(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 228:
- Thật lợi hại, thật là mạnh mẽ.
Giờ phút này, hai từ "khiếp sợ" cũng không cách nào hình dung được chấn động trong lòng bọn họ. Lâm Phong rốt cuộc bao nhiêu tuổi? Chỉ xấp xỉ tuổi Tử Quỳnh, thậm chí còn nhỏ hơn Tử Quỳnh. Nhưng hắn chỉ dùng một kiếm đã giết Kim Vũ kiếm khách Lâm Hạo Kiệt, lại một kiếm giết nhóm người Tử Phủ, vẫn là một kiếm ép lui cường giả Linh Vũ cảnh đỉnh phong Tử Ảnh, hạ gục Tử Quỳnh.
Yêu nghiệt, chỉ có hai từ này mới thích hợp với Lâm Phong. Tử Phủ là bá chủ trong vòng ngàn dặm xung quanh, Tử Ảnh là gia chủ Tử Phủ. Mà Lâm Phong, hắn chỉ mới trở thành thiếu niên đã dám dùng trường kiếm giết chóc trong Tử Phủ, coi trời bằng vung, kẻ nào cản thì giết kẻ đó.
Về phần Tử Y cùng Tử Linh, giờ phút này, tâm tình của hai nàng chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung – mộng ảo! Người mà các nàng cho là phế vật, vậy mà lợi hại hơn không biết bao nhiêu lần so với thiên tài như Lâm Hạo Kiệt, ngay cả Tử Ảnh, hắn cũng có thể giao chiến, một kiếm ép lui.
Đoàn Hân Diệp nhìn bóng lưng của Lâm Phong, nụ cười trên mặt càng ngày càng rạng rỡ. Nàng biết Lâm Phong chấp nhất và kiên cường đến cỡ nào. Ngày đó, hắn vì nàng mà một mình đuổi giết tám tên cường giả. Tám người, không có kẻ nào yếu hơn Lâm Phong, kẻ yếu nhất cũng đã là Linh Vũ cảnh tầng bảy. Nhưng Lâm Phong, chỉ nhờ vào ý chí kiên cường cùng quyết tâm không sợ hãi, gặp thần giết thần, cuối cùng, chỉ còn một người sống sót rời đi.
Lâm Phong có thể vì nàng mà không tiếc tính mạng, nàng cũng có thể vì Lâm Phong mà rút dao tự sát. Kiếp này, nguyện mãi bầu bạn cùng chàng.
- A...
Một tiếng gào thê thảm làm mọi người bừng tỉnh. Tử Ảnh ngơ ngác nhìn thi thể nằm trên mặt đất. Đó là đứa con trai độc nhất của lão, là đứa con mà lão đã dùng mười mấy năm trời tỉ mỉ nuôi dưỡng. Hôm nay, đáng lẽ là ngày vui của gã, là lúc gã bước vào cấm địa, trở thành nam nhi chân chính của Tử Phủ. Nhưng hôm nay, gã lại nằm trên mặt đất, không chút nhúc nhích.
- Ta muốn ngươi chết!
Giọng nói vô cùng ác độc, Tử Ảnh gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Phong, lực lượng vũ hồn sau lưng điên cuồng bùng lên, dường như có một hư ảnh hình người xuất hiện sau lưng lão.
Kiếm trong tay Lâm Phong vẫn đang rỉ máu. Nhìn Tử Ảnh gào thét xông tới, trong mắt hắn vẫn tràn đầy sát cơ.
- Ta cũng muốn ngươi chết!
Chân đạp mạnh xuống đất, thân ảnh Lâm Phong lao v��� phía Tử Ảnh.
- Ầm ầm!
Một quyền tím xoáy theo thân hình Tử Ảnh gào thét phóng ra. Vũ hồn sau lưng lão cũng động, tử quang vô tận cuồn cuộn, Tử Quyền điên cuồng cuộn trào, đánh về phía Lâm Phong.
Tử Quyền rít gào đột nhiên biến thành một thân ảnh gầm thét, cũng giống như hư ảnh sau lưng Tử Ảnh. Mây tím mênh mông cuộn trào bay về phía Lâm Phong, giống như muốn dùng sự tức giận của Tử Ảnh mà bao phủ lấy cả người Lâm Phong.
- Giết!
Lâm Phong chém ra một nhát kiếm, cự nhân màu tím gào thét kia bị chém thành hai đoạn. Nhưng mây tím vẫn tiếp tục trào ra, mây tím bị chém đứt lại lần nữa ngưng tụ, một nhân hình lại hiện ra như cũ.
- Giết, giết, giết, giết cho ta!
