(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 148:
Gã kia ngã vật xuống ngoài thạch thất, toàn thân cứng đờ.
Khi ấy, xung quanh các gian phòng không ngừng có người ló đầu ra. Chứng kiến cảnh tượng này, họ không khỏi lộ vẻ khinh thường gã, khiến gã vô cùng xấu hổ.
Gã đến đầy kiêu ngạo, tự cho mình có lệnh của giáo viên mà có thể hiên ngang uy phong, nào ngờ kết cục lại thảm hại đến thế, bị mọi người chỉ trỏ.
Còn về Lâm Phong, sau khi nghe lời của đối phương, hắn cũng đoán ra chuyện gì đã xảy ra. Kẻ đó không có ý tốt, lại còn nhắc đến Tù đấu trường, hiển nhiên hắn phải tự mình đi một chuyến, mọi chuyện rồi sẽ sáng tỏ.
Lâm Phong sớm đã đoán được, người của Tù đấu trường sẽ không dễ dàng buông tha hắn.
Trở về gian phòng của mình, Lâm Phong khoác lên trường bào của học viện, sau đó liền đi ra khỏi thạch thất.
- Cạch!
Một tiếng động nhỏ truyền ra, đó là tiếng mở cửa phòng.
- Đợi một chút.
Một giọng nói vọng đến, vẫn lãnh đạm như thế, không hề dao động. Người nói chuyện đương nhiên là Mộng Tình.
- Sao vậy?
Lâm Phong quay đầu nhìn Mộng Tình, chỉ thấy lúc này trên mặt Mộng Tình đã được che kín bằng một tấm lụa mỏng, đang chậm rãi bước về phía hắn.
- Sau này ngươi đi ra ngoài, ta sẽ đi theo bên c��nh ngươi.
Giọng Mộng Tình lãnh đạm, nghe lời này, khóe miệng Lâm Phong hiện lên một nụ cười khổ, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp.
- Ừ!
Lâm Phong gật đầu, thầm nghĩ trong lòng, cô gái này rõ ràng là quan tâm hắn, nhưng lại không thể dịu dàng nói ra.
Hai người cùng rời khỏi thạch thất, đóng cửa lại. Lâm Phong liếc nhìn kẻ vừa bị hắn đánh bay ra ngoài, lạnh lùng nói:
- Dẫn đường.
Kẻ kia liếc nhìn Lâm Phong và Mộng Tình, khẽ nói:
- Hai tên võ tu nô lệ kia đâu?
- DẪN ĐƯỜNG!!!
Giọng Lâm Phong trở nên lạnh lẽo. Lập tức, kẻ kia tâm thần rung động, không dám nói thêm gì, vội vàng bước đi.
Đám đông xung quanh chỉ trỏ, khiến sắc mặt gã cực kỳ khó coi, cúi đầu không dám nói lời nào.
Lúc này, người của Tướng Tinh hệ đã ra ngoài cổ bảo. Quảng trường lớn đã bị không ít bóng người vây kín.
Vị trung niên áo lam đứng chắp tay, đối mặt với mọi người, trên người vẫn toát ra vẻ uy nghiêm.
- Đến rồi, Lâm Phong đến rồi.
Khi ấy, có tiếng kêu vang lên. Lập tức rất nhiều ánh mắt chuyển hướng nhìn về cổ bảo, mọi người liền nhìn thấy Lâm Phong đang chậm rãi bước tới.
Bên cạnh Lâm Phong còn có một thân ảnh uyển chuyển đi theo. Nàng ta tuy rằng có lụa mỏng che mặt, nhưng chỉ cần khí chất thánh khiết cùng dáng người hoàn mỹ kia, cũng đủ để khiến người ta giật mình, muốn nhìn trộm xem dưới lớp khăn che mặt kia rốt cuộc là dung nhan tuyệt vời đến mức nào.
Nhưng bên cạnh Lâm Phong dường như cũng không có võ tu nô lệ như lời vị trung niên áo lam yêu cầu.
Nam tử khoác trường bào xanh lục nhìn về phía Lâm Phong và nhóm người, khẽ nhíu mày, hỏi người đang dẫn đường phía trước Lâm Phong:
- Sao lại thế này?
Kẻ kia cúi thấp đầu, không dám trả lời.
- Đồ phế vật, chút việc nhỏ nhặt cũng làm không xong!
