(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 438:
Vũ hồn thật là khủng khiếp!
Đại Bằng công tử sở hữu Vũ hồn Đại bàng, tốc độ vốn là thứ mà Sở Triển Bằng am hiểu nhất. Thế nhưng, sau khi Vũ hồn của Lâm Phong dung hợp, thương long trên đỉnh đầu hắn phun ra tử quang vô cùng vô tận, tốc độ nhanh như tia chớp, lại phối hợp với thân pháp nhẹ tựa gió của Lâm Phong. Bởi vậy, Đại Bằng công tử trong nháy mắt đã bị đuổi kịp, bị tử quang trói buộc, giam cầm.
- Xẹt, xẹt…
Tiếng xé gió đáng sợ truyền ra. Những sợi tử quang trói buộc kia bị Sở Triển Bằng điên cuồng cắt đứt. Trong tử quang, một luồng sức mạnh vô cùng sắc bén cuồng bạo chấn động.
Chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi, tử quang vô tận đã bị tiêu diệt.
Nhưng cũng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Lâm Phong đã tiến đến gần. Sát phạt chi khí hắc ám vô cùng tận thay thế tử quang, Sở Triển Bằng vừa phá vỡ trói buộc liền thấy lưỡi kiếm hủy diệt đang chém xuống. Nó quá nhanh, nhanh đến mức hắn không thể tránh né, chỉ còn cách chống đỡ.
- Ki…a….
Sở Triển Bằng gầm lên một tiếng, chân nguyên cuồng bạo phóng lên cao, đôi cánh đại bàng yêu dị vô cùng sắc bén vút qua hư không, chặn lấy lưỡi kiếm sát phạt.
- Ầm…
- Xẹt, xẹt…
Dao động kinh khủng tràn ngập không gian. Ki��m của Lâm Phong cắt đứt cánh đại bàng của Vũ hồn, một vòi máu tươi vẩy ra. Đại Bằng công tử phát ra tiếng rên thống khổ, chân nguyên cuồng bạo tuôn trào, hắn mượn lực phản chấn mà lùi về sau, muốn bỏ chạy.
- Triển Bằng!
Từ phương hướng Hạo Nguyệt tông, Sở Kình lăng không lao tới, liều lĩnh bay về phía Lâm Phong cùng Sở Triển Bằng, tốc độ nhanh mạnh đến kinh người.
Thế nhưng, lão có mau hơn cũng không thể nhanh hơn kiếm của Lâm Phong.
Cả người Lâm Phong tràn ngập sát khí, một kiếm sát phạt hủy diệt hết thảy. Hắn vọt tới, thương long gào thét, chân nguyên kinh khủng ập tới kia đều đánh thẳng lên thương long, Lâm Phong không bị bất cứ thương tổn gì. Lưỡi kiếm sát phạt lần nữa chém ra.
- Xẹt, xẹt…
Kiếm của Lâm Phong vẫn cắt nát hết thảy, một vòi máu lần nữa phun ra, lại là một tiếng hét thảm thiết quanh quẩn trong hư không. Cả người Đại Bằng công tử tràn đầy máu tươi, ánh mắt đỏ ngầu, đôi cánh của hắn cùng với chân nguyên lực cũng không còn đủ để chống đỡ hắn tiếp tục phi hành, thân thể chậm rãi rơi xuống.
Trong lúc Lâm Phong vẫn đang chém kiếm, bóng người Sở Kình đã lao tới, từ dưới mà lên, lực lượng chân nguyên khủng bố cuồn cuộn ập về phía Lâm Phong.
- Chết!
Sở Kình gầm lên một tiếng, quyền ý như đao, hướng thẳng về phía Lâm Phong. Trong con ngươi của Sở Kình đầy rẫy sát khí.
- Gió!
Lâm Phong dường như không để ý tới Sở Kình đang lao tới công kích. Trên người hắn chỉ có khí tức sát phạt vô tận, thân hình khẽ rung lên, lướt đi như gió.
Khí tức kinh khủng từ bên cạnh Lâm Phong lướt qua. Sở Kình vẫn đang bay lên, trong nháy mắt đã đứng song song với Lâm Phong, muốn ngừng thế công kích đã không còn kịp nữa.
- Giết!
Lâm Phong lạnh lùng phun ra một tiếng. Dưới ánh trăng xuất hiện từng tàn ảnh, đều là tàn ảnh của Lâm Phong.
