Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 385:

Trên kiếm phong, đoàn người đông nghịt vẫn còn đó, tất cả đều đang trầm mặc.

Người của Nguyệt gia chiếm giữ linh khí địa mạch, Vạn Thú môn và Vũ gia cũng không tranh đoạt. Cho dù bọn họ muốn tranh đoạt cũng chưa chắc đã thành công, bởi không ai dám coi thường thực lực của Nguyệt gia.

Lúc này, mọi người đều nhìn ra xa như đang trông đợi điều gì, đặc biệt là người của Vạn Thú môn, trong ánh mắt của bọn họ có chút chờ mong, nhưng lại xen lẫn chút hờ hững.

Tuy nhiên, thời gian trôi qua, một số người của Vạn Thú môn bắt đầu băn khoăn, sao Đằng Vu Chân vẫn chưa quay lại?

Các đệ tử nòng cốt này của Vạn Thú môn đều biết rất rõ thực lực của Vu Chân, việc giết Lâm Phong hẳn phải rất dễ dàng, nhưng đã lâu như vậy rồi mà sao hắn vẫn chưa trở về?

“Có lẽ, Vu Chân đang cố ý trêu đùa Lâm Phong, hoặc hắn đã gặp được yêu thú thích hợp làm vật cưỡi.” Đằng Vu Yêu nghĩ thầm như vậy, y cũng cảm thấy có chút kỳ quái, vì sao Vu Chân vẫn chưa quay lại, nhưng y tin tưởng Vu Chân nên cũng không suy nghĩ nhiều.

Mà những người khác cũng đang muốn biết liệu Vu Chân có thể mang đầu Lâm Phong về hay không.

Thời gian dần trôi qua, đám người Vạn Thú môn càng lúc càng tỏ ra mất kiên nhẫn. Vu Chân và Lâm Phong giống như đã tan biến, khiến bọn họ không thể bình tĩnh được nữa.

– Có cần ta đi xem thử không?

Đằng Vu Sơn nói thầm với Đằng Vu Yêu. Đằng Vu Yêu liếc hắn một cái, lắc đầu nói:

– Không cần, Vu Chân thừa sức giết Lâm Phong, sẽ không có chuyện gì đâu.

Đằng Vu Sơn khẽ gật đầu, lùi về sau nửa bước, im lặng tiếp tục chờ đợi.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

– Đằng Vu Yêu, ta thấy các ngươi không cần phải đợi nữa.

Nguyệt Thanh Sơn lạnh nhạt nói một tiếng. Có lẽ Lâm Phong thật sự đã thoát khỏi tay Vu Chân, còn Vu Chân chưa trở về có lẽ là vì đang bận truy sát hắn.

Đằng Vu Yêu nghe lời châm chọc của Nguyệt Thanh Sơn liền sầm mặt xuống, nói:

– Hừ, ta không tin Lâm Phong có thể thoát khỏi tay Vu Chân.

Tuy ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng Đằng Vu Yêu cũng đã dao động. Y phất tay áo rồi đi sâu vào Cửu Long sơn mạch, dựa vào khí tức còn lưu lại của Vu Chân mà bắt đầu tìm kiếm.

– Chúng ta cũng đi xem thử!

Vũ Lưu Thủy lạnh nhạt nói, rồi mang theo người của Vũ gia theo sát người của Vạn Thú môn đi sâu vào Cửu Long sơn mạch. Bọn họ cũng muốn biết rốt cuộc Vu Chân có giết được Lâm Phong không.

Nguyệt Thanh Sơn ánh mắt lóe lên, lạnh nhạt nói:

– Đi!

Đám người Nguyệt gia cũng đi theo.

Sau cùng, những người còn lại cũng đi theo. Lần này có các đại thế lực mở đường, bọn họ không còn phải sợ yêu thú. Nhân tiện, họ có thể chiêm ngưỡng phong cảnh của Cửu Long sơn mạch, hơn nữa bọn họ cũng rất hiếu kỳ, không biết Lâm Phong đã chết hay chưa. Bốn người có tu vi Huyền Vũ cảnh đi cùng Lâm Phong đứng nhìn nhau, rồi thở phào một hơi, họ vẫn còn sống.

