Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 363:

Chiến thì phụng bồi, không chiến thì cút.

Lâm Phong đứng trên hư không, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng nam tử kia. Ngươi đã nghi ngờ thực lực của ta, vậy thì chiến đi, hãy đánh cược xem Lâm Phong có còn sức để đánh một trận nữa hay không?

Nam tử kia liếc nhìn Lâm Phong một cái, sau đó lại thoáng nhìn Đoàn Hân Diệp, trong lòng lập tức đưa ra quyết định. Cho dù hiện tại hắn làm thế nào, Lãnh Nguyệt cũng đã chết rồi, bị Lâm Phong giết chết, hắn không thể thay đổi được sự thật này.

Hiện tại, nếu hắn giao chiến với Lâm Phong, lỡ như Lâm Phong vẫn còn sức chiến đấu kinh khủng, e rằng khi đó Lâm Phong sẽ không tha cho hắn. Còn nếu Lâm Phong chỉ là đang phô trương thanh thế, kỳ thực đã cạn kiệt sức lực, thì liệu hắn có thực sự dám giết Lâm Phong, không màng đến công chúa Đoàn Hân Diệp ư?

Huống hồ, đừng quên rằng Lâm Phong vẫn là người của Đoàn Vô Nhai. Xà Quỳnh có đủ thực lực thì có thể động đến, nhưng hắn thì không, nếu không hắn sẽ trở thành kẻ chết thay mà thôi.

Cho nên, hắn quyết định từ bỏ. Lâm Phong, sau này ngươi nhất định sẽ phải hối hận!

- Sau này chúng ta còn gặp lại!

Nam tử kia nhìn Lâm Phong, đạm mạc nói, sau đó, thân ảnh hắn lóe lên, thoáng chốc đã biến mất không dấu vết, khiến cho tất cả mọi người ở đây đều ngây ngốc.

Xà Quỳnh, Lãnh Nguyệt, cùng với nam tử kia, ba vị cường giả Huyền Vũ cảnh hùng mạnh muốn phế bỏ Lâm Phong, thậm chí muốn giết hắn, nhưng rốt cuộc thì Xà Quỳnh và nam tử kia rời đi, còn Lãnh Nguyệt lại bỏ mạng!

Cuối cùng, bọn họ đã ý thức được, thanh niên mà Đoàn Hân Diệp để mắt đến cũng không phải hạng đơn giản, thiên phú của hắn mạnh mẽ hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của bọn họ.

Lâm Phong đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt lạnh như băng quét qua đám đông. Lập tức, tất cả đều bỗng nhiên run rẩy, sau đó âm thầm rời đi, rất nhanh, tất cả cũng biến mất không dấu vết.

Cho đến lúc này, thân hình Lâm Phong mới từ trên không hạ xuống, thở phào một hơi dài. Trong đôi mắt không còn sự sắc bén, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi.

Mệt, lúc này Lâm Phong mệt mỏi vô cùng.

U Minh Hắc Liên do Dương Hỏa chân nguyên ngưng tụ biến ảo thành, đã được sử dụng hai lần. Lần đầu tiên, khi U Minh Hắc Liên phóng ra, toàn bộ chân nguyên đều tiêu hao cạn kiệt. Lần thứ hai, cũng tiêu hao một lượng cực lớn, khiến Lâm Phong cảm thấy mình rất khó chống đỡ. Nếu nam tử Huyền Vũ cảnh tầng hai kia thật sự muốn giao chiến với hắn, Lâm Phong tuyệt đối không có phần thắng. Đao pháp của kẻ này kinh khủng hơn Lãnh Nguyệt nhiều.

- Lâm Phong!

Đoàn Hân Diệp bước tới bên Lâm Phong, nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên vẻ lo lắng cùng áy náy, cũng vì nàng mà Lâm Phong mới ra nông nỗi này.

- Yên tâm đi, ta rất khỏe!

Lâm Phong nhìn Đoàn Hân Diệp, cười ôn hòa, khiến Đoàn Hân Diệp thoáng rung động, trong ánh mắt nhìn Lâm Phong mang theo vài phần u oán.

- Không cần ngự không nữa, ta đưa ngươi đi là được.

Đoàn Hân Diệp nhìn Lâm Phong nói một câu, Lâm Phong khẽ gật đầu:

- Được, vừa lúc đi dạo quanh hoàng cung một vòng.

