(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 215:
Lâm Phong thất thần, trong lòng có chút kinh ngạc.
Hai tên quân sĩ bịt mặt còn lại cũng liếc nhìn người này, trong đôi mắt lộ ra vẻ kinh dị.
– Lâm Phong, ba ngư���i chúng ta không hề có ý đối địch với ngươi, giờ nên rời đi thôi.
Người kia hờ hững nói, đoạn tiếp tục thúc ngựa sánh vai cùng hai người kia, cất tiếng.
– Các ngươi nói đúng không?
Hai người kia trầm mặc chốc lát rồi gật đầu.
– Vậy chúng ta đi thôi!
Người kia nói xong, liền quay đầu ngựa. Hai người còn lại thấy Lâm Phong không có ý ngăn cản cũng vội vàng quay người, thúc mạnh chân ngựa, tiếng hí vang dội, bất chợt phi thẳng đi, dường như sợ Lâm Phong sẽ đuổi giết bọn họ.
Nhưng khi chiến mã của bọn họ vừa vượt qua người kia, một cảm giác nguy cơ mãnh liệt bất ngờ ập tới. Ngay sau đó, hai tiếng nổ vang lên, hai người nọ cảm thấy cổ họng tanh ngọt, tức thì phun ra một ngụm máu tươi.
Lập tức, một tiếng ầm ầm truyền ra, hai người cảm thấy thân thể căng cứng, vội phóng thích lực lượng cuồng bạo, thân thể nhảy mạnh sang một bên. Nhưng đã chậm, khi thân thể bọn họ vừa muốn nhảy lên, hai chưởng lực mạnh mẽ cuộn trào như sóng biển trực tiếp ập xuống người bọn họ, lập tức phá hủy sinh cơ của cả hai.
Lâm Phong cùng Đoàn Diệp Hân đều kinh hãi, nhìn tên quân sĩ bịt mặt kia đang chậm rãi trở lại.
Đối phương dắt theo chiến mã, đi tới trước mặt Lâm Phong cùng Đoàn Diệp Hân rồi nói:
– Lâm Phong, mặc dù ngươi đạt được đột phá giữa nguy cơ, nhưng giờ phút này thân thể còn rất yếu, không thể chiến đấu lâu! Ta đã vì ngươi mà giải trừ hậu hoạn, ngươi mau chóng tìm chỗ nghỉ ngơi đi.
– Ồ!?
Lâm Phong khẽ nheo mắt, hắn biết mình rất suy yếu.
Không sai, mặc dù xương cốt vỡ vụn đã được khôi phục lại, cảnh giới cũng được tăng lên, đạt tới Nhân Kiếm Hợp Nhất, nhưng lúc này, xương cốt vỡ nát trong cơ thể Lâm Phong chưa được khôi phục hoàn toàn, hơn nữa, nội phủ cũng phải chịu tổn thương nặng nề, tình huống bây giờ của hắn, chỉ có chính hắn mới hiểu rõ.
Đây cũng là nguyên nhân hắn để đối phương rời đi mà không đuổi giết, hắn, lực bất tòng tâm!
Chỉ là, nếu người này đã nhìn ra, vậy tại sao còn muốn giúp hắn?
Người này, rốt cuộc là ai? Tại sao lại cùng một nhóm với thống lĩnh Hắc Sát vệ?
– Ngươi không cần để ý ta là ai! Lâm Phong, bền bỉ, bất khuất, không sợ hãi, là do bản tâm ngươi kiên thủ, là võ đạo của ngươi. Nhưng cũng không phải ai cũng có thể làm được như thế, có đôi khi, vì tính mạng mà phải nhịn nhục.
Người này không trả lời câu hỏi của Lâm Phong mà tự mình nói.
– Lâm Phong, chiến sự hai nước lần này không hề đơn giản như ngươi tưởng tượng đâu! Vài chục vạn đại quân, trong mắt những kẻ đứng sau màn chỉ là con cờ, con kiến hôi, có thể bị vứt bỏ, hy sinh bất cứ lúc nào, chỉ vì đạt được mục đích của bọn chúng. Hơn nữa, lần này ngươi mạo hiểm mà tới, căn bản không đáng giá, bởi vì, công chúa chắc chắn sẽ không có chuyện gì.
