(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 21:
Để tránh bị người khác chú ý, Bắc lão đã đưa Lâm Phong đến khu nhà của đệ tử ngoại môn, nằm phía sau rừng cây.
Lâm Phong lập tức đi thẳng đến chỗ ở của Hàn Man, thậm chí khi ngang qua phòng mình, hắn cũng không thèm ngoảnh đầu liếc mắt một cái.
- Lâm Phong!
Đúng lúc này, một tiếng gọi vọng đến, Lâm Phong quay đầu lại, chỉ thấy cửa phòng mình đang mở rộng, trước cửa có một người lười biếng tựa vào tường mà đứng.
Cảnh tượng này khiến Lâm Phong nheo mắt. Phòng ở là nơi riêng tư của mỗi đệ tử trong môn, vậy mà lại có kẻ ngang nhiên mở cửa phòng hắn, thản nhiên đứng bên trong. Nếu trong phòng có bí mật gì thì sao?
- Ngươi không biết tông môn có quy định, cấm tự tiện xông vào phòng người khác ư?
Giọng điệu Lâm Phong trở nên lạnh lẽo. Trong ký ức của hắn, kẻ trước mắt này chính là Hầu Khánh, xếp thứ mười trong số đệ tử ngoại môn. Đồng thời, gã cũng là chấp pháp giả của ngoại môn. Chính vì thân phận này mà Lâm Phong nhận ra gã, và gã cũng nhận ra Lâm Phong.
Tại Vân Hải Tông, Mạc Thương Lan là đại trưởng lão, địa vị cao quý, chịu trách nhiệm chấp pháp. Dưới trướng lão, có những nhân viên chấp pháp trải rộng khắp tông môn, bao gồm chấp pháp giả hạch tâm, chấp pháp giả nội môn và chấp pháp giả ngoại môn. Hầu Khánh chính là một trong số các chấp pháp giả ngoại môn.
Bình thường, tên Hầu Khánh này vẫn thường ỷ vào thực lực cường hãn và thân phận chấp pháp giả của mình mà ức hiếp đệ tử ngoại môn. Nhưng Lâm Phong không ngờ gã lại quá đáng đến mức này, dám một mình xông vào phòng hắn, rõ ràng biết luật mà vẫn cố ý vi phạm.
- Ta đương nhiên biết. Chẳng qua, với một kẻ phế vật như ngươi, quy định đó không cần thiết rồi.
Hầu Khánh vẫn giữ vẻ lười biếng, thậm chí còn không thèm liếc nhìn Lâm Phong lấy một cái. Trong lòng gã, căn bản là khinh thường Lâm Phong, kẻ "phế vật" ở cảnh giới Khí Vũ tầng năm này.
- À phải rồi, bây giờ theo ta đi một chuyến!
Hầu Khánh nói tiếp.
- Không rảnh!
Lâm Phong cất bước đi. Giờ phút này Hàn Man đang bị trọng thương, vẫn đang chờ đan dược của hắn. Còn về Hầu Khánh... mối thù này, hắn sẽ ghi nhớ trước.
- Ồ!?
Hầu Khánh thấy Lâm Phong không thèm để ý đến mình, không khỏi sửng sốt. Nhưng ngay sau đó, gã liền lộ ra vẻ lạnh lẽo, thân ảnh trong nháy mắt biến mất.
Một luồng gió lốc quét qua, ngay trước mặt Lâm Phong, một bóng người hiện ra, chính là Hầu Khánh.
Hầu Khánh rất hài lòng với thân pháp của mình. Nhất là khi nhìn thấy Lâm Phong nhíu mày, gã càng thêm tự mãn, thầm nghĩ, phế vật thì vẫn là phế vật, chưa từng thấy kẻ nào yếu kém như vậy.
- Trưởng lão tông môn muốn gặp ngươi, ngươi cũng không đi ư?
Hầu Khánh nhìn Lâm Phong đầy vẻ trêu tức, như muốn đợi đối phương phải mất mặt.
- Trưởng lão muốn gặp ta?
Lâm Phong hơi kinh ngạc, chẳng lẽ là vì chuyện Chung Cổ Tuyệt Bích? Không đúng, Không lão đã bảo hắn không truyền chuyện này ra ngoài, Bắc lão đương nhiên cũng sẽ không nói. Dù cho các vị trưởng lão khác có biết được, chắc chắn cũng sẽ không gọi Hầu Khánh tới tìm hắn, hơn nữa, thời gian cũng không hợp lý.
Nhưng nếu trưởng lão đã muốn gặp mình, Lâm Phong cũng không có lý do gì để từ chối.
