Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 219:

Tâm tư Tử Nam rất đỗi đơn thuần, ông ta chỉ mong tạo cơ hội để hai cô con gái của mình được gần gũi với Lâm Phong.

Tử Linh nhỏ hơn Lâm Phong vài tuổi, còn Tử Y thì xấp xỉ tuổi hắn. Dù nhan sắc hai cô không đến mức khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng có vài phần duyên dáng thùy mị, hơn nữa thiên phú cũng không tồi. Nếu Lâm Phong có thể để mắt đến một trong hai nàng, đó sẽ là một chuyện tốt đẹp.

Dĩ nhiên, cho dù Lâm Phong không để mắt tới hai cô thì cũng có thể bảo vệ họ bình an, vậy sao lại không làm chứ?

Lúc này, Tử Linh và Tử Y đều kinh ngạc nhìn Tử Nam, cha của các nàng lại gọi Lâm Phong là thiếu hiệp ư?

– Cha! Người vừa gọi hắn là gì?

Ánh mắt Tử Linh chớp động không ngừng, bình thường cha nàng rất ít khi quát mắng nàng, vậy mà hôm nay đã lớn tiếng mắng hai lần, đều là vì Lâm Phong.

– Tử Linh, Tử Y, hai con thật quá hồ đồ rồi! Tu vi của Lâm thiếu hiệp, các con còn lâu mới có thể sánh bằng. Hắn nhường nhịn các con là vì hắn khiêm tốn rộng lượng, vậy mà các con lại không biết tốt xấu, còn dám sai khiến thiếu hiệp, quả thực quá đáng!

Tử Nam nhìn hai cô con gái mình mà quát lớn, trong giọng nói ẩn chứa vài phần thâm ý:

– Lần này, ta để Lâm thiếu hiệp đi cùng hai con, hai con n��n thỉnh giáo thiếu hiệp nhiều hơn, và thân cận hơn một chút.

– Tu vi của hắn, chúng ta còn lâu mới sánh bằng ư?

Tử Linh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, tò mò đánh giá một lượt rồi nói:

– Cha, người có nhầm không vậy?

– Cha, người đừng dễ dàng tin người khác, để họ lừa gạt.

Tử Y cũng không tin, nàng là thiên tài với tu vi Linh Vũ cảnh tầng ba, tuổi của Lâm Phong xấp xỉ nàng, dù không phải phế vật thì cũng không thể nào sánh bằng nàng.

– Im miệng! Ngay cả lời ta nói mà hai con cũng không nghe sao?

Tử Nam có chút bất đắc dĩ, lại quát lớn lần nữa:

– Còn không mau đi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị lên đường.

– A!

Tử Linh le lưỡi, sau đó liền kéo tay Tử Y chạy đi.

Nhìn hai người rời đi, Tử Nam lắc đầu, rồi nhìn Lâm Phong cười khổ nói:

– Thiếu hiệp, là do hai đứa nhỏ không phải, mong người đừng trách.

Lâm Phong khẽ cười, không để tâm mà lắc đầu. Lúc này Tử Nam mới yên lòng, trong lòng thầm nghĩ, khó trách Lâm Phong có cảnh giới cao như vậy, lòng dạ cũng rộng lớn vượt xa người thường.

Hai người Tử Linh và Tử Y c��ng chỉ tùy tiện thu thập vài bộ quần áo tùy thân để tiện cho việc lên đường.

Bên ngoài Tử Vi sơn trang, Tử Linh, Tử Y cùng Lâm Phong cưỡi trên ba con Thiên Lý Tuyết. Đúng như tính toán của Tử Nam, lần đi Tử Phủ này, chỉ có ba người bọn họ.

Vốn dĩ, với thân phận chủ nhân chi mạch này, ông ta tất nhiên phải đi một chuyến. Nhưng ông ta nghĩ, người Tử Phủ thấy hai cô con gái mình đi cùng Lâm Phong thì có lẽ sẽ hiểu ý ông ta.

– Lâm thiếu hiệp, hai cô con gái của ta, phiền người chiếu cố rồi.

Tử Nam dặn dò một tiếng, Lâm Phong khẽ gật đầu, nói:

– Ta sẽ đảm bảo hai nàng an toàn tới được Tử Phủ.

