(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 417:
Đêm khuya, một vầng trăng khuyết nhô lên trên cao, không có sao mà chỉ có ánh trăng mang theo vài phần cô độc và thê lương.
Bảy ngày sau, đêm trăng tròn!
Lâm Phong thì thầm. Hắn đã sớm nghe nói đến Tuyết Nguyệt tụ hội, nhưng cụ thể thế nào thì hắn không rõ lắm, cũng chẳng bận tâm tìm hiểu sâu làm gì. Dường như lần thiên tài Tuyết Nguyệt tụ hội này là do hoàng thất Đoàn gia khởi xướng, người mời chính là người đứng đầu của Đoàn gia, đương kim quân vương của Tuyết Nguyệt.
Nhưng cụ thể thế nào thì Lâm Phong không rõ, hắn chỉ biết là lần tụ hội này có một trận chiến đang chờ hắn.
Sở Triển Bằng, Đại Bằng công tử xếp thứ sáu trong Bát đại công tử, đệ nhất thiên tài ngày xưa của Hạo Nguyệt tông. Lần đầu tiên khi Lâm Phong gặp hắn, Sở Triển Bằng với thái độ cao ngạo mà đến Vân Hải tông, ép Vân Hải tông phải giao Lâm Phong ra. Mà khi đó trưởng lão Mạc Tà của Vân Hải tông lại chấp thuận, nếu không phải Không lão xuất hiện thì sợ là Lâm Phong đã sớm chết rồi.
Đến lúc này, Lâm Phong vẫn nhớ rõ thái độ cao ngạo đó, cái vẻ khinh thường coi Lâm Phong như một con kiến hôi ấy của Sở Triển Bằng.
Sau đó Sở Triển Bằng lại vài lần khinh miệt hắn. Cách đây không lâu, hắn lại với thế cường ngạnh mà đến Thiên Nhất học viện, đòi giết Lâm Phong. Những chuyện này, Lâm Phong đều nhớ kỹ trong lòng.
Mối thù và oán hận giữa hắn và Sở Triển Bằng cũng đã đến lúc phải được thanh toán. Hắn phải khiến Sở Triển Bằng hiểu được rằng Lâm Phong hắn không hề dễ bị sỉ nhục như Đại Bằng công tử tưởng!
Nghĩ đến Sở Triển Bằng, Lâm Phong lại nhớ tới từng chuyện cũ. Hắn đã từng chỉ là một tiểu tử ở Khí Vũ cảnh, vừa đặt chân vào Linh Vũ cảnh, đang lúc hăng hái lại chẳng ngờ tai họa ập xuống Vân Hải. Vì bảo vệ Lâm Phong, người của Vân Hải tông cam tâm dùng tính mạng mình để đổi lấy mạng của hắn.
Cái chết của Không lão, cái chết của Nam Cung Lăng, Bắc lão đến cứu nguy, cảnh bi tráng mà đẫm máu kia Lâm Phong chưa bao giờ dám quên. Hắn vẫn còn nhớ rõ chiếc nhẫn chưởng môn của Vân Hải tông, vật mà hắn đang đeo trên tay kia, trên đó gửi gắm hy vọng của vô số người, hy vọng đã được đổi lấy bằng biết bao sinh mạng.
"Khi ta có thực lực mạnh hơn, ta sẽ khiến Vân Hải tái hiện ở Tuyết Nguyệt!"
Lâm Phong nhìn ánh trăng, khẽ giọng nói. Những dòng máu đã đổ kia không thể nào chảy vô ích đư���c, đến khi hắn có đủ thực lực, hắn sẽ không chỉ xây dựng lại Vân Hải tông mà cũng sẽ báo hết thảy những mối huyết hải thâm thù đó.
Máu đã mất, chỉ có dùng máu để trả lại.
Cộp…cộp…cộp…
Tiếng bước chân vang lên. Lâm Phong dừng dòng suy nghĩ, nhìn đến phía phát ra tiếng bước chân thì thấy một người trẻ tuổi đang từ từ đi đến.
"Lâm Phong đại ca."
Thanh niên lên tiếng gọi, mỉm cười nhìn Lâm Phong với ánh mắt tôn kính.
"Đoàn Phong, sao không nghỉ ngơi đi."
Lâm Phong cũng cười nhìn thanh niên này. Có đôi khi hắn lại ngưỡng mộ Đoàn Phong, toàn tâm toàn ý tu luyện, không chút tạp niệm nào, không vướng bận chuyện phiền lòng, chỉ đắm chìm trong võ đạo. Mà Lâm Phong hắn lại gánh quá nhiều thứ, như việc trọng kiến Vân Hải tông, như việc phụ thân Lâm Hải mất tích.
