(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 258:
Chém một cánh tay của hắn ư?
Giọng nói ấy bình thản đến lạ, vậy mà lại khiến tất thảy mọi người đều ngẩn ngơ.
Lâm Phong muốn chém một cánh tay của Độc Cô Hiểu sao?
Con cháu công khanh quyền quý, hắn cũng dám chặt tay ư?
Vẻ mặt kiêu ngạo thường thấy của Độc Cô Hiểu chợt cứng đờ. Y vừa nghe thấy gì vậy? Khi y vừa xướng lên thân phận hiển hách, khi y còn ngỡ Lâm Phong sẽ phải vội vàng thỉnh tội, thì hắn lại chẳng buồn liếc nhìn y, rồi bình thản thốt ra một câu: chém một cánh tay của y.
Âm thanh điềm nhiên ấy lại khơi dậy những cơn sóng dữ dội trong lòng mỗi người.
– Ngươi vừa nói gì?
Nạp Lan Phượng cũng ngẩn ngơ, sau đó lạnh lùng nhìn Lâm Phong rồi cất tiếng hỏi. Độc Cô Hiểu là nam nhân của nàng ta, là niềm kiêu hãnh của nàng ta.
Khi biết tin có đại quân kéo đến Dương Châu thành, tất cả mọi người đều kinh hoàng khiếp sợ, duy chỉ có Độc Cô Hiểu, nam nhân của nàng ta, là không hề dao động. Y vẫn bình tĩnh, thậm chí còn kiêu ngạo ra lệnh cho đại quân kia phải đến cửa thỉnh tội.
Điều này khiến Nạp Lan Phượng vô cùng tự hào, nàng ta thiết tha muốn chứng kiến cảnh quân đoàn kia kéo đến, khi đó, nàng ta sẽ vinh quang biết chừng nào. Nhưng quả thực, nàng ta đã nhìn thấy vị Xích Huyết thống lĩnh kia đích thân tới đây, chỉ có điều, không phải là để tạ tội.
– Ngươi muốn chém cánh tay của ta ư?
Độc Cô Hiểu lạnh lùng cất lời, toàn thân tỏa ra hàn khí băng giá. Cùng lúc đó, một thân ảnh đeo mặt nạ đồng từ trong đám người phóng ngựa tiến lên, mang theo khí thế bá đạo ngút trời.
– Chém!
Lâm Phong chẳng thèm bận tâm đến y nữa, quát khẽ một tiếng. Bá Đao liền nhảy vọt lên, lăng không chém xuống. Một tia sáng u lạnh rực rỡ xẹt qua rồi lập tức biến mất, để lại trong không trung là những giọt máu tươi bắn tung tóe.
Cả không gian dường như ngưng đọng lại, tất cả mọi người đều trân trân nhìn những giọt máu tươi bắn tung tóe trên không, lòng ngập tràn kinh hãi.
Chém rồi, thật sự đã chém rồi!
Không một chút do dự, vị Xích Huyết thống lĩnh này đã trực tiếp ra lệnh "chém".
Và thuộc hạ của hắn đã lập tức ra tay, một vệt đao quang rực rỡ chói mắt khắc sâu vào tâm trí mọi người, vĩnh viễn không thể phai mờ.
– A…
Lúc này, Độc Cô Hiểu mới thét lên một tiếng đau đớn, cánh tay còn lại ôm chặt lấy cánh tay vừa bị chém đứt, sắc mặt y trắng bệch như tờ giấy, không còn một chút huyết sắc.
Còn Nạp Lan Phượng đứng bên cạnh y thì ngơ ngẩn nhìn cảnh tượng này, hoa dung thất sắc, khuôn mặt xinh đẹp tái mét. Độc Cô Hiểu... thật sự bị chém tay rồi sao?
– Xong đời rồi!
Nạp Lan Hùng kinh hoàng, hoàn toàn xong đời rồi. Độc Cô Hiểu bị người ta chém đứt tay ngay tại Nạp Lan gia, trách nhiệm này nhà Nạp Lan sao có thể gánh vác nổi?
– Tại sao lại thành ra thế này?
Nạp Lan Hùng mang theo sát ý nồng đậm ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, vị Xích Huyết thống lĩnh đeo mặt nạ đồng kia.
Lúc này, Lâm Phong cũng nhìn lão, đôi mắt lộ ra ngoài mặt nạ vẫn bình tĩnh, không một chút gợn sóng như trước.
– Ngươi muốn ta đến cửa thỉnh tội ư?
Lâm Phong lạnh nhạt hỏi một câu.
Nạp Lan Hùng khẽ nhíu mắt. Lâm Phong dám chém Độc Cô Hiểu, dám hành sự ngang ngược như vậy, thì liệu có phải là một kẻ đơn giản sao?
Lúc này, phủ thành chủ của lão đang bị một quân đoàn vạn người vây chặt, chỉ cần Lâm Phong ra lệnh một tiếng, phủ thành chủ của Nạp Lan gia sẽ bị san bằng trong chớp mắt.
