Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 271:

Lâm Phong đưa mắt nhìn đám người kia. Ánh mắt Băng Nguyên lướt qua, lạnh lẽo đến thấu xương.

Nghe đồn, Băng Tuyết sơn trang chỉ thu nạp những người sở hữu Vũ hồn thuộc loại hàn băng, mọi công pháp, võ kỹ mà họ tu luyện đều mang thuộc tính băng hàn. Sự hiện diện của nhóm người này khiến không gian xung quanh càng thêm giá lạnh.

“Linh Vũ cảnh tầng chín!” Bá Đao khẽ thốt.

Lâm Phong khẽ gật đầu trong lòng. Vân Hải tông bị diệt quả nhiên không phải không có nguyên do. Trong số các đại tông môn, Vân Hải tông của hơn một năm trước quả thật yếu nhất, điều này có thể thấy rõ từ chất lượng đệ tử.

Đám người Băng Nguyên bước tới, lập tức khiến nhiều người xung quanh tránh đường. Băng Nguyên nhanh chóng tiến thẳng về phía Lâm Phong, nhưng bọn họ lại phát hiện dường như Lâm Phong hoàn toàn không có ý định tránh né, vẫn đứng yên tại chỗ.

“Hử?” Nhiều người đều ngẩn người, nhóm người kia là ai mà dám lớn mật như thế, thấy đám Băng Nguyên tới mà không hề có ý tránh né.

Băng Nguyên cũng nhíu mày, tỏa ra hàn băng khí về phía ba người Lâm Phong. Xung quanh dường như có từng luồng sương trắng lượn lờ trong không khí, một tầng khí lạnh lẽo nhanh chóng bao phủ lấy Lâm Phong, mang theo hơi sương giá buốt.

Lâm Phong vẫn đứng yên, ánh mắt bình tĩnh. Một luồng năng lượng đột ngột bùng phát khiến quần áo hắn tung bay, ngay sau đó, tầng sương lạnh lẽo bao phủ lấy hắn tan biến hoàn toàn, không còn dấu vết, như thể chưa từng tồn tại.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Mọi người chỉ thấy trên người Lâm Phong dường như lóe lên một luồng sáng mờ ảo, sau đó tầng sương lạnh lập tức tan biến.

“Xem ra kẻ này cũng có thực lực phi phàm, thảo nào thấy Băng Nguyên tới mà không hề lùi bước.” Mọi người thầm nghĩ trong lòng, bắt đầu chú ý đến Lâm Phong, người này quả nhiên không tầm thường.

“Băng Nguyên của Băng Tuyết sơn trang. Ngươi là người phương nào?” Băng Nguyên dừng chân, hỏi Lâm Phong một câu với giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ.

“Lâm Phong!” Một câu nói vô cùng bình tĩnh, nhẹ nhàng, nhưng khi nghe thấy hai chữ Lâm Phong, đồng tử Băng Nguyên chợt co rụt.

Lâm Phong! Hai chữ này hắn nghe được không ít trong tông môn, là do các trưởng bối thường xuyên nhắc đến với hắn. Nửa năm trước, Lâm Phong dùng lửa thiêu rụi cả một tòa thành, đại náo hoàng thành, không ai trong hoàng thành là không biết đến hắn, ngay cả những người thuộc cao tầng của tông môn cũng đều biết danh.

“Lâm Phong? Chưa từng nghe nói tới. Không biết là đệ tử của tông môn nào nhỉ?” Mọi người đều nghi hoặc, bọn họ chưa từng nghe nói bất kỳ đại tông môn nào lại có một thiên tài tên Lâm Phong cả.

Nhưng xem thần sắc của Băng Nguyên thì dường như hắn nhận ra Lâm Phong, ngay cả lông mày cũng khẽ nhíu.

Băng Nguyên lách qua người Lâm Phong, còn đám người sau lưng hắn thì căm tức nhìn Lâm Phong, trong lòng thầm nghi hoặc sao Băng Nguyên sư huynh lại không giết kẻ ngông cuồng này.

Nhưng Băng Nguyên không nói gì, bọn họ cũng chỉ có thể đi theo, bước ngang qua Lâm Phong.

Đúng lúc này, một luồng hàn băng ý chí đột nhiên ập đến Lâm Phong, một chưởng lực băng hàn lặng lẽ đánh úp hắn.

Khóe miệng khẽ nhếch nụ cười lạnh, Lâm Phong khẽ rung tay.

“A…” Một tiếng hét thảm thiết vang lên. Người đánh lén Lâm Phong kia cánh tay rũ xuống, phủ đầy sương lạnh, hiển nhiên đã bị phế đi.