Nhìn lại bản tôn của Lâm Phong lướt qua Sở Kình, giống như là hai người xa lạ.
Thế nhưng, khi Lâm Phong lướt qua Sở Kình rồi tiếp tục lao về phía Sở Triển Bằng, một lực lượng hủy diệt ập lên người Sở Kình, hủy diệt hết thảy.
Sở Kình cúi đầu nhìn về lồng ngực mình. Nơi đó đã có một đóa Hắc Ám Liên Hoa trực tiếp in sâu vào, ngọn lửa màu đen thiêu đốt lồng ngực lão, trong chốc lát đã biến thành hư vô.
- Ah…
Một tiếng gào rú vô cùng thê lương, tiếng hét tràn ngập sợ hãi chấn động cả không gian. Sau đó, dưới sự kinh hãi của mọi người, thân thể Sở Kình liền bốc lên một ngọn lửa màu đen. Ngọn lửa hủy diệt ấy từ lồng ngực lan ra, bao trùm toàn thân lão.
- Thật kinh khủng!
Tất cả mọi người đều cứng ngắc, trong lòng kịch liệt chấn động. Tông chủ Hạo Nguyệt tông Sở Kình lại bị ngọn lửa màu đen của Lâm Phong đốt chết?
Toàn bộ người của Hạo Nguyệt tông đều đứng dậy, kinh ngạc nhìn ngọn lửa trên hư không kia. Chỉ trong nháy mắt, thân thể Sở Kình đã hoàn toàn hóa thành tro bụi, tan thành mây khói, trong không gian chỉ còn lại sự tịch diệt.
Đã chết, tông chủ Hạo Nguyệt tông cứ thế bỏ mạng.
Hơn nữa, hết thảy còn chưa kết thúc. Sau khi Lâm Phong ấn ngọn lửa hắc ám vào trong thân thể Sở Kình, sát phạt chi khí vẫn tiếp tục lăng không tiến tới, mũi kiếm sát phạt vẫn từ trên không chém xuống.
Một chùm hắc ám hủy diệt lộ rõ dưới ánh trăng. Sát phạt chi kiếm chém xuống, Sở Triển Bằng đang rơi nhanh xuống kịch liệt chấn động một cái. Trong ánh mắt hắn lộ vẻ sợ hãi, xen lẫn với nhiều loại cảm xúc như không thể tin nổi cùng với hối hận.
Thế nhưng, hết thảy đều đã không cách nào vãn hồi. Dù từng chói mắt đến đâu, hắn – một trong Bát đại công tử là Sở Triển Bằng – cũng không ngờ rằng việc hắn muốn Vân Hải Tông giao nộp một con kiến hôi Huyền Vũ cảnh lại trở thành ngòi nổ chết chóc cho chính hắn, từng bước đẩy hắn vào vực sâu.
Ngày xưa, con kiến hôi Khí Vũ cảnh kia sao mà nhỏ bé, nhưng giờ phút này lại giết chết hắn. Một đời thiên tài cứ thế bỏ mạng, công tử thứ sáu trong Bát đại công tử, chết!
- Bõm…
Một tiếng vang nhỏ, thân hình Sở Triển Bằng rơi vào trong Tương Giang, bọt nước tung tóe. Máu tươi chỉ làm nhiễm đỏ Tương Giang trong chốc lát, thân hình hắn lại bị dòng nước xiết cuốn đi xa dần.
Đến lúc này, phụ tử Sở Kình đều đã bị Lâm Phong tiêu diệt.
Toàn bộ người Hạo Nguyệt tông đều ngây ngốc đ��ng đó, thân hình run rẩy. Tông chủ đã chết, thiếu tông chủ Sở Triển Bằng cũng đã chết, Hạo Nguyệt tông, xong rồi!
Hơn nữa, ngay cả người báo thù cũng không có. Ai dám tìm Lâm Phong báo thù? Ngay cả tông chủ Sở Kình cũng bị Lâm Phong thuấn sát.
Nhìn bóng người ngạo nghễ trong hư không, mọi người đều cảm thấy như lâm vào trong ảo giác. Thanh niên kỳ tích này lại mang đến cho họ chấn động lần nữa, hoàn mỹ thể hiện con đường cùng vinh quang của bản thân.
Sau ngày hôm nay, Lâm Phong bước chân vào hàng ngũ Bát đại công tử, hơn nữa, xếp hạng thấp nhất cũng là thứ sáu.
