(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 371:
- Đó là của ta.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, Phong Đình đứng đối diện Lâm Phong, đưa mắt căm tức nhìn hắn.
Cứ ngỡ sắp đoạt được Cửu Dương thảo, nào ng�� vào đúng khoảnh khắc cuối cùng, Lâm Phong lại cướp mất bảo vật của nàng.
- Của cô?
Trong mắt Lâm Phong hiện lên vẻ buồn cười, lãnh đạm lắc đầu, xoay người. Hắn chuẩn bị tiếp tục tìm kiếm nguyên thạch, cây Cửu Dương thảo này đã là cây thứ bảy ở đây rồi, cả khu vực địa mạch nguyên khí rộng lớn này hắn đã lục soát gần hết.
Thế nhưng Phong Đình không muốn cứ thế để Lâm Phong rời đi, nàng chặn trước mặt hắn, lạnh lùng nhìn Lâm Phong:
- Cửu Dương thảo là do ta phát hiện trước, hãy trả lại cho ta.
- Cả địa mạch nguyên khí này đều do ta phát hiện ra đấy.
Lâm Phong lãnh đạm đáp lời: "Ta đã mời cô cùng nhau thám hiểm, thế nhưng đã bị cô cự tuyệt. Nếu đã cự tuyệt, đương nhiên phải dựa vào bản lĩnh của mình, ai đoạt được Cửu Dương thảo thì người đó mang về, cô có tư cách gì nhận là của cô?"
Lâm Phong châm chọc nói, trong lòng cảm thấy có chút buồn cười.
- Ta nói của ta, thì là của ta.
Phong Đình ánh mắt lạnh lùng, trên người thậm chí tràn ra sát ý. Vì Cửu Dương thảo, nàng có thể giết Lâm Phong.
Lâm Phong nhíu mày, vẻ mặt càng lúc càng lạnh. Cô gái này, còn muốn giết người đoạt bảo sao?
- Tránh xa ta ra.
Lâm Phong giọng nói băng hàn, tiến lên một bước, lập tức một luồng khí tức kinh khủng từ trên người hắn bùng phát, khiến thân thể Phong Đình trong nháy mắt cứng đờ, cả người lạnh lẽo.
Khí tức thật hùng mạnh! Khí tức trên người Lâm Phong quá lạnh lẽo, quá đáng sợ, khiến nàng cảm thấy hít thở không thông, bước chân cũng không tự chủ mà lùi về phía sau.
Phong Đình sắc mặt trong nháy mắt hơi tái đi, muốn đoạt lấy Cửu Dương thảo từ tay Lâm Phong là điều không thể. Nàng căn bản không phải đối thủ của Lâm Phong, thực lực của hắn mạnh hơn nàng rất nhiều.
- Ta thật sự rất cần Cửu Dương thảo, ngươi có thể nhường nó cho ta không?
Trên mặt nàng lộ ra vẻ đáng thương, Phong Đình nhìn Lâm Phong. Cưỡng đoạt không thành, nàng đành dùng nhu tình làm mềm lòng Lâm Phong.
- Ngươi cần Cửu Dương thảo thì có liên quan gì tới ta?
Lâm Phong châm chọc một câu, sau đó lại một lần nữa bước vào lòng đất. Cửu Dương thảo quý báu đến nhường nào, chẳng lẽ chỉ vì một câu nói của nàng ta mà Lâm Phong phải buông tay sao? Làm sao có thể chứ.
Nếu lúc ấy nàng đồng ý cùng đi với Lâm Phong, thì Lâm Phong nếu thu được gì, đều sẽ chia cho nàng một nửa. Nhưng nếu đã cự tuyệt, thì đã không còn gì để bàn nữa. Lâm Phong sao có thể để ý đến nàng? Cơ hội đã bỏ lỡ sẽ không quay lại lần hai.
Phong Đình trong mắt hiện lên vẻ hối hận. Nàng thật không ngờ thực lực của Lâm Phong lại mạnh đến như vậy. Nếu biết sớm, lúc ấy nàng đã đáp ứng đề nghị của Lâm Phong rồi. Có một kẻ mạnh như thế đi theo, dọc đường nàng cũng không cần phải chú ý cẩn thận từng li từng tí như vậy, hơn nữa, giờ phút này, toàn bộ hộ vệ của nàng đã làm phản.
- Tiểu thư, đều tại ta.
Lão giả đi đến bên Phong Đình, lộ vẻ áy náy. Lúc ấy, chính lão đã cự tuyệt Lâm Phong.