Người của Băng Tuyết sơn trang quay đầu nhìn người kia, lập tức biến sắc, trở nên lạnh lẽo.

“Sư đệ, sao lại ra nông nỗi này?”

“Hắn đánh lén ta!” Người kia sắc mặt trắng bệch, nhìn chằm chằm Lâm Phong với ánh mắt oán độc.

“Đánh lén?” Lâm Phong sải bước tới, một luồng khí thế sắc bén tỏa ra. Hắn chỉ một ngón tay về phía người đó. Người kia toàn thân run rẩy bần bật, thét lên một tiếng lớn, vô cùng hoảng sợ nhìn Lâm Phong, khóe miệng không ngừng trào ra máu tươi.

“Ngươi… giết ta…” Người nọ run rẩy nói ra một câu rồi ánh mắt dần vô định, ngã ngửa ra sau, chết không cam lòng.

Ngay trước mặt các đệ tử đồng môn của hắn, Lâm Phong đã trực tiếp giết chết hắn, đây là kết cục mà hắn nằm mơ cũng không ngờ tới.

Mọi người đều sững sờ nhìn Lâm Phong, hắn quả thật quá to gan, dám ngay trước mặt đám người Băng Tuyết sơn trang, thậm chí là cả Băng Nguyên, mà giết chết đệ tử của họ.

“Đối phó ngươi, không cần phải đánh lén!” Lâm Phong thản nhiên nói một câu. Đối phương nói hắn đánh lén, hắn khinh thường dùng lời lẽ để biện minh, mà trực tiếp dùng hành động để chứng minh.

Luận thực lực, hắn mạnh hơn đối phương rất nhiều; luận dũng khí, hắn dám trực tiếp giết chết đối phương. Vậy Lâm Phong có cần phải đánh lén không? Rõ ràng là đối phương đang vu khống hắn.

Mọi người đều thầm gật đầu. Đúng vậy, với thực lực và dũng khí của Lâm Phong thì chỉ cần trực tiếp giết đối phương là đủ, chẳng cần đánh lén làm gì. Đúng là kẻ cắp la làng.

Mọi người nhìn về phía đám người Băng Tuyết sơn trang, mà nói chính xác hơn là nhìn Băng Nguyên, muốn xem bọn họ sẽ xử lý ra sao.

Sắc mặt Băng Nguyên trầm xuống. Tuy hắn biết người của mình khiêu khích Lâm Phong trước, nhưng việc Lâm Phong giết người của Băng Tuyết sơn trang ngay trước mặt bọn hắn, đây chính là vả vào mặt Băng Nguyên, cũng là vả vào mặt Băng Tuyết sơn trang.

“Lâm Phong, dường như ngươi rất không nể mặt ta?” Băng Nguyên phóng thích hàn ý từ trên người khiến mọi người đều run sợ, lẽ nào sắp có chiến tranh?

“Vì sao ta phải nể mặt ngươi?” Lâm Phong thản nhiên đáp.

“Nếu ngươi biết ta thì nên biết ta xuất thân từ đâu, giờ ngươi lại muốn ta nể mặt ngươi, nể mặt Băng Tuyết sơn trang ư?”

Băng Nguyên sắc mặt cứng đờ. Đúng vậy, ngày xưa Lâm Phong chính là đệ tử Vân Hải tông. Diệt Vân Hải tông, Băng Tuyết sơn trang cũng góp phần không nhỏ. Lúc trước, trang chủ Băng Tuyết sơn trang Hàn Tuyết Thiên đã tự mình đến Vân Hải tông.

Lâm Phong cần gì phải nể mặt hắn?

“Xem ra Băng Nguyên đúng là biết Lâm Phong, nhưng sao ta chưa từng nghe nói đến người này nhỉ? Sau này nhất định phải tìm hiểu mới được.” Mọi người thầm nghĩ trong lòng. Lâm Phong dám hành động như vậy thì hiển nhiên thực lực phi phàm, sao một người như thế mà bọn họ chưa từng nghe nói đến, thật là kỳ lạ.

“Băng Nguyên sư huynh, giết hắn đi.” “Đúng vậy, sư huynh! Hắn dám giết người của Băng Tuyết sơn trang ta, đáng phải chết!”

Người của Băng Tuyết sơn trang ai nấy đều căm phẫn. Lâm Phong quá to gan, giết người của Băng Tuyết sơn trang rồi mà còn ăn nói ngông cuồng đến thế, tất phải giết.