- Ngươi chờ ta một lát, ta sẽ quay lại ngay.
Lâm Phong bước qua bên người Hầu Khánh mà đi, khiến gã sửng sốt. Tên này nghe được trưởng lão muốn gặp mà còn dám bắt mình chờ, thật đúng là không biết sống chết! Chẳng qua khi nghĩ đến vận mệnh Lâm Phong sắp phải đối mặt, Hầu Khánh cũng không thèm so đo chút thời gian chờ đợi này với Lâm Phong.
Rất nhanh, Lâm Phong đã đến phòng Hàn Man. Không nói hai lời, hắn liền lấy ra ba viên đan dược trực tiếp đút vào miệng Hàn Man, sau đó đứng sang một bên chờ đợi.
- Lâm Phong, huynh thật sự đã đến Thiên Tiệm Nhai sao?
Tĩnh Vân nghi hoặc nhìn Lâm Phong.
Lâm Phong gật đầu. Hắn không muốn lừa dối Tĩnh Vân, nhưng nhớ tới lời dặn của Không lão, hắn liền không nói gì thêm.
Nhưng lòng Tĩnh Vân đã run lên. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong mang theo thần thái khác thường. Người này đi Thiên Tiệm Nhai, sau khi trở về lại lấy được đan dược, rất có khả năng đã thông qua được khảo nghiệm của Thiên Tiệm Nhai.
Hàn Man cảm nhận được một luồng mát mẻ lưu chuyển khắp cơ thể, hai tròng mắt từ từ mở ra. Hắn nhìn Lâm Phong, nhưng cũng không nói bất kỳ lời cảm ơn nào. Dù là trong lòng hay trên thân thể, đều cảm thấy một dòng nước ấm chảy qua.
- Lâm Phong.
Mấy ngày ở chung ngắn ngủi, hai chữ này đã khắc sâu vào trong tâm khảm Hàn Man.
Người này có thể giết Cảnh Phong, một mình gánh chịu hậu quả; có thể cực khổ thu được thú hạch rồi chia sẻ cùng bọn họ; có thể vì bằng hữu mà chém giết Khương Hoài và Cảnh Hạo; lại còn có thể vì cứu hắn mà tự mình lên Thiên Tiệm Nhai.
Chưa đến một khắc, Hàn Man đã cảm thấy thân thể mình đang nhanh chóng khôi phục. Xương ngực không còn đau như xé nữa, chỉ còn một chút tê ngứa, giống như xương gãy đang dần lành lại.
Tĩnh Vân cũng thấy rõ sự biến hóa của Hàn Man. Vết máu bầm tím trên mặt hắn đã nhanh chóng tan đi, khôi phục màu da khỏe mạnh. Điều đó khiến Tĩnh Vân há hốc miệng, thầm nghĩ dược hiệu quả nhiên mạnh mẽ.
- Quả nhiên là linh dược tốt.
Lâm Phong tự mình cũng nhìn thấy biến hóa của Hàn Man, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười nhẹ nhõm.
- Hàn Man, ngươi cứ từ từ phục hồi. Ta còn có việc cần làm, không thể ở lại đây với ngươi.
Lâm Phong nói xong, lấy bình đan dược ra, đổ ba viên rồi giao cho Tĩnh Vân:
- Tĩnh Vân, muội ở lại trông chừng hắn. Nếu thương thế chưa khỏi hoàn toàn thì cứ tiếp tục cho hắn dùng đan dược này.
- Được, Lâm Phong, huynh cứ yên tâm!
Tĩnh Vân nhận lấy đan dược từ tay Lâm Phong rồi đáp lời, sau đó Lâm Phong li��n rời đi.
Tại Phong Vân Hạp, Sinh Tử Đài, Lâm Phong đi phía sau Hầu Khánh, nhìn vô số đệ tử tông môn xung quanh. Hắn không hiểu bên này đã xảy ra chuyện gì mà lại có nhiều người tụ tập đến vậy.
Hơn nữa, là vị trưởng lão nào muốn gặp hắn? Vì chuyện gì?
- Tông chủ, Mạc trưởng lão, đã dẫn Lâm Phong đến!
Hầu Khánh dẫn Lâm Phong tới trước Sinh Tử Đài, cung kính nói với những người trên đài.
Đó là Tông chủ Nam Cung Lăng và đại trưởng lão Mạc Thương Lan.
Lâm Phong nheo mắt. Không ngờ người muốn gặp mình lại là những nhân vật trọng yếu đến vậy. Ánh mắt hắn đảo quanh, lại thấy Sở Triển Bằng và Lâm Thiên đang đứng cạnh đó. Lúc này, Lâm Thiên đang cười lạnh nhìn hắn.
