Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 190:

Trên mặt hồ tĩnh lặng, thỉnh thoảng có gió nhẹ thổi qua, làm lay động mái tóc dài của Đoàn Hân Diệp, khiến một cô gái cao quý như nàng càng thêm thùy mị mê người.

Đoàn Hân Diệp được sinh ra trong hoàng thất, có được Huyết Mạch Vũ Hồn, nhưng tu vi của nàng không hề cao. Bởi vì hoàng thất không cho phép nàng chuyên cần tu luyện, mà chỉ chú trọng dạy dỗ nàng các môn cầm kỳ thi họa, lễ nhạc, giúp nàng thông hiểu thế sự, nâng cao sự hiểu biết, đồng thời nuôi dưỡng khí chất của một Công chúa nên có.

Phụ thân nàng, cũng chính là người thống trị nước Tuyết Nguyệt, chủ của hoàng thất, đã nói với nàng rằng phu quân tương lai của nàng phải là bậc anh hùng thống lĩnh thiên hạ. Nàng không cần thực lực quá cường mạnh, chỉ cần bồi dưỡng mị lực cùng khí chất, do đó việc tu luyện của nàng rất tùy tiện.

Mấy năm gần đây, nàng đều đã gặp qua những đệ tử con cái quý tộc trong Hoàng thành. Nhưng ngoài một số ít người được coi là đặc biệt ra, thì những người khác, trong mắt nàng đều giống nhau. Chỉ cần nhìn thấy nàng, liền nịnh hót, lấy lòng, dường như chỉ muốn chiếm đoạt nàng ngay lập tức, điều này khiến Đoàn Hân Diệp cảm thấy vô cùng chán ghét. Lần đầu gặp mặt có thể nảy sinh tình cảm sao?

Bởi vậy, những người biểu hiện càng ân cần, Đoàn Hân Diệp càng muốn tránh xa, chỉ là nàng không thể hiện ra mà thôi.

Đoàn Hân Diệp cũng là lần đầu tiên gặp Lâm Phong. Khi ánh mắt Đoàn Hân Diệp nhìn về Lâm Phong, thấy quần áo hắn xộc xệch, nàng đã cảm thấy có chút không vui. Dù sao, ngươi có thể không cần ăn mặc sang trọng lộng lẫy, nhưng ít nhất cũng phải chỉnh tề chứ.

Nhưng sau đó, nàng phát hiện Lâm Phong hoàn toàn không giống với tưởng tượng của mình. Ánh mắt hắn nhìn nàng không hề có vẻ thèm khát, mà chỉ là sự thưởng thức nhẹ nhàng. Hơn nữa, tuy Lâm Phong ăn mặc không chỉnh tề, nhưng lại là một thanh niên kiêu ngạo, hoàn toàn khác biệt so với đám quý tộc kia.

Đương nhiên, cho dù Lâm Phong có khác với mọi người, Đoàn Hân Diệp cũng không thể có tình ý với Lâm Phong ngay từ ánh mắt đầu tiên, chỉ có thể nói, cảm giác không tồi.

Nhưng có điều Đoàn Hân Diệp không hiểu chính là, nhị ca Đoàn Vô Nhai của nàng cũng là một người vô cùng kiêu ngạo, vậy mà tại sao lại muốn giới thiệu Lâm Phong cho nàng? Lẽ nào Đoàn Vô Nhai cho rằng Lâm Phong sẽ trở thành nhân vật anh hùng kia?

Đoàn Hân Diệp không hiểu rõ, Lâm Phong lại càng mù t���t. Hắn nhìn Đoàn Vô Nhai, ánh mắt chớp lóe bất định, trầm mặc giây lát, sau đó lên tiếng hỏi:

– Điện hạ, ta có thể hỏi ngài một chuyện không?

Đoàn Vô Nhai cười lắc đầu nói:

– Ngươi không cần hỏi, thời điểm ngươi phải biết tự khắc sẽ hiểu được! Lâm Phong, ngươi cứ yên tâm, lần này ta gọi ngươi đến chỉ là muốn giúp ngươi, hiện giờ ngươi, cần một thân phận.

– Thân phận.

Lâm Phong sững sờ, thốt lên một tiếng.

– Đúng vậy, thân phận! Hiện giờ trong Hoàng thành này có rất nhiều người muốn ngươi chết, tuy bên cạnh ngươi có một cao thủ Huyền Vũ cảnh, nhưng những người kia nếu như thật sự quyết tâm đối phó ngươi, thì ngay cả cao thủ Huyền Vũ cảnh cũng không thể bảo vệ nổi ngươi, vì vậy, ngươi cần một thân phận.

– Trong mắt bọn họ, một thân phận chắc cũng không đủ để bảo vệ ta chứ, nhưng đương nhiên, nếu như thân phận này chính là Điện hạ ban cho, tất nhiên sẽ không giống.