"Đệ không ngủ được."
Đoàn Phong đi đến trước người Lâm Phong, đưa ra một phong thư cho Lâm Phong xem.
"Đây là?"
Lâm Phong liếc nhìn Đoàn Phong một cái rồi nhận lấy phong thư, mở ra đọc lướt qua thì thấy trên đó viết một hàng chữ rõ nét.
"Bảy ngày sau, đêm trăng tròn, ven hồ Tương Giang, ngày thiên tài Tuyết Nguyệt tụ hội, mời Đoàn Phong các hạ!"
Phong thư này chẳng khác gì phong thư Lâm Phong đã nhận, chữ viết cũng giống nhau, chắc hẳn là do cùng một người viết.
"Đoàn Phong, đệ cũng nhận được lời mời rồi, không tệ."
Lâm Phong mỉm cười trả lại phong thư cho Đoàn Phong. Lần này người được mời hẳn là các võ tu có thiên phú xuất chúng trong đám thanh niên Tuyết Nguyệt, Đoàn Phong được mời này chính là một sự khẳng định.
"Nhưng mà Lâm Phong đại ca, đệ đột phá tới tu vi Huyền Vũ cảnh này chỉ có những người chúng ta biết, đệ vốn chẳng thể hiện ra ngoài bao giờ, sao bọn họ lại biết được?"
Đoàn Phong nghi ngờ hỏi:
"Lâm Phong đại ca, đệ không nghĩ rằng họ sẽ mời võ tu Linh Vũ cảnh, chắc hẳn Huyền Vũ cảnh là giới hạn tối thiểu của họ rồi."
"Chưa từng thể hiện?"
Lâm Phong sửng sốt. Đúng vậy, Tuyết Nguyệt rộng lớn vô cùng, chỉ một Hoàng thành thôi đã có vô số cường giả, thiên tài, mời người có tu vi Linh Vũ cảnh căn bản chẳng có chút ý nghĩa nào. Chính như lời Đoàn Phong nói, Huyền Vũ cảnh hẳn là yêu cầu thấp nhất để được mời.
Nhưng Đoàn Phong nói là hắn chưa từng thể hiện ra bên ngoài, vậy sao bọn họ lại biết là Đoàn Phong bước vào Huyền Vũ cảnh?
"Nước ở Tuyết Nguyệt này còn sâu hơn những gì mình tưởng tượng."
Lâm Phong cười rồi lắc đầu, không nghĩ ngợi thêm nữa, lại nói với Đoàn Phong:
"Đoàn Phong nè, nếu đã nhận được phong thư rồi thì cứ yên tâm đi, ít nhất đây là lời khẳng định với thiên phú của đệ. Bảy ngày sau chúng ta cùng tới Tương Giang."
"Vâng."
Đoàn Phong gật đầu, nhưng hắn lại khẽ nhíu mày lại rồi nói với Lâm Phong:
"Lâm Phong đại ca, đệ còn một việc muốn nói với huynh."
"Việc gì?"
Lâm Phong thấy Đoàn Phong nhíu mày thì trong lòng cũng có chút nghi hoặc. Đoàn Phong vẫn luôn vui tươi thoải mái, nhưng không biết có chuyện gì lại khiến hắn trông đầy tâm sự đến thế.
"Lâm Phong đại ca, ngày đó huynh chẳng phải đã hỏi đệ làm sao lại tu luyện được công pháp lợi hại như thế sao?"
Đoàn Phong nói. Lâm Phong ngẩn người ra, lúc này Đoàn Phong nhắc tới chuyện đó chẳng lẽ chuyện đó lại có ẩn tình gì?
"Không phải đệ nói là trong trí nhớ đệ có công pháp đó sao?"
Lâm Phong hỏi lại.
"Vâng, công pháp này quả đúng là tồn tại trong trí nhớ của đệ."
Đoàn Phong gật đầu, nói:
"Nhưng Lâm Phong đại ca, khi tu vi của đệ mạnh hơn, dường như trong đầu đệ lại có thêm một ít trí nhớ, mỗi khi tu vi tăng tiến đều xuất hiện thêm một ít. Những trí nhớ này vốn không phải của đệ, đệ cũng chưa từng trải qua bao giờ, bên trong còn có một số công pháp, cũng có võ kỹ, vô cùng kỳ lạ."