Tên quân sĩ bịt mặt tiếp tục nói, đôi mắt lộ ra nhìn thẳng vào Lâm Phong, trong giọng nói mang theo vài phần khuyên bảo.
– Nhớ kỹ, không nên quay về đường cũ, đại quân Ma Việt sẽ không chết toàn bộ trên chiến trường, đợi đến khi đại quân quay về Ma Việt rồi ngươi hẵng quay về Tuyết Nguyệt. Cuối cùng, hi vọng ngươi có thể trọng chấn Vân Hải.
Dứt lời, người này dắt ngựa, quay đầu, sau đó liền nhấc chân nhảy lên chiến mã, tiếng ngựa hí vang, bóng hình dần dần đi xa.
Nhìn bóng lưng đối phương, ánh mắt Lâm Phong lóe lên, trong đầu không ngừng suy nghĩ về những lời người kia nói.
– Trọng chấn Vân Hải!
Lâm Phong lẩm bẩm nói, lại nghĩ tới lời của đối phương: bền bỉ, bất khuất, không sợ hãi, là bản tâm hắn kiên thủ, mà có rất nhiều người vì tính mạng mà cần phải chịu nhục. Ý trong lời nói, rất có thể, người này vì tính mạng mà phải chịu nhục.
Đối phương, là người Vân Hải Tông.
Không sai, tuyệt đối là người Vân Hải Tông, hơn nữa là người Vân Hải Tông đã đầu phục Tuyết Nguyệt Thánh Viện, vì vậy mới có thể nói mấy lời như vậy.
Công kích như sóng biển, thực lực cường đại, là tu vi Linh Vũ cảnh tầng tám. Trong đầu Lâm Phong đột nhiên hiện lên một thân ảnh, một thân ảnh từng chói mắt nhất Vân Hải Tông ngày trước.
– Lệnh Hồ… Hà Sơn!
Người này, nhất định là đệ nhất nhân trong đám đệ tử hạch tâm của Vân Hải Tông, Lệnh Hồ Hà Sơn!
– Lâm Phong, chiến sự hai nước lần này không hề đơn giản như ngươi tưởng tượng, trong mắt những kẻ đứng sau màn chỉ là con cờ, con kiến hôi, có thể bị vứt bỏ, hy sinh bất cứ lúc nào, chỉ vì đạt được mục đích của bọn chúng.
Hơn nữa, lần này ngươi mạo hiểm mà tới, căn bản không đáng giá, bởi vì, công chúa chắc chắn sẽ không có chuyện gì.
Lâm Phong lại nghĩ tới những lời của Lệnh Hồ Hà Sơn, trong lòng rung động. Không sai. Lệnh Hồ Hà Sơn, đệ tử của Tuyết Nguyệt Thánh Viện lại ở bên cạnh công chúa. Điều này có nghĩa, bốn gã quân sĩ bịt mặt lúc trước cũng là người của Tuyết Nguyệt Thánh Viện.
Người của Tuyết Nguyệt Thánh Viện, lại cùng một nhóm với Hắc Sát vệ, đều ở bên cạnh Đoàn Diệp Hân.
Hai thế lực vốn nên đối lập, lại rất hài hòa ở cùng với nhau.
Phía trên Tuyết Nguyệt Thánh Viện là Đoàn Thiên Lang, mà chủ của Hắc Sát vệ là Ma Yết!
Nghĩ tới đây, Lâm Phong đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo, lạnh từ đầu đến chân, lạnh buốt tim gan, lạnh tới xương tủy, đến cả linh hồn.
Đây là một trận chiến đã định sẵn kết cục, là chiến tranh đã có kế ho��ch trước.
Công chúa bị bắt, nội loạn, vài chục vạn tướng sĩ hi sinh, hết thảy đều đã định trước trong kế hoạch. Hết thảy, cũng chỉ vì mục đích của những kẻ đứng sau màn, những người này muốn Lâm Phong chết, nên để cho hắn chứng kiến công chúa bị bắt, gán tội cho hắn. Những người này, muốn Liễu Thương Lan chết, vì vậy đạo diễn ra bi kịch chiến tranh này, khiến vài chục vạn tướng sĩ mất mạng.
Nhưng hắn vẫn cố gắng giãy dụa, muốn nghịch chuyển cục diện chiến tranh mênh mông cuồn cuộn này. Hắn không cam lòng, vì vậy mới truy đuổi ngàn dặm, tìm được Đoàn Diệp Hân, nhưng, hết thảy chuyện này có đáng giá sao?