Nam tử khoác trường bào xanh lục lạnh lùng nói một tiếng, sau đó nhìn về phía Lâm Phong, hỏi:
- Ngươi xông vào Tù đấu trường, còn dẫn ra hai tên nô lệ mang về Thiên Nhất học viện?
- Xông vào Tù đấu trường là đúng, nhưng người ta mang về là bằng hữu của ta, không phải nô lệ.
Lâm Phong lướt nhìn nam tử khoác trường bào xanh lục, một câu đơn giản v���a rồi của đối phương khiến trong lòng hắn sinh ra cảm giác chán ghét.
- Nô lệ là nô lệ, bằng hữu gì chứ? Thiên Nhất học viện sao có thể để nô lệ tùy ý bước vào?
Nam tử khoác trường bào xanh lục thấy Lâm Phong dường như không để ý đến thể diện của gã, lạnh lùng nói.
- Ta đây cũng muốn hỏi giáo viên, cái gì gọi là nô lệ?
- Trên mặt có khắc dấu ấn nô lệ, là nô lệ.
Đối phương hồi đáp.
- Ta lại hỏi giáo viên, ông luôn mồm rằng không cho phép nô lệ bước vào Thiên Nhất học viện, vì sao trước mặt ông lại có một kẻ gọi là nô lệ, làm sao ông còn thờ ơ, tùy ý cho hắn đường hoàng ở trong Thiên Nhất học viện.
Lâm Phong nhìn thẳng đối phương, lạnh lùng mở miệng.
- Hửm?
Ánh mắt mọi người đều co rút lại, người này thật to gan, dám hiên ngang chống đối giáo viên của học viện, không kiêng nể gì.
Nam tử khoác trường bào xanh lục cũng sửng sốt, đôi mắt khẽ nheo lại, lạnh lùng nói:
- Ngươi thấy nô lệ ở đâu?
- Hừ!
Lâm Phong cười lạnh, ngón tay chỉ về kẻ đeo mặt nạ phía sau vị trung niên áo lam, nói:
- Ông bảo hắn tháo mặt nạ xuống, xem có phải nô lệ hay không.
Khi Lâm Phong đến, hắn vẫn cảm giác được một ánh mắt lạnh như băng ác độc gắt gao nhìn chằm chằm mình, chính là kẻ đeo mặt nạ kia. Lâm Phong làm sao có thể không biết, người này chính là Bạch Trạch.
Quả nhiên, nhìn thấy Lâm Phong chỉ về phía mình, đồng tử Bạch Trạch dưới lớp mặt nạ màu vàng kim khẽ co rút lại, ánh mắt càng trở nên lạnh lẽo.
- Thật là uy phong! Đây là Thiên Nhất học viện sao? Một tên đệ tử mà cũng dám càn rỡ như thế, ngay cả giáo viên cũng không để vào mắt.
Thanh niên áo lam vung ống tay áo, trào phúng nói.
Quả nhiên, nghe lời này, sắc mặt nam tử khoác trường bào xanh lục cứng ngắc, ánh mắt băng hàn. Trước mặt nhiều người như vậy, hành vi của Lâm Phong không thể nghi ngờ đã làm tổn hại đến uy nghiêm của gã, muốn xuống nước cũng không được.
- Ta ra lệnh cho ngươi đem hai tên nô lệ đến, có nghe rõ không?
Nam tử khoác trường bào xanh lục nhìn chằm chằm Lâm Phong, trên người có hàn ý nhè nhẹ tỏa ra, ánh mắt lạnh như băng gắt gao nhìn Lâm Phong.
Ánh m���t Lâm Phong dừng lại một chút, khóe miệng hiện lên một nụ cười lạnh lùng, nói:
- Thiên Nhất học viện mà có loại giáo viên như ngươi, thật sự là sỉ nhục! Người khác đến học viện diễu võ dương oai, ngươi lại chỉ dám ngang ngược với người của mình, làm cho thể diện học viện mất hết, biến thành trò cười, còn tự cho là mình uy phong lắm sao.
Lâm Phong lạnh nhạt nói khiến mọi người đều phải giật mình, người này thật sự có gan dám nói.
