(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 300:
Một cỗ khí tức thật đáng sợ. Đám người Lạc Hà tông nhìn ba người Lâm Phong giáng xuống, thân thể không khỏi khẽ run.
Bọn họ từng nghe nói bên cạnh Lâm Phong có hai vị cường giả: một lão già tinh thông Hỏa đạo và một cô gái che mặt. Nhưng giờ phút này, dường như lại xuất hiện thêm một người nữa, một lão già tóc đỏ, hơn nữa, khí tức từ lão ta dường như là khủng bố nhất.
"Xích lão, Hỏa lão, giết! Một tên cũng không tha!"
Sát khí từ Lâm Phong tỏa ra lạnh lẽo đến thấu xương. Xích lão và Hỏa lão khẽ gật đầu, cỗ khí tức khủng bố kia lại càng lúc càng mạnh mẽ. Nhất là Xích lão, khí tức trên người lão đã vượt xa cường giả Huyền Vũ cảnh tầng ba.
"Huyền Vũ cảnh tầng bốn!"
Trưởng lão Lạc Hà tông chợt thấy lòng dạ không yên, thầm mắng một tiếng "không ổn". Bên cạnh Lâm Phong lại có cường giả đáng sợ đến vậy, còn mạnh hơn cả Hỏa lão, chính là cường giả Huyền Vũ cảnh tầng bốn vô cùng hùng mạnh.
Đã đạt tới Huyền Vũ cảnh, mỗi khi kém một cảnh giới là thực lực đã cách biệt một trời một vực.
"Không xong rồi!"
Sắc mặt những người kia vô cùng khó coi. Giết Lâm Phong? Lúc này đây, dường như kẻ gặp nguy hiểm lại chính là bọn chúng.
"Lâm Phong, cô nhóc này vẫn còn một hơi thở. Cho nàng dùng Tụ Tức đan xem liệu có thể xảy ra kỳ tích hay không."
Hỏa lão trực tiếp nhét một viên Tụ Tức đan vào miệng Vân Hi, rồi lập tức vận chuyển chân nguyên lực, ấn một chỉ vào mi tâm nàng.
Lâm Phong vội vàng cẩn thận cảm nhận, không khỏi giật mình. Quả thực, Vân Hi vẫn còn một hơi thở. Vì hơi thở quá đỗi mong manh, cộng thêm tâm trí hắn lúc ấy bị thù hận và sát ý bao phủ, nên đã không nhận ra.
"Hỏa lão..."
Lâm Phong nhìn Hỏa lão với ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Một đốm lửa li ti cháy lên ở mi tâm Vân Hi. Hỏa lão thu ngón tay lại, nói với Lâm Phong:
"Trong vòng bảy ngày, nàng sẽ không chết. Nhưng tâm mạch suýt chút nữa đã bị đánh nát hoàn toàn, thương thế quá nặng, sau bảy ngày chắc chắn sẽ bỏ mạng."
Lâm Phong vội hỏi: "Còn cách nào khác không?"
"Có."
Hỏa lão trầm ngâm một lát, cau mày nói:
"Nhưng cần phải có đan dược cực mạnh mới mong cứu được."
"Đan dược..."
Lâm Phong nghe vậy thì lập tức giao Vân Hi cho Mộng Tình:
"Mộng Tình, hãy chăm sóc nàng ấy."
Mộng Tình liếc Lâm Phong một cái, ánh mắt lóe lên vẻ dị sắc, nhưng nàng vẫn gật đầu, ôm Vân Hi vào ngực.
Giao Vân Hi cho Mộng Tình xong, Lâm Phong quay người lại, nhìn chằm chằm Ngô Cương. Một luồng sát ý kinh khủng hóa thành thanh kiếm sát phạt, phóng thẳng tới Ngô Cương, khiến hắn phải lùi về phía sau, sắc mặt trắng bệch.
Hắn bị ánh mắt của Lâm Phong dọa sợ đến mức phải lùi về phía sau!
Ánh mắt của Lâm Phong quả thật rất đáng sợ, sát ý quá đỗi mãnh liệt.
"Ta không giết ngươi, thiên lý nào dung!"
Lâm Phong lạnh lùng nói, sát ý vô cùng rét lạnh tỏa ra:
"Xích lão, Hỏa lão, phiền các ngài tiêu diệt toàn bộ đám người kia."
"Lâu rồi không động gân động cốt, đột phá xong mà vẫn chưa được hưởng mùi vị chiến đấu à nha."
Xích lão cười lạnh một tiếng, lập tức biến mất tại chỗ.
