(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 226:
Lâm Phong chỉ dùng một kiếm đã chém đứt cánh tay của Lâm Hạo Kiệt.
Thậm chí, đó căn bản chẳng phải kiếm, mà chỉ là một cái phất tay giữa hư không, quang mang lóe lên, cánh tay đã đứt lìa. Mạn Thiên Kiếm Vũ chói mắt hoa lệ kia, giờ đây chỉ là một trò cười.
Kim Vũ kiếm khách lại càng trở thành trò cười chua chát.
Giống như lời Lâm Phong đã nói: “Ngươi không có tư cách tự xưng là kiếm khách, ngươi không có tư cách dùng kiếm.” Trước mặt Lâm Phong, Kim Vũ kiếm khách Lâm Hạo Kiệt chỉ như cặn bã, ngay cả tư cách xách giày cho hắn cũng không có.
Thật buồn cười, Tử Y coi Lâm Phong là phế vật, lại xem Lâm Hạo Kiệt là thanh niên tuấn kiệt, nhân trung chi long, thậm chí còn trao thân cho y. Vậy mà nàng vẫn luôn tùy tiện nhục mạ, luôn luôn đề phòng Lâm Phong.
- À, ha ha…
Lúc này, Tử Y lại bật cười, một nụ cười có chút yêu dị. Giờ phút này, Lâm Hạo Kiệt với cánh tay cụt trông thật dơ bẩn thảm hại, còn Lâm Phong thì ngạo nghễ đứng trên hành lang, che chở Đoàn Hân Diệp, phong thái khinh cuồng đến vậy.
Lâm Phong mới thật sự là nhân trung chi long, không câu nệ tiểu tiết. Dù năm lần bảy lượt bị nàng vũ nhục, nhưng hắn vẫn không hề tức giận, không trở mặt, bởi lẽ lòng dạ hắn rộng rãi, không để tâm, cũng chẳng đáng để tâm. Không lên tiếng thì thôi, một khi đã bộc phát, liền vang danh thiên hạ. Đó mới chính là Lâm Phong!
Tử Linh cũng nhìn chằm chằm vào thân ảnh ngạo nghễ kia. Nàng dường như mới thực sự nhận biết Lâm Phong. Thân ảnh đứng trên hành lang, khinh cuồng phóng đãng, chỉ một cái phất tay đã chém đứt một cánh tay của Lâm Hạo Kiệt. Vậy mà người này lại là tên thanh niên nằm trên đường được nàng nhấc dậy sao? Là thanh niên cầm chổi quét dọn đình viện? Là thanh niên khom lưng nhóm lửa cho các nàng nhưng lại bị người giễu cợt?
Lúc này, Tử Y cùng Tử Linh mới hiểu được dụng ý của Tử Nam, cha của các nàng. Tử Nam để Lâm Phong hộ tống hai nàng tới Tử Phủ là để bảo vệ hai nàng, đồng thời, cũng tạo cơ hội cho các nàng có thời gian chung đụng với Lâm Phong. Thật buồn cười là, một người trong các nàng lại coi Lâm Phong là phế vật, chưa bao giờ chính thức nhìn nhận hắn, lại bị Lâm Hạo Kiệt lừa gạt mà đánh mất tấm thân trong trắng. Còn người kia thì cũng không hề chân chính để ý tới Lâm Phong.
- Không xứng dùng kiếm!
Lâm Hạo Kiệt đứng sững đó, máu tươi không ngừng chảy từ cánh tay xuống mặt đất, sắc mặt y tái nhợt. Đây là lần đầu tiên có người nói Kim Vũ kiếm khách như y không xứng dùng kiếm.
- Kiếm! Phải sắc bén, phải chấp nhất! Kẻ có tâm tính chính trực mới xứng dùng kiếm. Ngươi tâm thuật bất chính, lại tham lam hư vinh, kiếm của ngươi chỉ có hoa mà không có quả. Ngươi, ngay cả kiếm cũng không xứng dùng, càng đừng nói tới kiếm khách hay kiếm tu.
Lâm Phong lạnh lùng nói. Lâm Hạo Kiệt tâm thuật bất chính, kiếm của y chỉ theo đuổi sự hoa lệ phù phiếm, mà đánh mất đi sự sắc bén chân chính của kiếm.
- Ngươi dám chặt tay của ta sao? Rốt cuộc ngươi là ai?
Lâm Hạo Kiệt ngẩng đầu, ánh mắt dữ tợn nhìn chằm chằm Lâm Phong. Cảm giác quen thuộc trong lòng y càng ngày càng mãnh liệt.
- Ta đâu chỉ muốn chặt một tay của ngươi thôi.
Lâm Phong cười lạnh một tiếng, nhấc chân lao tới. Nhất thời, thân ảnh Lâm Phong biến mất, trực tiếp xuất hiện trước mặt Lâm Hạo Kiệt.
