Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 353:

Nghe lời Cùng Bích Lạc, vị trưởng lão Vũ gia nhìn lại y, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.

– Ngươi nói muốn tự tay phế bỏ hắn, ta đã đồng ý, nh��ng hiện tại, ngươi đã bại rồi.

– Hử!?

Cùng Bích Lạc khẽ nhíu mày, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, trầm tư một lát rồi mới lên tiếng:

– Đúng vậy, ta đã thua rồi, cho nên ta tặng hắn cho các ngươi vậy.

– Tặng? Ngươi đã bại rồi, còn có tư cách dùng từ “Tặng” này ư? Ta không cần ngươi tặng, đợi các ngươi chiến đấu xong, ta ra tay cũng chưa muộn.

Trưởng lão Vũ gia khẽ lắc đầu, sắc mặt lãnh đạm. Cảnh tượng này khiến mọi người không khỏi thở dài.

Thật đáng tiếc, bọn họ vẫn luôn cho rằng Cùng Bích Lạc là người mạnh nhất Thiên Nhất học viện, còn Lâm Phong chỉ xếp thứ hai. Nhưng sự thật lại nằm ngoài dự liệu, khiến tâm trí bọn họ chấn động. Người mà bọn họ cho là mạnh nhất học viện lại không phải đối thủ của Lâm Phong, Lâm Phong đã dễ dàng đánh bại Cùng Bích Lạc.

Hiện tại, Cùng Bích Lạc đã bại, lại muốn nhờ người Vũ gia xử lý Lâm Phong. Nhưng người Vũ gia lại cũng không hoan nghênh y.

Trong nụ cười của trưởng lão Vũ gia, ẩn chứa vài phần ý uy hiếp.

Cùng Bích Lạc nhìn đối phương, ánh mắt không ngừng biến đổi, sau đó y xoay người, nhìn Lâm Phong nói:

– Lần này ta bại, Lâm Phong ngươi là người đứng đầu Thiên Nhất học viện, suất danh vọng kia cũng là của ngươi, ta và ngươi bắt tay giảng hòa, thế nào?

Lâm Phong nghe lời Cùng Bích Lạc, thần sắc mang vẻ châm chọc. Khi Cùng Bích Lạc cho rằng có thể dễ dàng thắng được hắn, y đã muốn phế bỏ tu vi của hắn để chứng minh sức mạnh của mình. Nhưng hiện tại, Cùng Bích Lạc đã bại, lại muốn bắt tay giảng hòa? Điều đó có thể sao?

– Chẳng phải ngươi muốn phế bỏ tu vi của ta sao?

Lâm Phong cười lạnh hỏi, khiến Cùng Bích Lạc sững sờ. Y lại xoay người, lần nữa nhìn về trưởng lão Vũ gia, nói:

– Ngươi muốn ta làm thế nào?

– Gia nhập Vũ gia ta!

Trưởng lão Vũ gia lạnh nhạt nói.

– Được, nhưng các ngươi phải đáp ứng một điều kiện của ta!

Cùng Bích Lạc không còn lựa chọn nào khác, bèn mở miệng nói.

– Ngươi muốn ra điều kiện, vậy cũng dễ dàng quá rồi, Vũ gia chẳng thiếu một người như ngươi.

Trưởng lão Vũ gia cười lạnh nói, Cùng Bích Lạc sững lại, theo đó mà yếu ớt đ��p lời:

– Được rồi, ta chỉ cần làm khách khanh của Vũ gia là được.

– Không phải là khách khanh, ngươi sẽ là nô lệ! Từ nay về sau, Vũ gia muốn ngươi làm gì thì ngươi phải làm cái đó mà thôi.

Trưởng lão Vũ gia cười lạnh một tiếng. Khách khanh ư? Nực cười! Cho dù Cùng Bích Lạc có thiên phú không tệ, nhưng với tính cách của y, nếu không có gì trói buộc thì giữ y lại cũng chẳng có tác dụng gì.

Nghe được hai chữ “nô lệ”, sắc mặt Cùng Bích Lạc trở nên cực kỳ khó coi, vậy mà Vũ gia lại muốn y làm nô lệ, thật đáng giận!

Tất cả mọi người đều sững sờ, trưởng lão Vũ gia muốn thiên tài Thiên Nhất học viện làm nô lệ. Đây chẳng phải là biến tướng sỉ nhục Thiên Nhất học viện sao!

– Ta cho ngươi mười hơi thở để suy nghĩ!

Trưởng lão Vũ gia lạnh lùng nói tiếp, khiến trái tim Cùng Bích Lạc đập thình thịch, y lại trở thành nô lệ của Vũ gia sao?

Sắc mặt lúc trắng lúc xanh, Cùng Bích Lạc nhìn thoáng qua Lâm Phong, đôi môi cắn chặt đến rỉ máu.

