Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 154:

Người chủ trì đấu trường vừa dứt lời, không khí trên khán đài lập tức trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Có thể mang Xích Diễm Ma Sư về, sức hút này thật lớn lao, nếu để Xích Diễm Ma Sư trưởng thành thì thực lực sẽ đáng sợ đến nhường nào.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết để mang Xích Diễm Ma Sư đi là phải giao nộp hai mươi khối nguyên thạch trung phẩm, đồng thời phải đánh bại được Xích Diễm Ma Sư; nếu thua, kết cục chính là cái chết.

Hiển nhiên, người của đấu trường không thể để người có tu vi trên Linh Vũ cảnh tầng năm tham gia đấu trường, mà người có tu vi Linh Vũ cảnh tầng năm muốn thắng Xích Diễm Ma Sư hùng mạnh kia đã là điều cực kỳ khó khăn. Hơn nữa còn phải khống chế không được giết chết Xích Diễm Ma Sư, đây không nghi ngờ gì nữa, là khó khăn chồng chất khó khăn.

Quả nhiên, người chủ trì liền lại mở miệng nói:

– Đương nhiên, người tham gia đấu trường chỉ được phép có tu vi từ Linh Vũ cảnh tầng năm trở xuống. Nếu không thể khống chế mà lỡ giết chết Xích Diễm Ma Sư, đấu trường cũng sẽ bồi thường một trăm nguyên thạch.

Ánh mắt nhiều người dần trở nên ảm đạm. Sức hút quá lớn, nhưng nào có duyên phận với bọn họ.

Trong đám người Lâm Thiên, tất c��� đều là đệ tử của Tuyết Nguyệt Thánh Viện. Lúc này, rất nhiều ánh mắt đều đổ dồn vào thanh niên ngồi cạnh Lâm Thiên.

– Mục Phàm sư huynh, con Xích Diễm Ma Sư này huynh có muốn thu phục không?

Một kẻ mở miệng hỏi. Mà vị thanh niên tên Mục Phàm kia thì ánh mắt từ đầu đến cuối chỉ nhìn chằm chằm Xích Diễm Ma Sư trong đấu trường, ánh mắt lóe lên không ngừng.

Thực lực của gã đúng là Linh Vũ cảnh tầng năm, tương đương với con Linh yêu thú cấp năm Xích Diễm Ma Sư này.

– Mục Phàm sư huynh, nếu huynh muốn thì ta có thể thay huynh nói với người của đấu trường một tiếng. Dù huynh có thua cũng không sao, chỉ cần không làm thương tổn con yêu thú kia là được.

Lại có kẻ khác nói, lời này khiến ánh mắt Mục Phàm sáng ngời, liếc nhìn kẻ vừa nói.

Mục Phàm biết thân phận của đối phương, và đối phương quả thực có năng lực làm được điều đó.

Chỉ cần gã thắng là có thể mang con Xích Diễm Ma Sư kia về, thua thì chỉ mất hai mươi nguyên thạch, không hề nguy hiểm đến tính mạng. Loại chuyện này, bất kể kẻ nào cũng sẵn lòng làm.

Nhìn kẻ kia một cái thật sâu, Mục Phàm không nói, mà thanh niên vừa nói chuyện kia cũng gật đầu ra hiệu ý bảo Mục Phàm cứ yên tâm.

– Được, để ta thử xem.

Mục Phàm nhìn thấy ánh mắt đó thì lòng đã sáng tỏ, hiểu ra đây là đối phương có ý muốn tặng Xích Diễm Ma Sư cho gã.

– Mục Phàm sư huynh quả nhiên quyết đoán, ắt hẳn có thể hàng phục Xích Diễm Ma Sư.

Người nọ lại mở miệng, mọi người xung quanh lập tức hùa theo.

Thân thể lóe lên, Mục Phàm bay lên hư không, ngay sau đó liền xuất hiện phía trước đấu trường, thu hút vô vàn ánh mắt hâm mộ.

– Mục Phàm sư huynh có khinh công thân pháp thật tuyệt, cái tên Khinh Ảnh quả nhiên danh bất hư truyền, nâng cao uy danh của thánh viện ta.

Trong đám người của Tuyết Nguyệt Thánh Viện kia, một kẻ mở miệng nói với giọng khá lớn, lập tức thu hút rất nhiều sự chú ý.

