niên dáng người khôi ngô khẽ nhếch môi cười, cũng không phản đối.

Nói xong, bốn người tiến về phía Lâm Phong. Cô gái duy nhất trong bốn người thấy Lâm Phong thân trần, khuôn mặt ửng đỏ, khẽ cất lời:

- Xin hỏi, ngươi có thể mặc y phục vào không?

Lâm Phong liếc nhìn cô gái kia một lượt, tuy không xinh đẹp như Liễu Phỉ nhưng ngũ quan đoan trang thanh tú, làn da mềm mại mịn màng. Nếu ở kiếp trước thì cũng được coi là đại mỹ nữ rồi. Nhưng theo trí nhớ kiếp trước, Lâm Phong biết được phụ nữ thế giới này quả thực xinh đẹp hơn phụ nữ ở thế giới trước rất nhiều, e rằng là do tu luyện.

- Chờ chút.

Lâm Phong không phải kẻ khó nói chuyện, mà vì chịu khổ từ thuở bé nên hắn khá tùy tính, cực kỳ dễ ��� chung.

Sau khi mặc xong, Lâm Phong hỏi bốn người kia:

- Có chuyện gì không?

- Là thế này, nhóm bọn ta đang định tới Hắc Phong Lĩnh săn giết yêu thú, muốn mời ngươi đi cùng. Thú hạch săn được sẽ chia đều, không biết ngươi có hứng thú không?

Thanh niên vận thanh sam giải thích. Hắc Phong Lĩnh là vùng Yêu Thú Sâm Lâm cực kỳ rộng lớn nằm ở phía bắc Vân Hải Sơn Mạch, có đệ tử đoán rằng Hắc Phong Lĩnh này có khả năng còn lớn hơn toàn bộ Vân Hải Sơn Mạch rất nhiều. Vân Hải Tông lựa chọn nơi đây lập tông môn rất có thể cũng vì cân nhắc đến Yêu Thú Sâm Lâm này, dù sao, với võ tu mà nói thì Yêu Thú Sâm Lâm đó có thể dùng để rèn luyện thực lực, còn có thể thông qua săn giết yêu thú để lấy da lông và thú hạch rồi mang đi đổi những vật phẩm hữu dụng cho võ giả.

- Được, ta đồng ý.

Lâm Phong gần như không chút suy nghĩ mà đồng ý ngay, hắn quả thực muốn tận mắt chiêm ngưỡng một lần.

- Thật tốt quá! Như vậy chúng ta có năm người rồi, chỉ cần không chạm trán yêu thú cấp chín thì sẽ không có gì đáng lo.

Cô gái thấy Lâm Phong đồng ý thì mừng rỡ. Trong bốn người bọn họ, người có tu vi cao nhất chính là thanh niên áo trắng không thích nói chuyện kia, tu vi Khí Vũ cảnh tầng tám. Mà ba người bọn họ đều là Khí Vũ cảnh tầng bảy. Lâm Phong cũng là đệ tử Vân Hải Tông, tuổi xấp xỉ bọn họ, hẳn cũng sẽ có tu vi Khí Vũ cảnh tầng bảy.

Mà yêu thú bình thường thì chia làm chín cấp, tương ứng với chín tầng cảnh giới Khí Vũ Cảnh. Bởi vậy cô ta cảm thấy chỉ cần không gặp yêu thú cấp chín hoặc là Linh Yêu Thú cường đại hơn thì bọn họ sẽ không gặp phải hiểm nguy nào.

- Huynh đệ, ta tên là Thanh Y, đây là sư huynh Hàn Man, sư muội Tĩnh Vân, người có tu vi lợi hại nhất là Cảnh Phong.

Thiếu niên áo xanh giới thiệu cho Lâm Phong. Thanh niên khôi ngô Hàn Man và thiếu nữ Tĩnh Vân đều mỉm cười chào hỏi Lâm Phong, duy chỉ có vị thanh niên áo trắng có tu vi cao nhất kia thì cao ngạo, sắc mặt đạm mạc.

- Ta là Lâm Phong.

Lâm Phong mỉm cười nói.

- Phế vật Lâm Phong.

Thanh niên áo trắng Cảnh Phong lần đầu tiên mở miệng, liếc nhìn Lâm Phong một cái, tựa cười mà không cười rồi nói:

- Tĩnh Vân sư muội, xem ra chúng ta lãng phí thời gian rồi, kéo theo hắn chỉ thêm gánh nặng mà thôi.

Ba người kia hiển nhiên cũng nghe được danh tiếng của Lâm Phong. Đệ tử ngoại môn của Vân Hải Tông quá đông đảo nên bọn họ chưa từng thấy Lâm Phong, nhưng tên của Lâm Phong thì bọn họ đều biết.