Hoàng cung vô cùng mênh mông, hành cung để cư ngụ đã có bảy ngàn hai trăm tòa, cung điện tụ hội thì có ba ngàn sáu trăm tòa, đền đài bình thường thì càng đếm không xuể, có vô số người sống bên trong. Thậm chí còn có hơn bốn trăm sơn mạch lớn nhỏ, ba trăm con sông. Cả một khu hoàng cung giống như một thế giới riêng.

Hơn nữa, cho dù vậy, trong hoàng cung lại phi thường tĩnh lặng. Giữa cảnh núi non hùng vĩ, bên hồ rộng hành lang dài, núi cao sông chảy, cũng thỉnh thoảng có vài nhóm người chậm rãi đi lại. Đương nhiên, trong lúc tình cờ đi ngang qua diễn võ trường, Lâm Phong thấy được một số người đang thảo luận chiến đấu, tỉ thí thực lực, có khi là đấu thử, cũng có khi đánh thật.

Rất nhiều người cũng trông thấy Đoàn Hân Diệp, tất cả đều vô cùng kinh ngạc. Vậy mà Đoàn Hân Diệp lại đi chung với một người đàn ông, hơn nữa, hình như trong đôi mắt nàng còn mang theo vài phần nhu tình.

Tin tức này đã nhanh chóng tạo ra một cơn sóng không nhỏ trong hoàng cung.

Đối với chuyện này, Lâm Phong đều nhìn rõ trong mắt.

- Lâm Phong, ngươi nhìn bên kia, đó là Vô Nhai Sơn, nhị hoàng huynh đang sống ở đó.

Lúc này, Đoàn Hân Diệp chỉ vào một ngọn núi, phong cảnh tuyệt đẹp. Dưới chân núi là một mảnh xanh biếc, một con sông uốn lượn, thuận theo thế núi mà chảy xuống, vô cùng đẹp mắt.

Mà bên sườn núi đó là từng tòa hành cung, còn có từng mảnh đất trống khổng lồ nằm đó, có thác nước đổ xuống, trong sự xinh đẹp còn mang theo mấy phần bao la hùng vĩ.

- Một nơi thật đẹp!

Lâm Phong cảm thán một tiếng. Hắn vốn tưởng rằng trong hoàng thất, toàn bộ đều là những kiến trúc cung điện nguy nga hùng vĩ, vô cùng rộng lớn. Nhưng đến khi đi dạo trong hoàng cung, hắn mới chính thức cảm nhận được sức hút nơi đây. Sống ở chỗ này, quả thực là hưởng thụ, nhất là hai chỗ ở của Đoàn Vô Nhai cùng Đoàn Hân Diệp đều rất đẹp. Một người thì lấy sơn mạch làm hành cung, còn Đoàn Hân Diệp thì sống trong một rừng suối.

- Là chỗ tốt, nhưng sau này, ta có thể không còn nhìn thấy cảnh trí trong này.

Trong giọng nói của Đoàn Hân Diệp mang theo vài phần cô đơn, nhưng sau đó nàng liền cười, nghĩ rằng có quan hệ gì chứ, chỉ cần có Lâm Phong bên cạnh là được rồi.

Nhưng vào lúc này, Đoàn Hân Diệp cảm thấy cánh tay của mình bị một bàn tay ấm áp nắm lấy.

Thân thể khẽ run, Đoàn Hân Diệp đưa mắt nhìn sang Lâm Phong, chỉ thấy ánh mắt hắn vẫn hướng về phía trước, khóe miệng còn mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Trên mặt Đoàn Hân Diệp cũng lộ ra nụ cười mỉm chi, nhìn về phía trước, nàng cười đặc biệt rực rỡ. Bàn tay nhỏ bé của nàng nhẹ nhàng lắc cánh tay Lâm Phong.

Ánh mặt trời chiếu lên hai người, nam thanh niên thì tuấn tú tiêu sái, thiếu nữ lại là mỹ nhân có khí chất cao quý như thuần khiết, hòa cùng cảnh đẹp sông lớn thác cao, tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.

Trên mặt Lâm Phong mang theo nụ cười ôn hòa. Đoàn Hân Diệp mang hắn đi dạo trong hoàng cung như vậy, mọi người cũng biết quan hệ giữa hắn và nàng. Đoàn Hân Diệp s���p phải thừa nhận áp lực cực lớn. Một thiếu nữ, hơn nữa thiếu nữ này còn là công chúa cao quý, nhưng vì hắn mà vứt bỏ địa vị tôn quý, vứt bỏ gia đình, vứt bỏ danh tiếng để theo hắn.

