(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 164:
Ánh mắt Lâm Phong qua lớp mặt nạ vẫn điềm nhiên, tĩnh lặng, chẳng khác gì ánh mắt của Bá Đao, không hề gợn sóng.
Khóe miệng khẽ nhếch, Lâm Phong cất lời:
– Ngươi muốn đi?
Bá Đao khẽ nhíu cặp lông mày rậm, hình xăm chữ "Bá" trên mặt càng khiến y thêm phần lạnh lùng.
Bá Đao không đáp, nhưng sự im lặng ấy đã đủ để bày tỏ thái độ. Y đương nhiên muốn rời đi, ai lại cam chịu kiếp nô lệ?
– Dấu ấn nô lệ trên người ngươi không phải do ta khắc, ta cũng chưa từng xem ngươi là nô lệ để đối đãi.
Lâm Phong nhìn Bá Đao, chậm rãi nói:
– Nếu ngươi muốn rời đi, giờ có thể quay người bước thẳng. Ta sẽ không ép buộc, cũng chẳng ngăn cản. Còn nếu ngươi nguyện theo ta, hãy gật đầu, từ nay về sau sẽ làm tùy tùng của ta.
Y Tuyết giật mình, nhìn Lâm Phong với ánh mắt vô cùng kinh ngạc. Hắn lại đồng ý thả Bá Đao, dù đã tốn năm nghìn nguyên thạch trung phẩm để mua y. Năm nghìn nguyên thạch trung phẩm, quả là một con số khổng lồ, đủ để mua một võ tu nô lệ cực kỳ lợi hại.
Ánh mắt Bá Đao cũng thoáng lay động, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm Lâm Phong, hiện rõ vẻ đăm chiêu.
– Ta chỉ cho ngươi một cơ hội duy nhất để lựa chọn: hoặc là rời đi ngay bây giờ, hoặc là đi theo ta, vĩnh viễn không được phản bội.
Lâm Phong nhắc lại lời mình. Hắn chỉ ban cho Bá Đao một cơ hội duy nhất.
Quyết định của Bá Đao giờ phút này sẽ định đoạt vận mệnh của y.
Ánh mắt Bá Đao dần trở nên sắc bén, khí phách ngông nghênh như một thanh đao hiện rõ. Qua lớp mặt nạ, y nhìn vào đôi mắt Lâm Phong, vẫn điềm nhiên như cũ, hay nói đúng hơn, là tràn đầy tự tin, cực kỳ tự tin.
Hắn có thể vứt bỏ năm nghìn nguyên thạch trung phẩm để phóng thích Bá Đao, nhưng nếu Bá Đao đã chọn đi theo hắn, thì sẽ không có quyền đổi ý lần nữa.
Đời người có nhiều lúc phải lựa chọn. Nếu Lâm Phong không đấu giá được Bá Đao, có lẽ sau này y vẫn sẽ là nô lệ. Việc hắn cho Bá Đao lựa chọn đã là chí tình chí nghĩa: ngươi có thể đi, một khi đã đi thì chẳng còn liên quan gì đến ta; ngươi cũng có thể ở lại, nhưng nếu đã chọn ở lại thì không được phép phản bội. Lâm Phong sẽ không bỏ ra số tiền lớn đến thế chỉ để Bá Đao có quyền làm phản, hắn chưa phải Thánh nhân.
Ánh mắt Lâm Phong và Bá Đao một lần nữa giao nhau giữa không trung, cả hai đều sắc bén và bá đạo như nhau. Xung quanh như có một luồng khí túc sát bỗng nhiên dâng lên, khiến Y Tuyết cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, trái tim đập thình thịch.
Quá lạnh lẽo, không chỉ thể xác mà cả cốt tủy và linh hồn cũng như đóng băng.
– Ta theo ngài.
Sau một thoáng im lặng, ánh mắt Bá Đao không còn sắc bén nữa, y cất tiếng trầm thấp rồi khẽ gật đầu với Lâm Phong.
– Tốt!
Lâm Phong mỉm cười. Năm nghìn nguyên thạch trung phẩm đã đấu giá được một võ tu nô lệ, nếu cứ để Bá Đao đi như vậy, hắn không thể nào không xót lòng. Việc Bá Đao tự nguyện đi theo hắn đương nhiên là điều tốt nhất.
