(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 695:
Gió thổi bay làn tóc quyến rũ lòng người, dung nhan khuynh quốc khuynh thành dường như đã vượt qua mọi thời đại. Lâm Phong tươi cười nhẹ nhàng, dịu dàng nói:
– Đã trở về.
Chậm rãi bước đến, Lâm Phong nắm lấy tay Mộng Tình, vô cùng bình lặng, vô cùng ăn ý, tất cả đều chẳng cần nói thêm lời nào.
Họ đi đến bên Nguyệt Mộng Hà và Lâm Hải, Lâm Phong cất tiếng gọi:
– Phụ thân, mẫu thân.
Lâm Hải và Nguyệt Mộng Hà mỉm cười rạng rỡ, tràn đầy vẻ dịu dàng. Lâm Hải không ngừng gật đầu, từ trong miệng thốt ra những âm thanh rất nhỏ:
– Tốt, tốt!
Thật sự đã thay đổi rồi. Lúc này, Lâm Phong không còn non nớt một chút nào nữa, hắn dường như đã lột xác hoàn toàn, khí chất trên người cũng thay đổi. Mặc dù vẫn đứng đó mỉm cười, nhưng nếu cẩn thận xem xét, người ta sẽ cảm giác thân ảnh thon gầy của Lâm Phong giống như một thanh kiếm sắc bén, thẳng tắp. Đôi con ngươi đen nhánh thâm thúy không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại sâu thẳm khôn lường.
– Tiểu Phong, có mệt không?
Nụ cười của Nguyệt Mộng Hà vẫn lộ ra ánh sáng dịu dàng của một người mẹ. Hiện giờ tuổi của Lâm Phong vẫn còn chưa đầy hai mươi, mặc dù tu vi của con trai dù có mạnh mẽ đến mấy, dù có vươn cao tới tận trời xanh, nhưng trước mặt người mẹ thì vĩnh viễn vẫn là một đứa bé con.
– Tiểu Phong, đại hội Tuyết Vực thế nào?
Lâm Hải cất tiếng hỏi. Đã nhiều lần Nguyệt Mộng Hà muốn đi đến Mê thành Tuyết Vực nhưng đều bị ông ta ngăn lại. Không phải là ông ta không muốn đi, chỉ có điều ông ta cho rằng, cuộc đời của Lâm Phong, hắn cần phải tự mình đối mặt, dù là hiểm nguy hay gian khổ cũng đều phải như vậy, không ai có thể giúp được hắn, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình.
– Thôi đi, ông cứ mãi hỏi chuyện đại hội Tuyết Vực làm gì. Tiểu Phong, mau đi nghỉ ngơi, ta đi pha cho con ly trà.
Nguyệt Mộng Hà bất mãn liếc mắt nhìn Lâm Hải, khiến Lâm Hải chỉ còn biết lắc đầu cười khổ. Đàn ông với phụ nữ quả thật có chút khác biệt.
– Phụ thân, mẫu thân, đại hội Tuyết Vực lần này con đoạt được vị trí thứ nhất.
Lâm Phong cười nhẹ nói, khiến Nguyệt Mộng Hà vừa mới xoay người đi thì bước chân cứng đờ lại. Nàng lập tức quay người lại, kinh ngạc hỏi: “Cái gì? Đại hội Tuyết Vực, hạng nhất ư?”
Đôi mắt của Lâm Hải cũng run lên, ông ta cảm thấy trong lòng cũng run lên. Lâm Phong, đoạt được vị trí thứ nhất ở đại hội Tuyết Vực.
– Thật không?
Lâm Hải còn không thể tin được cất tiếng hỏi lại. Tin tức này đối với ông ấy mà nói, quả thực vô cùng chấn động.
– Phụ thân, con đã khi nào nói dối người chưa?
Lâm Phong cười nói. Tiếng răng rắc vang lên, đó là tiếng hai bàn tay Lâm Hải nắm chặt lại. Đương nhiên là ông ta biết đại hội Tuyết Vực có ý nghĩa như thế nào. Tuyết Vực có mười ba nước, thậm chí còn bao gồm cả bốn đại đế quốc. Thiên tài nhiều vô kể, đặc biệt là các thiên tài của bốn đại đế quốc, không một ai là người thường, mỗi người đều vô cùng đáng sợ.
Ông ta nhớ rất rõ hai mươi năm trước, ông ta cũng tham gia đại hội Tuyết Vực, nhưng lúc đó ông tuổi đời còn rất trẻ, nên thậm chí còn không thể lọt vào Top 10. Năm đó tứ đại thiên tài của nước Tuyết Nguyệt chỉ có Đoàn Nhân Hoàng bước vào đến Top 10, Tuyết Nguyệt chấn động. Kể từ đó, không một ai là không biết, không một ai là không kính nể Đoàn Nhân Hoàng. Nhân Hoàng Tuyết Nguyệt tuy không làm vua, nhưng địa vị lại còn ở phía trên cả vua.