“Giết? Các ngươi còn ở đó lảm nhảm làm gì!” Lâm Phong đảo mắt nhìn đám người này, nói với vẻ khiêu khích, bá đạo không ai bì kịp. Mấy người của Băng Tuyết sơn trang kia sắc mặt cứng đờ, vô cùng khó coi. Lâm Phong đang thách thức bọn họ tới giết hắn.

Không dám, người của Băng Tuyết sơn trang không dám. Lâm Phong chỉ bằng một ngón tay đã dễ dàng giết chết một người, hơn nữa còn khiến Băng Nguyên phải kiêng kỵ, người này rất mạnh. Bọn họ chỉ dám để Băng Nguyên ra tay, chính mình thì không dám.

“Lâm Phong có thực lực thâm sâu khó lường, ít nhất cũng là Linh Vũ cảnh tầng bảy, mà đó là thực lực nửa năm trước, giờ chắc chắn còn mạnh hơn nữa.” Băng Nguyên nhìn chằm chằm Lâm Phong, thầm nghĩ: “Mà lần này ta đến thành cổ Thiên Lạc không phải vì Lâm Phong, lấy được vật kia vẫn quan trọng hơn!”

Nghĩ vậy, Băng Nguyên cũng quyết định không xung đột với Lâm Phong, bảo tồn thực lực. Hắn có chuyện quan trọng hơn phải làm, so với vật kia, cái chết của một tên sư đệ cũng chẳng là gì.

“Đi!” Băng Nguyên vung tay lên rồi xoay người bỏ đi.

Cảnh này khiến mọi người đều chấn động. Đi? Băng Nguyên lại bỏ đi? Hắn không dám giao chiến với Lâm Phong ư?

Đám người của Băng Tuyết sơn trang cũng đờ mặt ra. Băng Nguyên sư huynh không chiến? Không báo thù cho vị sư đệ đã chết của bọn họ sao?

“Đi!” Ở đằng trước, Băng Nguyên lạnh lùng nói. Đám người đi theo giật mình, rồi căm tức liếc Lâm Phong một cái, đành phải nhấc chân bước đi.

Bọn họ không dám cãi lời Băng Nguyên. Ở sơn trang, Băng Nguyên cực kỳ bá đạo, ai dám làm trái lời hắn lập tức sẽ gặp xui xẻo. Chỉ là lần này không hiểu sao hắn lại không báo thù, chẳng lẽ h��n thật sự sợ đối phương?

Lâm Phong nhìn bóng lưng đám người kia rời đi, ánh mắt bình tĩnh. Hắn tiếp tục đi dạo quanh Mộng các này. Một lát sau, hắn đi tới trước tấm thảm của một ông lão, ngồi xổm xuống.

“Này ông, Linh Tiên thảo này bán thế nào?” Lâm Phong hỏi. Ông lão ngẩng đầu, lười biếng liếc Lâm Phong một cái rồi nói:

“Một cây một nguyên thạch cấp thấp, ngươi muốn bao nhiêu thì cứ tự mình lấy đi!”

“Ta cần mười vạn cây!” Câu nói của Lâm Phong khiến ông lão ngẩn người, nhìn chằm chằm hắn. Mười vạn cây! Linh Tiên thảo tuy không phải là linh thảo quá quý giá, nhưng mười vạn cây là một số lượng khổng lồ.

“Ngươi cần nhiều Linh Tiên thảo như vậy là để làm gì?”

“Luyện chế Linh Huyết đan!”

“Linh Huyết đan, ngươi phối cùng với đan dược nào?” Ông lão lại hỏi.

Lâm Phong giật mình, hắn biết mình đã tìm đúng người rồi.

“Bồi Nguyên đan, Hoạt Khí đan cùng với… Xích Dương đan!”

Ông lão nghe vậy thì ánh mắt tỏa sáng, lên tiếng nói:

“Hay! Như vậy ngươi còn cần Xích Diễm thảo, Huyết Châu và Nguyên Khí tán nữa!”

“Đúng vậy, cần rất nhiều!”

Lâm Phong gật đầu. Lúc đầu khi lựa chọn, hắn đã hỏi Bá Đao xem thực lực của những người bán hàng ở đây ra sao. Ông lão này có thực lực thâm sâu khó lường, Bá Đao không nhìn thấu được nên hắn mới tới đây. Quả đúng là một cao nhân, lại còn thông hiểu thuật luyện đan.

Phiên bản chuyển ngữ này là tâm huyết của người dịch, chỉ được phép lan truyền duy nhất trên trang truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free