Lâm Phong khẽ nhíu mày, mà ba người kia thì hiển lộ vẻ xấu hổ.

- Lâm Phong sư đệ, Cảnh Phong thiên phú rất cao, tu vi Khí Vũ cảnh tầng tám nên khó tránh khỏi có chút kiêu ngạo, ngươi đừng chấp nhặt với hắn làm gì, cứ coi như không nghe thấy vậy. Gặp gỡ cũng là một cái duyên, chúng ta cùng đi thôi.

Hàn Man vóc dáng khôi ngô lại có vẻ khá sảng khoái, hào khí nói.

- Đúng, sư huynh nói không sai.

Thanh Y và Tĩnh Vân đều đồng ý, mà thanh niên áo trắng Cảnh Phong cũng chỉ hừ lạnh một tiếng chứ không nói gì thêm.

Lâm Phong thấy ánh mắt ba người bọn họ chân thành nên nảy sinh thiện cảm với họ, hắn cũng vốn không định từ chối. Năm người vượt qua mấy ngọn núi, rồi cùng nhau ti��n đến Hắc Phong Lĩnh.

- Lâm Phong, Hắc Phong Lĩnh rộng lớn vô biên, e rằng chỉ có đệ tử hạch tâm hoặc trưởng lão trong tông môn mới rõ nó rộng lớn đến nhường nào! Chúng ta chỉ có thể hoạt động ở vành đai bên ngoài chứ không thể đi sâu vào trong. Thực lực ngươi yếu hơn thì hãy theo sát bọn ta.

Hàn Man vóc người cường tráng nhắc nhở một tiếng.

Lâm Phong khẽ gật đầu, dọc đường đi hắn biết Hàn Man là người rất thẳng tính, đối phương nói vậy hoàn toàn không có chút ý châm chọc.

Hắc Phong Lĩnh có địa thế hiểm tr�� phức tạp, phủ đầy cỏ cây gai góc, cây cối rậm rạp chằng chịt, thích hợp để ẩn nấp, cũng là thiên đường của yêu thú.

- Yêu thú cấp năm Thanh Phong Lang, bắt lấy nó.

Hàn Man đột nhiên khẽ mở miệng, chỉ thấy trong bụi cỏ cách đó không xa có một đôi mắt u lãnh đang dõi theo họ.

Thanh Y dừng bước lại, lập tức rút thanh trường kiếm sau lưng ra. Kiếm quang tựa ánh trăng rọi, nghiêng xuống như thủy ngân chảy, linh động như gió, ẩn hiện như ảnh, không hề lộ chút sơ hở nào.

- Xoẹt!

Một tiếng "xoẹt" nhẹ vang lên, trường kiếm trong tay Thanh Y cắm phập vào đầu Thanh Phong Lang, chỉ bằng một kiếm đã giải quyết gọn ghẽ con yêu thú cấp năm này.

- Thanh Phong Kiếm Quyết đấu Thanh Phong Lang, quả nhiên là tuyệt diệu.

Hàn Man cười sang sảng nói, bước lên giúp Thanh Y thu chiến lợi phẩm, chính là thú hạch của con yêu thú cấp năm này.

- Yêu thú cấp năm mà thôi.

Thanh niên áo trắng Cảnh Phong thản nhiên nói, giọng điệu mang chút khinh thường.

Lâm Phong nghe vậy thì lắc đầu thầm nghĩ, chẳng qua cũng chỉ là một võ tu tầng tám mà thôi, mặc dù có vẻ ưu tú hơn võ tu bình thường khác, thế nhưng đã kiêu ngạo tự đại như vậy, đã trở thành một giới hạn cho chính y.

Sau khi lấy xong thú hạch, đoàn người tiếp tục đi. Cứ cách một đoạn, bọn họ lại chạm trán yêu thú, nhưng những yêu thú đó đều không vượt quá cấp bảy nên rất dễ dàng giải quyết.

- Ha ha, túi càng ngày càng nặng, đã có ba mươi, bốn mươi viên thú hạch yêu thú rồi, thu hoạch không tệ chút nào.

Hàn Man vốn khí lực lớn, được giao trách nhiệm xách túi, cảm thấy trọng lượng túi tăng lên thì không khỏi bật cười nói.

- Nhưng chúng ta đã tiến vào sâu mấy vạn mét rồi, yêu thú tiếp theo có thể sẽ càng ngày càng mạnh, phải cẩn thận một chút. Nếu không được thì nên rút lui.

Thanh Y nhắc nhở.

- Đã biết.

Hàn Man đáp, nhưng vừa dứt lời thì ánh mắt gã chợt ngưng đọng.

- Yêu thú cấp tám, Bạo Vượn.