– Nhớ kỹ, ta cho ngươi cơ hội lựa chọn, ngươi có thể rời đi nhưng ngươi không làm mà chọn theo ta. Đã như vậy, sau này nếu ngươi phản bội ta, ta sẽ khiến ngươi thảm hại hơn cả bây giờ.
Lâm Phong lạnh lùng nói tiếp, không gian cũng vì thế mà trở nên lạnh lẽo hẳn.
Bá Đao trầm mặc gật đầu, y đã hiểu thâm ý của Lâm Phong khi cho y quyền lựa chọn.
Hôm nay, nếu không có Lâm Phong, nếu người khác mua được y, bọn họ chắc chắn có năng lực chế phục y, và y vẫn chỉ là nô lệ. Nhưng Lâm Phong lại mua được y, thậm chí chấp nhận thả y đi. Từ đó có thể thấy Lâm Phong sẽ không xem y là nô lệ. Dù xét theo phương diện nào, Lâm Phong cũng là ân nhân của y.
Mặt khác, Bá Đao y vẫn chỉ là một nô lệ, trên mặt còn khắc dấu ấn nô lệ. Nếu y chọn rời đi, y vẫn sẽ là nô lệ. Có lẽ sẽ lại có kẻ bắt giữ y, coi y là nô lệ tiếp, và y không thể thoát khỏi số mệnh ấy. Dĩ nhiên cũng có khả năng từ nay về sau y sẽ được tự do, chỉ là không thể dùng khuôn mặt thật để gặp gỡ người khác.
Cho nên, việc Lâm Phong để y lựa chọn, chính là giữa việc vứt bỏ ân nhân để mạo hiểm một phen, hoặc là đi theo Lâm Phong, một người không hề xem y là nô lệ.
Bá Đao đã chọn điều thứ hai, và một khi đã chọn, y sẽ không hối hận, không bao giờ phản bội. Đây chính là con đường tự y lựa chọn, Lâm Phong chưa từng ép buộc y.
– Chúng ta đi thôi!
Lâm Phong cất bước, Y Tuyết và Bá Đao theo sát phía sau.
Lúc này, bước chân Bá Đao dường như nhanh hơn, y tiến đến phía sau Lâm Phong không xa rồi nói:
– Có kẻ đi theo chúng ta.
– Ta biết.
Lâm Phong không quay đầu lại, thản nhiên đáp một tiếng.
Y Tuyết lại căng thẳng cả người, không kìm được quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy phía sau họ chừng trăm mét, rõ ràng có một kẻ đang bám theo mà chẳng chút kiêng dè, cũng không hề có ý định ẩn mình. Đối phương dường như cho rằng điều đó là không cần thiết.
– Là gã.
Y Tuyết nheo mắt nhìn, người đang theo dõi họ chính là nam tử áo xám bên cạnh Mông Thông.
– Đừng để ý.
Lâm Phong thản nhiên nói. Y Tuyết quay người lại, nhưng không tài nào giữ được sự thản nhiên như không của Lâm Phong. Đối phương dám công khai theo dõi, chắc chắn là có chỗ dựa vững chắc.
– Thực lực của kẻ đó là Linh Vũ cảnh tầng bảy, hơi thở kéo dài, huyết mạch dồi dào, trên người còn vương sát khí, là kẻ thường xuyên ra tay sát phạt, rất khó đối phó. Ta chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, giao chiến lâu ắt sẽ bại.
Giọng Bá Đao khá trầm thấp, nhưng y lại có thể miêu tả đặc điểm thực lực của đối phương rõ ràng đến vậy, khiến Lâm Phong không khỏi kinh ngạc.
– Vậy ngươi có biết ta có thực lực gì không?
Lâm Phong hỏi.
– Linh Vũ cảnh tầng năm, không chỉ hơi thở kéo dài mà huyết mạch cực kỳ dồi dào, hơn nữa tinh, khí, thần tương dung! Nếu ta đoán không lầm, ngài còn hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm thế, những kẻ ở cảnh giới Linh Vũ cảnh tầng sáu đều không phải là đối thủ của ngài, dù là ta cũng chưa chắc có thể chiến thắng ngài.
Bá Đao bình tĩnh đáp, khiến Lâm Phong rất đỗi ngạc nhiên. Xem ra, việc Bá Đao biết thực lực của nam tử áo xám kia không phải là ngẫu nhiên, mà y có khả năng phỏng đoán thực lực của người khác một cách cực kỳ tinh chuẩn.