"Hử?"
Nghe được lời của Đoàn Phong, Lâm Phong ngẩn người. Tu vi hắn càng mạnh thì trí nhớ trong đầu lại càng có thêm nhiều? Chuyện này quả thực kỳ lạ.
"Hay là có kẻ nào đó phong ấn ký ức vào trong đầu đệ, sau tu vi tăng lên thì ký ức bị phong ấn đó dần dần thức tỉnh?"
Lâm Phong suy đoán. Nhưng hắn cũng không chắc điều đó có chính xác hay không. Phong ấn trí nhớ vào đầu người khác, mà phong ấn sẽ dần dần được cởi bỏ từng chút một theo tu vi đối phương mạnh dần lên, như vậy người phong ấn trí nhớ kia sẽ có thực lực kinh khủng đến mức nào? Toàn bộ nước Tuyết Nguyệt e rằng không thể tìm được cường giả như vậy.
"Đoàn Phong, cha mẹ của đệ…"
Lâm Phong đột nhiên mở miệng hỏi.
Nhưng lại thấy Đoàn Phong lắc đầu, nói:
"Lâm Phong đại ca, đệ chưa từng gặp cha mẹ! Đệ chỉ biết là đệ sở hữu huyết mạch hoàng thất, phụ thân từng là người trong hoàng thất bị đày đi, là quý tộc trong huyện thành nho nhỏ kia. Nhưng cha mẹ đệ là ai, đệ không hề biết."
Lâm Phong nhíu mày lại, Đoàn Phong lại chưa từng gặp cha mẹ mình, như vậy trí nhớ trong đầu kia quả thật quá đỗi quỷ dị.
Nhưng nếu không có người phong ấn trí nhớ vào đầu Đoàn Phong thì lấy gì để giải thích rằng Đoàn Phong bỗng nhiên có thêm nhiều ký ức đến vậy? Chẳng lẽ đây cũng là một loại thiên phú? Nếu như vậy thì loại thiên phú này thật quá đỗi kinh khủng.
"Lâm Phong đại ca, còn một điểm nữa. Đệ phát hiện là không những tốc độ tu luyện của đệ rất nhanh mà việc tu luyện công pháp và võ kỹ từ trong ký ức kia cũng tiến triển rất mau, dường như đã vô cùng quen thuộc. Chỉ cần tu luyện một lần là lĩnh hội được ngay. Đệ từng thử tu luyện một số công pháp và võ kỹ không có trong trí nhớ kia thì chẳng dễ dàng như thế, thậm chí còn tốn rất nhiều thời gian, mặc dù công pháp võ kỹ đó có cấp bậc rất thấp."
Lời này khiến nghi ngờ của Lâm Phong càng tăng lên, lông mày hắn cũng nhíu chặt lại. Thật quá đỗi kỳ lạ, nhưng là vì sao thì Lâm Phong không thể hiểu được.
Sau một lát trầm ngâm, Lâm Phong mỉm cười, nói:
"Đoàn Phong, tu luyện nhanh cũng chẳng phải chuyện xấu. Có lẽ đệ thực sự có loại thiên phú kỳ lạ nào đó, nếu không rõ thì đừng suy nghĩ nhiều làm gì. Sau này có cơ hội ta sẽ giúp đệ hỏi Yên Vũ tiền bối một lần."
Đoàn Phong chỉ đành gật đầu, hắn có nghĩ nát óc cũng không hiểu được, hà tất phải khiến bản thân đau đầu, chi bằng cứ an tâm mà tu luyện thì hơn. Dù thế nào đi chăng nữa thì tu luyện nhanh, tu vi tăng nhanh cũng là chuyện có lợi.
"Lâm Phong đại ca, đệ về trước đây, huynh cũng nghỉ sớm đi."
Đoàn Phong cáo từ. Lâm Phong gật đầu, Đoàn Phong lập tức đi về.
Nhưng Lâm Phong vẫn đứng ở đó, lẳng lặng nhìn lên vầng trăng khuyết trên bầu trời cao vời vợi kia, cứ thế đứng suốt một đêm.
Mà ngày hôm sau, tin hoàng thất phát thiệp mời cũng nhanh chóng lan nhanh, trong chớp mắt đã truyền khắp Hoàng thành, rồi khuếch tán ra toàn cõi Tuyết Nguyệt.
Trong khoảnh khắc ấy, ai nhận được thư mời đều trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, kính mong quý độc giả ủng hộ.