(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 392:
Yêu thú thì mãi là yêu thú, chẳng thể nào rũ bỏ bản tính khát máu, cho dù nó có khao khát hóa thành người đi chăng nữa.
Lâm Phong nhìn Miêu Yêu trước mặt, một con yêu thú mang hình hài người nhưng vẫn giữ nguyên mặt mèo, khinh miệt thốt lên một lời. Ánh mắt khát máu của Miêu Yêu càng lúc càng dữ tợn, nó khàn khàn cất tiếng:
– Thì sao chứ? Khi ta đã hoàn toàn hóa thành người, có được hình hài con người đích thực, dựa vào thực lực này, ta muốn làm gì trong thế giới loài người kia mà chẳng được, muốn giết ai thì giết, chẳng phải sẽ vô cùng khoái trá sao?
– Ngươi vốn dĩ chẳng muốn làm người, ngươi chỉ chán ghét ngàn năm tu hành đơn điệu, muốn trải nghiệm cảm giác mới mẻ khi làm người mà thôi. Nhưng vẻ khát máu trên thân ngươi kia lại chẳng thể nào tiêu tan, ngươi có thành người đi chăng nữa, những võ tu hùng mạnh cũng sẽ không tha cho ngươi đâu.
Lâm Phong lắc đầu, nói. Con Miêu Yêu này vốn dĩ không thật lòng muốn hóa thành người, mà bởi nó tu luyện quá lâu, đã chán ghét việc phải lưu lại dãy Yêu Thú Sơn Mạch này, cảm thấy vô vị, cô độc nên mới nảy ý định biến thành người. Trên thân nó, chẳng thể tìm thấy chút nhân tính nào.
– Có lẽ ngươi nói đúng, nhưng giờ khắc này, ngươi hãy lo cho bản thân mình trước đã.
Miêu Yêu há to miệng, để lộ ra hàm răng nanh khát máu, vừa dữ tợn vừa khủng bố. Nó bước ra một bước, lập tức thân ảnh lướt đi, để lại một cái bóng dài ngoằng trong không gian.
– Gầm…!
Cùng Kỳ gầm lên một tiếng, rồi lao thẳng về phía Miêu Yêu. Thân thể nó bỗng trở nên khổng lồ giữa không trung, ánh mắt tràn ngập thù hận và phẫn nộ.
– Súc sinh, cút!
Tiếng mèo kêu chói tai vang vọng. Miêu Yêu trực tiếp lướt qua, lưu lại một tàn ảnh móng vuốt mèo trong hư không. Một tiếng ầm vang lên, Cùng Kỳ bay ngược ra sau, trên thân bị cào mất một mảng thịt.
Cùng Kỳ há miệng, không ngừng phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp, ánh mắt nó đỏ rực hung quang, hận ý ngút trời. Nó không muốn tiếp tục nhẫn nhịn nữa, nó đã nhẫn nhịn con Miêu Yêu này quá lâu, đến mức bản tính khát máu cũng bị mai một.
– Xem ra ngươi cũng quá cô độc, quá tịch mịch nên chẳng còn muốn mạng sống nữa.
Miêu Yêu khàn khàn đáp lời, rũ hai tay xuống. Lúc này, đôi tay kia đã không còn là tay người mà biến thành những móng vuốt sắc bén, vô cùng dữ tợn và yêu dị.
– Đừng manh động, mau đến chỗ ta!
Lâm Phong quát lớn với Cùng Kỳ. Ánh mặt trời chiếu lên thân hắn, phát ra những hào quang chói lóa không ngừng. Dương Hỏa chân nguyên hóa thành ánh sáng ngọn lửa, khiến Lâm Phong lần nữa chìm trong hào quang hỏa diễm.
– Quả nhiên là tu vi đã tiến bộ.
Cảm nhận được sự mãnh liệt của Dương Hỏa chân nguyên trên thân Lâm Phong, Miêu Yêu lại khàn khàn nói.
Lâm Phong không nói gì thêm. Tu vi của hắn quả thực đã tiến bộ, bước vào Huyền Vũ Cảnh tầng hai.
Chiến đấu thúc đẩy con người kh��ng ngừng bộc phát tiềm lực của bản thân. Thời gian trước, hắn đã chiến đấu với Cùng Bích Lạc, Vũ Cừu, Tật Phong, Độc Nhãn và cả Vu Chân. Vài lần sử dụng Hắc Liên Chi Hỏa đã hao hết chân nguyên. Sử dụng Vũ Hồn hùng mạnh cắn nuốt hai con Huyền Yêu, cắn nuốt Vu Yêu Chi Hồn, thậm chí cắn nuốt cả Vu Chân.
