(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 125:
Bên ngoài Thiên Nhất học viện, hai con ngựa Xích Huyết đang lẳng lặng đứng đó.
Lâm Phong đến Đoạn Nhẫn thành lần này, cả đi lẫn về, cộng thêm thời gian lưu lại đã trôi qua mười ngày, việc Thiên Nhất học viện tuyển người cũng đã kết thúc từ lâu.
Trước học viện, những người qua lại không ngừng hướng mắt về phía hai người đang cưỡi Xích Huyết, không khỏi nhìn thêm vài lần, đặc biệt là khi ánh mắt họ chạm vào Liễu Phỉ.
“Thiên Nhất!”
Liễu Phỉ nhìn cánh cổng lớn của học viện, quay sang hỏi Lâm Phong:
“Ngươi dẫn ta tới đây làm gì?”
“Đương nhiên là để tu luyện.”
Lâm Phong quay sang Liễu Phỉ nói:
“Chúng ta đi vào thôi.”
“Ta không có thư đề cử, hơn nữa cho dù có, ta cũng sẽ không gia nhập Thiên Nhất.”
Liễu Phỉ trừng mắt nhìn Lâm Phong:
“Ngươi sẽ không quên mất tông môn chứ?”
Thân là nữ nhi của Liễu Thương Lan, Liễu Phỉ đương nhiên biết Thiên Nhất học viện.
“Ta cũng không gia nhập Thiên Nhất, hơn nữa, mang cô vào đây cũng không cần thư đề cử gì hết.”
Lâm Phong lắc đầu, hắn đương nhiên hiểu ánh mắt Liễu Phỉ hàm chứa ý gì. Rất nhiều trưởng lão, tông chủ Hải Vân tông đã vì hắn mà bỏ mạng, nếu hắn vội vàng gia nhập những học viện, thế lực khác như vậy, thì thật có lỗi với Hải Vân tông.
“Đừng quên phụ thân cô bảo cô nghe lời của ta.”
Lâm Phong thấy Liễu Phỉ không có phản ứng, không kìm được dùng tới chiêu cuối, lập tức giục ngựa tiến thẳng vào Thiên Nhất học viện.
Liễu Phỉ nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm Phong, sau đó cũng đuổi kịp. Điều khiến nàng bất ngờ là nàng cũng rất thuận lợi theo Lâm Phong bước vào bên trong Thiên Nhất học viện, không gặp bất kỳ trở ngại nào.
“Ngươi làm cách nào mà được vậy?”
Liễu Phỉ đuổi theo Lâm Phong hỏi, vì nàng biết rõ ràng Thiên Nhất học viện không cho phép người ngoài đặt chân vào. Liễu Phỉ không cho rằng mình có điểm gì đặc biệt, nàng có thể dễ dàng đi vào bên trong học viện, lời giải thích duy nhất chỉ có thể là Lâm Phong. Hơn nữa, vừa rồi, Lâm Phong cũng nói mang nàng đi vào không cần thư đề cử.
“Cô cũng không nhìn xem thử ta là nam nhân của ai.”
Lâm Phong trêu ghẹo nói, khiến Liễu Phỉ trừng mắt đẹp, nhìn hắn đầy hung hãn.
“Cô trừng cái gì? Ta lại không nói người ta nói là cô đâu, tự mình đa tình.”
Liễu Phỉ nghe vậy suýt nữa tức đến hộc máu, trong lòng chửi rủa Lâm Phong một vạn lần: tên khốn kiếp đáng chết này...
Lần đầu tiên đi vào Thiên Nhất, Liễu Phỉ cũng khiếp sợ, kiến trúc nguy nga, tráng lệ nơi này khiến nàng chấn động.
Lâm Phong dẫn nàng trực tiếp đi tới chỗ ở bên trong pháo đài, hỏi:
“Cô hẳn là biết ba hệ phái lớn của Thiên Nhất học viện chứ?”
“Biết, nói chung là hệ Tướng Tinh, hệ Quý Tộc, hệ Ám Sát! Ở thành Đoạn Nhẫn, trong quân của phụ thân ta cũng có không ít người của hệ Tướng Tinh và hệ Ám Sát, bọn họ cũng là từ Thiên Nhất học viện mà ra. Trên chiến trường, họ có khả năng phát huy tác dụng rất lớn, hơn nữa trong số họ đã có không ít người trở thành Xích Huyết Vệ!”