Tử Ảnh điên cuồng gào thét, vậy mà hư ảnh cự nhân màu tím kia lại động. Tử Quyền vô tận lại hung mãnh đánh ra lần nữa, mà hai con ngươi của hư ảnh cự nhân màu tím cũng biểu lộ cảm xúc, hận thù, lạnh lẽo và sát ý như một người thật. Đây chính là vẻ mặt của Tử Ảnh.
- Đây là chiêu thức gì thế này?
Thấy một màn này, mọi người đều âm thầm run rẩy. Vậy mà công kích lại có thể hóa thành cự nhân màu tím, hơn nữa cự nhân màu tím này còn có thể tiếp tục công kích, giống như là bị Tử Ảnh nhập thể.
- Tử Cực Không Sát!
Một vài cường giả nhánh Tử Phủ đều chấn động. Đây là tuyệt học của Tử Phủ, là tuyệt học mà chỉ có người trong dòng chính có huyết mạch Tử Phủ mới có thể thi triển. Tử Cực, cực điểm của màu tím, tử khí hóa hình mà công kích. Giờ phút này, cự nhân màu tím kia đúng là do Tử Ảnh khống chế, là Tử Ảnh không thể bị giết chết. Không Sát, cách không sát thương. Cự nhân màu tím kia bất tử bất diệt, công kích cũng không cách nào diệt được nó, mà nó có thể phát ra hai loại công kích, làm cho người ta khó lòng phòng bị, vô cùng lợi hại.
- Vũ hồn cùng võ kỹ thật kỳ lạ.
Lúc này Lâm Phong cũng lộ vẻ ngưng trọng. Nhát kiếm vừa rồi cũng không thể làm cho cự nhân màu tím kia hoàn toàn biến mất, đã tốn một khoảng thời gian. Giờ phút này, đoàn mây tím cuồn cuộn kia đã mang theo lực lượng hủy diệt bao trùm lấy hắn. Lực lượng hủy diệt ẩn chứa trong mây tím này rất mạnh, đủ sức tiêu diệt một người.
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Giờ phút này, hắn đứng đó lại giống như hắn không hề tồn tại, Thiên Nhân Hợp Nhất, dung hòa với thiên địa chi khí làm một.
- Chết!
Hư ảnh màu tím kia lại có thể mở miệng, thốt ra một tiếng lạnh lẽo. Lực lượng hủy diệt trực tiếp bao trùm lấy Lâm Phong, nuốt chửng hoàn toàn.
Mọi người đều kịch liệt run rẩy, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm đoàn mây tím kia. Lâm Phong đã bị nuốt chửng rồi sao?
- Không đúng, Lâm Phong ở chỗ kia!
Đột nhiên một tiếng kinh hô phá vỡ không gian tĩnh mịch. Bên cạnh Đoàn Hân Diệp có một thân ảnh màu trắng lặng lẽ đứng đó, nếu không phải Lâm Phong thì còn là ai đây?! Vừa rồi, tất cả mọi người đều tập trung nhìn đoàn mây tím bao trùm lên vị trí Lâm Phong đang đứng, vì vậy khi Lâm Phong đứng trên hành lang, bọn họ không nhìn thấy.
- Thật là nhanh, sao hắn có thể đến đó?
Tất cả đều nghi hoặc. Quá nhanh, vừa rồi, Lâm Phong giống như biến mất vào hư không, làm cho tất cả bọn họ đều không thể nào phát hiện ra.
- Nếu không đạt tới cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất, một kích kia đã có thể làm ta bị trọng thương. Vũ hồn thật kỳ lạ, quả nhiên, không thể khinh thường bất cứ lúc nào.
Lâm Phong nhìn cự nhân màu tím gào thét, rõ ràng hóa thành vẻ mặt của Tử Ảnh, dữ tợn đáng sợ. Mà Tử Ảnh vẫn ở phía sau, thân hình bất động, hư ảnh vũ hồn phía sau lưng hắn đã biến mất, chính là đoàn mây tím kia.
- Gào!
Cự nhân màu tím gào thét giận dữ, lao về phía Lâm Phong. Lâm Phong lặng lẽ đứng đó, cảm nhận khí tức cự nhân màu tím kia. Sau đó, trên mặt hắn liền lộ ra một nụ cười đạm mạc.
Kéo tay Đoàn Hân Diệp, thân hình Lâm Phong nhanh chóng rút lui.
Cự nhân màu tím lao tới đâu, hắn lùi về sau đó, mặc cho đối phương điên cuồng phát ra tiếng gào thét rung trời.
- Gào!
Cự nhân màu tím điên cuồng gào thét một tiếng, theo gió truyền ra là một tiếng rên rỉ. Ngay sau đó, mọi người liền thấy cự nhân màu tím dần dần tan biến, mây tím cũng từ từ tiêu tán, biến mất không dấu vết.
- Mất rồi?
