(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 355:
Hơn nữa, dù những đệ tử trẻ tuổi bên ngoài kia đều là bậc vương công quý tộc, song bọn họ vẫn hết mực cung kính với Yên Vũ Bình Sinh. Từ đó cũng đủ thấy, địa vị của Yên Vũ Bình Sinh quả thực phi phàm.
“E rằng Yên Vũ Bình Sinh rất quý mến một đệ tử như Đoàn Hân Diệp!” Lâm Phong thầm nghĩ. Bằng không, hẳn ông ấy đã chẳng dẫn hắn tới nơi này, cố công tác hợp cho đôi uyên ương ấy.
– Lâm Phong, ta đi trước đây, ngươi cứ tự về sau nhé!
Vừa dứt lời, một bóng người liền vụt lên không trung, bay xa dần, ấy chính là Yên Vũ Bình Sinh.
Lâm Phong ngỡ ngàng, cười khổ lắc đầu. Yên Vũ Bình Sinh lại bỏ mặc hắn ở lại hoàng thành.
Đoàn Hân Diệp cũng dõi theo bóng Yên Vũ Bình Sinh khuất dần, đôi mắt nàng khẽ lộ vẻ khác lạ, rồi sau đó mới cất lời hỏi:
– Lâm Phong, ngươi thấy ta vẽ có được không?
– So với người thật của ta, bức họa này quả là có thần vận hơn nhiều.
Lâm Phong cười đáp. Quả thực, nét vẽ của Đoàn Hân Diệp vô cùng xuất sắc.
– Đâu có!
Đoàn Hân Diệp khẽ đáp một tiếng, gương mặt nàng thoáng ửng hồng vì ngượng ngùng, rồi nàng liền kéo tay Lâm Phong mà nói:
– Ta dẫn ngươi tới một nơi này!
Đoàn Hân Diệp dẫn Lâm Phong tiến vào một động phủ nằm sau vách núi. Khi đến gần, Lâm Phong ngạc nhiên nhận ra bên trong còn có những hang động khác, lại bày biện bàn ghế đầy đủ, cảnh trí vô cùng ưu nhã.
Một lát sau, Đoàn Hân Diệp đưa Lâm Phong vào một gian phòng sâu trong động phủ. Căn phòng ấy dường như vương vấn hương thơm của thiếu nữ, rõ ràng là khuê phòng của một tiểu thư.
– Lâm Phong, đây là nơi ta ở. Ta vốn thích thanh tịnh nên đã chọn nơi này, sẽ chẳng có ai quấy rầy ta.
Đoàn Hân Diệp dịu dàng nói, rồi nàng quay đầu nhìn về những bức tranh trên vách tường.
Nhìn thấy những bức tranh ấy, Lâm Phong nhất thời không biết nên nói gì. Bởi lẽ, trên vách tường kia đều là họa phẩm vẽ một người duy nhất, chính là hắn.
Ngắm nhìn những bức họa sống động như thật ấy, trong lòng Lâm Phong dấy lên bao cảm xúc khó tả. Nếu như chưa từng gặp gỡ Mộng Tình, e rằng hắn đã chẳng chút do dự mà phải lòng nàng công chúa xinh đẹp, ưu nhã này rồi.
– Lâm Phong, ngươi xem những bức này, có phải đẹp hơn nhiều so với bức họa ngoài kia không?
Đôi mắt đẹp của nàng ngước nhìn Lâm Phong, hai con ng��ơi trong suốt như nước ẩn chứa vài phần mong đợi.
– Tất thảy đều rất đẹp!
Lâm Phong ậm ừ nói.
Dường như chợt nhớ ra điều gì, Đoàn Hân Diệp lại kéo Lâm Phong tới bên mép giường, rồi nói:
– Lâm Phong, ngươi cứ ngồi chờ một lát, nếm thử trà ta tự tay pha nhé!
– Ái chà…
Lâm Phong khẽ thấy xấu hổ. Đây là khuê phòng của Đoàn Hân Diệp, mà chiếc giường này là nơi một công chúa thường ngơi nghỉ, còn vương vấn mùi hương thoang thoảng, quả thực khiến hắn có phần không quen.
– Lâm Phong, ngươi nghĩ ta còn để tâm những điều ấy sao!
Đoàn Hân Diệp nhẹ giọng nói, rồi liền quay người đi, chuẩn bị pha trà cho Lâm Phong.
Lâm Phong cười khổ ngồi xuống, nhìn Đoàn Hân Diệp tay chân còn lóng ngóng, hắn không khỏi lắc đầu. Thân là công chúa tôn quý, e rằng nàng rất hiếm khi có dịp tự mình làm những việc này.
Đưa mắt nhìn lên những bức họa vẽ chính mình trên tường, Lâm Phong nhịn không được mà suy nghĩ: Chẳng lẽ mỗi ngày Đoàn Hân Diệp đều ngắm nhìn hắn như vậy sao?