– Thì ra là người của Tuyết Nguyệt Thánh Viện, thảo nào lại lợi hại như vậy.

– Những người này là đệ tử thánh viện, địa vị tôn quý, tương lai chắc chắn đều là nhân vật phi phàm.

Nhiều người xì xào bàn tán làm cho đám người kia càng thêm kiêu ngạo, ngẩng cao đầu, vênh váo tự mãn.

Thời điểm Tuyết Nguyệt Thánh Viện vừa mới thành lập đã bị kẻ khác quấy rối khiến uy nghiêm của thánh viện bị tổn hại, đệ tử của Tuyết Nguyệt Thánh Viện đều tìm cơ hội chứng minh uy danh đó. Đến lúc này, đã có không ít người của Tuyết Nguyệt Thánh Viện đạt được thành tựu xuất sắc, thanh danh vang xa, Tuyết Nguyệt Thánh Viện cũng đã được xưng là đệ nhất học viện. Chỉ vài năm nữa, e rằng thực lực sẽ vượt xa các tông môn kia, bỏ Thiên Nhất Học Viện lại đằng sau.

Mà lúc này, những người của Tuyết Nguyệt Thánh Viện này không nghi ngờ gì nữa là đang tạo thanh thế cho học viện mình.

Lâm Thiên ngồi giữa đám người của Tuyết Nguyệt Thánh Viện, gương mặt xinh đẹp kia hiện rõ vẻ kiêu ngạo. Có thể trở thành đệ tử của thánh viện, nàng ta thật tự hào. Tương lai không lâu nữa, nàng ta có thể áo gấm về làng, cho người thành Dương Châu thấy được Lâm Thiên nàng ở bên ngoài rạng rỡ đến nhường nào.

Mục Phàm hạ xuống đất, bước đến cánh cửa sắt của đấu trường. Nhưng đúng lúc này, một bóng người yên lặng xuất hiện trước mặt gã, đứng cạnh cánh cửa sắt.

Cảnh này khiến đồng tử Mục Phàm thu nhỏ lại, lại có kẻ dám tranh giành ngay trước mặt gã.

Mọi người cũng ngạc nhiên, bọn họ đều đoán được hôm nay đám đệ tử Tuyết Nguyệt Thánh Viện đến đây tạo uy thế, người thông minh sẽ không tranh giành với người của Tuyết Nguyệt Thánh Viện.

Vậy mà lúc này, lại có kẻ chẳng hề nể nang, trực tiếp đi thẳng đến cánh cửa sắt trước.

Về phần những đệ tử Tuyết Nguyệt Thánh Viện thì sắc mặt ai nấy đều biến đổi, nhất là thanh niên vừa trao đổi ánh mắt với Mục Phàm kia, ánh mắt y hiện lên vẻ hung tợn.

Mục Phàm nhìn kẻ kia đang đi đến phía trước, chỉ thiếu chút nữa là đi vào giữa lồng giam, không khỏi lớn tiếng quát:

– Đứng lại!

Người đằng trước kia dừng lại rồi xoay người lại. Lúc này mọi người mới nhìn thấy mặt hắn, nhưng kỳ lạ là, vẫn không nhìn thấy mặt hắn rõ ràng.

Bởi vì người này lại đeo một chiếc mặt nạ màu trắng, khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.

Người này đương nhiên là Lâm Phong!

– Có việc gì?

Lâm Phong hỏi, nhưng vì đeo mặt nạ nên giọng của hắn cũng hơi khác thường.

– Chẳng lẽ các hạ không thấy là ta đã xuống đây trước ư?

Mục Phàm lạnh lùng hỏi, gã dám khẳng định là khi gã vừa cất bước thì hoàn toàn không có bóng người nào, nhưng ngay khi gã dừng lại thì Lâm Phong trực tiếp vụt qua mặt gã, đến chỗ lồng giam trước tiên.

– Ý ngươi là ngươi muốn tham gia đấu trường?

Lâm Phong thản nhiên hỏi lại, khiến Mục Phàm không thể nói nên lời.

Thấy Mục Phàm không nói lời nào, Lâm Phong lại nói:

– Nếu ngươi không nói muốn tham gia đấu trường, đương nhiên ai vào lồng giam trước thì người đó sẽ tham gia đấu trường.

Mục Phàm lập tức nói:

– Tại hạ Mục Phàm, đệ tử Tuyết Nguyệt Thánh Viện, mong bằng hữu nể tình, lần đấu trường này hãy nhường cho ta.