Vậy mà Nạp Lan Hùng lại thuận theo ý của Độc Cô Hiểu, bắt Lâm Phong phải đến đây thỉnh tội. Thật quá đỗi châm chọc.
Một Thống lĩnh Xích Huyết thiết kỵ lại phải đến thỉnh tội một thành chủ như lão ư? Đương nhiên, tất cả mọi chuyện đều là do Nạp Lan Hùng quá tin tưởng vào Độc Cô Hiểu, tin vào cái uy phong của con cháu công khanh.
Nhưng lão vạn lần không ngờ, vị thống lĩnh này lại dám chặt cả tay của con cháu công khanh, bảo chém là chém ngay tắp lự.
– Ngươi là ai?
Một giọng nói vô cùng lạnh lẽo vang lên. Độc Cô Hiểu nhìn chằm chằm Lâm Phong, hận không thể xé xác hắn ra ngay lập tức.
– Ta chính là người của Độc Cô gia, Độc Cô thị ở Hoàng thành, là con cháu của gia tộc công khanh lừng lẫy! Ngươi lại dám chém tay ta ư?
– Ngươi nhất định phải chết!
Nạp Lan Phượng cũng nhìn chằm chằm Lâm Phong với ánh mắt ác độc.
– Độc Cô thị, con cháu công khanh ư? Ta biết.
Lâm Phong cảm thấy buồn cười, hờ hững đáp một tiếng, rồi lại một lần nữa nhìn Độc Cô Hiểu, khẽ nói:
– Độc Cô Thương có quan hệ gì với ngươi?
– Hử?
Độc Cô Hiểu giật mình, nhìn chằm chằm Lâm Phong.
– Là huynh trưởng của ta. Ngươi đã biết mà còn dám động đến ta!
Lúc này, y ôm lấy vết thương của mình, cả người không ngừng run rẩy.
– Huynh trưởng của ngươi ư? Quả nhiên là giống nhau, không biết tự lượng sức mình, lại tự cao tự đại, ngu ngốc!
Lâm Phong thản nhiên nói:
– Huynh trưởng ngươi chẳng lẽ không kể cho ngươi nghe, cách đây không lâu tại Thiên Nhất học viện, ta đã cho hắn vài cái bạt tai, hơn nữa còn khiến hắn phải quỳ gối trước mặt ta sao?
Độc Cô Hiểu chấn động, nhìn chằm chằm Lâm Phong, khuôn mặt y tràn đầy sợ hãi.
Là hắn, không ngờ lại chính là hắn.
Y lẽ ra phải sớm nghĩ đến… Xích Huyết thống lĩnh, đất phong Dương Châu thành, y lẽ ra phải sớm nghĩ đến hắn.
Chỉ là y vẫn luôn nghĩ Xích Huyết quân đoàn đáng lẽ phải ở Đoạn Nhận thành, lúc này đột nhiên xuất hiện ở Dương Châu thành khiến y không hiểu rõ. Giờ phút này, y mới biết được Xích Huyết quân đoàn chưa về Đoạn Nhận thành, mà đã cùng vị Xích Huyết thống lĩnh mới được sắc phong này đi tới Dương Châu thành, cái tòa thành nhỏ bé này.
Lâm Phong từng phóng hỏa đốt thành, vượt ngàn dặm cứu Công chúa, lao đến Hoàng thành trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc cứu Liễu Thương Lan, hơn nữa lại dám giết Đoàn Hàn, con trai của Thiên Lang Vương ngay trước mặt ông ta. Hắn được phong hầu bái tướng với đất phong Dương Châu thành.
Lâm Phong là một truyền kỳ, trong mắt hắn vốn dĩ không có hai chữ "sợ hãi". Ngay cả Thiên Lang Vương hắn còn không sợ, dám ngay trước mặt Thiên Lang Vư��ng giết con trai của ông ta, thì Lâm Phong còn điều gì là không dám làm?
Sắc mặt Độc Cô Hiểu trắng bệch, gia tộc công khanh quyền thế cũng có những khúc xương cứng không thể cắn nuốt nổi.
Mọi người cũng nhận thấy Độc Cô Hiểu im lặng, ai nấy đều giật mình sợ hãi. Lâm Phong còn dám tát đại ca của Độc Cô Hiểu sao? Bắt đại ca của Độc Cô Hiểu quỳ xuống đất ư?
Người này rốt cuộc là ai? Thật quá mức ngông cuồng. Xem ra Độc Cô Hiểu cũng chẳng dám làm gì hắn.
Nạp Lan Phượng và Nạp Lan Hùng thấy Độc Cô Hiểu im lặng thì sợ hãi. Độc Cô Hiểu lại im lặng.
Sự im lặng ấy có nghĩa là lời Lâm Phong nói là thật, đại ca của Độc Cô Hiểu đúng là đã bị người ta tát, mà còn phải quỳ xuống nữa.
– Hắn là ai vậy?
Nạp Lan Phượng khẽ hỏi, nhưng Độc Cô Hiểu không hề để ý đến nàng ta, mà y lại bỗng nhiên cất tiếng cười lớn.
– Tốt, tốt!
