(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 559:
Khách tới xem xét chỗ Lâm Phong ngày càng nhiều, quầy giao dịch Cửu Dương thảo của hắn chờ đợi người có linh thảo quý hiếm tới giao dịch, nhưng lại chẳng thấy ai.
Thế nhưng Lâm Phong chẳng hề bận tâm, chỉ nhắm mắt khoanh chân ngồi yên. Hắn dường như không màng tới ngoại cảnh, mặc cho không ít người dùng Thiên Nhãn thuật dò xét, hắn vẫn không thèm liếc nhìn. Nơi đây vốn là chốn rồng rắn lẫn lộn, cảnh tượng như vậy khó tránh khỏi, thật chẳng thể phí thời gian mà quan tâm.
Miếng vải áo xé ra đặt trước mặt Lâm Phong có viết mấy chữ:
- Cửu Dương thảo, đổi lấy một gốc Thiên Linh Chi hoặc Huyết Hồn thảo, vô sự chớ quấy rầy.
- Này!
Lúc này, một giọng nói vang lên, một nam nhân dáng vẻ đường đường chính chính đứng trước mặt Lâm Phong.
Lâm Phong mở mắt nhìn người trung niên:
- Nói đi!
- Cửu Dương thảo này của ngươi có đổi được bằng nguyên thạch không? Ngươi cứ ra giá đi!
Người trung niên nhìn Lâm Phong nói, nhưng Lâm Phong chậm rãi nhắm mắt lại, lạnh lùng thốt ra mấy chữ:
- Ngươi không biết đọc chữ ư, hay là muốn ta dạy ngươi?
Người trung niên không phải là kẻ đầu tiên tới hỏi thăm, bởi trước đó đã có không ít người như vậy nên hắn mới viết rõ ràng mấy chữ kia. Nếu kh��ng, tất cả những ai đi ngang qua đều hỏi một câu, hắn có ngồi trả lời cũng mệt chết mất. Lâm Phong nào cần phải ân cần đến thế.
- Ồ!?
Người trung niên nhướng mày, nhìn Lâm Phong nói:
- Tiểu tử kia, ngươi thật là không biết lễ nghĩa, sao lại ăn nói như vậy chứ?
Lâm Phong không hề để ý tới hắn, vẫn nhắm mắt, ngồi yên tĩnh như núi.
- Ta đang nói chuyện với ngươi đó!
Người trung niên quát lên, lông mi Lâm Phong khẽ nhúc nhích, đôi môi khẽ mở:
- Cút!
Lâm Phong lạnh lùng phun ra một chữ, không chút khách khí. Nơi đây vốn là chốn đủ loại người, kẻ cố tình gây sự cũng chẳng ít.
Sắc mặt người trung niên biến đổi, hừ lạnh nói:
- Thật quá đáng, hôm nay ta sẽ dạy dỗ ngươi một phen, để ngươi biết thế nào là lễ độ!
Dứt lời, người trung niên bước tới, một đôi nhục chưởng đánh thẳng vào Lâm Phong, cuốn lên một luồng cuồng phong.
- Cút!
- Cú...út!
Lâm Phong há miệng quát lớn, chân nguyên cuồng bạo nóng bỏng theo miệng hắn tuôn ra, như một ngọn lửa bùng cháy trong hư không, lao thẳng tới người trung niên.
Chưởng lực va chạm mạnh với chân nguyên Lâm Phong phun ra, trong lúc đối phương bước chân khẽ đảo, Lâm Phong đã thoáng lùi lại, thoắt cái đã biến mất tại chỗ.
Cùng lúc đó, tay Lâm Phong cũng chợt động, nhanh như ảo ảnh, tựa như chụp vào trong không gian.
Một bóng người đứng cứng ngắc tại chỗ, bàn tay vừa nhích tới gần Cửu Dương thảo, chỉ thiếu chút nữa là chạm tới nhưng đã bị Lâm Phong nắm chặt.
- Phản ứng thật nhanh, động tác thật dứt khoát.
Mọi người đều kinh hãi, mắt họ không kịp nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết khi Lâm Phong quát ra một tiếng "cút" thì bàn tay hắn cũng đã thò ra, trực tiếp chế trụ bàn tay kẻ lén lút kia.
- Ta đã nói rồi, nếu còn có lần sau thì sẽ không nương tay nữa.