Cũng may là Lâm Phong hắn không chết, hơn nữa còn lĩnh ngộ mà đột phá cảnh giới, bước chân vào cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất, thực lực đã mạnh hơn trước kia.
Trầm mặc đứng đó một hồi lâu, Lâm Phong mới rốt cục nhúc nhích, thở dài một hơi, tất cả cũng tan thành mây khói.
Lâm Phong chỉ cầu không thẹn với lòng mình. Hắn chỉ cầu không trái với bản tâm. Vậy là đủ rồi!
Những thứ âm mưu kia, những tính toán kia, hãy để cho trường kiếm trong tay hắn, chém hết, phá hết.
Võ đạo, khi đạt tới cảnh giới vượt trên thiên địa, trời xanh cũng có thể diệt, còn nói gì những thứ âm mưu quỷ kế này.
Ánh mắt Lâm Phong đảo qua, khi nhìn về phía Đoàn Diệp Hân, vẻ mặt đạm bạc, không chút tình cảm, giống như là nhìn một người xa lạ.
– Lâm Phong.
Đoàn Diệp Hân thấy Lâm Phong như vậy, cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, ánh mắt rung động lòng người, khiến người ta thương tiếc.
Lâm Phong liền bước tới, sau đó vung tay, ngay lập tức, những sợi dây leo trên người Đoàn Diệp Hân không ngừng đứt đoạn.
Làm xong chuyện này, Lâm Phong xoay người, nhấc chân trực tiếp bỏ đi, vậy mà không hề để ý tới Đoàn Diệp Hân.
Thì ra nàng vẫn rất tốt, người an toàn nhất chính là nàng.
Nhưng bởi vì nàng, vài chục vạn tướng sĩ phải vứt bỏ tính mạng, bản thân Lâm Phong cũng thiếu chút nữa chôn mình tại đây.
– Lâm Phong! Ta không biết!
Đoàn Diệp Hân trầm thấp nói, trong khóe mắt mang theo vài phần ẩm ướt, từ trong miệng Lệnh Hồ Hà Sơn, nàng đương nhiên đã hiểu đ��ợc hết thảy, nàng cũng hiểu được lúc này Lâm Phong đang nghĩ gì.
Đoàn Diệp Hân nàng là công chúa, cao quý tột bậc, lại trở thành trung tâm trong âm mưu này, chính nàng cũng không biết được tin tức và chân tướng trong đó. Huống chi, Lâm Phong vốn đã hỏi nàng tại sao lại đến chiến trường, bởi vì nàng căn bản không cần thiết tới, như vậy càng thêm nguy hiểm. Âm mưu này ra đời, không khỏi nghi ngờ cái lý do nàng tới chiến trường này, nàng cũng có thể hiểu được, tại sao Lâm Phong lại suy nghĩ theo hướng này.
Bước chân của Lâm Phong vẫn như trước, không chút ý định dừng lại, bóng lưng mang theo vài phần cô tịch, nhưng cũng vẫn cố chấp kiên trì như vậy.
– Lâm Phong, thật sự ta không biết!
Một giọt nước mắt từ khóe mắt lăn xuống, lòng của nàng, rất đau.
Con gái, yêu rồi, mới có thể đau!
Có lẽ, là yêu rồi sao!
Vài lời của Tác giả:
Nữ nhi tình trường, anh hùng tịch mịch, nam nhi trường kiếm hành giang hồ, viết nên giấc mộng võ hiệp trong lòng mình, một giấc mộng võ hiệp dị giới huyễn hoặc. Yêu mến Nhạc Phi, cũng tiếc nuối cho Nh���c Phi, muốn viết ra một bản sử thi anh hùng. Bản sử thi này, có lẽ mang theo đôi phần tang thương, nhưng cuối cùng, phải có một đoạn truyền kỳ được nhiệt huyết thiêu đốt mà thành, truyền kỳ Lâm Phong tay cầm kiếm chém Thiên đạo.
Hi vọng anh em độc giả đồng hành cùng ta để viết nên đoạn này.
Mọi tinh hoa ngôn từ chuyển ngữ nơi đây, đều do truyen.free độc quyền chắt lọc.