(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 143:
Hơi lạnh băng giá này lan tỏa ra, như đến từ địa ngục, lạnh thấu xương tủy.
Ngay cạnh Lâm Phong, Vấn Ngạo Tuyết cứng đờ cả người, trong lòng hơi rùng mình, ánh mắt kinh ngạc chuyển sang nhìn Lâm Phong.
- Lạnh thật.
Đôi mắt đẹp của Vấn Ngạo Tuyết hiện lên vẻ khác thường, y không chớp mắt nhìn chằm chằm Lâm Phong. Y không hiểu vì sao trên người Lâm Phong lại tỏa ra khí lạnh đến mức đó.
Không chỉ Vấn Ngạo Tuyết, mà những người khác bên cạnh Lâm Phong như Liễu Phỉ, Tĩnh Vân, Đoàn Phong, Viên Sơn cũng đều cảm thấy lạnh đến mức toàn thân cứng đờ, tất cả đều nhìn chằm chằm Lâm Phong.
Chỉ riêng Tĩnh Vân, sau khi nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng lập tức quay về phía Tù đấu trường, ánh mắt nàng rơi vào khuôn mặt Hàn Man.
Chỉ thấy người được gọi là Man Thú kia bị khóa chặt cả tay chân, trên mặt khắc dấu ấn nô lệ, một chữ “Man” to đậm dữ tợn.
Dù vậy, Tĩnh Vân vẫn nhìn thấy những nét quen thuộc trên khuôn mặt đã hoàn toàn thay đổi kia.
Hình ảnh người thanh niên đôn hậu, khỏe mạnh thuở xưa lại hiện lên trong đầu nàng, thế nhưng dù cố gắng thế nào, nàng cũng không thể nào khớp nó với Man Thú đang ở trước mắt, sự tương phản thật quá lớn.
- Hàn Man!
Tĩnh Vân khẽ thốt lên, giọng nói như không tin vào điều mình thấy, nàng mong mình đã nhìn nhầm, nàng không muốn tin rằng thân ảnh trước mặt kia lại là Hàn Man.
Nhưng khi cảm nhận được khí lạnh trên người Lâm Phong, Tĩnh Vân biết nàng đã không nhìn lầm, nô lệ võ tu bị xem là dã thú kia đúng là Hàn Man.
Cắn chặt môi, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp của Tĩnh Vân lúc này tràn đầy thù hận, bọn súc sinh này lại có thể đối xử với Hàn Man như vậy.
- Hả!
Vấn Ngạo Tuyết nhíu mày, y nghe tiếng thì thầm của Tĩnh Vân liền quay sang nhìn. Y cũng thấy khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt tràn đầy thù hận của Tĩnh Vân, trong mắt y không khỏi hiện lên vẻ khác lạ.
- Nàng cùng Lâm Phong nhận ra người đó sao?
Vấn Ngạo Tuyết hỏi Tĩnh Vân.
Tĩnh Vân cắn chặt môi, khẽ gật đầu:
- Người đó là bạn của ta và Lâm Phong.
Nghe Tĩnh Vân nói vậy, tất cả những người khác đều run lên toàn thân, thảo nào trên người Lâm Phong lại tỏa ra hàn ý mãnh liệt đến vậy.
Hóa ra tên võ tu nô lệ này là bạn của Lâm Phong.
- Ha ha! Ta đã nói rồi, người của hệ Tướng Tinh sao có thể kêu ca than vãn, đồng tình với nô lệ, hóa ra là vì có bạn bè là nô lệ. Dân đen quả nhiên vẫn là dân đen, lại kết giao với nô lệ.
Đám người thuộc hệ Quý Tộc phía sau vừa rồi cũng chú ý tới hàn ý trên người Lâm Phong, giờ phút này nghe Tĩnh Vân nói chuyện như vậy, không khỏi nở nụ cười xấc xược, lớn tiếng nói.
- Ha ha, bạn bè của bọn chúng là nô lệ, bị người ta đem ra làm dã thú để cưỡi.
Gã thanh niên áo vàng không kiêng nể gì nói giọng châm biếm, cảm giác như trút được gánh nặng lớn trong lòng.
Ánh mắt Lâm Phong mang theo hàn ý cực độ chậm rãi chuyển sang, cuối cùng dừng lại trên người gã thanh niên áo vàng.
