(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 140:
Tại Thiên Nhất học viện, những người thuộc hai hệ Quý Tộc và Tướng Tinh luôn đối đầu gay gắt, coi nhau như kẻ thù, không ngừng phát sinh xung đột.
Còn tại tòa thành trong thành này, không chỉ những người thuộc hệ Tướng Tinh ưa thích ghé thăm, mà cả người của hệ Quý Tộc cũng thường xuyên lui tới. Tuy nhiên, họ lại chuộng khu vực giao dịch để trao đổi những vật phẩm có giá trị đối với mình.
Dĩ nhiên, cũng có không ít người ưa thích đến Tù đấu trường.
Trong mắt những người thuộc hệ Tướng Tinh, việc bước vào Tù đấu trường có thể rèn luyện bản thân, giúp họ thăng tiến. Ngược lại, người của hệ Quý Tộc lại hiếm khi bước vào chốn lao tù để đấu võ, bởi lẽ họ đều là những kẻ nhát gan hèn nhát, thiếu dũng khí và nhiệt huyết.
Thế nhưng, trong mắt người của hệ Quý Tộc, những kẻ thuộc hệ Tướng Tinh tham gia tù đấu đều là hạng ngu dốt, chỉ có cái dũng của kẻ thất phu. Họ dùng mạng sống của mình để đánh cược bằng nguyên thạch, việc này chỉ có những tên thứ dân như họ mới làm.
Khi người của hệ Quý Tộc đến đấu trường, thứ họ muốn chứng kiến nhất chính là những kẻ thuộc hệ Tướng Tinh tham gia tù đấu bị yêu thú xé xác thành từng mảnh, trở thành thức ăn, hoặc bị nô lệ võ tu hành hạ đến chết. Mỗi khi có cảnh tượng như vậy, họ đều đặc biệt hưng phấn.
– Ngươi là Lâm Phong đúng không? Chẳng lẽ ngươi muốn khiêu chiến Hắc Ma nên mới tính chuyện tham gia tù đấu để nâng cao thực lực?
Bên cạnh Bạch Trạch, một thanh niên áo vàng ném ánh mắt về phía Lâm Phong, giễu cợt nói:
– Ngươi cũng đừng nên bị yêu thú nuốt chửng trước khi kịp khiêu chiến Hắc Ma đó nhé! Trong học viện, có rất nhiều người đang chờ xem ngươi bêu xấu đấy!
Lâm Phong liếc nhìn Bạch Trạch một cái. Kẻ này vậy mà biết hắn, hiển nhiên là nhờ Bạch Trạch. Thế nhưng, phàm là những kẻ ở cùng Bạch Trạch, Lâm Phong đều rất đỗi xem thường.
Bởi vậy, Lâm Phong chỉ bình thản nhìn tên thanh niên áo vàng kia một chút, rồi quay đầu nhìn về phía đấu trường. Sự trầm mặc không thèm đoái hoài ấy, quả thực là phương thức phản kích đối phương hữu hiệu nhất.
Những kẻ quý tộc đều tự phụ ngạo mạn, trong mắt không coi ai ra gì. Với họ, lời nói của mình là mệnh lệnh, ngươi nhất định phải tuân theo, tuyệt đối không dám làm ngơ.
Thế nhưng, Lâm Phong lại lần này tới lần khác chẳng thèm bận tâm phản kích. Điều này khiến tên thanh niên áo vàng khựng lại, nụ cười trên gương mặt hắn cứng đờ, ánh mắt cũng dần trở nên âm trầm.
– Lỗ tai ngươi bị điếc à? Không nghe được ta đang nói chuyện với ngươi sao?
Tên thanh niên áo vàng lạnh lùng nói, từng lời lẽ truyền vào tai Lâm Phong và vài người bên cạnh. Thế nhưng, đáp lại hắn chỉ là sự trầm mặc như trước.
– Ta đang hỏi ngươi đó!
Lâm Phong càng trầm mặc, tên thanh niên áo vàng càng cảm thấy tôn nghiêm của mình bị khiêu khích nặng nề. Nhất là khi xung quanh có quá nhiều người tập trung ánh mắt nhìn vào, điều đó càng khiến hắn có chút thẹn quá hóa giận, một luồng lãnh ý lập tức tràn ra khắp cơ thể.
– Ồn ào quá!
Vấn Ngạo Tuyết có chút khó chịu gãi gãi lỗ tai, rồi xoay đầu lại, y nói với tên thanh niên kia:
– Ngươi không thấy mình rất giống một con chó đang sủa loạn sao?
Sắc mặt tên thanh niên áo vàng cứng đờ. Ngay sau đó, lồng ngực hắn phập phồng kịch liệt, không ngờ lại có kẻ dám mắng hắn là chó. Từ trước tới giờ, chỉ có hắn xem người khác là chó để sai khiến mà thôi.