Lâm Phong giật mình, quay sang Liễu Phỉ nói:
“Xích Huyết Vệ? Liễu thúc lại để họ thâm nhập dễ dàng đến vậy sao?”
Xích Huyết Vệ là quân cận vệ của Liễu Thương Lan, là con át chủ bài. Mà người đứng sau màn của Thiên Nhất học viện này thân phận tuyệt đối không đơn giản, rất có khả năng là người hoàng thất. Ai biết được người này có thao túng, khống chế đệ tử xuất thân từ Thiên Nhất học viện hay không.
Liễu Phỉ dùng ánh mắt xem thường nhìn Lâm Phong như thể hắn là một kẻ ngốc, nói:
“Ngươi nghĩ phụ thân ta là người như vậy sao?”
Lâm Phong cười khổ, đúng vậy. Liễu Thương Lan mặc dù biết đây là một loại thâm nhập, ông cũng không thể nào không trọng dụng nhân tài. Trên chiến trường, những người này đều là tinh anh, có khả năng phát huy tác dụng rất lớn.
“Nơi này chính là chỗ ở của hệ Tướng Tinh. Tuy rằng ta và cô cũng không được tính là người của Thiên Nhất học viện, nhưng ít nhất, chúng ta có thể cùng những người khác như nhau, tiếp nhận sự huấn luyện của hệ Tướng Tinh.”
Liễu Phỉ trong lòng kinh ngạc. Nàng không biết Lâm Phong làm thế nào mà được vậy, nhưng hỏi hắn có hỏi hắn cũng chưa chắc đã nói, đơn giản là Liễu Phỉ cũng lười hỏi, chỉ khẽ gật đầu.
Đi tới bên ngoài phòng của mình, Viên Sơn cùng Đoàn Phong đang trò chuyện gì đó, thấy Lâm Phong cùng Liễu Phỉ không khỏi sửng sốt.
“Lâm đại ca!”
“Lâm Phong huynh đệ.”
Hai người cùng kêu lên một tiếng, ánh mắt lập tức đánh giá Liễu Phỉ. Ánh mắt Viên Sơn có chút mờ ám, "Lâm Phong, người này thật lợi hại a."
“Lâm đại ca, vị tỷ tỷ này là?”
Đoàn Phong trong lòng cũng rất mực sùng bái Lâm Phong. Mộng Tình tỷ tỷ vốn đã như thần tiên, vậy mà Lâm Phong đi ra ngoài một chuyến, lại dẫn theo một nữ tử xinh đẹp như vậy trở về.
“Liễu Phỉ!”
Phía sau Đoàn Phong truyền đến một giọng nói, Tĩnh Vân đi tới, thấy Lâm Phong cùng Liễu Phỉ ở cùng nhau, trong mắt hiện lên một tia cảm xúc khác thường.
Lúc ở Hải Vân tông, Liễu Phỉ là nữ nhân đẹp nhất trong tông môn, kẻ theo đuổi vô số. Hải Vân tông bị diệt, không ngờ nàng còn sống, lại còn đi cùng Lâm Phong đến đây.
Hôm đó Lâm Phong ở Tuyết Nguyệt Thánh Viện đã có những lời nói ngông cuồng như vậy, chẳng phải sau đó đã cùng Thần Tiễn Liễu Thương Lan rời đi sao?
“Liễu Phỉ, con gái của Thần Tiễn.”
Lâm Phong nói một tiếng khiến ánh mắt mấy người đứng hình.
Cô gái xinh đẹp này lại là con gái của Thần Tiễn Liễu Thương Lan, thảo nào Lâm Phong lại cùng nàng ở chung một chỗ.
Mà Tĩnh Vân lại càng kinh ngạc, hóa ra Liễu Phỉ là con của Liễu Thương Lan.
“Xin chào!”