Một công chúa si tình với vài phần ngây thơ như vậy, Lâm Phong có thể phụ bạc nàng sao?

Lúc này, trên hành cung giữa lưng chừng núi, bên cạnh thác nước, có hai người đang đứng. Hai người này cũng là một thanh niên tuấn tú cùng một thiếu nữ xinh đẹp.

- Ồ!?

Hai người này cũng nhìn Lâm Phong và Đoàn Hân Diệp, cả hai đều không kìm được mà tỏ vẻ kinh ngạc.

- Thiếu nữ thật xinh đẹp!

Nam thanh niên kia nhìn Đoàn Hân Diệp, khí chất cao quý như đóa sen giữa thung lũng, trên mặt mang theo nụ cười rạng rỡ như thế, thật đẹp.

Sư muội bên cạnh gã cũng được coi là tuyệt sắc, nhưng so với Đoàn Hân Diệp thì dường như kém hơn vài phần.

Nhưng ngay sau đó, khi nam thanh niên đưa mắt nhìn về phía Lâm Phong, gã phát hiện Lâm Phong có mấy phần quen mắt.

- Sư muội! Chúng ta đã gặp hắn chưa vậy?

Nam thanh niên khẽ cau mày hỏi.

Cô gái kia cũng chỉ nhìn lướt qua Đoàn Hân Diệp, không chú ý tới Lâm Phong. Đoàn Hân Diệp rất đẹp, khiến ả cảm thấy không được thoải mái, nhất là khi thấy ánh mắt sư huynh mình nhìn nàng ta.

Nghe được lời của nam thanh niên, cô gái kia cũng đưa mắt nhìn Lâm Phong, quả thật có vẻ quen mắt, nhưng ả lại không nhớ nổi.

- Éc!

Trong hư không, một con yêu thú liệp ưng điên cuồng gào thét, lao xuống và đậu trên đầu vai nam thanh niên.

Nghe được tiếng gào thét của con liệp ưng, Lâm Phong cùng Đoàn Hân Diệp đều ngẩng đầu nhìn lên. Trên mảnh đất trống bên cạnh thác nước, có hai người đang đứng đó. Lâm Phong vừa thấy liền nhíu mày, sau đó trong mắt hắn lộ ra một tia sáng chói.

- Là hắn ta!

Ánh mắt hắn trở nên sắc bén, Lâm Phong nhìn nam thanh niên kia. Dù hắn chưa từng gặp mặt đối phương, nhưng chỉ với hai người cùng với con liệp ưng kia, hắn đã có thể nhận ra đối phương là ai.

Ngày đó, khi hắn từ thành cổ Thiên Lạc trở lại thành Dương Châu, lúc sắp vào thành, hai bóng người cưỡi yêu ưng lướt qua bầu trời trên đầu hắn. Sau đó, bọn chúng đến thành Dương Châu mà phá h��y tượng Liễu Thương Lan (người đã bị hắn giết), giết hơn mười quân sĩ trong thành Dương Châu, vô cùng bá đạo và lạnh lùng.

Hơn nữa, bọn chúng còn lưu lại một câu, nếu Lâm Phong muốn báo thù thì hãy đến Hoàng thành tìm hắn.

Lâm Phong còn nhớ rõ tên của kẻ này, Lăng Thiên.

- Ồ!?

Lăng Thiên chú ý tới ánh mắt sắc bén của Lâm Phong, dường như còn mang theo vài tia sát ý, điều này khiến hắn càng nhíu chặt mày hơn.

Lăng Thiên khẳng định, hắn chưa bao giờ gặp qua Lâm Phong, nhưng lại quen thuộc như vậy, có lẽ, đó là do nhìn qua bức tranh hay tượng đài gì đó, nhưng sớm đã bị hắn bỏ quên.

- Lăng Thiên huynh, sao vậy?

Lúc này, trên mảnh đất trống bên cạnh thác nước, phía sau Lăng Thiên, một giọng nói nhu hòa vang lên. Sau đó, thân hình Đoàn Vô Nhai xuất hiện bên rìa mảnh đất trống, nhìn về phía hai người đang đứng đằng xa.

Đó là muội muội hắn, Đoàn Hân Diệp cùng Lâm Phong.

Lúc này, giữa Lâm Phong và Lăng Thiên, hình như có chút không mấy hòa hợp.

Quyền sở hữu đối với bản dịch này xin được bảo lưu cho truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free