Có lẽ, người của Vạn Thú môn vốn không coi bọn họ ra gì, người chúng muốn giết là Lâm Phong.

– Lần này may mà có Lâm Phong, nếu không chúng ta đã bỏ mạng ở đây.

Bốn người nghĩ thầm, có chút cảm kích đối với Lâm Phong. Nếu không nhờ Lâm Phong thực lực kinh người, bọn họ đã chết dưới tay đám người Tật Phong. May mà Lâm Phong rất mạnh, liên tục tiêu diệt người của Vạn Thú môn, giúp họ bảo toàn tính mạng.

***

Mà lúc này, Lâm Phong đang đứng trên không trung, ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt.

Bên dưới là một vùng hoang vu, tất cả cây cối đều đã bị hủy diệt, cả không gian cực kỳ yên tĩnh.

U Minh Hắc Liên va chạm với chưởng lực của Vu Chân, uy lực cực mạnh. Ngay cả lúc này, hắn vẫn còn thấy sợ hãi. U Minh Hắc Liên do dương hỏa chân nguyên ngưng tụ thành, uy lực quả là đáng sợ.

Điều khiến Lâm Phong khiếp sợ hơn nữa là Vũ hồn của hắn. Lúc nãy, Thiên Phệ Vũ hồn và Tử Xà Vũ hồn đã dung hợp lại trong nháy mắt, thôn phệ hồn phách của Vu Yêu. Vu Chân tránh không kịp cũng đã bị nó nuốt chửng.

Hồn phách của Vu Chân và Vu Yêu đều không còn, ở đây chỉ còn lại một mình Lâm Phong.

Thiên Phệ Vũ hồn, sáu cái đầu Lục Đầu Thương Long đều toát lên vẻ uy nghiêm bá đạo. Trong đó, một đầu Thương Long tỏa ra ánh sáng tím, hình ảnh yêu xà màu tím khi ẩn khi hiện trên đầu rồng, cực kỳ quỷ dị.

– Vũ hồn có thể dung hợp?

Trong lòng Lâm Phong rung động mãnh liệt. Hắn đột nhiên nghĩ tới một vấn đề: người có Vũ hồn song sinh được gọi là thiên tài, lẽ nào chỉ vì có hai loại Vũ hồn?

Nếu trong hai loại Vũ hồn có một loại yếu kém thì khi chiến đấu liệu có tác dụng gì?

Lâm Phong biết rằng, Vũ hồn là linh hồn. Người có Vũ hồn song sinh có linh hồn lực mạnh nhất, nhưng như vậy liệu đã đủ để nói lên ý nghĩa của Vũ hồn song sinh chưa?

Lâm Phong đột nhiên có cảm giác hắn còn biết rất ít về võ đạo và Vũ hồn.

Võ đạo rộng lớn, sâu không lường được. Người trên Cửu Tiêu đại lục đều theo đuổi võ đạo, nhưng có mấy người có thể bước lên đỉnh cao của võ đạo?

Ví như ở Tuyết Nguyệt, Huyền Vũ cảnh đã có thể xem là cao thủ. Mà cường giả Huyền Vũ cảnh tầng năm trở lên có thể coi là nhân vật hàng đầu cao cao tại thượng ở Tuyết Nguyệt rồi, còn cao thủ Thiên Vũ cảnh Lâm Phong chưa từng thấy.

Nhưng xét trên cả đại lục, liệu có phải Huyền Vũ cảnh cũng chỉ như Khí Vũ cảnh ở Tuyết Nguyệt, chỉ là loài sâu kiến trên đại lục?

Có bao nhiêu người nỗ lực cả đời cũng chỉ lĩnh hội được một chút nguyên lý của võ đạo?

Còn có Vũ hồn. Trong các võ tu ở Cửu Tiêu đại lục, vì sao có người trời sinh đã có Vũ hồn mà có người thì phải một thời gian sau Vũ hồn mới thức tỉnh?