"A..."
Trong chớp mắt, một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Bàn tay của Xích lão trực tiếp đánh lên người một trưởng lão Lạc Hà tông, trong khoảnh khắc, lồng ngực hắn bị thiêu đốt, cháy đen một mảng lớn.
Tên trưởng lão này chính là cường giả Huyền Vũ cảnh tầng một, nhưng chỉ chịu một chiêu đã bỏ mạng!
Huyền Vũ cảnh tầng một và Huyền Vũ cảnh tầng bốn cách nhau ba cảnh giới, chênh lệch quá lớn, tựa như trời cao với vực sâu, chỉ trong chớp mắt đã có thể định đoạt sinh tử.
Sắc mặt đám người Lạc Hà tông trắng bệch. Cường giả Huyền Vũ cảnh vốn là báu vật của tông môn, thế nhưng giờ phút này lại bị giết dễ dàng đến thế.
Mà không chỉ vậy, bọn họ còn nhận ra Xích lão chỉ dùng một chiêu đã tiêu diệt cường giả Huyền Vũ cảnh. Vậy bọn họ thì sao? Một cảm giác nguy cơ tràn ngập, bao phủ lấy toàn bộ bọn họ. Có lẽ, hôm nay bọn họ đã sai rồi.
"Mọi người cùng tập trung lại đối địch!"
Tên cường giả Huyền Vũ cảnh tầng ba đang dẫn đầu kia nói.
Nhưng hắn còn chưa kịp dứt lời, một luồng khí tức hỏa diễm khủng bố đã đánh tới. Đó là Hỏa lão đang tấn công hắn.
"Xích lão quỷ, tên này để ta xử lý cho. Những người khác ngươi cứ thỏa sức mà giết, ta xem ngươi mất bao lâu."
Hỏa lão hô to. Ông ta đối phó với cường giả Huyền Vũ cảnh tầng ba duy nhất. Còn lại mấy tên Huyền Vũ cảnh tầng một, tầng hai này, Xích lão quỷ chẳng phải sẽ thỏa sức tiêu diệt sao? Có khi chẳng mất bao nhiêu thời gian đã giết sạch đám người này rồi.
"Được!"
Xích lão gật đầu rồi sải bước, chân nguyên lực cuồng mãnh lưu chuyển khắp người lão, khiến đám người Lạc Hà tông kia đều run rẩy sợ hãi.
Cách thức đối phó này thật ác độc. Hỏa lão đã đối phó vị trưởng lão Huyền Vũ cảnh tầng ba kia rồi, những người còn lại vốn chẳng có khả năng chống lại Xích lão, chỉ có thể chịu chết.
Lúc này, Xích lão lại xông tới một tên Huyền Vũ cảnh tầng một. Người nọ ngay cả dũng khí để chiến đấu cũng không có, trực tiếp bỏ chạy.
Nhưng người ở tu vi Huyền Vũ cảnh tầng một có thể sánh tốc độ với cường giả Huyền Vũ cảnh tầng bốn sao?
Chỉ trong chớp mắt, uy thế khủng bố phủ xuống. Hắn quay đầu lại nhìn thì bất thình lình, một chưởng bá đạo đã giáng lên đầu hắn. Lại một gã cường giả Huyền Vũ cảnh nữa ngã xuống!
Sự khủng hoảng bắt đầu lan tràn trong lòng đám người Lạc Hà tông. Cường giả Huyền Vũ cảnh thật đáng sợ. Lúc này, bọn chúng đã hối hận rồi.
Hối hận vì Ngô Cương đã nói dối, khiến cả đám kéo nhau đi giết Lâm Phong, khiến Vân Hi tự sát. Bọn họ chẳng những kh��ng giết được Lâm Phong, mà còn dẫn tới một sát thần. Lâm Phong đang muốn đòi nợ máu.
"Ngô Cương, đồ khốn kiếp!"
Lúc này, đám người Lạc Hà tông đều thầm mắng tên Ngô Cương. Tên khốn này chọc ai không chọc, lại đi chọc Lâm Phong. Giờ thì người của Lạc Hà tông phải nhận lấy hậu quả đáng sợ này, hậu quả của sự hủy diệt.
Lúc này, trên người Lâm Phong, đại dương màu tím mênh mông kia rít gào đầy phẫn nộ, đồng thời kiếm ý vô cùng kinh khủng chọc thẳng lên trời cao. Lâm Phong bước tới phía Ngô Cương.