Lâm Phong, đứa con ông, người đã từng bị coi là một thiếu niên phế vật, nhưng hắn lại nói hắn giành được vị trí thứ nhất đại hội Tuyết Vực. Không phải là thứ nhất của Tuyết Nguyệt mà là Tuyết Vực, nơi hội tụ thiên tài của mười ba quốc gia. Hắn đã đánh bại tất cả các thiên tài để giành được vị trí đứng đầu.
– Thúc thúc, ca ca thật sự đã đánh bại tất cả mọi người, giành được vị trí thứ nhất đại hội Tuyết Vực, là thiên tài kiệt xuất nhất.
Một giọng nói trong trẻo cất lên. Vài bóng người đang tiến vào khu rừng, người cất tiếng nói chính là một tiểu cô nương. Lâm Phong và Nguyệt Mộng Hà đều cảm thấy sửng sốt, nàng gọi Lâm Phong là ca ca?
Tuy nhiên, mặc dù Lâm Hải đang nghi hoặc, nhưng tin tức Lâm Phong giành được hạng nhất tại đại hội Tuyết Vực hiển nhiên còn chấn động hơn nỗi nghi hoặc đó.
– Tốt, tốt, tốt!
Lâm Hải liên tục nói liền ba tiếng tốt. Sắc mặt đã hơi hồng lên, ông ta không ngừng gật đầu, cố gắng kìm nén sự kích động:
– Tiểu Phong, phụ thân hỏi một câu, làm sao mà con làm được như vậy?
Lâm Hải kích động nắm khuỷu tay của Lâm Phong, khiến Lâm Phong hơi sững sờ. Hắn liếc nhìn thật sâu vào bàn tay cha mình.
– Ông xem, ông đang làm gì thế?
Nguyệt Mộng Hà trừng mắt nhìn Lâm Hải nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Lâm Phong trở về đã khiến nàng vô cùng vui mừng, huống chi giờ đây Lâm Phong còn mang đến tin tức chấn động như thế.
– Tiểu Phong, tiểu muội muội này là?
– Mẫu thân, ở đế quốc Long Sơn khi con bị cường giả chặn giết, Tiểu Nhã và ông của nàng đã cứu con. Sau đó ông của Tiểu Nhã lại đột nhiên rời đi, vì thế Tiểu Nhã cùng đi với con, hơn nữa chúng con đã nhận nhau làm huynh muội.
Lâm Phong mở miệng đáp lại:
– Còn hai người này là Hàn Man và Phá Quân, là huynh đệ trước đây của con khi còn ở Vân Hải tông.
– Phong ca, ta cùng với Phá Quân sẽ không làm phiền huynh và người nhà hàn huyên, chúng ta đi tìm chút rượu uống.
Hàn Man sang sảng nói rồi kéo Phá Quân quay người rời đi. Nguyệt Mộng Hà nháy mắt ra hiệu với một bạch y nữ tử đứng bên cạnh. Tương Tư Lâm tự nhiên chẳng thiếu rượu ngon.
Đồng thời, Lâm Hải và Nguyệt Mộng Hà tuy rằng nghe giọng nói của Lâm Phong vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng đều hiểu rõ chuyến đi này của hắn tuyệt đối không hề bình thường, e rằng đã gặp không ít nguy hiểm. Có thể giành được vị trí thứ nhất của đại hội Tuyết Vực, tất nhiên đã phải trải qua rất nhiều kỳ ngộ, cũng không thiếu những khảo nghiệm sinh tử.
– Ca ca, đây là chị dâu sao? Đẹp quá, so với tất cả những nữ nhân mà con từng gặp, chị ấy đều đẹp hơn.
Tiểu Nhã hì hì chạy đến bên cạnh Lâm Phong, nhìn Mộng Tình nói.
Mộng Tình cũng nhìn thoáng qua Tiểu Nhã, khóe mắt ánh lên ý cười. Nàng quay đầu lại liếc nhìn Lâm Phong, rất tự nhiên.
– Thúc thúc, cô cô, những gì ca ca đã trải qua ở đại hội Tuyết Vực, chính mắt con đã nhìn thấy, con sẽ kể lại cho mọi người nghe.
Tiểu Nhã dường như hiểu được tâm tư của Nguyệt Mộng Hà và Lâm Hải, vô cùng sinh động.
– Tốt lắm, vậy con hãy nói cho chúng ta nghe đi.
Nguyệt Mộng Hà xoa đầu Tiểu Nhã. Cô bé thông minh này vô cùng được lòng người. Ánh mắt trong veo thuần khiết, dường như chưa từng vương bụi trần ô uế, một cô gái thật sự trong sạch.