Thân hình Lâm Hạo Kiệt kịch liệt run rẩy. Đối mặt với một kích trực diện này c���a Lâm Phong, y không có bất kỳ sức chống cự nào. Cảm nhận được kiếm ý vô cùng mãnh liệt đang phá hủy sinh cơ trong cơ thể, sắc mặt y trở nên điên cuồng vặn vẹo, gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Phong.
Lâm Phong không những chặt một tay y, mà còn dám giết y!
- Là ngươi!
Nhìn đôi mắt kia, trong lòng Lâm Hạo Kiệt chợt run lên. Đôi mắt bình tĩnh này, chính là đôi mắt của kẻ ở trong căn nhà cỏ kia, khom lưng nhóm lửa, bị y mắng là phế vật chết nhát.
Lúc ấy, trước mặt y, hắn sao mà nhỏ bé, là một tên phế vật khom lưng nhóm lửa. Mà giờ khắc này, Lâm Phong lại dễ dàng lấy đi tính mạng của y. Sự khác biệt cực lớn này làm cho y run lẩy bẩy, nhưng hết thảy cũng đã định trước.
- Là ta!
Lâm Phong lạnh lùng nói một tiếng, bàn tay đặt trên ngực Lâm Hạo Kiệt khẽ xoay tròn. Kiếm khí vô cùng cương mãnh tàn sát bừa bãi. Lâm Hạo Kiệt rên lên một tiếng, sau đó, khí tức liền biến mất. Nhưng hai mắt y vẫn trợn trừng, đến chết vẫn không thể tiếp nhận sự thật rằng một người có gia thế tốt, thiên phú dị bẩm, cao to đẹp trai như y lại chết như v��y, bị giết chết trước mặt mọi người.
- Thình thịch… thình thịch…
Nhìn thi thể dưới đất, trái tim mọi người đều đập thình thịch.
Giết! Lâm Phong trực tiếp giết chết Kim Vũ kiếm khách Lâm Hạo Kiệt, không hề để ý tới thân phận của đối phương, cứ thế trực tiếp giết chết. Chỉ dùng một chiêu, đơn giản như bóp chết một con kiến hôi.
Mà lúc này, người chấn động nhất không thể nghi ngờ chính là hai tỷ muội Tử Linh cùng Tử Y.
Lâm Hạo Kiệt, đã chết rồi sao?!
Lâm Phong, lại dễ dàng giết chết Lâm Hạo Kiệt đến vậy?
- Tỷ, hắn cố ý mang mặt nạ là vì hắn đã sớm quen biết với cô gái kia.
Hắn biết sẽ phát sinh chuyện gì nên không muốn dính dáng đến chúng ta, sợ liên lụy đến chúng ta.
Trong lòng Tử Linh bất chợt hiểu được dụng ý khi Lâm Phong mang mặt nạ. Bởi vì hắn không muốn người khác biết hắn đi cùng hai tỷ muội các nàng. Như vậy, vô luận phát sinh chuyện gì cũng sẽ không liên lụy đến nàng cùng Tử Y.
- Các ngươi không nợ nần gì Lâm Hạo Kiệt!
Lời của Lâm Phong vẫn quanh quẩn bên tai. Hôm qua, ở trong căn nhà cỏ, với thực lực của Lâm Phong, Dương Đà Tam Quái sao có thể gây tổn thương cho các nàng được?
Tất nhiên là không thể! Lâm Phong chỉ yên lặng bảo vệ các nàng, khiêm tốn ẩn nhẫn, nội liễm. Mà các nàng chỉ biết theo đuổi phù hoa khoe khoang, thích Lâm Hạo Kiệt, thích Mạn Thiên Kiếm Vũ, cái tên tự đại tiêu sái phù phiếm kia.
Các nàng, thật sự rất hối hận!
Nhất là Tử Y, ả đã giao tấm thân cho Lâm Hạo Kiệt, chỉ đổi lấy vài lời ngon tiếng ngọt, rồi ngày thứ hai đã bị vứt bỏ. Nhưng hối hận thì có ích gì? Lâm Hạo Kiệt đã bị Lâm Phong giết chết, Lâm Phong cũng chẳng thể nào coi trọng nữ nhân như ả. Nàng ta luôn kiêu ngạo, giờ đây đột nhiên trở nên vô cùng tự ti.
Ả mắng Lâm Phong là phế vật, thực ra, trong mắt Lâm Phong, có lẽ ả chẳng là gì cả, chỉ là một nữ nhân hèn mọn đáng thương, không hơn. Thậm chí, Lâm Phong chưa từng nhìn nàng một cái, bởi vì, đó là sự khinh thường!
- Ngươi! Nhất định phải chết!
Người Tử Phủ thấy thi thể trên mặt đất, sắc mặt khó coi tới cực điểm. Lời nói âm lãnh từ trong miệng Tử Quỳnh phun ra.
Lâm Phong chẳng những cướp lấy thê tử tương lai của gã, hơn nữa, còn trực tiếp giết chết phu quân tương lai của em gái gã.
