(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 600:
Chư vị còn nghi ngờ gì nữa không?
Quân Mạc Tích dứt lời, hỏi mọi người.
Nhiều người im lặng, nhưng bấy giờ, một trung niên nhân thuộc Thiên Phong quốc kh�� phất tay rồi lên tiếng:
- Ta có một đề nghị.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người này, đó là người thuộc Vạn Tượng tông của Thiên Phong quốc. Y nhìn Quân Mạc Tích.
- Điện hạ, nếu vòng đầu tiên của cuộc chiến là cuộc sát phạt, vậy thì số người tử vong nhất định sẽ được khống chế ở một mức nhất định. Chỉ cần đạt đến số lượng đó thì vòng chiến đầu tiên sẽ tự nhiên kết thúc. Các thế lực tứ phương chúng ta đều không tránh khỏi cảnh có người bỏ mạng, vậy chi bằng tự chủ động chọn lấy cái chết.
Nghe lời này, mọi người khẽ chững lại, tự chọn lấy cái chết sao? Kẻ này thật độc ác!
- Ngươi cho rằng sẽ có kẻ tự nguyện tìm đến cái chết sao?
Quân Mạc Tích tỏ vẻ không vui, tự chọn cái chết, lẽ nào có ai đáng chết sao?
Những người này đều đến từ Long Sơn đế quốc, do chính Quân Mạc Tích dẫn theo. Nếu có người chết đi thì y đều rất khó xử.
- Sao có thể cho phép họ tự chọn lựa được? Đã vậy thì cứ để họ bị loại bỏ. Những kẻ yếu ớt kia cứ chết đi, dù sao thì chúng cũng không giúp ích được gì nhiều cho những trận chiến sau. Sao không để những kẻ mạnh hơn có thêm nhiều cơ hội?
Người của Vạn Tượng tông chậm rãi đáp lời:
- Vì vậy ta cho rằng, chúng ta có tổng cộng ba mươi sáu người, có thể chọn ra hai mươi kẻ mạnh nhất, hoặc một nhóm người kết thành đồng minh. Nếu gặp phải đối thủ, thì cho dù là người của chúng ta nhưng yếu kém cũng phải giết để loại bỏ kẻ yếu. Cứ thế, những kẻ mạnh hơn sẽ được giữ lại để chiến đấu cho trận chiến sau.
- Nếu không, với thực lực của những người này, nếu gặp cường giả, họ sẽ chỉ núp đằng sau chờ đợi. Vậy thì có tác dụng gì chứ? Chi bằng giết chết hết.
Kẻ của Vạn Tượng tông chỉ tay vào một số người. Đó là những kẻ tu vi yếu kém, bao gồm cả Lâm Phong.
Sắc mặt những kẻ bị chỉ trúng chợt biến đổi, đầy hổ thẹn. Kẻ này vậy mà bảo họ đáng chết, thẳng tay vứt bỏ.
- Ngươi dựa vào đâu mà nói chúng ta đáng bị thẳng tay vứt bỏ, mà không phải người của Thiên Phong quốc các ngươi mới đáng bị chọn để chết sao?
Một kẻ lên tiếng nói bằng giọng châm biếm. Bị đối phương xem thường đến vậy, ai mà chịu nổi?
- Nếu như không phục, cứ đấu một trận là xong, rất đơn giản!
Kẻ đó ngạo nghễ nói lời khinh thường đối phương.
- Ta nghe nói người của Thiên Phong quốc từng đến Tuyết Nguyệt, cuối cùng vì kiêu ngạo ngông cuồng mà hầu như đều bỏ mạng ở Tuyết Nguyệt quốc, bị hoàng tử giết sạch. Không ngờ những người khác lại còn không biết thân phận, không kiềm chế, không xem ai ra gì, thật nực cười.
Lâm Phong thản nhiên lên tiếng, ngẩng đầu nhẹ, ánh mắt trong suốt, mỉm cười nhạt, như đang nói về một chuyện rất nhỏ nhặt.
- To gan! Tên rác rưởi kia, nơi này có chỗ cho ngươi lên tiếng sao?
Người trung niên đó lạnh lùng quát Lâm Phong. Giọng nói đầy băng giá.
- Ta chưa nói hết lời. Thiên Phong quốc các ngươi đã trải qua sự việc ở Tuyết Nguyệt quốc lần trước, lần này đến đây, lại mang theo nhiều cường giả bảo vệ đến vậy, chẳng phải là lo sợ gặp phải cường giả, lại bị giết thêm lần nữa sao?