Khi nói, Mục Phàm nhấn mạnh mấy chữ “Tuyết Nguyệt Thánh Viện” thật mạnh, giống như sợ Lâm Phong không nghe thấy vậy.

Lâm Phong cười lạnh, Tuyết Nguyệt Thánh Viện ư?

– Xin lỗi, Tuyết Nguyệt Thánh Viện, ta chưa từng nghe nói qua, mà ngươi thì ta lại càng không quen biết, cớ gì ta phải nể mặt ngươi?

Lâm Phong vừa nói ra, rất nhiều người giật mình, khẩu khí thật ngông cuồng, thế mà lại dám nói là chưa từng nghe nói đến Tuyết Nguyệt Thánh Viện.

Đám đệ tử Tuyết Nguyệt Thánh Viện lại bật đứng dậy, căm tức nhìn Lâm Phong, kẻ này dường như quá ngông cuồng.

– Các hạ đừng không biết điều như vậy.

Mục Phàm nhìn chằm chằm Lâm Phong, nói với giọng điệu lạnh lẽo, mang theo ý uy hiếp. Lâm Phong lại càng cười lạnh, nói:

– Ta vốn là kẻ không biết phải trái!

Lúc nói chuyện, Lâm Phong xoay người liền chuẩn bị trực tiếp bước vào đấu trường.

– Khoan đã!

Lúc này, lại có một giọng nói vang lên. Lâm Phong vừa định bước đi thì lại thu chân về, xoay người nhìn lên khán đài. Người nói là một đệ tử Tuyết Nguyệt, ngồi cách Lâm Thiên không xa, chính là kẻ vừa rồi đã nói chuyện để Mục Phàm được phép tham gia đấu trường.

– Ngươi có chuyện gì?

Lâm Phong thầm cười lạnh, hắn đương nhiên biết kẻ này cũng như Mục Phàm, đều là người của Tuyết Nguyệt Thánh Viện.

– Trận đấu trường này là của Mục Phàm sư huynh.

Người nọ lạnh nhạt nói, trong giọng nói mang theo ý không cho phép kháng cự. Lại thêm trang phục hoa lệ trên người y cùng với khí chất thoát tục kia, vừa nhìn là biết đó là quý tộc, mà thân phận lại không hề tầm thường.

– Khi nào thì ai tham gia đấu trường lại do ngươi quyết định ư?

Thanh niên nhàn nhạt nói với một loại tự tin, mọi người đều chuyển sang nhìn người chủ trì đang đứng cạnh Xích Diễm Ma Sư trong lồng giam kia.

Chỉ thấy ng��ời nọ giơ ngón tay chỉ về phía Mục Phàm, thản nhiên nói:

– Trận đấu trường này, chính là hắn!

Nghe được lời này, thanh niên kia mỉm cười nói:

– Lời của ta đúng là không sai!

Lâm Phong nhìn thấy vẻ cao ngạo đắc ý và trào phúng lộ rõ trên mặt đối phương, hắn nhấc chân quay người bước đi, vừa mở miệng nói:

– Ngươi nói ai thì chính là kẻ đó. Đấu trường này ta không đến nữa! Ngoài ra, ta đề nghị mọi người sau này đừng đến đây phí hoài nguyên thạch làm gì, tới đây chỉ để xem mấy trò cười này.

Thanh niên kia nhướng mày, nói:

– Ngươi nói thế là có ý gì?

– Ta nói còn chưa đủ rõ sao? Vậy ta sẽ giải thích rõ ràng hơn cho ngươi nghe.

Lâm Phong cười lạnh:

– Thời gian trước, ta nghe nói đấu trường này có vụ bê bối, thậm chí có người vào đấu trường thất bại nhưng không chết, lại bị cưỡng ép bỏ ngang trận chiến. Người của đấu trường chẳng những không đưa ra một lời giải thích, thậm chí còn bắt tên nô lệ không tuân lệnh kia phải chết! Ban đầu ta còn không tin, nhưng hôm nay nhìn thấy màn kịch đen tối không l��� ra ngoài của đấu trường này, ta đã tin. Đấu trường này đã mục nát đến nhường này, đến đây thì còn ý nghĩa gì nữa.

Từng dòng chữ này, xin dành tặng riêng cho những ai hữu duyên tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free