Lăng Thiên đã bị giết, Xà Quỳnh đã bị giết, và giờ đây, công tử thứ sáu trong Bát đại công tử là Sở Triển Bằng cũng đã bị Lâm Phong giết chết. Không có bất kỳ lý do gì ngăn cản Lâm Phong tiến vào hàng ngũ Bát đại công tử.
Bên phía Tuyết Nguyệt thánh viện, Đoàn Thiên Lang mặt mày cứng đờ, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương nhìn Lâm Phong đang lừng lững trên không. Hắn không thể tin được rằng Lâm Phong vẫn chưa chết, rằng hắn không tài nào giết được Lâm Phong.
Hơn nữa, người này lại chính là con trai của nàng ta.
Sắc mặt Lạc Tuyết công tử cũng cực kỳ khó coi. Vốn hắn còn muốn thay tông môn mà báo thù cho sư đệ Băng Nguyên. Nhưng hiện tại, hắn đã không dâng lên nổi dũng khí này rồi. Giết Lâm Phong? Không nghi ngờ chút nào, nếu giao chiến, hắn sẽ bị Lâm Phong giết chết!
Mà bên cạnh Lạc Tuyết công tử là Lâm Thiên. Lúc này, trong đôi mắt xinh đẹp của cô ta mang theo vô tận mất mát.
Sở Triển Bằng – người duy nhất mà cô ta dựa dẫm – đã chết.
Hơn nữa, có thể nói, Sở Triển Bằng chết đi là do một tay cô ta gây ra. Nếu như không vì cô ta, Sở Triển Bằng sẽ không quen biết Lâm Phong, cũng sẽ không kết oán với Lâm Phong. Đương nhiên cũng sẽ không có ý định giết Lâm Phong, do vậy mà có kết cục ngã xuống hôm nay.
Vì cô ta, Lâm gia sụp đổ, thiên tài một đời của gia tộc bị trục xuất. Và cũng vì cô ta, Hạo Nguyệt tông giờ đây cũng đã hoàn toàn chấm dứt.
Tông chủ mất mạng, Đại Bằng công tử bị giết. Đối với nhiều người mà nói, Hạo Nguyệt tông đã không còn là mối đe dọa quá lớn, rất nhanh sẽ khi��n lòng người ly tán, đồng thời bị các môn phái mới nổi ra tay thâu tóm, thậm chí thôn tính.
Nhưng Lâm Phong không có suy nghĩ phức tạp như thế. Hắn chỉ biết, kẻ muốn giết hắn, hắn sẽ giết!
Lâm Phong theo hư không mà tới trước mặt lão già đang bị những dải lụa sắc màu quấn lấy.
Lúc này, sắc mặt lão già tái nhợt, khí tức phù phiếm, không còn chút huyết sắc. Trong ánh mắt lão mang theo hối hận vô tận.
Vốn dĩ mọi chuyện đang êm đẹp, lão tự rước họa làm gì? Kết quả, lão chọc giận nàng ta – nữ tử từng vang danh khắp Tuyết Nguyệt mười tám năm về trước. Lão rất rõ ràng, ai cũng không cứu được lão rồi, người trong kiệu mềm kia cũng không cứu được, thậm chí, người ấy căn bản sẽ không cứu lão.
Lão đương nhiên biết người ngồi trong kiệu mềm kia là một kẻ như thế nào. Đó là một kẻ sẵn sàng phụ bạc thiên hạ, chứ không để thiên hạ phụ mình. Sống chết của lão trong mắt người đó, căn bản chẳng đáng một xu.
Lão chỉ hận bản thân, căn bản không ngờ Lâm Phong lại là con trai của nàng ta. Hết thảy đều do tạo hóa trêu ngươi.
Lâm Phong đi tới trước mặt lão già, ánh mắt lạnh băng, sát ý sắc bén.
- Ngươi sỉ nhục ta vô thế vô bối, trăm phương ngàn kế gây khó dễ, giúp Xà Quỳnh đối phó ta. Ngươi nghĩ ta Lâm Phong chỉ có thể thua, không thể thắng sao?
Lâm Phong nhìn lão già, lạnh lùng nói. Nếu như không có lão già này ngăn cản hắn tìm Mộng Tình, Mộng Tình đã không phải chịu thương tổn.
Tuyệt phẩm dịch thuật này do truyen.free độc quyền phát hành, cấm sao chép dưới mọi hình thức.