– Ta… đáp ứng!

Giọng nói của Cùng Bích Lạc cực kỳ cứng nhắc, cuối cùng y cũng mở miệng. Y, Cùng Bích Lạc, vậy mà thật sự đáp ứng làm nô lệ cho Vũ gia.

– Phù…

Phía dưới, tất cả mọi người đều hít một hơi khí lạnh, trong ánh mắt đều lộ vẻ phẫn hận. Cùng Bích Lạc thật sự không có chút cốt khí nào, vậy mà cam nguyện làm nô lệ cho Vũ gia, y là thiên tài cái gì chứ, y chính là đồ cặn bã, phế vật.

Mọi người đều cảm thấy mất mặt, thiên tài của Thiên Nhất học viện, thậm chí được coi là thiên tài số một của học viện, lại trở thành nô lệ của Vũ gia. Đây thật sự là châm chọc đến nhường nào! Nhớ tới ngày xưa, bọn họ còn lấy Cùng Bích Lạc mà kiêu ngạo, sùng bái, thì nay bọn họ liền cảm thấy có chút ghê tởm. Cùng Bích Lạc, ngay cả tư cách để so sánh với Lâm Phong cũng không có.

– Tốt lắm, Vũ gia ta miễn cưỡng chấp nhận ngươi!

Trưởng lão Vũ gia lộ ra ý cười, thản nhiên nói:

– Đứng sau lưng ta đi.

Cùng Bích Lạc cúi đầu, nhấc chân bước về phía sau lưng trưởng lão Vũ gia. Ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về Lâm Phong, thần sắc tràn đầy vẻ âm trầm. Tất cả mọi thứ, y đều đổ lỗi cho Lâm Phong. Không có Lâm Phong thì y, Cùng Bích Lạc, vẫn là thiên tài của Thiên Nhất học viện, cao cao tại thượng, được mọi người kính ngưỡng, làm sao lại gặp phải kết cục này. Tất cả đều do Lâm Phong…

Lúc này, Cùng Bích Lạc đã quên mất, là ai muốn tìm Lâm Phong, muốn đánh bại Lâm Phong, phế bỏ Lâm Phong để chứng minh sức mạnh của chính mình.

– Thật đáng thương!

Nhìn Cùng Bích Lạc, Lâm Phong lạnh lùng thốt ra ba chữ.

Tuy nói Cùng Bích Lạc thua trong tay hắn, nhưng thiên phú của y thì không ai dám nghi ngờ. Trừ hắn ra, y là người xuất chúng nhất trong Thiên Nhất học viện, vậy mà hiện tại lại trở thành nô lệ, đây thật sự là một sự bi ai.

– Đáng buồn sao? Lâm Phong ngươi, ngay cả tư cách để làm nô lệ cho Vũ gia cũng không có. Kết cục của ngươi, chỉ có chết, không có ai có thể cứu ngươi!

Vị trưởng lão Vũ gia lạnh lùng nhìn Lâm Phong, sát cơ ẩn hiện, Lâm Phong nhất định phải chết.

– Lời này của ngươi là muốn dọa ta sao?

Lâm Phong lạnh nhạt nói, sau đó hắn nói tiếp:

– Nơi này, là Thiên Nhất học viện!

Trưởng lão Vũ gia nhướng mày, nhưng chỉ trong nháy mắt đã trở lại bình thường, lạnh nhạt nói:

– Vậy thì thế nào?

– Thiên Nhất học viện, cho dù thế nào cũng không đến lượt Vũ gia các ngươi tới đây giương oai làm càn, điểm này, ta nghĩ ngươi cũng rất rõ ràng!

– Ta thật sự không rõ, hiện tại, ta liền giết ngươi!

Trưởng lão Vũ gia lạnh lùng cười nói, lão chuẩn bị lao xuống. Nhưng vào lúc này, một tiếng đàn chấn động không gian truyền tới, chỉ có một tiếng mà khiến vị trưởng lão Vũ gia sững người lại, đứng yên tại chỗ.

Ngước mắt nhìn lên, trư���ng lão Vũ gia nhìn về phía phát ra tiếng đàn, trên mặt lộ vẻ thản nhiên.

– Nhất Thoa Yên Vũ Nhâm Bình Sinh, thì ra là Yên Vũ tiền bối!

Trưởng lão Vũ gia mở miệng nói, thanh âm truyền đi rất xa, khiến tất cả mọi người đều mang vẻ nghi hoặc, nhưng Lâm Phong thì biết rõ.

Yên Vũ Bình Sinh, một tiếng đàn vừa rồi chính là phát ra từ tay ngài ấy.

– Cút!

Không gian chấn động, chỉ vỏn vẹn một chữ, cút!