Lời nói của Lâm Phong tuy rất thản nhiên, bình tĩnh, nhưng lại khi��n sắc mặt đám người Thiên Phong quốc biến sắc, nhìn chằm chằm Lâm Phong.
- Tên này, phải giết hắn ngay từ trận đầu. Ai gặp phải hắn đều không cần lưu tình.
Ung thái sư của Thiên Phong quốc mở đôi mắt đang nhắm nghiền, nói một câu nhàn nhạt, không chút tình cảm.
- Đúng, phải giết ngay từ trận đầu. Ai gặp phải hắn, phải lập tức ra tay sát hại.
Người của Vạn Tượng tông kia gật đầu nói. Thiên Phong quốc bọn họ chính là muốn Lâm Phong phải chết.
Thiên Phong Thất Sứ đều nhao nhao gật đầu. Kẻ này trong mắt không xem Thiên Phong ra gì, giết hắn là chuyện tất yếu.
Lâm Phong cơ bản không để tâm đến những lời nói lạnh nhạt của đối phương. Trên khuôn mặt y vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt. Với ân oán giữa y và Thiên Phong quốc, không cần phải nói nhiều, bởi vì nếu có cơ hội, y sẽ giết sạch người của Thiên Phong.
- Đủ rồi.
Quân Mạc Tích quát lớn:
- Lần này ta triệu tập chư vị là hy vọng chư vị có thể đoàn kết đối ngoại trong việc tranh giành lợi ích, chứ không phải tự tương tàn. Ta đã nói đến vậy rồi, cụ thể phải làm thế nào thì phải xem bản thân các ngươi. Nhưng kiến nghị vừa rồi thì không cần phải nhắc lại nữa, cứ cho là thực lực của ngươi tạm thời mạnh hơn kẻ khác, nhưng cũng không nhất định có thể sống sót lâu hơn.
- Lời ta nói đến đây đã hết, tất cả giải tán.
Quân Mạc Tích phất tay áo, có vẻ hơi không vui.
- Chúng ta đi.
Sứ giả Thiên Phong quốc đứng dậy, vung tay áo, với vẻ mặt không mấy vui vẻ.
Bỗng nhiên đúng lúc này, một luồng khí tức ngột ngạt từ trên trời giáng xuống, chỉ thấy khắp tám hướng, yêu thú xuất hiện dày đặc. Phía trên yêu thú là những võ tu mạnh mẽ, ánh mắt quét nhìn xung quanh như đang tìm kiếm ai đó.
- Hả?
Đám người thấy vậy, ai nấy đều trợn tròn mắt. Khắp nơi đều là yêu thú, hơn nữa các võ tu cưỡi trên lưng chúng đều vô cùng lợi hại. Tuyết Vực Mê thành đã xảy ra chuyện gì lớn sao!
Gió lớn nổi lên, mấy con yêu thú xông thẳng vào đám người. Lâm Phong và Vân Phi Dương liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Chuyện gì thế này?
Những người này lẽ ra đi cùng thiếu nữ đó, sao họ lại phái nhiều cường giả thế này đến tìm kiếm chứ?
Cúi nhẹ đầu xuống, Vân Phi Dương và Lâm Phong đều đứng sững tại chỗ, không chút nhúc nhích.
- Có ai nhìn thấy mấy người này không?
Trong không gian tĩnh lặng, một giọng nói lạnh lùng vang lên. Lập tức, từ trong hư không ba bức tranh bay xuống, mỗi bức đều vẽ hình ảnh hai người nam và một người nữ.
Tuy tranh vẽ không quá giống, nhưng đám người vừa nhìn liền nhận ra. Ba người này, không phải là Vân Phi Dương, Lâm Phong và đứa bé bên cạnh Lâm Phong, chính là ba người vừa đến sau cùng sao?
- Không nhìn thấy.
Đường U U trầm ngâm, nhưng ngay sau đó lắc đầu nói.
Những người này rõ ràng là kẻ đến không có ý tốt. Tốt nhất cô ta đừng nên nói ra Lâm Phong.
- Ừ.
Người kia gật đầu. Ngay sau đó, yêu thú lại muốn bay lên.
- Đợi một chút.
Chính lúc này, người của Vạn Tượng tông kia mở miệng gọi lớn vào thân ảnh đối phương, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt.