Mọi người đều trợn mắt nhìn về Tử Ảnh. Hư ảnh vũ hồn đã trở lại sau lưng lão, nhưng hình như đã trở nên yếu ớt, nhỏ bé.
- Với thực lực của ngươi bây giờ còn không thể phát huy toàn bộ lực lượng của vũ hồn.
Lâm Phong cười lạnh một tiếng. Đạt tới Thiên Nhân Hợp Nhất, cảm giác của hắn cực kỳ nhạy cảm. Lúc cự nhân màu tím đánh tới, hắn cảm nhận được rất rõ ràng, lực lượng hủy diệt kia không ngừng suy yếu, lực khống chế mây tím của Tử Ảnh cũng yếu dần theo khoảng cách gia tăng, vì vậy Lâm Phong chọn cách lùi về sau. Quả nhiên, hắn không cần ra tay, mây tím đã tự động tiêu tán. Vừa rồi, Tử Ảnh muốn dốc toàn lực để tung ra đòn tất sát với hắn, tiếc là không thể thành công.
- Bây giờ, đến lượt ta rồi phải không?!
Lâm Phong lao tới, sát ý bùng nổ, một luồng khí tức nghẹt thở lan tràn. Kiếm của Lâm Phong phát ra quang mang lạnh lẽo.
Sắc mặt Tử Ảnh trở nên xanh mét. Một kích toàn lực vừa rồi cũng không giết được Lâm Phong, lão đã không còn bất kỳ cơ hội nào. Hơn nữa, lão đã tiêu hao quá nhiều nguyên khí, chỉ cần không bị Lâm Phong giết chết đã là may mắn lắm rồi, sắc mặt lão dữ tợn đáng sợ.
- Chưa đến lượt ngươi đâu, ngươi sẽ vĩnh viễn không có cơ hội.
Lúc này, một giọng nói uy nghiêm, phẫn nộ từ trên trời truyền đến, giống như tiếng sấm cuồn cuộn, chấn động màng nhĩ mọi người.
Cả người Tử Ảnh kịch liệt run rẩy, trong mắt lóe lên ánh sáng mãnh liệt. Người mạnh nhất Tử Phủ, đã đến rồi!
Mọi người cùng Lâm Phong đều ngẩng đầu, nhìn lên mái cung điện. Phía trên đỉnh cung điện, một thân ảnh uy nghiêm sừng sững đứng đó. Từ rất xa, nhìn thi thể các đệ tử Tử Phủ nằm la liệt trên đất, sát ý trong mắt lão ta vô cùng nồng đậm.
- Cường giả Huyền Vũ cảnh!
Tất cả mọi người đều rung động mãnh liệt. Vẫn luôn có lời đồn, người mạnh nhất trong Tử Phủ, không phải là người giữ chức gia chủ Tử Phủ như Tử Ảnh, mà là một lão già ẩn mình, một cường giả cảnh giới Huyền Vũ. Xem ra lời đồn quả nhiên là thật.
Lão già Huyền Vũ cảnh này đã xuất hiện rồi, hơn nữa, là bị Lâm Phong ép buộc phải xuất hiện. Nếu lão ta không xuất hiện, e rằng Tử Phủ sẽ bị Lâm Phong san bằng, ngay cả tính mạng gia chủ Tử Phủ Tử Ảnh cũng khó lòng bảo toàn.
Một người thanh niên có thể buộc một Tử Phủ cường đại phải đến mức này, đây là sự tình mà ngay cả trong mơ cũng không ai nghĩ tới. Thế nhưng, sự thật đôi khi lại huyễn hoặc hơn cả giấc mơ.
Tên thanh niên nắm thanh kiếm sắc bén này, vì cứu hồng nhan mà xuất hiện ở Tử Phủ, giết chóc khắp nơi trong cơn thịnh nộ.
Chỉ có hắn mới xứng đáng với vẻ đẹp của Đoàn Hân Diệp, xứng đáng với khí chất của Đoàn Hân Diệp. Tử Quỳnh, hắn ta căn bản không xứng. So với Lâm Phong, hắn ta yếu kém hơn không biết bao nhiêu lần, một kiếm đã bị hạ sát, căn bản không c��n phải so sánh.
Tên cường giả Huyền Vũ cảnh kia đạp không hạ xuống, trực tiếp đứng trên hành lang, đứng bên cạnh Tử Ảnh. Nhìn thi thể la liệt trên đất, y phục của lão ta không gió cũng tự bay phấp phới.
- Tốt! Tốt! Tốt!!!
Có lẽ là vì quá đỗi tức giận, vị cường giả Huyền Vũ cảnh này liên tục thốt ra ba tiếng "tốt", đảo mắt nhìn về phía Lâm Phong, sát ý lẫm liệt.
Nội dung chuyển ngữ này được bảo hộ độc quyền bởi truyen.free, vui lòng không sao chép hoặc phân phối.