Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 196:

Tóc dựng mái đầu, lan can đứng tựa, trận mưa vừa dứt.

Lời hát hùng tráng vừa dứt, Lâm Phong liền bước tới một bước, kiếm ý lạnh thấu xương lan tỏa. Hắn vung tay đánh mạnh vào chiếc trống trận đầu tiên. Chỉ trong khoảnh khắc, chiếc trống đã vỡ nát thành bột phấn, tan biến không còn dấu vết, sạch sẽ vô cùng.

Chỉ một đòn tấn công đã khiến mọi người kinh hãi, kiếm ý quả thật sắc bén đến tột cùng.

- Ngóng trời xa, uất hận kêu dài, hùng tâm khích liệt!

Tiếng ca cao vút chấn động cả không gian, khiến mọi người bỗng có ảo giác như thấy một vị anh hùng đang cầm kiếm đứng giữa chiến trường, giận dữ dựng tóc gáy, ngửa mặt lên trời mà thét gào.

Két!

Chiếc trống trận thứ hai cũng hoàn toàn bị đánh tan, không còn chút gì.

- Ba mươi tuổi cát bụi công danh, tám ngàn dặm dầm sương dãi nguyệt.

- Chớ lỏng lơi nữa kẻo bạc đầu, ích gì rên xiết!

Tiếng trống không ngừng nổ vang, chỉ trong chớp mắt, bốn chiếc trống trận trước mặt Lâm Phong đã vỡ tan tành.

Không dừng lại ở đó, Lâm Phong tiếp tục bước tới, giọng hát càng vang cao hơn, khơi dậy trong lòng người nghe một tình cảm mãnh liệt.

- Mối nhục Đoạn Nhận, chưa gội hết.

- Hận thù này, bao giờ mới diệt

- Cưỡi thiết kỵ, dẫm Hạ Lan nát bét.

Ầm!

Chiếc trống thứ năm vỡ tan tành, tan biến vào hư không.

Lúc này, kiếm ý trên người Lâm Phong đã phóng thẳng lên trời cao, hòa quyện cùng lời ca đầy chí khí của hắn, tựa như muốn xé toang cả bầu trời.

Đồng thời, một luồng đại thế mênh mông vô tận cùng kiếm thế vô cùng mãnh liệt không ngừng trào ra từ Lâm Phong, bao trùm lên tất cả mọi người tại đây.

- Đói, vùng lên ăn thịt giặc cỏ, khát, cười chém Ma Việt uống huyết.

Bàn tay Lâm Phong hóa thành một thanh kiếm sắc bén, kết hợp với luồng thế mênh mông cuồn cuộn trên người, hắn dễ dàng đánh nát chiếc trống thứ sáu. Lòng mọi người chấn động, đây đã là chiếc trống thứ sáu rồi!

- Rồi đây giành lại cả giang san, về chầu cửa khuyết…

Tiếng ca cuồng ngạo vô biên tràn ngập trời cao, trên người thanh niên ngông cuồng kia tỏa ra vô tận kiếm quang. Hắn tung ra một chưởng, mà chính xác hơn là chém xuống một kiếm, tia sáng trắng lóe lên, chiếc trống thứ bảy như giấy vụn bị cuốn theo gió, rồi tan biến vào hư không.

Lúc này, Lâm Phong đã dừng lại, quần áo và mái tóc dài bay phất phới trong không trung, vẻ phóng đãng không chút kiềm chế. Tiếng ca rung động lòng người kia vẫn còn vang vọng khắp không gian, mãi không dứt.

- Tóc dựng mái đầu, lan can đứng tựa, trận mưa vừa dứt

- Ngóng trời xa, uất hận kêu dài, hùng tâm khích liệt!

- Ba mươi tuổi cát bụi công danh, tám ngàn dặm dầm sương dãi nguyệt.

- Chớ lỏng lơi nữa kẻo bạc đầu, ích gì rên xiết!

- Mối nhục Đoạn Nhận, chưa gội hết.

- Hận thù này, bao giờ mới diệt

- Cưỡi thiết kỵ, dẫm Hạ Lan nát bét.

- Đói, vùng lên ăn thịt giặc cỏ, khát, cười chém Ma Việt uống huyết.

- Rồi đây giành lại cả giang san, về chầu cửa khuyết…

Bài ca đầy chí khí ấy trào dâng, đây mới chính là tráng chí hiên ngang, là nhiệt huyết chân chính của bậc anh hùng.