Lâm Phong cũng không nói chuyện sẽ quay trở lại, Tử Nam tất nhiên cũng hiểu điều đó, nhưng ông ta cũng không nói gì, chỉ gật đầu. Nếu Lâm Phong coi trọng hai cô con gái ông ta, tự nhiên sẽ quay lại, nếu không để ý thì cũng chẳng sao.

– Cha, có con cùng Tử Y tỷ đi cùng thì còn có chuyện gì đâu, chúng con đi đây.

Tử Linh quay đầu lại nói một tiếng, sau đó liền vỗ đuôi ngựa, nhất thời, Thiên Lý Tuyết lao vọt đi.

Tử Y và Lâm Phong cũng giục ngựa theo sát phía sau, đuổi theo Tử Linh.

– Lâm Phong, ngươi đã nói gì với cha ta, mà khiến ông ấy tin ngươi như vậy.

Rong ruổi trên đường lớn, Tử Y chạy song song với Lâm Phong, nhìn hắn lớn tiếng nói.

– Ta cũng không nói gì cả.

Lâm Phong đạm mạc nói, cũng không thèm nhìn Tử Y một cái. Tử Y thấy thế liền lộ vẻ không vui, hừ lạnh một tiếng.

– Tỷ tỷ, muội nghĩ là cha thấy hắn lớn lên đẹp trai phong độ, muốn tác hợp cho hai người!

Tử Linh đang chạy phía trước nghe vậy liền cười nói. Tử Y nghe được liền trợn mắt, lạnh lùng nhìn Lâm Phong nói:

– Ta sẽ không lấy một tên phế vật làm chồng.

Nói xong, trường tiên trong tay Tử Y vung lên, Thiên Lý Tuyết hóa thành một luồng gió, lập tức vụt qua người Lâm Phong, vô cùng mau lẹ.

Lâm Phong vẫn lạnh nhạt như cũ. Giờ phút này, hắn còn đang suy nghĩ về việc cô gái phải làm đám cưới với Tử Quỳnh có phải là Đoàn Diệp Hân hay không.

Tử Vi sơn trang cách tông gia Tử Phủ khoảng hai ngày đường, mà ngày đại hôn của Tử Quỳnh là ba ngày sau.

Ầm ầm…

Một tia chớp xẹt qua chân trời, chiếu sáng cả màn đêm, từng hạt mưa nặng hạt không ngừng trút xuống đại địa, làm cho con đường phía trước núi Tử Kim trở nên lầy lội khó đi.

Tử Kim Sơn là một ngọn sơn mạch liên miên bất tận, Tử Phủ cũng tọa lạc trên Tử Kim Sơn.

Lúc này, dưới chân Tử Kim Sơn, trong một gian nhà cỏ cũ nát, ba con Thiên Lý Tuyết trực tiếp lao vào mái hiên, sau đó, ba bóng người liền từ trên lưng Thiên Lý Tuyết nhảy xuống, chạy vào trong gian nhà cỏ rộng rãi.

– Khí trời thật quỷ quái, cũng đã tới dưới chân Tử Kim Sơn rồi, vậy mà còn có mưa lớn như vậy. Vốn dĩ hôm nay có thể tới Tử Phủ mà thoải mái ngủ một giấc rồi.

Cả người Tử Linh ướt nhẹp, nàng mở miệng mắng to, quần áo ướt dính chặt lấy thân thể nàng, lộ ra thân hình đã trổ mã, có thể thấy rõ những đường cong mê người.

Nhưng vào lúc này, Tử Linh liền cảm giác được có người đang nhìn mình, nàng nhướng mày. Bên trong nhà cỏ có ba người đang ngồi dưới đất, vừa thấy nàng đi vào liền đưa mắt quét ngang quét dọc lên người nàng, ánh mắt mang theo vài phần tà ác lõa lồ.

Thân thể trở nên lạnh lẽo, Tử Linh đột nhiên trầm mặc, thấy ba ánh mắt tà ác như thế, trong lòng nàng vẫn có chút sợ hãi.

Lúc này, Tử Y và Lâm Phong cũng đi vào, hai người cũng không khác gì Tử Linh, cả người ướt nhẹp. Hơn nữa, trên mặt Lâm Phong đã mang lên một cái mặt nạ màu bạc.

Tử Y cũng nhận được ba ánh mắt kia, lạnh lùng liếc qua, trên người lộ ra vài phần lãnh ý, mấy tên này, chắc chắn không phải là kẻ tốt lành gì.