– Hân Diệp, cứ để ta tự làm lấy!
Lâm Phong bước t���i bên cạnh Đoàn Hân Diệp, nhẹ nhàng nhận lấy chén trà trong tay nàng.
– Không cần, ta tự làm được mà.
Đoàn Hân Diệp vội rút tay lại, nước trong chén theo đó tóe ra. Nhất thời, nàng khẽ kêu một tiếng, chiếc chén trong tay cũng rơi xuống.
Đoàn Hân Diệp vội vàng đưa tay định chụp lấy chén trà, nhưng Lâm Phong đã kịp thời giữ chặt tay nàng. Một tiếng vỡ loảng xoảng vang lên, chén trà lập tức vỡ vụn. Thế mà Đoàn Hân Diệp dường như chẳng hề nghe thấy, chỉ cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt tay mình.
– Chỉ là một chén trà thôi, có cần gì phải gắng sức chụp lấy như vậy.
Từ tay Lâm Phong phóng ra từng luồng chân nguyên, nhẹ nhàng xoa dịu vùng da bị bỏng của Đoàn Hân Diệp, rồi sau đó hắn mới buông lỏng tay.
Nhìn bàn tay ấm áp đầy sức mạnh kia rời đi, trong lòng Đoàn Hân Diệp dấy lên vài phần mất mát, song trên gương mặt nàng lại nở một nụ cười rạng rỡ.
– Chúng ta ra ngoài một lát đi!
Lâm Phong mở lời. Ngồi trong khuê phòng của Đoàn Hân Diệp, hắn quả thực cảm thấy có phần kỳ lạ.
– Vâng, được ạ!
Đoàn Hân Diệp dịu dàng đáp lời, hai người cùng nhau bước ra khỏi động phủ.
– Lâm Phong, ta có điều muốn hỏi ngươi?
Vừa ra khỏi động phủ, Đoàn Hân Diệp im lặng một lúc, rồi nhìn Lâm Phong mà cất lời.
– Chuyện gì vậy?
Lâm Phong nhìn đôi mắt Đoàn Hân Diệp đang ánh lên vài phần nghi hoặc, hắn cảm thấy nàng dường như đang muốn lảng tránh điều gì đó.
Nhìn Lâm Phong, Đoàn Hân Diệp khẽ mấp máy môi, dường như có chút ngập ngừng, rồi cuối cùng nàng cũng lấy hết dũng khí, cất lời hỏi:
– Lâm Phong, cô gái áo trắng tuyệt sắc kia, ngươi rất mực yêu mến nàng ấy, phải không?
Lâm Phong khẽ khựng lại, không ngờ Đoàn Hân Diệp lại hỏi tới vấn đề này.
– Phải! Ta rất mực yêu mến nàng ấy!
Lâm Phong không chút phủ nhận, gật đầu khẳng định. Nữ thần băng sơn vốn luôn trầm mặc ấy, vẫn luôn âm thầm đứng sau lưng hắn, như hình với bóng, chẳng chút đòi hỏi. Tất thảy nàng làm đều vì hắn. Dù nàng luôn băng giá, nhưng Lâm Phong vẫn có thể cảm nhận được tình ý sâu sắc nàng dành cho mình. Nhất là mỗi khi hắn bị thương hay rơi vào hiểm cảnh, Mộng Tình sẽ bộc lộ hàn ý băng lãnh, thể hiện nỗi giận dữ thực sự. Nàng quan tâm hắn hơn cả chính bản thân nàng.
Dù trong lòng đã sớm biết rõ đáp án này, nhưng trong đôi mắt Đoàn Hân Diệp vẫn không kìm được mà lộ ra thần sắc mất mát.
Im lặng hồi lâu, Đoàn Hân Diệp cùng Lâm Phong đi tới bên một dòng suối, rồi trực tiếp tìm một tảng đá mà ngồi xuống.
Nhặt một viên đá bên cạnh, Đoàn Hân Diệp ném vào dòng suối, tạo nên từng gợn sóng li ti lan tỏa.
– Lâm Phong, vậy ngươi sẽ kết duyên phu thê với nàng ấy ư!?
Đoàn Hân Diệp dõi theo từng gợn sóng nhỏ dần lan ra, giọng nói nàng phiêu đãng trong gió.
– Phải!
Lâm Phong đáp lời cực kỳ dứt khoát. Hẳn nhiên hắn sẽ cưới Mộng Tình làm vợ. Tình yêu chân chính nào cần lời thề non hẹn biển, chỉ cần tâm ý vẹn toàn là đủ rồi.
– Nàng ấy thật có phúc!
Trong giọng nói Đoàn Hân Diệp thoáng mang theo vài phần chua xót:
– Ta cũng hằng mong được cùng người mình yêu sống tại nơi này, ngắm bình minh hé rạng, xem hoàng hôn buông xuống, cho đến tận muôn đời.