Lâm Phong lạnh băng nói, sau đó là một tiếng "răng rắc" truyền ra, xương cốt trên cánh tay kẻ lén lút kia liền vỡ vụn, bị Lâm Phong bóp nát.
- A a...
Bên cạnh, kẻ lén lút kia mặt tối sầm lại, kêu thảm một tiếng, cả người co quắp.
Rắc, rắc... Rầm!
Tiếng xương cốt vỡ vụn không ngừng vang lên, sau đó, mọi người liền thấy kẻ lén lút kia bay ra ngoài, cánh tay vô lực lủng lẳng, đã bị Lâm Phong phế bỏ.
Người trung niên chứng kiến cảnh này liền lặng lẽ lùi lại, muốn theo dòng người mà lẩn trốn.
Một tia sáng chợt lóe lên, Lâm Phong vơ lấy Cửu Dương thảo, sau đó đột ngột đứng dậy. Một làn gió nhẹ lướt qua đám đông, khiến quần áo họ phấp phới.
Rầm!
- A...
Hai tiếng kêu đồng thời truyền ra, chỉ thấy bàn tay Lâm Phong trực tiếp ấn lên lồng ngực người trung niên, đánh tan kinh mạch, phế bỏ tu vi của hắn.
Tên trung niên này cố tình gây sự, lại còn muốn nhân cơ hội cướp lấy Cửu Dương thảo và ra tay với hắn. Nếu không nghiêm trị, e rằng phiền toái sẽ không ngừng tìm đến. Một chưởng này giáng xuống, những kẻ khác còn muốn đục nước béo cò ắt phải cẩn thận suy nghĩ lại một phen, xem xét thực lực bản thân.
Thân hình rung động, ngay lập tức Lâm Phong trở lại chỗ ngồi của mình. Bẻ gãy tay một kẻ, phế bỏ tu vi người trung niên, tất cả chỉ xảy ra trong chớp mắt.
Quang mang lập lòe, một luồng thuần dương chi khí lần nữa lan tỏa trong không gian này. Lâm Phong lại lấy Cửu Dương thảo ra, đặt trước người. Hắn lại nhắm mắt dưỡng thần, cứ như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.
Thế nhưng, giờ phút này, mọi người đã dẹp bỏ lòng tham, thu lại tâm tư, không còn dám có ý đồ với Cửu Dương thảo nữa. Thanh niên này, thực lực thâm bất khả trắc, hơn nữa thủ đoạn lại quả quyết tàn nhẫn. Nếu bọn họ còn ra tay cướp đoạt Cửu Dương thảo, nói không chừng sẽ bị phế sạch. Vì một gốc Cửu Dương thảo mà mạo hiểm lớn như vậy thật sự không đáng.
Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng treo trên hư không càng ngày càng mờ nhạt. Nơi Lâm Phong bày quầy có không ít người đứng nhìn, nhưng người tới giao dịch thì lại chẳng có ai. Chỉ từ điểm này đã có thể thấy được, Thiên Linh Chi cùng Huyết Hồn thảo đều là thứ không dễ tìm, rất ít người sở hữu. Dù có người có, họ cũng chỉ giữ lại dùng cho mình, không nỡ lấy ra trao đổi.
Nhưng đúng lúc này, đám đông đột nhiên xao động một trận, trở nên cực kỳ huyên náo, những người xung quanh cũng rối loạn cả lên.
- Nhanh, tránh ra, tránh ra...
Giọng nói dồn dập không ngừng vang lên, không ngừng có người vọt tới một chỗ chật chội, rất nhiều người đều lộ ra ánh mắt cuồng nhiệt.
- Thanh Mộng Tâm, là Thanh Mộng Tâm tới đây!
Từng giọng nói hưng phấn liên tiếp vang lên. Thanh Mộng Tâm là mỹ nữ nổi danh của đế quốc Long Sơn, là vưu vật khuynh đảo thế gian. Nghe nói, ai đã từng gặp nàng một lần rồi thì nhất định sẽ muốn gặp nàng lần thứ hai, lần thứ ba.
- Thanh Mộng Tâm muốn làm gì, sao lại tới nơi này?
Mọi người xôn xao bàn luận, bước chân không ngừng dịch chuyển.
Từng ti��ng nghị luận đều lọt vào tai, chân mày Lâm Phong cũng nhíu lại.