Y Tuyết kinh ngạc liếc Lâm Phong một cái. Hắn mới Linh Vũ cảnh tầng năm mà lại dám thu Bá Đao, một kẻ đã đạt Linh Vũ cảnh tầng sáu, hơn nữa trên người hắn còn toát ra sự tự tin tuyệt đối.
– Nghe ta an bài.
Lâm Phong không nói gì nhiều, chỉ vỏn vẹn một câu đơn giản, rồi lập tức cất bước nhanh hơn.
Phía sau ba người Lâm Phong, nam tử áo xám cười lạnh lùng, thầm nhủ:
– Đã bị đuổi kịp rồi mà còn muốn chạy trốn sao!
Bá Đao, một nô lệ võ tu Linh Vũ cảnh tầng sáu, cùng với Lâm Phong, kẻ mang theo hơn vạn nguyên thạch trung phẩm trên người, quả thực có sức hấp dẫn không hề nhỏ.
Nhẹ nhàng điểm mũi chân lên mặt đất, thân thể nam tử áo xám trở nên cực kỳ nhẹ nhàng, tựa như một trận gió lướt trên đường, không ngừng rút ngắn khoảng cách với đám người Lâm Phong.
Nhưng đúng lúc này, nhóm người Lâm Phong lại đột ngột vọt vào một tửu lâu.
Nam tử áo xám nhíu mày, lập tức bước nhanh tới. Gã liếc nhìn vào bên trong rồi sải bước đi vào, nhưng lại không thấy đám người Lâm Phong đâu cả.
– Lầu hai!
Nam tử áo xám ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một thanh niên thanh tú tuấn dật đang chậm rãi bước xuống cầu thang, ánh mắt mang theo ý cười hòa nhã nhàn nhạt.
– Cút ngay.
Nam tử áo xám sải bước chạy lên cầu thang, lướt ngang qua vai thanh niên thanh tú kia.
Ngay khi nam tử áo xám sắp lên đến lầu, một bóng người đã chắn ngang cửa cầu thang lầu hai. Người này tay cầm trường đao, toàn thân tỏa ra khí bá đạo không gì sánh bằng, đao ý cuồn cuộn phóng lên không, khiến mọi người kinh hãi.
– Đao ý thật cường liệt, không đúng, là đao thế!
Nam tử áo xám lạnh lùng nhìn Bá Đao, cất lời:
– Bá Đao, hãy đi theo Mông thiếu, Mông thiếu sẽ đối đãi tử tế với ngươi, cần gì phải tự chuốc lấy cái chết!
Bá Đao không hề để tâm đến lời của nam tử áo xám, mà chậm rãi giơ trường đao trong tay lên. Một luồng đao thế mênh mông điên cuồng trào ra, khiến không gian rung chuyển.
– Chém!
Bá Đao lăng không nhảy xuống, trường đao lướt qua ánh sáng trắng rực rỡ, không gian dường như bị cắt đứt, hiện ra một vệt đao ngân.
Tiếng nổ ầm ầm vang vọng, dưới đao ý mãnh liệt ấy, cầu thang trong khoảnh khắc sụp đổ. Nam tử áo xám mặt mày lạnh lùng quát:
– Muốn chết!
Vừa dứt lời, nam tử áo xám vung mạnh hai tay, chưởng lực điên cuồng đánh ra nghênh đón nhát đao sáng chói kia. Thân thể gã dưới lực phản chấn của đao thế và chính chưởng lực của mình mà rơi xuống từ không trung.
Nam tử áo xám vừa vung tay chuẩn bị lăng không công kích tiếp, thì đúng lúc này, một cảm giác nguy hiểm tột độ bỗng truyền đến từ phía sau gã!
Lòng chấn động mạnh, nam tử áo xám chợt cảm thấy như vừa rồi mình đã bỏ qua một điều chí mạng.
Lập tức quay mặt nhìn xuống phía dưới, gã thấy thanh niên thanh tú tuấn dật mà gã đã xem thường, nhưng lúc này, ánh mắt của thanh niên ấy lạnh như băng, lại tràn ngập sát khí.
Trái tim gã lại rung lên dữ dội!
Bản chuyển ngữ này được truyen.free dày công thực hiện, trân trọng giới thiệu đến quý vị độc giả.