Lúc này, Độc Cô Hiểu trông như kẻ điên, bởi vì y chẳng làm gì được Lâm Phong. Luận về thực lực, y ngay cả tư cách sánh vai với Lâm Phong cũng không có; luận về thế lực, ca ca y bị L��m Phong đánh mà gia tộc y lại chọn cách im lặng, thì Độc Cô Hiểu y còn có thể làm được gì nữa?
Ngay cả vị đại ca thiên tài của y bị hành hạ mà gia tộc cũng im lặng, thì hôm nay cánh tay của y lại bị chặt đứt một cách vô ích, y sao có thể không điên cuồng chứ?
– Vị Xích Huyết thống lĩnh này đúng là một đại nhân vật thật sự rồi!
– Có thể dẫn dắt quân đoàn mấy vạn người, quả nhiên quá tài giỏi! Xem ra Độc Cô Hiểu đã biết hắn là ai, nên không dám trêu chọc.
Mọi người nhìn phản ứng của Độc Cô Hiểu thì đều thầm nghĩ, Nạp Lan gia xong đời rồi.
Độc Cô Hiểu vừa rồi còn vô cùng cuồng vọng, vậy mà bị chém đứt tay lại chẳng dám nói gì. Nạp Lan gia lại đắc tội Lâm Phong, đúng là hoàn toàn tiêu đời rồi.
Đến cửa thỉnh tội ư?
Lâm Phong đã đến, nhưng bọn họ có ai gánh chịu nổi không?
Lúc này, mọi người đều muốn nhanh chóng phủi sạch mọi quan hệ với Nạp Lan gia, tránh để bị vạ lây.
– Nạp Lan Hùng, ta được hoàng gia sắc phong làm Xích Huyết Hầu, đất phong Dương Châu thành! Đến Dương Châu thành mà thành chủ nhà ngươi lại bắt ta phải lăn đến cửa thỉnh tội, thật khí phách, thật uy phong!
Lâm Phong lạnh lùng nói.
– Ngươi nói thử xem, Nạp Lan Hùng, ngươi nên chịu tội gì đây?
Lâm Phong lại thốt ra một câu khiến Nạp Lan Hùng run lên dữ dội. Đất phong Dương Châu thành, thì ra là vậy. Hắn là đến để nhận đất phong của mình, vậy mà Nạp Lan Hùng lão lại bắt Lâm Phong phải lăn đến cửa thỉnh tội, nên giờ phút này Lâm Phong mới hỏi lão đáng phải chịu tội gì.
Nạp Lan Hùng im lặng không nói, mà Lâm Phong đã quay sang hỏi những người khác:
– Các ngươi nói xem, Nạp Lan Hùng phải chịu tội gì?
Mọi người kinh hãi, nhìn ánh mắt lạnh lùng của Lâm Phong, không biết nên nói gì.
– Kẻ nào mở miệng cuối cùng, giết!
Lâm Phong lại nói một câu. Ngay lập tức, có người hô lớn:
– Nạp Lan Hùng đại nghịch bất đạo, đáng chết!
Lời vừa dứt, Nạp Lan Hùng giận dữ, hung tợn nhìn chằm chằm kẻ vừa nói. Người đó ban nãy còn ra sức nịnh hót lão, vậy mà giờ phút này lại nói lão đáng chết, thật đúng là độc ác.
– Đúng vậy, Nạp Lan Hùng tội đáng ch���t vạn lần, nhất định phải giết không thể tha!
– Phải, giết lão ta đi!
Mọi người tranh nhau trả lời, chỉ sợ mình chậm hơn kẻ khác. Lâm Phong khẽ mỉm cười, lại quay sang nhìn Nạp Lan Hùng, nói:
– Ngươi nghe rõ chưa, tất cả mọi người đều nói ngươi đáng chết!
Cảm nhận được sát khí từ Lâm Phong, Nạp Lan Hùng nhìn hắn, đôi mắt bình tĩnh kia khiến lão cảm thấy quen thuộc đến lạ.
– Ngươi biết ta. Ngươi rốt cuộc là ai?
Nhìn chằm chằm Lâm Phong, Nạp Lan Hùng chợt nhận ra rằng Lâm Phong đang nhắm thẳng vào lão.
– Ngươi muốn biết ư?
Trong đôi mắt bình tĩnh của Lâm Phong chợt lóe lên một tia lãnh ý, hắn nhẹ nhàng hỏi.
– Muốn!
Nạp Lan Hùng gật đầu, lão đương nhiên là muốn rồi.
– Được thôi, ngươi hãy nhìn cho rõ đây!
Lâm Phong nở một nụ cười, giơ tay kéo chiếc mặt nạ đồng xuống, khuôn mặt thanh tú của hắn hiện ra trước mắt Nạp Lan Hùng, đồng thời cũng xuất hiện trước mặt tất cả mọi người.
Giờ phút này, cả không gian yên lặng như tờ, không một tiếng động. Mỗi dòng chữ nơi đây đều được dụng tâm chuyển ngữ, làm nên tinh hoa chỉ thuộc về truyen.free.