(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 268:
Hai tháng sau, phủ thống lĩnh của thành Dương Châu trở nên rực rỡ hơn hẳn, giống như một tiểu thành được xây dựng ngay trong lòng Dương Châu.
So với phủ thống lĩnh trước kia, diện tích hiện nay đã mở rộng gấp mấy lần, trong đó cung điện lầu các được dựng lên ngạo nghễ. Một tòa thành uy nghi tọa lạc trong phủ thống lĩnh, làm cho nơi đây tràn ngập khí tức bá đạo, uy nghiêm.
Ấy vậy mà dường như vẫn chưa đủ, phía trước phủ thống lĩnh không hề dựng hàng rào, vẫn là để tiện bề khuếch trương.
Ngoại trừ Xích Huyết Thiết Kỵ quân trú đóng bên ngoài phủ, trong phủ thống lĩnh ngoại vi còn có rất nhiều người khác. Những người này đều do phủ thống lĩnh chiêu mộ binh lính để khuếch trương thế lực, cũng có một số người tự nguyện tề tựu.
Giờ phút này, tất cả mọi người trong thành Dương Châu đều muốn đến phủ thống lĩnh. Họ cam tâm tình nguyện làm việc, bởi vì ngày nay phủ thành chủ ẩn chứa nguyên khí cực kỳ nồng đậm, mà phủ thống lĩnh lại nằm ngay giữa trung tâm nguyên khí thiên địa. Trong hoàn cảnh này, võ giả sẽ gặt hái được thành quả tốt đẹp.
Cơ sở tu luyện võ đạo chính là nguyên khí thiên địa. Hấp thu nguyên khí thiên địa có thể tẩy gân phạt tủy, cải biến huyết mạch, tăng cường thực lực của người học võ. Không một võ giả nào lại từ chối nguyên khí thiên địa.
Mà ở trong thành Dương Châu, nguyên thạch khan hiếm, người muốn trực tiếp dùng nguyên thạch tu luyện lại càng vô cùng xa xỉ. Bọn họ chỉ có thể thông qua hấp thu nguyên khí thiên địa trong không khí để tăng tiến tu vi. Thế nhưng nay, chỉ cần ở trong thống lĩnh phủ là họ có cơ hội đắm chìm trong giữa nguyên khí thiên địa. Dù là lao động, hiệu quả cũng vượt trội. Đêm về, họ có thể tu luyện ngay bên ngoài phủ thống lĩnh.
Hiện nay phủ thống lĩnh đã chia ra làm ngoại phủ và nội phủ. Nội phủ chính là trọng yếu trung tâm của phủ thống lĩnh, ngoại trừ Xích Huyết Thiết Kỵ, bất luận kẻ nào cũng không được phép bước vào bên trong. Đó là quy tắc rất nghiêm ngặt, ai vi phạm sẽ phải chết.
Lúc này, bên trong phủ thống lĩnh có vài đạo thiết kỵ từ đó phóng ra, giống như một cơn lốc hướng ra bên ngoài phủ. Chỉ trong một loáng, như một ánh chớp, chúng lao vút ra khỏi phủ thống lĩnh.
– Đó là Thống Lĩnh Lâm Phong, thật là giỏi giang, thật anh tuấn, quả nhiên là tuổi trẻ anh hùng.
– Đúng vậy, quả nhiên là đúng như tin đồn. Ta không ngờ ta lại có được may mắn nhìn thấy Thống Lĩnh Lâm Phong.
Đám người bận rộn bên ngoài phủ, nhìn thấy những đạo thiết kỵ này phóng ra, ánh mắt lóe lên những tia hưng phấn nhẹ nhàng. Giờ đây ở thành Dương Châu, Lâm Phong đã trở thành thần thoại, được vô số người truyền tụng. Có thể nhìn thấy Lâm Phong là họ đã xem là một vinh dự đặc biệt. Hơn nữa, từ khi Lâm Phong được phong Xích Huyết Hầu, bọn họ lại càng ưa thích xưng hô “Thống Lĩnh Lâm Phong”.