Thanh Mộng Tâm, người của Tinh Mộng Các, là mỹ nhân được ca tụng của đế quốc, hơn nữa nàng còn là người có thiên phú và thực lực nằm trong tốp ba của đế quốc Long Sơn. Nàng nổi danh ngang hàng với Đường U U. Loại nữ tử này xuất hiện tại đây, khó trách khiến dòng người xôn xao.
Mở mắt, Lâm Phong nhìn về phía xa, nhưng bức tường người gần như che kín tầm mắt hắn, chỉ còn chút khe hở nhỏ đủ để hắn nhìn thấy một cô gái, đang chậm rãi bước xuống kiệu mềm.
Lâm Phong chỉ thấy được một đôi chân nhỏ, tinh xảo đến mức không một chút tì vết, khiến nam nhân nào nhìn thấy cũng muốn ôm vào trong lòng.
Bước chân theo thân hình mềm mại của Thanh Mộng Tâm mà di động, ánh mắt Lâm Phong dần dần dịch lên, chỉ thấy chiếc váy màu da cam thanh nhã che lấy cặp đùi thon. Đôi chân ngọc bóng loáng như vừa được gột rửa, vô cùng mịn màng, vô cùng thon dài, trắng nõn non mềm, dường như có thể nặn ra nước.
Đôi chân này đã đủ khiến vô số nam nhân nuốt nước bọt ừng ực, th���m chí nhịn không được mà muốn xông lên vuốt ve một phen, thật quá hoàn mỹ.
- Lại là một họa thủy!
Lâm Phong thầm nghĩ trong lòng, chủ nhân của cặp đùi đẹp đến thế, cho dù dung nhan không được hoàn mỹ thì cũng đủ điên đảo thần hồn. Huống chi, Lâm Phong đã từng gặp Đường U U, sao có thể hoài nghi vẻ đẹp sánh ngang Đường U U của Thanh Mộng Tâm chứ.
Huống hồ Lam Kiều còn từng nói, Đường U U sở hữu vẻ đẹp cao quý lạnh lùng khiến người ta không dám biểu lộ, còn Thanh Mộng Tâm lại có vẻ đẹp mị hoặc chúng sinh, khiến người ta chỉ cần nhìn một cái là đã khơi gợi dục vọng vô hạn.
Cuối cùng, ánh mắt Lâm Phong nhìn lên, thấy được bộ ngực cao vút cùng dung nhan trời phú, cái cổ thiên nga trắng như tuyết, khe rãnh ẩn hiện, lay động trái tim vô số người.
Chậm rãi nhắm mắt, Lâm Phong không tiếp tục nhìn nữa. Dù hắn đã nhắm mắt lại nhưng dung nhan của Thanh Mộng Tâm vẫn không thể xóa nhòa, giống như lời đồn về nàng, nữ tử mị hoặc chúng sinh này, chỉ nhìn thoáng qua là không cách nào quên được, tuyệt đối khiến người ta muốn nhìn lại.
Dục vọng vốn là bản năng của nam nhân, nhìn thấy vẻ đẹp mị hoặc lòng người này, ai mà có thể không muốn xem thêm lần nữa chứ.
Kiệu mềm vẫn tiến về phía trước, khóe miệng Thanh Mộng Tâm mang theo nụ cười tràn ngập mị hoặc, hai chân hoàn mỹ không chút tì vết khép chặt, ánh mắt thỉnh thoảng lướt nhìn dòng người.
- Ồ!?
Nhưng đúng lúc này, ánh mắt Thanh Mộng Tâm lóe lên, một tiếng "ồ" khẽ vang lên. Trước tầm mắt nàng lại có một thanh niên nhắm mắt ngồi đó, không hề để ý tới chuyện xung quanh, cũng không nhìn tới dung mạo của nàng.
Bên cạnh Thanh Mộng Tâm còn có một thiếu nữ, nàng này cũng rất xinh đẹp, nhưng vì đứng bên cạnh Thanh Mộng Tâm nên vẻ đẹp của nàng dường như mờ nhạt đi.
- Lâm Phong!
Thiếu nữ này nhìn thấy Lâm Phong thì sửng sốt hô lên một tiếng, cô gái này rõ ràng là Lam Kiều.
Đây là bản chuyển ngữ được thực hiện độc quyền cho truyen.free, kính mời quý độc giả tìm đọc tại đây.