Khẽ lắc đầu, Lâm Phong không tiếp tục suy nghĩ nữa. Hiện tại hắn mới tiến vào Huyền Vũ cảnh, chẳng có gì đáng để tự hào, cũng chưa đủ tư cách ngao du trên đại lục.

– Bây giờ điều ta muốn là không ngừng gia tăng thực lực, ít nhất là bước vào Thiên Vũ cảnh, tung hoành khắp Tuyết Nguyệt, không kẻ nào dám khi dễ.

Lâm Phong lẩm bẩm.

Bởi vì kẻ yếu đi đâu cũng bị coi thường, ức hiếp, không ngẩng đầu lên được. Ngay cả khi phát hiện ra linh khí địa mạch cũng bị kẻ khác cướp mất.

Càng làm cho Lâm Phong phiền muộn chính là, lúc Nguyệt gia và Vạn Thú môn tranh giành địa mạch, thì hắn vốn là kẻ phát hiện địa mạch lại không có quyền lợi gì, không có thực lực thì lời nói cũng không có trọng lượng.

Trở nên mạnh mẽ, trở nên mạnh mẽ, không ngừng trở nên mạnh mẽ, đây chính là ý niệm luôn nằm trong đầu Lâm Phong. Muốn tự do tự tại khắp đại lục thì phải có thực lực mạnh mẽ.

– Tách ra!

Lâm Phong khẽ quát một tiếng. Hắn chỉ thấy Thiên Phệ Vũ hồn và Tử Xà Vũ hồn tách ra. Sáu cái đầu Thương Long hướng lên trời, ánh mắt lạnh lùng của tử xà nhìn vào hư không, dường như chúng chưa bao giờ dung hợp.

– Khí tức của Vũ hồn quả thật yếu đi, hơn nữa, khi Vũ hồn dung hợp dường như xảy ra biến dị.

Lâm Phong thì thào. Lúc nãy, đứng trước sát ý mãnh liệt của Vu Chân, hai Vũ hồn của hắn bị kích thích dung nhập vào nhau, Vũ hồn lực tăng mạnh. Vũ hồn sau khi dung hợp có sự cường bạo bá đạo của cả Thiên Phệ và Tử Xà, thôn phệ hồn phách của cả Vu Chân lẫn Vu Yêu, đúng là đáng sợ.

– Ồ!

Đúng lúc này, Lâm Phong trong lòng chợt động. Lập tức Thiên Phệ Vũ hồn quay về sau lưng hắn, phát ra một luồng khí tức yêu dị. Sáu cái đầu Thương Long đột nhiên gầm lên một hồi dài. Ở gốc của Thiên Phệ Vũ hồn dần dần vươn ra một xúc tu, nhưng xúc tu này lại chính là một cái đầu Thương Long.

Thiên Phệ Vũ hồn không chỉ có sáu đầu rồng, lúc này đã mọc ra đầu rồng thứ bảy.

– Đây là… Hồn phách của Vu Yêu.

Lòng Lâm Phong thắt lại. Cái đầu rồng thứ bảy khác với sáu cái kia, vẻ mặt của nó vừa yêu dị vừa băng lãnh, cặp mắt yêu dị của nó chính là cặp mắt của Vu Yêu.

Hồn phách của Vu Yêu bị Thiên Phệ Vũ hồn thôn phệ thì biến thành cái đầu thứ bảy của Thương Long?

Lâm Phong trong lòng chấn động, thật quỷ dị. Lúc trước nó thôn phệ yêu thú hoặc hàn khí đều sinh ra Vũ hồn khác như Huyễn Ma Vũ hồn, Hàn Băng Vũ hồn và Tử Xà Vũ hồn. Nhưng hôm nay thôn phệ hồn phách Vu Yêu lại không sinh ra Vũ hồn khác mà lại trở thành một bộ phận của Thiên Phệ Vũ hồn.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi đội ngũ Truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép và chia sẻ trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free