Lâm Phong nhìn Nhị hoàng tử, ánh mắt sắc sảo.

Nếu Nhị hoàng tử ban cho hắn một thân phận, vậy có nghĩa Lâm Phong đã là người của Nhị hoàng tử. Những người kia muốn động đến Lâm Phong, tất sẽ phải e ngại Nhị hoàng tử một chút.

– Đúng là như vậy.

Đoàn Vô Nhai không phủ nhận, mỉm cười gật đầu.

– Vậy Lâm Phong xin tạ ơn Nhị hoàng tử.

Lâm Phong cũng không hề cự tuyệt. Đoàn Vô Nhai có ý bảo vệ hắn, hắn việc gì phải từ chối. Ít nhất cho đến bây giờ, Đoàn Vô Nhai vẫn chưa làm ra điều gì bất lợi cho hắn mà vẫn luôn giúp đỡ hắn, Lâm Phong hắn không có lý do gì để từ chối thiện ý của Đoàn Vô Nhai.

Đoàn Vô Nhai nghe được lời đồng ý của Lâm Phong, mặt thoáng mỉm cười, Lâm Phong nói như vậy chính là đã tiếp nhận sự giúp đỡ của y.

– Lâm Phong, vẫn còn có một chuyện muốn cùng ngươi thương lượng.

– Điện hạ có chuyện gì cần dặn dò?

Lâm Phong khách khí nói. Đoàn Vô Nhai dùng từ thương lượng là vì Đoàn Vô Nhai biết cách cư xử đối đãi, nhưng Lâm Phong hắn không thể biểu hiện quá mức xấc xược.

– Gần đây, Hoàng thành nhận được tin tức, nước Ma Việt đang tiến công Đoạn Nhận Thiên Nhai. Đến lúc đó Thiên Nhất học viện sẽ phải phái đệ tử tinh anh trong học viện đến để trải nghiệm thực tế! Đây chính là truyền thống từ xưa của học viện, đặc biệt là người của hệ Tướng Tinh, chiến trường chính là nơi mà họ phải quen thuộc. Chỉ những người từng kinh qua khói lửa chiến trường mới được coi là võ tu hệ Tướng Tinh đích thực! Hơn nữa, lần này Tuyết Nguyệt thánh viện cũng sẽ phái rất nhiều người đến thành Đoạn Nhận, một là để rèn luyện, hai là vì muốn cạnh tranh với học viện Thiên Nhất. Lâm Phong, ta hy vọng lần này ngươi có thể đến thành Đoạn Nhận, hơn nữa, nếu có thể lập công trở về thì là tốt nhất.

Đoàn Vô Nhai nói một cách chậm rãi, đôi mắt Lâm Phong lóe lên.

Chiến công!

Đoàn Vô Nhai quả nhiên làm việc cẩn thận. Nếu lần này Lâm Phong có thể lập chiến công, thân phận y ban cho hắn sẽ càng thêm danh chính ngôn thuận, tránh được những lời đàm tiếu không hay, cũng không gây tổn hại đến danh tiếng của y.

Mặt khác, Thiên Nhất học viện cùng Tuyết Nguyệt thánh viện cùng đến Đoạn Nhận Thiên Nhai, đây vốn đã là một trận chiến, trận chiến giữa hai học viện lớn.

– Lâm Phong, đứa em gái này của ta, phải được gả cho bậc anh hùng thiên hạ, một nhân vật có thể kiêu ngạo ngẩng cao đầu dưới gầm trời này.

Đoàn Vô Nhai mỉm cười, giọng nói hàm chứa đầy ẩn ý.

– Ta sẽ đi thành Đoạn Nhận.

Lâm Phong gật đầu. Cho dù Đoàn Vô Nhai không nói, hắn cũng muốn đến thành Đoạn Nhận một chuyến. Hắn cần sự tôi luyện của chiến trường, và những đệ tử Vân Hải tông mà hắn đã dùng nguyên thạch chuộc về cũng cần được rèn luyện qua chiến trường, mới có thể trở thành tinh anh chân ch��nh. Hắn không hề muốn những người may mắn sống sót của Vân Hải tông trở thành phế vật.

Ngoài ra, Hàn Man cùng Phá Quân cũng không biết ở bên đó ra sao, còn có Liễu Phỉ và cả phụ thân nàng, Liễu Thương Lan.

Bất kể là vì lý do nào, hắn cũng phải đi thành Đoạn Nhận một chuyến.

– Được.

Đoàn Vô Nhai gật đầu, cười nói:

– Lâm Phong, nếu như lần này ngươi có thể lập công lớn, tước vị ta ban cho ngươi sẽ là thân phận thống lĩnh, hơn nữa ban cho đất thành Dương Châu, để ngươi áo gấm về nhà.