– Tiểu Phong, mấy ngày nay Mộng Tình mỗi ngày đều đợi con, con hãy dẫn Mộng Tình đi dạo một lát đi.
Lâm Phong lắc đầu cười, cái cô bé này...
– Được rồi, phụ thân, mẫu thân, nếu có gì cần con, hai người cứ gọi.
Lâm Phong gật đầu với Nguyệt Mộng Hà và Lâm Hải rồi lập tức kéo Mộng Tình cùng nhau rời đi. Ở một chỗ sâu trong rừng rậm có một trang viên đơn giản. Trong trang viên tất cả đều là những khóm trúc xanh biếc mềm mại khẽ lay động trong gió.
Lúc này, Lâm Phong và Mộng Tình đi vào trong một tiểu viện giữa rừng trúc. Nằm trên chiếc giường trúc, làn gió nhẹ lướt qua mát mẻ sảng khoái, dường như toàn thân được thả lỏng.
– Phụ thân và mẫu thân thật biết hưởng thụ.
Lâm Phong cười nói. Trang viên độc lập này giống như là một tiểu thế giới thoát tục, chỉ có những làn gió nhẹ mới có thể lọt vào đây. Tiểu viện này rõ ràng là được xây dựng riêng cho Mộng Tình.
Mộng Tình cũng từ từ nằm xuống, cứ như vậy rúc vào bên cạnh Lâm Phong, nhìn những thân trúc đang lay động trên cao, làn tóc cũng lắc lư theo gió.
Lâm Phong hơi hơi quay đầu lại, hắn ngắm nhìn dung nhan khuynh quốc khuynh thành ở ngay trong gang tấc, cảm thấy lòng mình như có một cơn sóng dữ sắp bùng nổ. Nhan sắc ấy không cần gọt giũa điêu khắc mà vẫn tràn đầy vẻ đẹp thánh khiết. Nụ cười mỏng manh đó dường như là cả thế giới của Lâm Phong.
Giơ tay ra, những ngón tay của Lâm Phong từ từ khẽ chạm vào dung nhan mỹ lệ ấy. Hắn cảm nhận từng tấc da thịt của Mộng Tình đều khẽ run. Đầu nàng khẽ nghiêng về phía trước, Lâm Phong áp sát vào đôi môi đỏ mọng có thể khiến bao nam nhi điên đảo ấy. Đôi mắt tuyệt mỹ kia vẫn mở, nhìn hắn ở cự ly gần trong gang tấc. Nàng cứ thế lắng nghe hơi thở dồn dập của Lâm Phong.
Lâm Phong tham lam quấn lấy đôi môi nàng, những ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve qua cổ, rồi đến y phục, rồi lướt xuống bên hông nàng. Bàn tay hắn chậm rãi dò xét trên thân thể Mộng Tình, cảm nhận từng t��c da thịt ấm áp ấy.
Nương theo làn da ấm áp, chạm vào da thịt thiếu nữ mềm mại, Lâm Phong như thể cẩn thận thưởng thức, bàn tay lướt qua thật chậm, như muốn dùng bàn tay vuốt ve này để hòa tan thân thể Mộng Tình.
Bàn tay xoa nhẹ lên vùng da thịt trơn nhẵn ấy, những ngón tay Lâm Phong như có mắt, men theo những đường cong mềm mại, tuyệt mỹ. Nương theo đường cong ấy, bàn tay hắn lần lên những đường cong cao ngất, mềm mại. Nơi đó da thịt mềm mại, căng đầy sức sống, đàn hồi, dường như chỉ khẽ chạm vào cũng có thể làm tan chảy.
– Ưm!
Một tiếng rên khe khẽ như từ thiên nhiên vang vọng, thốt ra từ môi Mộng Tình lại càng kích thích máu huyết Lâm Phong, khiến đôi môi hắn đang mút lấy càng thêm tham lam. Đôi mắt dịu dàng của Mộng Tình cũng không thể nén được sự e lệ, từ từ nhắm lại, để Lâm Phong tùy ý vuốt ve, đùa nghịch, tận hưởng sự hòa quyện của nước và lửa.
Nàng sớm đã tự coi mình là người của Lâm Phong. Lúc trước chỉ là chưa có thời cơ, hiện giờ tuy rằng thời cơ vẫn chưa thực sự chín muồi, nhưng chỉ cần Lâm Phong muốn, nàng cũng nguyện ý dâng hiến thân thể mình, cho dù vạn kiếp bất phục, nàng cũng chỉ vì người nam nhi mình yêu sâu đậm này.
Bản chuyển ngữ này là tài sản riêng của truyen.free.