Khi đến sâu trong sơn mạch này, Lâm Phong đã muốn tìm một nơi để đột phá, nhưng lại gặp phải Cùng Kỳ. Mãi cho đến mấy ngày nay, hắn mới thông qua việc hấp thụ nguyên thạch trên thân, rèn luyện thân thể, ngưng tụ chân nguyên, khiến tu vi của mình tiến thêm một bước nữa. Tất cả đều là nước chảy thành sông.
Trên thực tế, hắn đã đột phá từ ngày hôm qua. Bởi vậy Cùng Kỳ mới có thể mắng Miêu Yêu kia là ngu xuẩn. Lâm Phong vốn dĩ không hề tu luyện, ánh sáng thiên địa nguyên khí kia chẳng qua là do Lâm Phong dùng để đánh lừa chúng mà thôi.
Mà rốt cuộc Lâm Phong đã làm gì, đến cả Cùng Kỳ cũng không hề hay biết.
– Nhưng chút tu vi ấy, cho dù có tiến bộ thì ích gì chứ.
Miêu Yêu vẫn khàn khàn nói như trước. Nó chậm rãi đi tới phía Lâm Phong. Cùng Kỳ khẽ gầm gừ, đi tới cạnh Lâm Phong.
Lâm Phong từng nói hắn có thủ đoạn để đối phó Miêu Yêu, dù Cùng Kỳ không hoàn toàn tin tưởng nhưng trong lòng vẫn ôm vài phần hy vọng.
– Dù vô ích thì cũng phải thử một lần.
Đồng tử Lâm Phong trở nên đen kịt, vô tình. Đôi mắt hắc ám lại lần nữa xuất hiện, giữa đôi tròng mắt kia thỉnh thoảng lóe lên tia sáng vô cùng yêu dị.
– Hử?
Miêu Yêu nhướng mày. Khi tia sáng rực rỡ vừa rồi xuất hiện, nó bỗng cảm thấy như mình bị nhìn thấu, quả thật kỳ quái.
Dương Hỏa chân nguyên điên cuồng ngưng tụ, một quầng sáng hắc ám hư hư ảo ảo hiện ra, đó là hỏa diễm. Quầng Dương Hỏa chân nguyên này hội tụ lại một chỗ, hóa thành một ngọn lửa màu đen.
Ngọn lửa này bị nén ép điên cuồng, cuối cùng hóa thành hình một bông hoa sen, một đóa hắc ám U Minh Liên. Chỉ cần nhìn thấy, người ta đã cảm thấy tim đập nhanh.
– Đó là thứ gì?
Miêu Yêu nhìn chằm chằm đóa U Minh Hắc Liên kia. Loại lửa hắc ám này chắc chắn ẩn chứa lực hủy diệt vô cùng mạnh mẽ. Không ngờ Lâm Phong lại có chút thủ đoạn như vậy.
Cùng Kỳ cũng nhìn chằm chằm đóa U Minh Hắc Liên trên tay Lâm Phong. Đôi mắt cực lớn kia lóe lên không ngừng. Đây chính là thủ đoạn mà Lâm Phong nói để đối phó Miêu Yêu sao?
– Thú vị!
Miêu Yêu nhìn chằm chằm đóa hắc liên kia, khóe miệng nó cong lên một nụ cười tà dị. Nó chậm rãi vòng quanh Lâm Phong, không lập tức ra tay.
Loại yêu thú mèo này vốn dĩ đã âm hiểm, xảo trá. Mà Lôi Viêm Miêu Yêu này lại là loại hùng mạnh nhất trong số yêu thú mèo, hơn nữa đã tu luyện đến cảnh giới Thiên Yêu, đã thành tinh. Dù nó tự đại kiêu ngạo nhưng vẫn vô cùng cẩn trọng. Nếu không, đường đường là Thiên Yêu, nó đã chẳng ở thời kỳ hóa hình này mà không rời khỏi phạm vi trăm dặm, càng không đặt chân tới thế giới loài người lấy nửa bước. Tất cả là bởi nó cẩn thận, trước khi biến hóa thành công thì không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Đường đường là Thiên Yêu, nếu ở thời kỳ hóa hình mà xảy ra bất trắc gì, thật sự không đáng chút nào.
– Nhưng nơi này, không chỉ có mình ngươi biết nghịch lửa.
Miêu Yêu dừng lại, khàn khàn nói. Trên thân nó, từng ngọn lửa bay múa quanh người như những tia sáng lôi điện, phát ra tiếng sét đánh ầm ầm, cực kỳ rực rỡ.