Thấy ánh mắt đó, toàn thân gã thanh niên áo vàng run lên, trong lòng lạnh như băng nhưng không hiểu sao lại cảm thấy vô cùng sợ hãi.
- Ánh mắt thật lạnh lẽo, đồng tử thật vô tình.
Lúc này, đôi đồng tử của Lâm Phong xám ngắt, băng hàn, tiêu điều, không hề có chút nhân tính nào.
- Dân đen!
Gã thanh niên áo vàng cắn chặt hàm răng, từ kẽ răng bật ra hai tiếng. Gã cảm thấy mình bị ánh mắt Lâm Phong dọa sợ, làm sao gã lại có thể bị ánh mắt của Lâm Phong dọa sợ được chứ?
- Rầm!
Gã vừa dứt lời, một tiếng động lớn đột ngột vang lên khiến gã thanh niên áo vàng run bắn, tiếng động ầm ầm này khiến lưng gã toát mồ hôi lạnh.
Chỉ thấy chiếc ghế đá Lâm Phong đang ngồi bị y một chưởng đánh sập, những mảnh đá vỡ vụn văng tung tóe, còn Lâm Phong thì từng bước sải chân đi tới.
Rầm!
Lại một tiếng nổ vang vọng truyền đến, những khối đá điên cuồng bay múa, bụi mù mịt bay lên không trung, gã thanh niên áo vàng kia lại một lần nữa run bắn.
Lúc này Lâm Phong đã tới bên cạnh gã, xòe bàn tay ra nhanh như chớp chộp lấy thân thể gã. Giờ khắc này gã thanh niên áo vàng lại như quên mất việc né tránh, trong nháy mắt cổ họng gã đã bị Lâm Phong bóp chặt, thân thể gã cũng trực tiếp bị nhấc bổng lên, cảm thấy khó thở.
Rầm rầm!
Không hề do dự, Lâm Phong trực tiếp nắm gã thanh niên này ném mạnh xuống, một tiếng gào thét truyền ra, thân thể người đàn ông này trực tiếp đập vào chiếc ghế đá vỡ vụn, lập tức một chân của Lâm Phong đạp mạnh lên mặt gã, gần như khiến gã ngạt thở.
Sự việc xảy ra nhanh như chớp khiến mọi người đứng xung quanh đều ngây người, bao gồm cả gã thanh niên áo vàng và đám người thuộc hệ Quý Tộc đi cùng, tất cả đều chỉ biết trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mặt, kinh hãi đến mức không nói nên lời. Cảm nhận hàn khí buốt giá trên người Lâm Phong, bọn họ ngay cả việc nghĩ cách cứu viện cũng không nhớ tới, hay đúng hơn là không dám.
- Ngươi nói thêm một câu nữa, ta sẽ giết ngươi.
Lâm Phong cúi đầu, đôi đồng tử vô tình nhìn chằm chằm người đàn ông bị hắn đạp dưới chân, nói giọng lạnh như băng.
Lúc này, gã thanh niên áo vàng máu tươi không ngừng trào ra từ miệng, ánh mắt ngây dại, đến bây giờ gã dường như còn không biết rõ chuyện gì đang xảy ra.
- Hiện giờ mặt ngươi đang bị người khác dẫm đạp, người khác cười nhạo ngươi, hệt như ngươi cười nhạo những nô lệ kia, ngươi còn kém xa bọn họ.
Chân Lâm Phong di di trên mặt gã thanh niên áo vàng rồi lập tức không thèm để ý đến gã nữa, hắn bước thẳng tới phía những lao tù, mỗi bước chân bước ra, hàn ý lại càng cường thịnh thêm mấy phần.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lâm Phong, bọn họ đều không thể hiểu được tại sao trên người Lâm Phong lại có thể phát ra khí lạnh đến mức đó.
Nhất là những người bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt họ tràn ngập vẻ khiếp sợ, lạnh lẽo quá, ánh mắt thật đáng sợ, rốt cuộc người này làm sao vậy.
Ở giữa lao tù, đám người này cũng cảm thấy càng ngày càng lạnh. Ánh mắt lão già kia hơi ngưng lại, lão lập tức nhìn về phía Lâm Phong, thấy Lâm Phong mang theo hơi thở cực độ lạnh giá từng bước ��i về phía những người tù, lão không khỏi ngẩn người.