Nhưng trong ánh mắt nàng cũng có vài phần cảnh giác, dù sao, giờ phút này bọn họ đã rời xa Tử Vi sơn trang, bất cứ chuyện gì cũng phải cẩn thận thì tốt hơn. Nàng kéo lấy Tử Linh, hai người tới một góc trong nhà cỏ rồi ngồi xuống.

Còn Lâm Phong thì đi nhặt một ít củi vụn trong nhà cỏ, sau đó liền chất đống trước người Tử Linh và Tử Y. Một ngọn lửa bùng lên, Lâm Phong ngồi một bên giữ cho lửa không ngừng cháy, như vậy có thể làm cho áo quần trên người nhanh khô hơn một chút.

Ba tên kia liếc nhìn Lâm Phong một cái, thấy Lâm Phong cúi đầu, không ngừng nhóm lửa, tựa như không chú ý tới bọn chúng.

– Không có tiền đồ, thật sự không hiểu cha đang nghĩ gì, vậy mà lại để một tên phế vật như vậy đi theo chúng ta.

Tử Y thấy Lâm Phong chỉ biết làm mấy chuyện nhỏ nhặt này, nàng chẳng những không cảm kích mà ngược lại còn giễu cợt Lâm Phong một tiếng, trên mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ.

Khi một người đã coi ngươi không vừa mắt, dù ngươi làm gì cho đối phương thì kẻ đó cũng không thuận mắt. Cuối cùng, Tử Y coi thường Lâm Phong, vẫn là do nàng cho rằng Lâm Phong có thực lực thấp hơn. Nếu nàng biết thực lực của Lâm Phong còn mạnh hơn cả cha nàng, lúc đó không biết nàng sẽ có cảm nghĩ thế nào.

Tử Y cũng không biết, lời của nàng căn bản không có ảnh hưởng chút nào tới Lâm Phong, bởi vì Lâm Phong căn bản không quan tâm tới nàng, tự nhiên cũng không để ý tới lời nói của nàng.

Dĩ nhiên, đối với hành động không phân biệt tốt xấu của Tử Y, hắn đã không còn nửa điểm hảo cảm nào với nàng.

– Lão đại, huynh thấy hai con bé này thế nào?

Lúc này, một tiếng cười gian truyền ra, một tên ngồi đối diện vừa nói vừa đưa mắt quét qua quét lại trên người Tử Y và Tử Linh, ánh mắt cực kỳ càn rỡ.

– Ta thích con bé lạnh lùng kia hơn một chút, phía trên đủ tròn trịa, phía dưới đủ vểnh cao, lại có vài phần thành thục ý vị, nếu chơi được nhất định rất sung sướng. Chỉ là không biết đến lúc chơi đùa thì nàng còn có thể lạnh lùng như bây giờ hay không.

Ánh mắt của tên lão đại kia lộ ra lục quang, liếc qua hai chỗ đầy đặn nhất của Tử Y. Cả người nàng ướt nhẹp, áo dán chặt lấy bộ ngực đồ sộ, làm cho thân hình Tử Y đặc biệt nảy nở, đúng là rất mê người.

Nghe được những lời dâm uế của đối phương, sắc mặt Tử Y trở nên lạnh băng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đối phương, trên người lộ ra lãnh ý.

– Lão đại, huynh nhìn kìa, cô nàng này giận rồi, không dễ chơi chút nào! Ta lại thích con bé non tươi kia hơn, chẳng những khả ái, vóc người cũng không tồi.

Một tên khác chưa nói gì cũng đã mở miệng, ánh mắt thì nhìn chằm chằm vào Tử Linh, tà quang trong mắt lóe lên.

Ba tên này, ngươi một câu ta một câu, vậy mà không chút e dè che đậy, ánh mắt nhìn về Tử Linh và Tử Y như đang nhìn con mồi của mình.

Về phần Lâm Phong đang nhóm lửa kia thì bị ba tên không thèm để ý.

Tử Linh khẽ nhích lại gần Tử Y, mặc dù nàng luôn hoạt bát, nhưng khi chân chính gặp phải tình cảnh này thì lại có chút sợ hãi.

– Thật không biết xấu hổ, các ngươi còn nói thêm một câu nữa…

Hàn ý trên người Tử Y trào ra, nàng đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn ba tên đối diện.

– Chậc, chậc, cái đường cong kia thật không tồi, phía trên còn có thể nhìn rõ hình dạng kìa.

Từng dòng chữ này, qua bao công sức chắt lọc, là sản phẩm độc quyền từ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free