Lâm Phong im lặng không nói. Đương nhiên hắn hiểu người Đoàn Hân Diệp nhắc tới là ai, những bức họa trên vách tường kia đã nói lên quá nhiều điều.
– Nhưng nghĩ thế thì có ý nghĩa gì chứ. Vì người mình yêu, dù có buông bỏ tất thảy cũng đâu có sao.
Đoàn Hân Diệp lẩm bẩm tự nói. Rồi sau đó, nàng ngước nhìn Lâm Phong, trên gương mặt lại nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt chất chứa nhu tình không hề che giấu.
Có những thứ, một khi bỏ lỡ chính là cả một đời, để lại tiếc nuối khôn nguôi. Đã vậy, cớ sao không gắng sức làm một lần cho trọn vẹn?
– Lâm Phong, nếu ta nguyện ý từ bỏ thân phận công chúa, từ bỏ chốn này, thậm chí chẳng cần một danh phận thê tử, liệu ngươi có nguyện ý tiếp nhận ta chăng?!
Giọng nói của Đoàn Hân Diệp rất khẽ khàng. Những lời ấy có thể khiến vô số người kinh hãi, nhưng nàng lại thốt ra thật tự nhiên, nhẹ nhàng, bình thản đến lạ. Thậm chí, khi nàng nói những lời này, nụ cười trên gương mặt vẫn rực rỡ đến xiêu lòng. Có những lúc, sức mạnh của tình yêu đủ để khiến con người ta bỏ qua tất thảy, chỉ vì m��t lẽ, trái tim đã rung động mãnh liệt mà thôi.
Tâm tình vốn kiên cường, cứng rắn của Lâm Phong rốt cuộc cũng kịch liệt chấn động. Đoàn Hân Diệp là một công chúa tôn quý, có thể nói là phong quang vô hạn, lẽ ra sẽ gả vào nơi hào quý, hưởng vạn ngàn sủng ái. Thế nhưng vì Lâm Phong hắn, nàng lại nguyện ý từ bỏ chốn yêu thích này, buông bỏ thân phận công chúa, thậm chí còn chẳng màng đến danh phận thê tử, bởi hắn vừa nói sẽ cưới Mộng Tình làm vợ.
Cũng có thể nói, Đoàn Hân Diệp nguyện ý không cần danh phận mà đi theo Lâm Phong, một công chúa tôn quý lại cam tâm làm thiếp cho hắn.
Đối mặt với tình cảm sâu nặng ấy, Lâm Phong làm sao có thể giữ được bình tĩnh.
Nhìn khuôn mặt tươi cười rạng rỡ trước mắt, đôi môi Lâm Phong khẽ mấp máy, thế nhưng hắn lại chẳng biết phải mở lời thế nào, chẳng biết nên nói gì.
– Nếu như ngươi không yêu ta, cũng có thể mang ta theo bên mình. Ta nguyện chỉ làm một nha hoàn hầu cận cho cả ngươi và nàng ấy cũng được, hầu hạ hai người.
Đoàn Hân Diệp lại bổ sung thêm một câu, nụ cười vẫn rạng rỡ đến mức khiến lòng người rung động.
Lâm Phong mấp máy môi, rồi sau đó hắn vươn tay, vòng qua vai Đoàn Hân Diệp, ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, để đầu nàng khẽ tựa vào lòng ngực mình.
Với vẻ đẹp cùng khí chất thanh nhã của Đoàn Hân Diệp, cộng thêm tình ý dịu dàng như nước nàng dành cho hắn, nếu Lâm Phong không hề rung động thì quả là điều không thể. Trừ phi hắn là một kẻ máu lạnh vô tình. Chỉ là, trong lòng Lâm Phong đã có hình bóng Mộng Tình, sớm đã quyết định sẽ cưới nàng làm vợ. Nếu giờ đây hắn lại tiếp nhận Đoàn Hân Diệp, hắn có thể cho nàng được gì đây?
Hắn nào có thể, nhưng Lâm Phong không ngờ, Đoàn Hân Diệp lại chẳng đòi hỏi điều gì, chỉ mong được ở bên hắn mà thôi, thậm chí nguyện ý làm một nha hoàn thị nữ.
Cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực Lâm Phong, Đoàn Hân Diệp khẽ cười. Nụ cười ấy rực rỡ như đóa hoa, nhưng đi kèm với nó, nơi khóe mắt nàng lại mơ hồ vương một giọt lệ trong suốt. Tình yêu, có thể bùng cháy oanh liệt, cũng có thể nhẹ nhàng, mượt mà không tiếng động, tựa như dòng nước nhỏ chảy xuôi thầm lặng trong trái tim.
Mọi tình tiết thâm thúy nơi đây đều do truyen.free độc quyền chuyển ngữ, kính xin quý độc giả thấu hiểu.