Vô cùng nhục nhã! Tử Phủ, từ bao giờ đã phải nhận lấy nhục nhã lớn đến như vậy?
Lâm Phong không thèm nhìn Tử Quỳnh, ánh mắt đầy khinh thường.
Đảo mắt, Lâm Phong nhìn sang Đoàn Hân Diệp. Lúc này, trên mặt Đoàn Hân Diệp vẫn vương đầy nước mắt, nhưng đã lộ ra nụ cười ôn nhu, lẳng lặng đứng phía sau Lâm Phong.
- Những kẻ bức ép nàng, đều phải chết!
Lâm Phong bình tĩnh nói, giọng điệu cực k��� kiên định.
- Theo sát ta!
- Ừm!
Lâm Phong đưa tay ra sau lưng, từ trong vỏ kiếm cổ xưa kia, rút ra thanh kiếm của mình.
Kiếm như thu thủy, không hề có phù hoa huyễn lệ, mà chỉ có ánh bạc sắc bén.
- Kiếm!
Mọi người nhìn thanh kiếm trong tay Lâm Phong, trong lòng đều trở nên kích động. Lâm Phong nói Kim Vũ kiếm khách Lâm Hạo Kiệt không xứng dùng kiếm, hắn chỉ vung tay đã chém giết Lâm Hạo Kiệt. Vậy thì, kiếm của Lâm Phong sẽ sắc bén đến mức nào?
Tử Linh nắm chặt hai nắm đấm. Kiếm, Lâm Phong xuất kiếm!
Nàng thích kiếm khách, ngưỡng mộ kiếm tu, những người anh tuấn tiêu sái, trường kiếm lăng vân, vô cùng uy phong.
Nhưng kiếm tu vốn ít ỏi, những người lợi hại lại càng hiếm hoi. Kim Vũ kiếm khách đã là kiếm khách lợi hại nhất mà nàng từng thấy, kiếm của Lâm Hạo Kiệt thì phù hoa, huyễn lệ. Mà Lâm Phong lại dễ dàng giết chết Lâm Hạo Kiệt. Kiếm của hắn sẽ lợi hại đến mức nào? Tử Linh vô cùng mong đợi.
Áo trắng, kiếm bạc.
Kiếm vừa ra, giờ phút này, dù Lâm Phong vẫn bình tĩnh đứng đó, nhưng lại toát ra một cảm giác kỳ di���u, vô cùng mờ ảo. Giống như chỉ cần Lâm Phong vừa động, thiên địa liền biến sắc. Cảm giác như vậy, giống như Lâm Phong hòa làm một với cả thiên địa.
Tử Quỳnh cũng có cảm giác như vậy. Dù gã nói muốn Lâm Phong chết, nhưng chính gã sẽ không ra tay, bởi vì, gã không dám!
Lâm Phong bình tĩnh đứng đó, đã có thể làm cho gã sinh ra cảm giác ngưỡng mộ. Gã rất chán ghét cảm giác này.
- Giết hắn đi!
Gia chủ Tử Phủ Tử Ảnh lạnh băng nói. Nhất thời, nhóm người đứng hai hàng bên hành lang trở nên nghiêm túc, một luồng sát khí tràn ngập bao trùm cả không gian, áp lực vô cùng lớn.
Từng bóng người chập chờn lóe lên, đều đồng loạt đánh về phía Lâm Phong. Lâm Phong vẫn bình tĩnh đứng đó, không chút để ý, bất động như núi.
Cho đến khi đối phương đến gần hắn, thân hình Lâm Phong mới bắt đầu động.
Chân hắn, bước tới một bước, một bước thật nhỏ.
Một luồng tiêu sát chi ý chân chính thuộc về kiếm, hóa thành một luồng cương phong vô hình, quét qua tất cả mọi người. Giờ khắc này, nhóm người đang lao tới phía Lâm Phong chỉ cảm thấy hít thở không thông, giống như bọn họ đang đối mặt không phải một con người hay một thanh kiếm, mà là thế của thiên địa, là thiên kiếm vô hình.
Rốt cuộc Tử Linh đã biết được, kiếm của Lâm Phong và kiếm của Lâm Hạo Kiệt khác nhau ở chỗ nào. Kiếm của Lâm Hạo Kiệt phù hoa chói mắt, còn kiếm của Lâm Phong là kiếm để giết người, không có phù hoa, kiếm chỉ có sự sắc bén thuần túy thuộc về kiếm.
Giờ khắc này, Tử Linh cũng cảm thấy hít thở không thông.
Kiếm ra, ánh bạc lóe lên, thiên địa như nghẹt thở.
Tất cả tĩnh lặng. Những người lao về phía Lâm Phong cũng ngừng lại, toàn bộ đều đứng sững. Giờ khắc này, thiên địa dường như cũng ngừng lại.
Đoạn văn này được dịch và biên tập độc quyền, chỉ có thể thưởng thức tại Truyen.free.