Lôi Viêm Miêu Yêu có được Lôi Viêm Hỏa.
Loại Lôi Viêm Hỏa này bá đạo, bạo ngược, cực kỳ dũng mãnh.
– Đi!
Miêu Yêu vung móng vuốt sắc nhọn của mình lên. Tiếng răng rắc lập tức vang vọng. Lôi Viêm hỏa diễm điên cuồng trực tiếp đánh ầm ầm vào Lâm Phong.
Lôi Viêm Hỏa có được tốc độ và sự bạo ngược của sấm sét.
Lúc này, Lâm Phong đã tiến vào trạng thái hắc ám. Ý thức toàn thân vô cùng nhạy bén. Khi Lôi Viêm Chi Hỏa xuất hiện, hắn khẽ rung tay, trực tiếp để U Minh Hắc Liên chắn trước thân mình.
Lôi Viêm Hỏa đỏ bừng hoa mỹ lượn lờ trên hắc liên, phát ra tiếng sấm sét đì đùng. Một lát sau, nó tiêu tan. U Minh Hắc Liên vẫn đáng sợ như trước.
Miêu Yêu hơi kinh ngạc. Với cảnh giới của mình, nó phóng thích Lôi Viêm Hỏa mà lại chẳng thể làm gì được đóa hắc liên kia. Có thể thấy được uy lực đáng sợ ẩn chứa trong đóa hắc liên đó. Nó đúng là đã coi thường Lâm Phong rồi.
Đóa hắc liên này dung nhập vào trong Dương Hỏa chân nguyên của Lâm Phong. Mà Dương Hỏa chân nguyên của Lâm Phong vốn đã dung hợp yêu hỏa của Yêu Hồ, vô cùng lợi hại. Cuối cùng, Dương Hỏa chân nguyên này lại lấy U Minh ý cảnh trong Thiên Chiếu Vũ Hồn ngưng tụ thành một đóa hắc liên nho nhỏ, làm sao lại không khủng bố chứ?
Cùng Kỳ cũng nhìn Lâm Phong, trong ánh mắt nó lộ ra tia hy vọng. Có lẽ ngọn lửa này của Lâm Phong thật sự có thể đối phó được Miêu Yêu.
Liếc Cùng Kỳ một cái, khuôn mặt khát máu của Miêu Yêu kia càng lúc càng yêu dị. Nó cười lạnh:
– Ngươi cho rằng chỉ với ngọn lửa màu đen đó là hắn có thể đối phó được ta ư?
Cùng Kỳ giật mình, hung bạo nhìn Miêu Yêu. Đúng là như vậy, chỉ bằng một ngọn lửa, làm sao Lâm Phong có thể đối phó được với kẻ đáng sợ này?
Sự tự tin của Cùng Kỳ đang không ngừng giảm sút.
– Đừng quên, ta là Thiên Yêu, là một Thiên Yêu hùng mạnh.
Miêu Yêu giơ hai tay lên, lạnh lùng khàn khàn nói. Nương theo bàn tay nó, Lôi Viêm Hỏa bay múa như một con Lôi Điện Hỏa Long đang chạy tán loạn trên thân nó.
– Giờ hãy chuẩn bị nhận lấy cơn thịnh nộ của Thiên Yêu đi.
Miêu Yêu nói xong, thân thể liền như một đạo ảo ảnh biến mất ngay tại chỗ.
Lâm Phong ngưng mắt lại, nhanh chóng lùi ra sau. Một vệt sáng trắng xẹt qua bên cạnh hắn, nhanh đến mức không thể nào nhìn rõ.
Rầm!
Lôi Viêm Hỏa đánh tới, cuồng mãnh lao về phía Lâm Phong. Lâm Phong nhún người nhảy vút lên cao.
Nhưng ngay sau đó, từng ngọn lửa Lôi Viêm lại lần nữa đuổi tới, nhanh đến mức Lâm Phong không thể ứng phó kịp. Hắn vội vung tay, khiến ngọn lửa màu đen kia ngăn cản trước Lôi Viêm Hỏa, ánh sáng rực rỡ bùng lên.
Lâm Phong còn chưa kịp hạ tay xuống thì trong lòng đã căng thẳng. Hắn hơi nheo mắt lại, chỉ thấy phía trên mình, Miêu Yêu giơ hai bộ móng vuốt nhọn hoắt kia đang vồ xuống đầu hắn.
Phía trên những móng vuốt sắc nhọn này, yêu quang lóe lên. Nếu bị cào trúng, e rằng đầu của Lâm Phong sẽ nổ tung mất.
Nguyên tác được chuyển ngữ tinh xảo, độc quyền tại truyen.free.