– Ban thưởng thành Dương Châu.

Ánh mắt Lâm Phong khẽ dao động. Tuy thành Dương Châu chỉ là một tòa thành nhỏ, không đáng kể gì so với lãnh thổ Tuyết Nguyệt rộng lớn, nhưng ban cho hắn cả một thành trì, Nhị hoàng tử quả thật hào phóng.

Lâm Phong lại có chút chờ đợi vào lời hứa này. Nếu hắn có thân phận thống lĩnh, trở về thành Dương Châu của mình, chủ phủ thành Dương Châu cùng những người Lâm gia nhìn thấy hắn, chắc chắn sẽ có biểu hiện rất thú vị.

Đứa con bị vứt bỏ của Lâm gia lại được ban đất một thành, quản lý các gia tộc của thành Dương Châu. Nếu thật sự là như vậy thì đúng là một sự mỉa mai, Lâm gia, sắp trở thành trò cười lớn nhất trong sử thành Dương Châu.

– Lâm Phong tạ ơn Điện hạ.

Lâm Phong thản nhiên cười, lên tiếng nói:

– Điện hạ, nếu không còn chuyện gì khác, vậy Lâm Phong xin cáo từ.

– Được, ngươi đi đi.

Đoàn Vô Nhai gật đầu cười nói.

Lâm Phong khẽ cúi người, sau đó quay sang khẽ gật đầu chào Đoàn Hân Diệp, rồi lập tức rời đi.

Đoàn Vô Nhai cùng Đoàn Hân Diệp nhìn theo bóng lưng Lâm Phong, mãi đến khi hắn biến mất khỏi tầm mắt, Đoàn Vô Nhai mới quay người vào, lại hỏi Đoàn Hân Diệp:

– Hân Diệp, muội thấy Lâm Phong thế nào?

– Rất biết phép tắc.

Đoàn Vô Nhai lộ ra ý cười:

– Muội muội của ta biết đánh trống lảng từ khi nào rồi, muội hẳn là biết ta không phải muốn nói tới vấn đề này chứ.

Đoàn Hân Diệp nhìn Đoàn Vô Nhai, lập tức đáp lại:

– Thực lực cùng thiên phú đều vô cùng xuất chúng, so với mấy thanh niên quý tộc kia còn anh tuấn hơn rất nhiều. Hơn nữa, lại cư xử phải phép, tuy ngông cuồng nhưng không nóng nảy, trong lòng có mãnh hổ, tràn đầy nhiệt huyết.

Đoàn Vô Nhai nghe thấy Đoàn Hân Diệp trả lời một mạch nhiều như vậy, không khỏi thoáng sửng sốt, sau đó cười nói:

– Ta vẫn là lần đầu tiên nghe muội muội mình đánh giá về người khác tốt như vậy, có điều Hân Diệp muội nói không hề sai, người này, tất sẽ làm nên nghiệp lớn, cũng miễn cưỡng có thể coi là xứng với muội.

– Nhị ca, huynh đừng trêu muội nữa.

Đoàn Hân Diệp lộ ra vẻ ngượng ngùng nói:

– Còn nữa, Nhị ca, nếu như hắn chỉ có mấy ưu điểm này thì vẫn chưa đủ để huynh đối tốt với hắn như vậy.

– Ta biết là không thể giấu nổi muội chuyện gì mà.

Đoàn Vô Nhai không hề cảm thấy bất ngờ, cười nói:

– Người có thể xứng đôi với muội muội của ta, đương nhiên phải có thân phận không tầm thường. Lâm Phong, xuất thân của hắn tuy không bằng muội, nhưng cũng chẳng kém là bao.

– Xuất thân?

Đoàn Hân Diệp nghi ngờ hỏi:

– Hắn không phải là không có thân phận gì đặc biệt sao?

– Sao lại không có, chỉ là không có ai biết mà thôi.

Đoàn Vô Nhai khẽ cười:

– Muội biết ta tại sao lại lựa chọn địa điểm mở tiệc là ở Tương Tư Lâm không?

– Vì sao?

Đoàn Hân Diệp tò mò nhìn Đoàn Vô Nhai.

– Bởi vì Lâm Phong, chính là con trai của người ấy.

Đoàn Vô Nhai nhìn về xa xăm, ánh mắt vô cùng thâm thúy.

Còn Đoàn Hân Diệp thì chợt sững lại, con trai của người ấy!

Người phụ nữ truyền kỳ của Tuyết Nguyệt kia!

Tương Tư Lâm, uống rượu tương tư, say mộng tương tư, đây là nơi chỉ có người có thân phận siêu nhiên mới có thể đặt chân vào, ai có thể biết được, kẻ sáng lập ra nó lại là một nữ nhân.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, xin đừng sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free