- Tại sao hắn ta lại ở chỗ này?
- Lâm Phong, ngươi có biết tội của ngươi không?
Một luồng uy áp lạnh lùng giáng xuống người Lâm Phong. Đôi mắt u ám của Mạc Tà chiếu thẳng đến, chất vấn Lâm Phong.
- Trưởng lão, ta không biết!
Lâm Phong run lên. Mạc Tà thân là trưởng lão nội môn, thực lực vô cùng cường hãn. Dù chỉ là một luồng uy áp bình thường, cũng đủ khiến Lâm Phong khó mà chịu đựng.
- Không biết? Ngươi thân là đệ tử, không hiểu tôn ti, đả thương huynh đệ, vũ nhục trưởng bối. Ngươi chính là nỗi sỉ nhục, là kẻ bại hoại của Vân Hải Tông ta, làm mất hết thể diện của Vân Hải Tông ta!
Mạc Tà đọc lên mấy tội danh của Lâm Phong. Dù sao, y đã đồng ý giao Lâm Phong cho Sở Triển Bằng xử trí. Ban đầu y nghĩ rằng đây chỉ là một đệ tử ngoại môn nhỏ bé, chẳng ai quan tâm hỏi han, nào ngờ ngay cả Đại Bằng công tử cùng Tông chủ cũng bị kinh động.
Để che giấu hành động giao đệ tử tông môn cho người ngoài xử trí, y không còn cách nào khác là bôi nhọ Lâm Phong, sau đó trục xuất hắn khỏi Vân Hải Tông.
- Sỉ nhục, bại hoại, làm mất thể diện Vân Hải Tông?
Nghe những lời này, ánh mắt Lâm Phong khẽ nheo lại, lướt nhìn Lâm Thiên. Trong lòng hắn mơ hồ hiểu ra. Nhưng điều hắn không rõ là, Mạc Tà thân là trưởng lão Vân Hải Tông, tại sao lại đứng về phía kẻ ngoại nhân như Lâm Thiên. Dù Lâm Phong hắn chỉ là một đệ tử ngoại môn không có danh tiếng gì, nhưng dù sao hắn vẫn là người của Vân Hải Tông.
- Sao lại không nói lời nào? Chột dạ ư?
Mạc Tà thấy Lâm Phong trầm mặc, liền lạnh lẽo bồi thêm một câu.
- Trưởng lão, vừa gặp mặt, ngài đã định ra tội danh cho ta rồi. Ta chỉ là một đệ tử ngoại môn, thân phận thấp kém, lời nói không có trọng lượng. Cho dù bị người khác chà đạp cũng không thể nói gì, vậy nói chuyện còn có ích lợi gì?
Lâm Phong bình tĩnh nói, trong lời nói ẩn chứa kim châm.
- Làm càn!
Mạc Tà quát lên, không ngờ Lâm Phong lại có lời lẽ sắc bén đến thế. Từng câu nói tưởng chừng nhẹ nhàng lại ẩn chứa kim châm, ám chỉ rằng trưởng lão như y xem thường đệ tử ngoại môn, định tội lung tung.
- Ta thân là trưởng lão Vân Hải Tông, làm việc công bằng chính trực! Súc sinh ngươi chẳng những không biết hối cải, hiện tại ngay cả trưởng lão cũng dám chống đối! Lâm Phong, ngươi có biết tội của mình chưa?
- Ta không nói lời nào thì ngươi nói ta chột dạ, nên có tội. Khi ta mở miệng thì ngươi nói là giảo biện chống đối, vẫn có tội. Lâm Phong ta cả gan muốn hỏi trưởng lão một câu, ngài đang giữ chức vụ gì, và đang làm việc cho ai?
Hàn quang trong mắt Lâm Phong càng tăng, tiếng quát chói tai, từng chữ từng chữ như đánh thẳng vào lòng người.
Hắn vừa tới thì Mạc Tà liền định tội danh lên đầu hắn: không hiểu tôn ti, bại hoại, sau đó còn nhục mạ hắn là súc sinh. Lâm Phong hiểu được, rõ ràng đối phương cố ý nhằm vào hắn. Nếu hắn nhẫn nhịn thì có tội, mà đứng lên chống đối thì cũng có tội. Đã như vậy, hắn còn cần gì phải nhịn nhục mà im hơi lặng tiếng nữa!
Đối mặt với đám người Vân Hải Tông, ánh mắt Lâm Phong vẫn nhìn thẳng vào Mạc Tà, không hề né tránh.
Chỉ duy nhất trên truyen.free, bạn mới có thể thưởng thức trọn vẹn bản dịch này.