So với bài ca này, những gì Nguyệt Thiên Thần vừa ngâm chẳng đáng để nhắc tới, đúng như Lâm Phong đã nói, chút tài mọn ấy chẳng là cái thá gì, còn không bằng một tiếng rắm chó.

Các vị tướng sĩ ai nấy đều nghiêm trang đứng lặng, trong lồng ngực như có dòng nhiệt huyết đang hừng hực bốc lên.

- Hay, hay!

Đoàn Vô Nhai đứng dậy, “tiếng ca” rung động lòng người đến vậy quả là hiếm thấy, lại xuất phát từ miệng một thanh niên trẻ tuổi.

So với Lâm Phong, cái gọi là tài hoa của Nguyệt Thiên Thần thật chẳng đáng nhắc tới, lúc này lại chỉ có cảm giác như tôm tép nhãi nhép đang ra sức lấy lòng Đoàn Hân Diệp.

Lâm Phong đây mới chính là nam nhi khí khái, nhiệt huyết anh hùng.

Đoàn Hân Diệp cũng nhìn Lâm Phong với những tia sáng kỳ lạ lóe lên trong ánh mắt, không ngờ Lâm Phong lại có thể ngâm ra tiếng ca chấn động lòng người đến vậy.

Người của Tuyết Nguyệt Thánh Viện và Thiên Nhất Học Viện đều trầm mặc, nhìn thanh niên phóng đãng kia, trong đầu vẫn hiện lên cảnh Lâm Phong cầm kiếm hát vang, phá nát tất cả.

Lúc này, chỉ có Nguyệt Thiên Thần là sắc mặt cực kỳ khó coi, y đã thua, thua một cách triệt để.

Cho dù về thực lực hay tài hoa, y đều đã thua.

Về tài hoa thì khỏi cần bàn cãi, riêng thực lực, tuy y và Lâm Phong đều đánh vang bảy chiếc trống chỉ trong một hơi thở, nhưng Lâm Phong với tiếng ca kéo dài hơn, càng cao vút và cuốn hút hơn y, lại càng thêm rung động mãnh liệt, bởi vậy độ khó đương nhiên cũng lớn hơn. Hơn nữa, những chiếc trống Lâm Phong đánh vang kia không phải chỉ đơn thuần vỡ ra, mà là hoàn toàn hóa thành bột phấn, biến mất dưới kiếm ý sắc bén của hắn, kể cả chiếc trống trận thứ bảy cũng không ngoại lệ.

Chỉ như vậy thì thắng bại đã quá rõ ràng. Nguyệt Thiên Thần, người trước đó còn oai phong cao quý, giờ đây lại thất bại thảm hại.

Lời nhục nhã mà y dành cho Lâm Phong vẫn còn văng vẳng, nhưng giờ đây Lâm Phong đã dùng hành động để giáng cho y một cái bạt tai thật đau, thật đáng đời.

Mà điều khiến Nguyệt Thiên Thần không thể chịu đựng được là lúc này Đoàn Hân Diệp lại nhìn chằm chằm Lâm Phong, hoàn toàn khác với vẻ mỉm cười khách khí mà nàng dành cho người khác. Hiển nhiên, Đoàn Hân Diệp cũng đã bị Lâm Phong làm cho cảm phục, đây là điều Nguyệt Thiên Thần không bao giờ cho phép xảy ra, Đoàn Hân Diệp nhất định phải trở thành thê tử của y.

Y nhất định phải có được người con gái xinh đẹp mang trong mình huyết mạch của Phong Ấn Chi Môn kia, ở Tuyết Nguyệt Quốc này, chỉ có Nguyệt Thiên Thần mới có thể xứng đôi với Đoàn Hân Diệp.

Tuy cuộc tỷ thí này y thua, nhưng không có nghĩa là thực lực của y không bằng Lâm Phong. Nếu toàn lực ứng phó, Nguyệt Thiên Thần tin chắc mình sẽ thắng được Lâm Phong.

Lúc này, Lâm Phong rốt cuộc xoay người lại, nhìn Nguyệt Thiên Thần với vẻ mỉa mai nồng đậm trong ánh mắt.

- Công chúa có địa vị tôn sùng, người có thể xứng đôi với Công chúa thì cho dù là thiên tư võ đạo hay xuất thân đều không thể bới móc được gì. Một số hạng con kiến địa vị thấp hèn, có chút thực lực đã không biết trời cao đất rộng, lại còn thèm muốn công chúa, thấy người sang bắt quàng làm họ, thật là buồn cười đến cực điểm.