– Hơn nữa, lại còn là một con chó không não.
Vấn Ngạo Tuyết lại bổ sung thêm một câu, khóe miệng y vẫn mang theo nụ cười trào phúng nồng đậm.
– Hắn ngay cả Hắc Ma cũng dám khiêu chiến, ngươi nghĩ mình mạnh hơn Hắc Ma sao? Muốn hắn trả lời ngươi ư, vậy thì ngươi, rốt cuộc là cái thá gì?
Tên thanh niên áo vàng âm trầm đáng sợ, gắt gao nhìn chằm chằm Vấn Ngạo Tuyết, nói:
– Chó ư? Ngươi có biết, mình đang vũ nhục ai không?
Vấn Ngạo Tuyết triệt để im lặng, quay người đi, không thèm nhìn đối phương nữa. Y cứ nằm trên ghế đá, giọng nói đạm bạc vang lên:
– Đừng tưởng rằng phía trước tên ngươi được thêm một chữ Vũ là liền có thể cao ngạo đôi chút! Huống chi, cho dù có vài kẻ mang chữ Vũ đứng đầu tên cũng chỉ là một con chó mà thôi. Lại còn tưởng mình có thể diễu võ dương oai ở bên ngoài, nào biết hành vi của mình buồn cười đến mức nào.
Vấn Ngạo Tuyết bình tĩnh nói ra. Tên thanh niên áo vàng có chút khiếp sợ, không ngờ đối phương lại biết hắn họ Vũ. Hơn nữa, Vấn Ngạo Tuyết đã biết mà vẫn dám vũ nhục hắn như thế, điều đó chỉ có thể nói rằng Vấn Ngạo Tuyết căn bản không hề để hắn vào mắt.
Nghe được đến họ Vũ, Liễu Phỉ cũng quay đầu nhìn tên thanh niên áo vàng một cái.
Ngay sau đó, Liễu Phỉ lại quay đầu nhìn sang Vấn Ngạo Tuyết.
Tuy nói trong Hoàng thành có vô số thế lực cường đại, nhưng những người mang họ Vũ vẫn là những nhân vật được người đời kính ngưỡng. Vấn Ngạo Tuyết đã biết rõ đối phương họ Vũ mà vẫn chẳng thèm bận tâm chút nào như thế, xem ra người này thật sự không hề đơn giản.
– Vũ!
Lâm Phong thầm nhủ một tiếng. Cái họ này hắn từng nghe nói qua, hơn nữa còn không phải chỉ nghe một lần.
Tại nước Tuyết Nguyệt, thế lực cường đại nhất tất nhiên là Hoàng thất. Dưới Hoàng thất chính là Nguyệt gia, Vũ gia, Vạn Thú môn, Hạo Nguyệt tông, Vân Hải tông, Băng Tuyết sơn trang, Lạc Hà tông.
Trong số tám thế lực này, ngày nay Vân Hải tông đã bị diệt môn, chỉ còn lại bảy thế lực. Trong đó, riêng trong Hoàng thành đã có tới bốn thế lực.
Vũ gia, rõ ràng được xếp vào trong số đó!
Tên thanh niên áo vàng này là người của Vũ gia sao?
Thế nhưng, đúng vào lúc này, một tiếng rống cực lớn đã cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Phong. Đảo mắt liếc xuống, Lâm Phong nhìn vào trong lao tù.
Bên trong lao tù yêu thú, trận chiến vừa mới kết thúc. Yêu thú đã bị giết chết, và lúc này, một lão già đang dẫn một con yêu thú khác đi vào trong lao tù.
Tiếng rống vừa nãy chính là do con yêu thú này phát ra.
– Linh yêu thú, Hạt Hồ! (Kỳ nhông đá)
Trong mắt mọi người đều lộ vẻ hưng phấn. Hạt Hồ là một loại yêu thú phi thường cường hãn, không chỉ có lực phòng ngự mạnh mẽ, mà còn sở hữu sự nhanh nhẹn cùng sức mạnh của hổ báo, cực kỳ lợi hại.
– Lần này không biết ai dám bước vào tù đấu, chắc chắn sẽ vô cùng đặc sắc đây.
Mọi người thầm nghĩ. Cũng có không ít người đều biết rõ, con Hạt Hồ này thường xuyên được kéo ra tù đấu, hơn nữa, đã có không ít nhân loại bị nó nuốt sống.
– Chủ nhân của Tù đấu trường không ngừng đưa yêu thú và nô lệ võ tu vào tù đấu. Yêu thú và nô lệ võ tu bị giết, bọn họ sẽ bỏ ra rất nhiều nguyên thạch. Làm như vậy, chẳng phải rất thua thiệt sao?