Phong Đình trầm mặc không nói, không biết phải trả lời thế nào.
Cũng vào lúc này, xa xa, từng đạo bóng hình đang lao nhanh về phía này, có võ tu hùng mạnh, cũng có yêu thú lợi hại.
Võ tu là do vừa rồi nhìn thấy ma vân cùng bóng ki���m, đều rất ngạc nhiên, đã sớm chú ý tới động tĩnh nơi đây. Ma vân vừa biến mất, bọn họ liền dùng tốc độ cao nhất lao tới đây. Về phần yêu thú, chúng có khứu giác vô cùng nhạy bén, thiên địa nguyên khí sao có thể trốn thoát khỏi sự nhạy bén của khứu giác bọn chúng.
Sau mấy khắc, trong hư không, có vài bóng người giáng lâm. Cảm nhận được thiên địa nguyên khí nồng đậm kia, ánh mắt tất cả đều ngưng tụ. Địa mạch nguyên khí! Nơi đây, không ngờ lại xuất hiện một mảnh địa mạch nguyên khí lớn.
Nhận thấy trên không liên tục xuất hiện cường giả, ánh mắt Lâm Phong sắc lạnh. Thân hình khẽ động, thân ảnh hắn rất nhanh liền xuất hiện trước mặt một tên hộ vệ của Phong gia. Người này thực lực không kém, vừa rồi đã thu không ít nguyên thạch vào nhẫn trữ vật.
- Cút ngay.
Kẻ đó thấy Lâm Phong xuất hiện, trực tiếp bổ ra một chưởng. Chỉ thấy Lâm Phong cười châm chọc, kiếm quang lóe lên, một tiếng kêu thảm thiết lập tức vang vọng. Kẻ đó đã chết, nhẫn trữ vật rơi vào tay Lâm Phong. Đây cũng là tên hộ vệ duy nhất có nhẫn trữ vật.
Lâm Phong không dừng lại, thân ảnh lại biến mất, xuất hiện trước mặt một tên hộ vệ khác. Chưởng phong hạ xuống, Lâm Phong trong nháy mắt phá tan phòng ngự của đối phương, đánh thẳng lên người đối phương, cướp đoạt túi đồ của đối phương rồi ném vào nhẫn trữ vật. Kẻ này lấy được toàn là trung phẩm nguyên thạch, Lâm Phong không cướp của hắn thì cướp của ai nữa?
Rất nhanh, Lâm Phong lại cướp đoạt của hai tên hộ vệ khác đã thu thập được không ít nguyên thạch, sau đó mới trở lại mặt đất. Giờ phút này trong hư không đã có không ít cường giả đứng đó. Nếu hắn còn tiếp tục cướp đoạt nguyên thạch, e rằng sẽ trở thành cái đích cho tất cả mọi người nhắm vào.
Hôm nay thu hoạch bảy cây Cửu Dương thảo, cùng với số lượng nguyên thạch lớn như vậy, đã là vô cùng tốt.
- Tiểu tử, ngươi cũng thật to gan, đã vậy còn quá tham lam.
Trên một vách đá của Quan Kiếm Phong, một trung niên ánh mắt âm lệ nhìn Lâm Phong, cười lạnh nói một tiếng. Rõ ràng biết bọn họ đã đến, lại vẫn không chịu buông tay, tiếp tục thu thập cướp đoạt nguyên thạch. Theo hắn, thì Lâm Phong lá gan lớn, cũng rất tham lam.
Lâm Phong nhìn trung niên liếc mắt một cái, cười nhạt, cũng không nói gì.
Lâm Phong hắn cũng không muốn trở thành cái đích cho mọi người nhắm vào. Lúc này vẫn nên khiêm tốn một chút thì tốt hơn.
- Phong gia nha đầu, ngươi tại sao không đoạt?
Ánh mắt trung niên dừng lại trên người Phong Đình, thản nhiên nói một câu. Người này vậy mà lại quen biết Phong Đình.
Phong Đình ánh mắt lóe lên, nhìn Lâm Phong liếc mắt một cái. Trong đôi mắt nàng hiện lên một chút sắc lạnh, khiến ánh mắt Lâm Phong ngưng tụ.
- Lệ tiền bối, nếu ta cho ngài biết có một bảo vật quý báu còn hơn nguyên thạch xuất hiện, hơn nữa còn đang ở trong tay một kẻ nào đó nơi đây, sau khi ngài lấy được, có thể chia cho ta một chút không?