- Chuyện gì?
Thân ảnh trên yêu thú kia quay người sang liếc nhìn trung niên nhân một cái, rồi hỏi.
Trung niên mỉm cười, đáp:
- Ta đã gặp qua ba người này.
Lời của hắn vừa dứt, bỗng tất cả mọi người đồng loạt trợn tròn mắt. Ba người này, đương nhiên là họ đã nhìn thấy, chính là người trong số họ.
Lâm Phong và Vân Phi Dương trong lòng đều căng thẳng, ánh mắt hiện lên một tia sáng lạnh. Rất rõ ràng, kẻ trung niên bên Vạn Tượng tông chuẩn bị bán đứng họ.
- Mấy tên các ngươi, các ngươi tự ra đây mau, hay là muốn ta phải bắt ra!
Tên trung niên bên Vạn Tượng tông kia thốt ra giọng nói nhàn nhạt. Bỗng nhiên, toàn bộ đám người Thái Thúc gia tộc trên không trung đều khựng lại, ánh mắt quét qua đám người phía dưới. Chẳng phải ba người này đang ở đây sao?
- Ngươi giỏi lắm.
Từ miệng Lâm Phong thốt ra một tiếng. Lập tức, y và Vân Phi Dương đều ngẩng đầu lên, nếu đã không tránh khỏi thì phải đối mặt thôi.
Nhìn thấy Lâm Phong và Vân Phi Dương, đám người trên không trung chợt trở nên căng thẳng. Tiếng động vang lên, yêu thú nhao nhao nhảy loạn, chạy đến tụ tập ở đây. Ngay cả những thân ảnh từ xa khi nhìn thấy động tĩnh bên này cũng đều nhanh chóng chạy đến.
- Xem ra Lâm Phong và Vân Phi Dương đã đắc tội với đại nhân vật nào đó rồi.
Trong lòng mọi người đều đoán được đôi phần, thế lực của những người này rõ ràng rất mạnh, lại truy bắt Lâm Phong khắp cả thành.
Một luồng uy thế khủng bố tràn ngập cả không trung. Lâm Phong nhìn những người của Thái Thúc gia tộc, lạnh lùng nói:
- Các ngươi không lo lắng đến sự an nguy của tiểu thư các ngươi sao?
Khi thấy Lâm Phong nói vậy, đám thân ảnh trên không trung đều cười nhạt, ánh mắt lộ ra khí tức băng hàn.
- Ngay cả tiểu thư Thái Thúc gia tộc mà các ngươi cũng dám giết, các ngươi sẽ hối hận cả đời!
Chỉ nghe một trong số thân ảnh mở miệng nói, khiến Lâm Phong và Vân Phi Dương phải giật mình. Họ đều biết sao?
Thái Thúc gia tộc.
Tròng mắt Quân Mạc Tích khẽ co lại. Lúc này Lâm Phong và Vân Phi Dương đúng là đã gây họa rồi, không ngờ lại giết cả tiểu thư Thái Thúc gia tộc.
Nghe Lâm Phong nói, y dường như còn muốn giấu giếm. Đáng tiếc, Lâm Phong y còn chưa biết rằng cường giả cảnh giới Thiên Vũ có thể ngưng tụ hồn phách của người khác thành hồn châu. Hồn châu này có mối liên hệ với sinh mệnh, chỉ cần hồn châu bị vỡ thì đồng nghĩa với cái chết. Những thế lực có cường giả Thiên Vũ cảnh cũng sẽ dùng hồn phách của gia tộc hoặc nhân vật quan trọng trong thế lực mà ngưng tụ thành hồn châu, sau đó đặt vào trong gia tộc hoặc thế lực. Như vậy, việc sinh tử của họ chỉ cần nhìn vào hồn châu là có thể biết được.
Thái Thúc gia tộc hiển nhiên là có cường giả cảnh giới Thiên Vũ trấn giữ. Rất dễ thấy rằng họ đã phát hiện hồn châu của tiểu thư bị vỡ, do đó biết được là do Lâm Phong và Vân Phi Dương giết chết.
Đắc tội với Thái Thúc gia tộc là một việc rất không tầm thường a.
Hơn nữa, những người Thái Thúc gia tộc này không ra tay ngay mà chỉ bao vây Lâm Phong, dường như đang đợi cường giả trong gia tộc đến.
Bản dịch này độc quyền thuộc về truyen.free, kính mong quý đọc giả ủng hộ.