Trong lòng Lâm Phong có chút nghi hoặc nên mở miệng hỏi. Tên chủ nhân của Tù đấu trường này lại có thể đưa ra nhiều Linh yêu thú cùng nô lệ võ tu đến thế, lại còn mỗi ngày đều tiến hành tù đấu, xem ra gia thế của hắn thâm sâu khó lường.
– Khi những yêu thú cùng nô lệ võ tu này bị bắt về, thực lực của chúng cũng không nhất định là đã rất mạnh. Cho dù có bị giết chết, chủ nhân Tù đấu trường cũng không mấy bận tâm. Dựa vào những trận chiến đấu sinh tử, yêu thú không ngừng trở nên khát máu, nô lệ võ tu cũng không ngừng trở nên cường đại. Đến lúc đó, bọn họ mới thật sự có giá trị. Chủ nhân của Tù đấu trường sẽ lựa chọn một số để tự mình sử dụng, còn một số khác thì đem bán đấu giá. Đó mới là mục đích thực sự của bọn họ. Chúng ta thì dựa vào yêu thú cùng nô lệ võ tu trong Tù đấu trường để rèn luyện và phát triển bản thân. Chủ nhân của Tù đấu trường cũng làm tương tự, lợi dụng chúng ta, dùng máu tươi của những người như chúng ta để khiến yêu thú cùng nô lệ võ tu của họ không ngừng lớn mạnh.
Lâm Phong ngớ người, hắn thật sự không nghĩ xa đến mức đó. Đúng vậy, một gã nô lệ võ tu có thể sống sót sau vô số trận chiến sinh tử thì giá trị của hắn thật sự không thể lường được. Nếu được dùng để bồi dưỡng, tất sẽ trở thành cao thủ kinh khủng, và sẽ được chủ nhân Tù đấu trường lợi dụng.
– Còn về vấn đề nguyên thạch trao thưởng, khi chúng ta tiến vào tòa thành này thì phải nộp nguyên thạch. Mặc dù không nhiều lắm, nhưng nơi đây tụ tập nhiều người như vậy, ngươi thử tính xem được bao nhiêu? Ngoài ra, muốn ngồi ở hàng phía trước, lại thu của mỗi người một khối nguyên thạch trung phẩm, ngươi lại tính xem được bao nhiêu nữa?
Vấn Ngạo Tuyết kiên nhẫn giải thích cho Lâm Phong. Lâm Phong mỉm cười lắc đầu, quả thật hắn đã suy nghĩ quá nông cạn rồi. Hắn chỉ nghĩ đến việc khi yêu thú hoặc nô lệ võ tu bị giết là phải giao ra nguyên thạch, nhưng lại quên mất rằng Tù đấu trường đã hấp dẫn bao nhiêu người tới đây.
Lúc này, lão già đang đứng trong lao tù, cất cao giọng nói:
– Hạt Hồ, Linh yêu thú cấp bốn, với chiến tích hai mươi tám trận thắng!
Mọi người nghe được lời này đều hít sâu một hơi. Hai mươi tám trận thắng, thật sự là khủng khiếp. Như vậy cũng có nghĩa là đã có hai mươi tám tên võ tu bỏ mạng trong miệng con Hạt Hồ này.
– Người có tu vi Linh Vũ cảnh tầng bốn tham gia tù đấu, nếu thắng sẽ được thưởng hai mươi khối nguyên thạch trung phẩm. Còn người dưới Linh Vũ cảnh tầng bốn tham gia tù đấu, nếu thắng sẽ được thưởng một trăm khối nguyên thạch trung phẩm.
Lão già nói tiếp một câu, ngay sau đó liền bước ra đứng ở cửa lao tù, chờ đợi người tham gia tù đấu.
– Hai mươi khối nguyên thạch trung phẩm, quả là một con số rất lớn!
Lâm Phong thầm nghĩ. Hai mươi khối nguyên thạch trung phẩm, cũng chính là hai ngàn nguyên thạch hạ phẩm, đủ để tu luyện hai năm trong tầng thứ tư của tháp tu luyện tại học viện.
Hai năm, đây quả là một khoảng thời gian rất đáng kinh ngạc.
– Dùng tính mạng làm tiền đặt cược, thù lao đạt được cũng quả thật kinh khủng.
Lâm Phong thầm nhủ. Hắn chợt nhận ra Vân Hải tông quả là nghèo nàn, còn chủ nhân của Thành Trong Thành này lại sở hữu một số lượng nguyên thạch đáng sợ đến mức nào.
Hai mươi khối nguyên thạch trung phẩm, có thể mua được cả một nhóm nô lệ võ tu, hoặc cũng có thể đổi lấy một vài bộ công pháp võ kỹ thượng hạng.
Nghĩ tới đây, Lâm Phong không chút do dự đứng dậy, đạm mạc nói:
– Trận tù đấu này, để ta đây!
Nội dung này được chuyển ngữ độc quyền, chỉ có tại truyen.free.