Phong Đình nhìn trung niên mở miệng nói. Lập tức, ánh mắt Lâm Phong lạnh lùng. Cô gái này, muốn dẫn họa cho hắn.
- Ừm?
Trung niên âm lệ kia nghe được lời nói của Phong Đình, ánh mắt hơi sững, lập tức lộ ra một tia thú vị:
- Nếu bảo vật thật sự quá nhiều, ta có thể chia cho ngươi một ít.
Phong Đình cắn môi, nàng đương nhiên rõ ràng lời của đối phương bất quá chỉ là lời nói qua loa. Nhưng nàng có thể làm gì khác được, chỉ có thể nói ra, ít nhất còn có hy vọng lấy được Cửu Dương thảo.
- Bảo vật, ở trong tay hắn.
Phong Đình ngón tay chỉ thẳng vào Lâm Phong, nói: "Vừa rồi lúc chư vị chưa tới, hắn không ngừng thu thập nguyên thạch, hơn nữa, còn chiếm được không ít Cửu Dương thảo, nhất định đang ở trong nhẫn trữ vật của hắn."
Phong Đình giọng nói thấp dần, cảm thấy cả người lạnh lẽo. Nghiêng đầu, nàng liền nhìn thấy Lâm Phong đang lạnh lùng nhìn nàng, khiến trong lòng nàng khẽ run lên.
Mà những cường giả xung quanh đều lộ ra thần sắc thú vị. Cửu Dương thảo quả thật là đồ tốt, là bảo vật quý báu. Trong nhẫn trữ vật của Lâm Phong, lại có không ít sao? Ánh mắt của những cường giả này, lập tức đều rơi trên người Lâm Phong, khiến Lâm Phong cảm thấy áp lực dần dần đè nặng.
Ánh mắt Lâm Phong lóe lên, nhìn đám người xung quanh. Có sáu người, chắc hẳn đều sở hữu thực lực Huyền Vũ cảnh.
- Chư vị, địa mạch nguyên khí này chính là do ta phát hiện ra. Chẳng qua hiện tại ta cũng đã thu được một ít thứ tốt, địa mạch nguyên khí còn lại, có thể chia thành sáu khối, tất cả đều thuộc về các ngươi, ta không tham dự nữa.
Lâm Phong đối với mấy người mở miệng nói, lấy lui làm tiến. Những người này sau khi đến đây, đều không vội vã động thủ cướp đoạt nguyên thạch. Một khối địa mạch nguyên khí lớn như vậy, nguyên thạch có rất nhiều, bọn họ đang suy nghĩ làm sao để đoạt được. Lời nói của Lâm Phong hiển nhiên đã chạm đến lòng bọn họ. Thế nhưng bất kể là Lâm Phong hay bọn họ đều rõ ràng, e rằng sau đây sẽ còn có cường giả chạy đến, muốn đem địa mạch nguyên khí này chia cắt thành sáu khối, mỗi người một phần, là điều không thể.
Những người tới sau sẽ không đồng ý, có lẽ địa mạch nguyên khí còn phải tiếp tục phân chia. Hoặc giả, một số người sẽ phải bị loại bỏ, không có tư cách được chia phần mảnh địa mạch nguyên khí này.
- Nuốt bảo vật, lại muốn bỏ đi hay sao? Nghĩ đơn giản thế sao.
Trung niên họ Lệ kia cười lạnh nói: "Người có thể đi, nhưng vật trong nhẫn trữ vật đều phải lưu lại. Bất kể là nguyên thạch hay Cửu Dương thảo, cũng không có phần của ngươi."
- Đúng, vật lưu lại, người cút!
Một kẻ khoác trường bào màu đen cũng mở miệng nói. Lâm Phong muốn đầu cơ trục lợi, muốn bỏ đi, kẻ như thế không có tư cách cùng bọn họ chia phần.
- Địa mạch nguyên khí này nói thế nào cũng là do ta phát hiện ra trước. Ta cũng không hề nói phải lấy cả địa mạch nguyên khí, chỉ là lấy đi một ít đồ như vậy cũng không quá đáng chứ?
Lâm Phong giọng nói cũng lạnh lùng thêm vài phần.
- Cho ngươi cút, là đã cho người thể diện, không cần tự tìm đường chết.
Trung niên họ Lệ quát lạnh, dường như coi Lâm Phong như quả hồng mềm.
Lâm Phong muốn chia phần với bọn họ ư? Không thể được.
Bản chuyển ngữ này là tâm huyết của truyen.free, xin quý bạn đọc trân trọng.