Ngô Cương càng thêm run rẩy dữ dội. Hắn cảm thấy thật đáng sợ. Lúc này, Lâm Phong hệt như một vị sát thần khiến hắn run lên vì sợ hãi.
Hai con yêu xà nhào ra từ trong đại dương màu tím kia, trực tiếp quấn lấy một người đang đứng phía trước Ngô Cương, nhấc bổng lên không trung. Người kia điên cuồng quẫy đạp, điên cuồng giãy giụa, nhưng lại chẳng thể thoát ra được.
Lâm Phong giơ tay vẽ lên không khí, một vệt kiếm quang lóe lên trong không gian. Người bị treo trên không trung kia ngừng giãy giụa, một vệt máu chảy xuống từ mi tâm hắn, trông lại rõ ràng đến thế.
"Trốn! Mau trốn!"
Những người còn lại vô cùng hoảng sợ, đã không còn chút chiến ý nào.
Trưởng lão Huyền Vũ cảnh đều bị Xích lão đồ sát. Mà bọn họ, không ai là đối thủ của Lâm Phong cả. Không trốn thì chỉ có đường chết!
"Trốn ư?"
Sát ý trên người Lâm Phong vẫn mãnh liệt như vậy. Hắn nở một nụ cười lạnh như băng, mấy trăm con yêu xà tím đồng thời nhào ra, quấn lấy những người đang chạy trốn kia rồi treo lên không trung.
Lúc này, phía trên không trung, mấy chục bóng người điên cuồng giãy giụa, trông cực kỳ đáng sợ.
"Chết hết đi!"
Lâm Phong hét lên một tiếng. Hắn giơ hai tay lên cao, một thanh kiếm — thanh kiếm chân nguyên, thanh kiếm chiến thần — xuất hiện.
Trên thanh kiếm này tràn ngập hủy diệt ý, sát ý, chiến ý, mang theo uy lực cực kỳ mạnh mẽ.
Đại dương mênh mông cuồn cuộn kia nâng thân thể Lâm Phong lên, khiến hắn chậm rãi bay lượn. Kiếm quang rực rỡ xẹt qua hư không, máu tươi văng ra, khiến cả bầu trời như hóa thành mưa máu.
Một kiếm đó khiến đám người bị cuốn lên kia bị chém chết toàn bộ, không sót một tên nào.
Tiếng "bịch bịch" không ngừng vang lên. Ngô Cương nhìn những thi thể không ngừng rơi xuống đất kia mà hoảng hốt. Mỗi một người rơi xuống, hắn lại thêm một phần hoảng sợ.
Tất cả mọi người đều đã chết, chỉ còn lại một mình hắn. Lâm Phong cố ý giữ hắn lại mà không giết.
Ngô Cương ngẩng đầu, nhìn đôi mắt đỏ ngầu như muốn uống máu của Lâm Phong. Hắn chỉ cảm thấy nỗi sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng đang sinh ra từ sâu trong linh hồn mình.
"Đừng, đừng, ta sai rồi..."
Hắn điên cuồng lắc đầu. Giờ phút này, Ngô Cương đã hoàn toàn hối hận. Hắn đã chọc phải một tên sát tinh, một ác ma rồi!
Khuôn mặt hắn đã không còn vẻ kiêu ngạo nữa, không còn nụ cười tà ác khi tính kế Lâm Phong nữa, chỉ còn lại nỗi sợ hãi. Chết rồi, toàn bộ đều đã chết rồi. Trưởng lão Huyền Vũ cảnh bị giết, Linh Vũ cảnh cũng bị Lâm Phong giết sạch.
"Biết sai rồi sao?"
Lâm Phong nở nụ cười lạnh như băng. Chỉ biết sai là đủ rồi sao?
"Không phải ngươi từng nói ta đánh lén ngươi sao? Giờ ta cho ngươi cơ hội đó."
Lâm Phong lạnh lùng nói. Ngô Cương nào dám chiến, hắn run lên dữ dội, rồi chẳng bất chấp gì nữa mà trực tiếp bỏ chạy thục mạng.
Sau đó, yêu xà màu tím kia trực tiếp quấn lấy hắn, kéo hắn trở về trước mặt Lâm Phong. Lâm Phong ngẩng đầu, nhìn lên Ngô Cương đang bị trói giữa không trung kia.
"Chạy?" Lâm Phong cười lạnh, kiếm khí tàn sát. Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, chân Ngô Cương trực tiếp bị chém đứt.
Mọi tinh hoa của truyện, từ đây đến vĩnh viễn, sẽ chỉ được lưu giữ và truyền tải qua chính những dòng chữ này.