Bạch Trạch cũng ngây người, nhất là vừa rồi y nhìn thấy Lâm Phong trừng trị tên thanh niên áo vàng kia như thế nào, trong tim y không ngừng đập loạn xạ. Đó là một tên điên, kẻ điên không thể trêu chọc.
Phá Quân cũng nhìn thấy Lâm Phong, thấy Lâm Phong vô cùng tức giận từng bước tiến lại, tim y cũng không kìm được mà run lên từng đợt.
Lâm Phong, đúng là Lâm Phong! Y thật không ngờ mình còn có thể nhìn thấy người quen.
Về phần Hàn Man, gã vẫn nằm sấp ở đó, gã ngẩng đầu nhìn Lâm Phong không chớp mắt.
Đôi mắt tựa dã thú kia từng chút một dịu đi, ánh mắt lộ ra nỗi thống khổ sâu sắc, thần sắc áy náy, chờ đợi. Gã hôm nay là một nô lệ bị người ngược đãi, một nô lệ có thể chết bất cứ lúc nào.
Trên mặt gã khắc dấu ấn nô lệ, gã còn tư cách gì gặp lại Lâm Phong? Gã hận, hận đám súc sinh Đoàn Thiên Lang, gã cũng hận bọn súc sinh ở Tù đấu trường này.
Ngày đó khi Vân Hải tông bị diệt môn, không ít người may mắn sống sót, không bị thiết kỵ dẫm đạp giết chết. Gã và Phá Quân chính là hai trong số đó, nhưng nếu biết sẽ có ngày hôm nay, gã thà chết ngay từ khi Vân Hải tông bị diệt môn.
Tất cả những người sống sót đều bị dẫn tới Hoàng thành, bị khắc dấu ấn lên mặt rồi bị bán đến Tù đấu trường.
Từ đó về sau, gã trải qua cuộc sống không bằng chết, vô cùng nhục nhã, bị đánh roi, bị nuôi nhốt huấn luyện như dã thú, bị bắt ép đến Tù đấu trường chiến đấu, thua thì bị giết. Để sống sót, gã chỉ có thể không ngừng giết người, trở nên mạnh hơn.
Hàn Man cũng từng phản kháng, hơn nữa gã còn là người phản kháng quyết liệt nhất, nhưng kết quả là gã bị xếp vào loại dã thú phải triệt để thuần phục, bị gọi là Man Thú.
Nhìn Lâm Phong từ từ đi tới, khuôn mặt Hàn Man đã hoàn toàn thay đổi, gã để lộ thần sắc thống khổ, đôi mắt dần dần dịu lại rồi đỏ bừng, từng giọt nước mắt từ từ trào ra.
- Phong ca!
Hàn Man thống khổ cúi đầu xuống, không còn mặt mũi nào gặp lại Lâm Phong, gã đã thành nô lệ như hôm nay, sao còn dám muốn Lâm Phong mạo hiểm, muốn Lâm Phong cầm kiếm vì gã nữa.
Hàn Man rất rõ Lâm Phong là người như thế nào, ngày xưa Lâm Phong có thể vì gã mà đến Thiên Tiệm Nhai, cũng vì gã mà đạp lên Sinh Tử đài, hôm nay cũng vì gã mà cầm kiếm đổ máu. Dù đối mặt với ai, dù người đó mạnh cỡ nào, Lâm Phong đều có thể vì nghĩa mà không quay đầu.
Mà Hàn Man, gần như ngoài việc liên lụy Lâm Phong ra thì chẳng làm được gì khác cho hắn.
- Chịu khổ rồi, huynh đệ.
Đôi đồng tử vô tình của Lâm Phong chợt hiện lên một ý cười tươi rói. Nghe Lâm Phong nói vậy, thân thể Hàn Man run lên, đầu gã lại một lần nữa ngẩng lên, nước mắt từ trên khuôn mặt bị khắc dấu ấn nô lệ không ngừng tuôn rơi.
Có người huynh đệ như thế, trên đời này còn mong muốn gì hơn!
Có người huynh đệ như thế, cho dù hôm nay phải bỏ mạng thì cũng đáng!
Mọi quyền lợi của bản dịch này đều thuộc về truyen.free, xin quý vị độc giả vui lòng không phổ biến ở nơi khác.