Lâm Phong lặp lại lời của Nguyệt Thiên Thần, rồi lạnh lùng nói:

- Ngươi nói ta có thân phận thấp hèn, ta thừa nhận thân thế ta chẳng hiển hách như ngươi! Nhưng ngươi lại nói ta là hạng con kiến chỉ có chút thực lực liền không biết trời cao đất rộng, vậy ta muốn hỏi ngươi một câu, ngươi thì là cái gì? Chẳng qua chỉ là một con giun đáng thương có được gia thế tốt, lại chỉ biết khoe khoang; ánh mắt hẹp hòi chẳng dung chứa được bất cứ điều gì, làm sao biết được trời đất này rộng lớn bao nhiêu.

Lời nói châm biếm của Lâm Phong vừa dứt, sắc mặt Nguyệt Thiên Thần trở nên vô cùng u ám.

- Gia thế của một người là nhất định, không thể thay đổi, nhưng võ tu thì lại có thể! Chỉ cần không ngừng khiến mình mạnh lên, làm cho địa vị không ngừng tăng cao, dù là người đê hèn mà biết phấn đấu, có được ý chí chiến thắng cả trời cao, ta tin rằng cuối cùng sẽ có một ngày bọn họ sẽ bước lên mây xanh, nhìn xuống những kẻ cao quý mà trước đây bọn họ không thể với tới. Người như vậy mới có tư cách để kiêu ngạo.

Lâm Phong tiếp tục nói:

- Mà ngươi lại là một loại người khác, chỉ biết dựa vào gia thế, trong mắt cũng chỉ có gia thế, cho rằng gia thế là có tất cả, không biết hăng hái tiến lên, không coi ai ra gì! Người như thế tầm mắt chung quy là có hạn, không cách nào thoát được khỏi giới hạn của bản thân, cùng lắm là kế thừa được vinh quang hư ảo của gia tộc. Loại người này nhất định sẽ bị người khác vượt qua, gia tộc của kẻ đó sớm muộn gì cũng sẽ suy tàn.

Mọi người nghe vậy thì lòng chấn động, những người có thân thế thấp kém đều nhen nhóm hùng tâm. Đúng vậy, chỉ cần có được ý chí quyết tâm, sẽ có một ngày có thể ngự trị trời cao, nhìn xuống những kẻ đã khinh bỉ mình ngày xưa.

Mà những kẻ con cháu gia tộc lớn thì rùng mình, cảm thấy mình cũng chẳng khác gì. Tuy bọn họ không thích lời nói của Lâm Phong, nhưng không thể không thừa nhận rằng Lâm Phong hiểu thật thấu đáo, lời nói cực kỳ có lý. Nếu bản thân không hăng hái tiến lên mà cứ thể hiện gia thế hiển hách thì sớm muộn gì cũng trở thành hạng xoàng xĩnh.

Ai nấy đều nhìn Lâm Phong với vẻ kinh ngạc hiện rõ trên mặt, Lâm Phong mới bao nhiêu tuổi mà đã hiểu chuyện như thế, tầm nhìn lại sâu xa đến vậy.

- Kẻ này dù không để lộ thân phận thật sự, thì cũng đáng để mượn sức, tương lai của hắn là không thể nào hạn lượng!

Đoàn Vô Nhai nhìn Lâm Phong, trầm tư suy nghĩ. Thiên phú, t��i hoa, tâm trí, bất kỳ phương diện nào Lâm Phong đều cực kỳ xuất sắc, ngay cả xuất thân cũng vậy, không hổ là hậu nhân của bà ta.

Đoàn Vô Nhai lại càng nhận thấy Lâm Phong rất xứng đôi với muội muội Đoàn Hân Diệp của mình.

Trong khi mọi người còn đang suy nghĩ, sắc mặt Nguyệt Thiên Thần đã vô cùng khó coi. Cho dù Lâm Phong nói có hữu lý đến mức nào đi nữa, thì lúc này đây, Lâm Phong đang dùng ngữ khí cao ngạo để dạy cho Nguyệt Thiên Thần – người thừa kế tương lai của Nguyệt gia – một bài học ngay trước mặt mọi người.

Tuyệt tác dịch thuật này chỉ có thể tìm thấy độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free