Danh xưng “Thống Lĩnh” lại càng thêm uy nghiêm, có khí phách, thể hiện thân phận của Lâm Phong.
– Đúng rồi, ngươi có nhìn thấy không, người phụ nữ bên cạnh Thống Lĩnh đeo một tấm khăn lụa mỏng che mặt, giống y như tiên nữ giáng trần.
– Đương nhiên là thấy. Tuy rằng không nhìn thấy dung nhan, nhưng có thể đoán được, nhất định là một tuyệt thế giai nhân. Thống Lĩnh là bậc anh kiệt thế nào, nữ nhân của người há có thể tầm thường được, nhất định phải xứng đôi vừa lứa với Thống Lĩnh rồi.
Khi những người này còn đang bàn tán thì đoàn thiết kỵ của Lâm Phong đã ra đến cửa phủ.
– Mộng Tình, bọn họ đều nói nàng là nữ nhân của ta.
Lâm Phong ngồi trên chiến mã đang phi nước đại, hắn nhìn thoáng qua Mộng Tình đang sánh vai cùng tiến, khóe môi hiện lên ý cười thú vị. Những lời đàm tiếu vừa rồi rõ ràng đã lọt vào tai hắn.
Mộng Tình khẽ liếc nhìn Lâm Phong một cái, vẫn không nói gì. Đoàn thiết kỵ vọt ra khỏi cửa phủ, tiếp tục lao về phía ngoại thành Dương Châu, đi tới một cổ đạo rộng lớn, mênh mông.
Thành cổ Thiên Lạc, đây chính là ngôi thành cổ đã có ngàn vạn năm lịch sử, cổ kính vô cùng.
Tòa thành cổ hùng vĩ mênh mông này, mặc dù đã trải qua thử thách của dòng chảy thời gian và năm tháng dài đằng đẵng nhưng vẫn mang đậm nét cổ kính. Trên cửa thành cổ Thiên Lạc điêu khắc những yêu thú tuyệt mỹ vô song, đó chính là Thần Thú trong truyền thuyết – Phượng Hoàng, sau lưng mọc lên đôi cánh bằng lửa, phảng phất hơi thở viễn cổ.
Thành cổ Thiên Lạc còn có một tên nữa, đó là thành Phượng Hoàng.
Thành c�� Thiên Lạc nằm ở miền trung của nước Tuyết Nguyệt. Bốn bề là cổ sa mạc, cát vàng cuồn cuộn trải dài bất tận, nhưng những dải cát vàng vô tận này cũng không hề ảnh hưởng đến sự phồn hoa của tòa thành này. Tòa thành cổ này là nơi giao dịch có quy mô lớn nhất trong nước Tuyết Nguyệt, phần lớn sản nghiệp của thành đều do hoạt động giao thương mà thành.
Người bản địa của thành cổ Thiên Lạc rất ít, theo truyền thuyết từ thời thượng cổ, thậm chí có thể nói là đã tuyệt diệt. Những người hiện nay, tuyệt đại đa số đều là người ngoại lai, tới nơi này tiến hành giao dịch, tìm kiếm những vật phẩm mình mong muốn.
Ở nước Tuyết Nguyệt có một câu nói: "Nếu ngươi muốn có được vật gì, đi đến thành cổ Thiên Lạc, ngươi nhất định sẽ tìm được."
Có người còn nói, thành cổ Thiên Lạc là thành trì sở hữu lực lượng trung bình mạnh mẽ nhất trong nước Tuyết Nguyệt. Những kẻ có tu vi thấp kém đều cảm thấy ngượng ngùng khi phải đến thành cổ này. Nơi đây, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng có thể xuất hiện cường giả.
Có lẽ người đi trên đường chỉ cần nhìn thấy một người đội nón rộng vành, đó chính là cường giả cao cấp, thậm chí có thể là một cường giả Huyền Vũ cảnh. Đây cũng là chỗ hấp dẫn của tòa thành cổ này.