Lâm Phong dừng lại một chút, nhìn chằm chằm nam tử khoác trường bào xanh lục, nói:
- Ngươi nếu thật sự có khí phách, trước hết hãy đuổi hết đám người dám xâm nhập học viện đi, cho mọi người được chứng kiến uy nghiêm của giáo viên, thể hiện uy nghiêm của học viện, sau đó hãy trừng phạt ta! Nếu không có can đảm, thì không cần ở đây nói bậy, nhiều nhất cũng chẳng qua là chó săn cho kẻ khác mà thôi.
- Rầm!
Trên người nam tử khoác trường bào xanh lục lửa giận bốc lên, toàn bộ không gian đều trở nên tiêu điều. Lâm Phong dám vũ nhục gã như vậy, đáng chết.
- Ngươi muốn tìm chết!
Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Phong, nam tử khoác trường bào xanh lục nổi giận.
- Muốn chết? Ta chưa muốn chết sớm như vậy.
Lâm Phong lạnh lùng nói, đưa tay vào ngực, trên bàn tay hắn xuất hiện một tấm lệnh bài, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
- Ngày đó, ta không định vào Thiên Nhất học viện, bởi vì ngày đó đi vào Thiên Nhất học viện đã đụng phải một tên giáo viên khốn nạn. Nhưng phó viện trưởng tự mình mời, ban cho ta đặc quyền, cho phép ta ở trong học viện tu luyện, cũng có thể mang bất luận kẻ nào tiến vào học viện. Ta mới vào Thiên Nhất, thật không ngờ, hôm nay lại có một tên giáo viên vô sỉ, tình nguyện làm chó cho người ngoài để hỏi tội học viên của học viện. Ta cảm thấy thật sỉ nhục thay cho Thiên Nhất học viện.
Lâm Phong lạnh như băng nói khiến mọi người trong lòng rung động. Rất nhiều người lúc này mới biết, Lâm Phong dĩ nhiên là phó viện trưởng tự mình mời tới, lại còn ban cho đặc quyền, khó trách có thể tùy ý dẫn người xuất nhập học viện, không bị hạn chế.
Sắc mặt nam tử khoác trường bào xanh l��c cứng ngắc tại chỗ. Lệnh bài kia xác thực là của phó viện trưởng, có được đặc quyền rất lớn.
- Kẻ này làm nhục ta như thế, nếu như hiện tại lui bước, ta còn có thể sống yên ổn ở học viện sao.
Nam tử khoác trường bào xanh lục thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt rét lạnh như đao.
- Thiên Nhất học viện từ lúc lập nên đến nay, chưa bao giờ nghe nói có ai không phải đệ tử học viện mà lại có thể hưởng thụ đặc quyền như vậy.
Nam tử khoác trường bào xanh lục quát lạnh nói:
- Lâm Phong, thật to gan, ngay cả lệnh bài của phó viện trưởng cũng dám trộm, lúc này diễu võ dương oai! Không ngờ Thiên Nhất học viện lại có loại biến chất này! Hôm nay, ta liền thay học viện thanh lý môn hộ.
- Trộm?
Lâm Phong sửng sốt, nhìn thấy rất nhiều người lại đều âm thầm gật đầu, tin lời của đối phương, không khỏi có chút không biết nói gì.
- Kẻ ngu ngốc mới có thể nói ra những lời như vậy. Phó viện trưởng tu vi thế nào, ngươi hẳn là rõ hơn ta, lệnh bài của hắn, ta có thể trộm sao?
Lâm Phong cười giễu cợt nói. Bất quá đối phương đã quyết tâm muốn làm khó dễ hắn, làm sao còn cần gì lý do.
- Miệng lưỡi lươn lẹo, muốn thoát khỏi trừng phạt, nằm mơ.
Thân thể nam tử khoác trường bào xanh lục run lên, khí thế mênh mông lạnh lùng tỏa ra, hướng về phía Lâm Phong phát động công kích. Gã không quản được nhiều đến thế, trước phế Lâm Phong rồi nói sau.
Thấy cảnh tượng như vậy, đám người rất kinh hãi, thầm nghĩ Lâm Phong xong rồi, dám chọc giận giáo viên như thế, hành vi này rất không lý trí.
Nhưng, ánh mắt Lâm Phong quả thật lạnh nhạt vô cùng. Chỉ thấy sau lưng h��n, thân ảnh thánh khiết kia thản nhiên bước từng bước, chắn trước người Lâm Phong.
Bản dịch tinh hoa này được chắp bút riêng cho độc giả của Truyen.Free.