Chữ “Cút” này, bình thản, nhu hòa, dường như không chút tức giận nào ẩn chứa trong đó. Nhưng trưởng lão Vũ gia lại âm thầm run rẩy, Yên Vũ Bình Sinh, ai dám khinh thường ngài ấy.

– Lệnh của Yên Vũ tiền bối, đương nhiên phải theo!

Trưởng lão Vũ gia bình tĩnh nói, sau đó lão liền xoay người phất tay, ngay lập tức, nhóm người Vũ gia đều rời đi.

Một màn này khiến Cùng Bích Lạc ngây người, đi ư? Cứ thế mà đi, không giết Lâm Phong sao?

Còn mấy từ “Nhất Thoa Yên Vũ Nhâm Bình Sinh” là có ý gì? Yên Vũ Bình Sinh là người nào?

Cùng Bích Lạc lạnh lẽo liếc nhìn Lâm Phong một cái, nhưng chỉ thấy Lâm Phong nhấc chân tùy ý bước đi, y liền run rẩy, vội vã bỏ chạy.

Rất nhanh, nhóm người này đã biến mất không dấu vết.

Nhìn những bóng người kia biến mất, Lâm Phong đưa mắt nhìn lại, sau đó liền nhấc chân bước lên hư không, hướng về một phía mà đi, trực tiếp rời khỏi khu vực diễn võ trường.

– Cứ như vậy mà đi sao?

Mọi người thấy bầu trời trống không, tất cả đều không biết nói gì. Người Vũ gia rầm rộ kéo đến, vậy mà lại bỏ đi rồi sao? Chỉ vì một câu nói đơn giản của vị Yên Vũ tiền bối kia?

Vị Yên Vũ tiền bối kia rốt cuộc là người nào, hình như còn uy nghiêm và lợi hại hơn cả viện trưởng Long Đỉnh. Người Vũ gia căn bản không thèm để ý tới Long Đỉnh, nhưng hình như lại rất e ngại vị Yên Vũ tiền bối này.

Mọi người nghĩ mãi không ra, nhưng mà, bọn họ đương nhiên cũng hiểu được, Lâm Phong mới đúng là người đứng đầu Thiên Nhất học viện, là người lãnh đạo không thể tranh cãi.

Lâm Phong đi thẳng tới rừng hoa đào bên trong Thiên Nhất học viện, cũng không đi vào trong hư không mà hạ xuống đất rồi mới đi bộ tiến vào. Khi tới trước đình đài, Yên Vũ Bình Sinh vẫn ngồi đó đánh đàn, dường như, trong cuộc đời ngài ấy chỉ có độc một cây đàn cổ mà thôi.

– Thưa thầy, chuyện này là thế nào?

Lâm Phong hỏi một tiếng, Vũ gia rầm rộ kéo tới, muốn giết hắn, nhưng chỉ vì một câu nói của Yên Vũ Bình Sinh mà nhanh chóng rời đi. Giống như bọn họ căn bản không phải tới để giết mình.

– Bọn họ muốn nhìn rõ lai lịch của ngươi!

Yên Vũ Bình Sinh nhàn nhạt nói, Lâm Phong ngây người kinh ngạc, nhìn rõ lai lịch hắn sao? Hắn có lai lịch gì chứ!

– Mọi chuyện phát sinh trong Tương Tư Lâm, ngươi không cảm thấy nghi hoặc sao?

Yên Vũ Bình Sinh ngẩng đầu nhìn Lâm Phong nói, điều này khiến Lâm Phong hiểu ra, hình như mọi chuyện bên ngoài, Yên Vũ Bình Sinh đều biết.

– Rất là kỳ quái!

Lâm Phong khẽ gật đầu, hình như Đoàn Vô Nhai cố ý sắp xếp một cuộc chạm trán, Vũ Thiên Hành bị giết, Vũ Cừu đến báo thù, nhưng kết quả lại bị người trong Tương Tư Lâm phế bỏ. Mấy chuyện này đều rất kỳ quái, tại sao người trong Tương Tư Lâm lại giúp hắn. Lâm Phong vốn không muốn suy đoán lung tung, nhưng Yên Vũ Bình Sinh lại nhắc nhở hắn.

– Lâm Phong, có lẽ ngươi có liên quan với những người khác, Vũ gia không cách nào nhìn rõ hư thực, cố ý tới Thiên Nhất học viện để dò xét!

Yên Vũ Bình Sinh tùy ý nói, nhưng lại khiến Lâm Phong khẽ run lên, lời lẽ bình thản nhưng hắn cảm thấy được sự cơ trí ẩn chứa trong đó. Có lẽ, hắn có liên quan đến những người khác!

Yên Vũ Bình Sinh tuyệt không phải là một người thích nói chuyện vớ vẩn.

Để trải nghiệm trọn vẹn, hãy truy cập truyen.free, nơi giữ bản quyền duy nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free