Lúc này, ở bên ngoài thành cổ Thiên Lạc, giữa biển cát vàng, có một đoàn thiết kỵ phi nhanh trên cát vàng cuồn cuộn đang chạy tới hướng thành cổ.
Đoàn người này chỉ có ba người, không ai khác ngoài Lâm Phong cùng đồng hành.
Lâm Phong cùng với Mộng Tình cưỡi hai con chiến mã đi trước, còn có một người mang theo mặt nạ, đó l�� Bá Đao, theo sát ở phía sau. Ánh mắt của hắn thu liễm, giờ đây Bá Đao như muốn thu lại khí phách toàn thân, không tùy tiện bộc lộ ra ngoài.
– Mộng Tình, thành cổ Thiên Lạc là một thành cổ cởi mở nhất của nước Tuyết Nguyệt, có thể tùy ý ra vào, nhưng bên trong lại cực kỳ tàn khốc. Người bình thường trong thành cổ cũng không dám hành sự quá tùy tiện.
Lâm Phong nói với Mộng Tình. Mộng Tình với thế giới này vẫn còn xa lạ hơn hắn, cho nên hắn cố gắng giải thích mọi chuyện tường tận cho Mộng Tình.
– Ừm.
Mộng Tình khẽ gật đầu. Lâm Phong liếc nhìn về phía trước, chỉ thấy từ phía bên trái bọn họ có hai thiết kỵ phóng ra, vượt lên trước họ, tiến vào thành cổ.
– Hai cường giả Linh Vũ cảnh tầng chín.
Từ phía sau, Bá Đao khẽ nói một tiếng, khiến ánh mắt Lâm Phong ngưng lại. Hai người ngẫu nhiên xuất hiện đều là Linh Vũ cảnh tầng chín, thành cổ Thiên Lạc quả nhiên là danh bất hư truyền.
Lúc này, đám người của Lâm Phong cũng đã chạy ra khỏi biển cát vàng, đang phi nước đại trên con đường đá xanh dẫn đến cửa thành Phượng Hoàng.
Nhưng cũng đồng thời lúc này, ở phía trên cửa thành có hai đạo thân ảnh từ không trung giáng xuống, chắn ngang trước cửa thành.
Ba người Lâm Phong ghìm cương chiến mã, hai vó trước của chiến mã dựng đứng, lập tức chựng lại tại chỗ, nhìn hai thân hình chắn ở phía trước. Đó là hai người đàn ông chừng ba mươi tuổi. Một người có vẻ mặt hơi lạnh lùng, vẻ mặt âm trầm. Còn một người khác thì lại lộ ra nụ cười giảo hoạt, vừa nhìn đã biết chẳng phải kẻ lương thiện.
– Có việc gì?
Lâm Phong nhìn hai thân hình này, lạnh nhạt cất tiếng hỏi.
– Bước vào thành cổ Thiên Lạc, mỗi người phải nộp mười khối trung phẩm nguyên thạch. Các ngươi có ba người, phải nộp ba mươi khối trung phẩm nguyên thạch. Nếu không thì ba trăm khối hạ phẩm nguyên thạch cũng được.
Kẻ có nụ cười giảo hoạt trên mặt kia hờ hững nói, khiến Lâm Phong khẽ nhướng mày.
– Thành cổ Thiên Lạc là một tòa thành tự do ra vào, cớ gì từ khi nào vào thành lại phải nộp nguyên thạch? Hơn nữa, cho dù là phải nộp thì dựa vào đâu mà phải nộp cho hai kẻ các ngươi?
Lâm Phong lạnh nhạt cất tiếng nói.
– Bảo nộp nguyên thạch thì cứ nộp nguyên thạch đi, sao còn phải nhiều lời vô vị như vậy.
Kẻ kia nghe Lâm Phong nói thì tức giận quát lên một tiếng, giọng nói lạnh lẽo như băng.
Sắc mặt Lâm Phong trở nên lạnh lẽo. Vừa rồi có hai người đi vào trong thành, hai kẻ này không hề ngăn cản. Vậy mà khi ba người hắn đi tới thì đối phương lại xuất hiện. Hiển nhiên chúng coi ba người họ là quả hồng mềm dễ bắt nạt.