Nhìn thân hình khổng lồ xuất hiện phía trước, Hàn Man thì thào nói. Bạo Vượn thân hình cuồng bạo, lực lượng vô cùng lớn, có thể xé xác hổ báo thành hai mảnh, có thể xem là cực kỳ lợi hại trong số các yêu thú.

- Cảnh Phong, phải nhờ huynh rồi.

Tĩnh Vân liếc thanh niên áo trắng bên cạnh, yêu thú cấp tám hẳn là không thể làm khó được y, Cảnh Phong đúng là mạnh hơn bọn họ.

- Ha ha, Tĩnh Vân muội gấp gì chứ, nơi đây hình như còn một kẻ chỉ chờ ngồi không hưởng lợi, vẫn chưa từng ra tay hành động kìa, thực sự nghĩ rằng có thể không làm mà vẫn hưởng sao.

Cảnh Phong liếc nhìn Lâm Phong một cái, nói với giọng điệu khá chói tai.

Lâm Phong cười lạnh một tiếng, hắn muốn không làm mà hưởng? Hắn không ra tay chẳng qua là vì lần nào Hàn Man và Thanh Y cũng ra tay trước, không để hắn có cơ hội. Nếu thật sự gặp nguy hiểm thì hắn đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn. Nhưng kẻ này gặp phải yêu thú cấp tám liền đẩy mình ra, lòng dạ cực kỳ âm hiểm, dù sao trong mắt y, Lâm Phong chẳng qua chỉ là phế vật, phế vật mà chống lại yêu thú cấp tám thì chỉ có đường chết.

- Cảnh Phong, huynh có ý gì thế? Yêu thú cấp tám ngoài huynh ra thì không ai có thể đối phó được. Huynh bắt Lâm Phong ra tay là muốn đẩy cậu ấy vào chỗ chết sao?

Thanh Y nghe rõ ý đồ của Cảnh Phong nên có phần bất mãn.

- Không ra tay mà lại đòi chia thú hạch với chúng ta, có chuyện tốt như vậy sao? Hắn chết rồi thì thiếu đi một kẻ chia phần, như vậy không phải rất tốt sao.

Cảnh Phong khinh thường nói.

- Cảnh Phong, nếu đã cùng đi thì nên cùng tiến cùng lui. Lâm Phong tin tưởng chúng ta nên mới đi cùng chúng ta.

Hàn Man cũng cảm thấy cực kỳ khó chịu.

- Hừ, các ngươi muốn bảo vệ hắn thì tự mình ra tay đi, ta không muốn nuôi không phế vật.

Cảnh Phong hừ một tiếng rồi lùi về sau vài bước. Mà lúc này Bạo Vượn đã sừng sững tiến đến trước mặt bọn họ.

- Để ta thử xem sao.

Lâm Phong sải bước tiến lên một bước. Yêu thú cấp tám tương đương với võ tu Khí Vũ cảnh tầng tám, hắn muốn thử xem nó lợi hại đến nhường nào.

- Không được, huynh không đối phó được yêu thú cấp tám đâu.

Tĩnh Vân sốt ruột nói:

- Cảnh Phong, huynh đã hơi quá đáng rồi.

Nghe nói như vậy, sắc mặt Cảnh Phong trở nên âm lãnh, nhìn dáng người thướt tha uyển chuyển của Tĩnh Vân rồi nở nụ cười tà ác, nếu không phải ngươi có vài phần tư sắc thì ta còn lâu mới chịu ở chung với lũ phế vật này.

- Ta giúp ngươi.

Hàn Man quăng cái túi đựng thú hạch sang một bên rồi đi tới cạnh Lâm Phong.

- Tính thêm ta nữa.

Thanh Y cũng làm tương tự.

- Còn muội nữa, ba người chúng ta hẳn là có thể ngăn được yêu thú cấp tám đây nhỉ?

Tĩnh Vân thầm cầu nguyện trong lòng.

- Đồ không biết tự lượng sức mình.

Ở phía sau, Cảnh Phong cười lạnh một tiếng, Bạo Vượn cấp tám tính tình cực kỳ nóng nảy, lực lớn vô cùng, mấy kẻ võ tu Khí Vũ cảnh tầng bảy sao có thể đối phó nổi.

Lâm Phong nhìn những người đang sát cánh cùng mình, bỗng cảm thấy lòng mình ấm áp, ánh mắt lộ ra ý cười nhu hòa.

Khẽ sờ mũi, Lâm Phong khẽ nói:

- Có lẽ, ta có thể đối phó được con yêu thú này cũng không chừng.

Tất cả công sức cho bản dịch tuyệt vời này đều do truyen.free độc quyền dành tặng quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free