Thành cổ Thiên Lạc quả nhiên là thiên đường của cường giả, là địa ngục của kẻ yếu.
– Nếu ta không giao thì sao?
Lâm Phong thản nhiên hỏi.
– Không giao?
Người đàn ông có nụ cười giảo hoạt kia cười lạnh một tiếng. Thành cổ Thiên Lạc này tuy rằng phần lớn là cường giả, nhưng không phải ai cũng là cường giả. Chẳng hạn như Lâm Phong, còn quá trẻ tuổi. Cho dù thiên phú có tốt đến mấy, năng lực có mạnh mẽ đến mấy, thì những kẻ như vậy vẫn là mục tiêu dễ dàng cho chúng ra tay.
Ở chỗ này, canh giữ cổng thành, uy hiếp đòi chút nguyên thạch, có thể kiếm nguyên thạch dễ như trở bàn tay. Bởi vì người qua lại thành cổ trên người đều có chút của cải.
– Nếu không giao, chết!
Kẻ trầm mặc lạnh lùng kia thản nhiên nói, trên người một luồng sát ý chợt bùng phát, lạnh thấu xương.
– Ba mươi khối trung phẩm nguyên thạch đổi lấy ba mạng người, ngươi đã suy tính kỹ càng chưa?
Người đàn ông có nụ cười giảo hoạt lại hỏi thêm lần nữa, trên mặt y tà khí càng lúc càng thịnh.
– Không cần nghĩ ngợi, ta đã suy tính kỹ càng rồi.
Lâm Phong xoay người, giục ngựa tiến lên vài bước. Hai người kia cười khẩy nói:
– Đã như thế còn muốn chạy?
Tuy nhiên, khi bọn chúng vừa dứt lời, Bá Đao giục ngựa hướng tới phía trước. Khí tức đang ẩn giấu trong khoảnh khắc bỗng bùng nổ. Khí bá đao vô cùng mạnh mẽ hóa thành đao mang thực chất, lạnh lẽo thấu xương.
Sắc mặt hai kẻ kia kịch biến. Thật cường bá! Đao khí này chính là đao thế. Hơn nữa khí tức đối phương lại là Linh Vũ cảnh tầng bảy, có cùng cảnh giới với bọn họ.
Giết! Bá Đao khẽ quát một tiếng. Đôi mắt hai kẻ kia tràn đầy tuyệt v��ng khi nhìn chăm chú vào đối phương. Một vệt đao mang chớp lóe trong hư không, chém phăng hai chiếc đầu.
Sắc mặt Bá Đao vẫn không chút biến đổi.
– Đi.
Lâm Phong khẽ nói một tiếng, giục ngựa tiến về phía trước. Ba người cùng nhau tiến vào thành cổ.
Lúc này, ở bên phải có mấy thân hình đi tới, hai nam một nữ. Họ nhìn những chiếc đầu lăn lóc trên mặt đất, không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.
– Đao thật là lợi hại.
Người nữ kia khẽ nói. Ba người bọn họ đã đi tới thành cổ Thiên Lạc, nhưng vừa vặn đã chứng kiến cảnh tượng này.
– Người mang theo mặt nạ kia là loại người nào? Đao thế đã muốn đạt tới cảnh giới nhập vi. Nghe nói nhị đệ tử hạch tâm của Hạo Nguyệt tông, Đao công tử, cũng đến thành cổ Thiên Lạc tìm kiếm đao pháp, chắc hẳn là hắn.
Nàng kia lại thì thào nói, lại nghe nam tử bên cạnh khẽ hỏi:
– Nếu hắn là Đao công tử thì hai người đi cùng với hắn là ai?
Thiếu nữ lắc đầu tỏ vẻ không hiểu. Lập tức ba người cũng tiến vào thành cổ.
Tuyệt tác này chỉ có thể tìm thấy trọn vẹn tại truyen.free.