Ánh mắt Viên Sơn nhìn Liễu Phỉ có chút khác biệt so với trước đó, có vài phần tôn kính. Thần Tiễn Liễu Thương Lan là vị thần trong lòng quân sĩ, vẫn là người gã tôn kính nhất. Đáng tiếc ngày đó chỉ có duyên gặp mặt một lần, gã hận mình lúc đó không thể đi theo Lâm Phong. Không chỉ có Viên Sơn, rất nhiều người của hệ Tướng Tinh đều xem Liễu Thương Lan như thần tượng.
Là ai, máu nhuộm trường bào, một mình trấn thủ tường thành không ngã quỵ!
Là ai cầm trong tay thần tiễn, ngàn dặm giết địch!
Truyền kỳ Liễu Thương Lan có thể khiến mỗi nam nhân nhiệt huyết sôi trào.
Liễu Phỉ, nàng là nữ nhi của Thần Tiễn Liễu Thương Lan.
Liễu Phỉ thấy sự cuồng nhiệt trong ánh mắt Viên Sơn, trong lòng lại hiện lên đau thương. Tất cả mọi người chỉ thấy được bài ca sử thi anh hùng của Liễu Thương Lan, nhưng ai biết được cha nàng đã trả giá những gì, ai có thể hiểu rõ đau thương của Liễu Thương Lan.
“Lâm Phong, ta muốn đi nghỉ một chút.”
Liễu Phỉ bình tĩnh nói, khiến Lâm Phong thầm than, xem ra cô bé này vẫn chưa bình tâm trở lại.
“Ở đây còn rất nhiều phòng bỏ trống, đi chọn một gian đi.”
Lâm Phong nói.
“Không cần, trước tiên ở chỗ ngươi ở một chút.”
Liễu Phỉ bình tĩnh nói, lại khiến ánh mắt của mấy người đứng hình.
Lâm Phong cũng không nói gì thêm, khó hiểu nhất là lòng nữ nhân.
Gãi gãi đầu, Lâm Phong ngập ngừng nói:
“Này không ổn lắm đâu, vẫn là tìm một thạch thất khác ở thì hơn.”
“Ta không ngại, ngươi chú ý làm gì.”
Liễu Phỉ trừng mắt liếc Lâm Phong.
“Ngươi ở đâu?”
“Nơi này.”
Lâm Phong bất đắc dĩ, chỉ chỉ chỗ ở của mình.
Nhưng lúc này, chợt thấy thân ảnh Viên Sơn lóe lên, chắn trước cửa thạch thất của Lâm Phong, lắc đầu nói:
“Vẫn nên đổi chỗ khác đi.”
Lâm Phong thấy Viên Sơn ngăn trước cửa thạch thất không khỏi ngẩn người, vẻ mặt nghi hoặc, thì thấy Đoàn Phong cùng Tĩnh Vân ở một bên cũng gật đầu tán thành ra mặt. Dường như không đồng ý Liễu Phỉ vào phòng Lâm Phong nghỉ ngơi.
Chuyện này không chỉ khiến Liễu Phỉ nghi hoặc, bản thân Lâm Phong cũng thấy có gì đó lạ lùng.
“Không cần, ta đến đây nghỉ ngơi.”
Liễu Phỉ đi lên trước. Viên Sơn cười khổ, ngay lập tức dịch bước tránh ra, nói:
“Lâm Phong huynh đệ, vẫn là ngươi đi vào trước thì hơn.”
“Được.”
Lâm Phong nghi hoặc gật đầu, đẩy cửa thạch thất bước vào, mà Liễu Phỉ liền theo sát phía sau Lâm Phong.
“Ai?”
Nhưng vào lúc này, một luồng khí tức lạnh lẽo như băng đập thẳng vào mặt, khiến Lâm Phong cảm giác toàn thân như bị đóng băng, áp lực mạnh mẽ đến mức khiến người ta run rẩy lạnh lẽo.
“Thực lực thật là kinh khủng.”
Lâm Phong trong lòng thầm kêu sợ hãi, cuối cùng hiểu vì sao Viên Sơn ngăn cản Liễu Phỉ. Tên này vậy mà lại đẩy mình đi trước, thật chẳng có nghĩa khí gì cả.
“Là ta.”
Lâm Phong lên tiếng, cỗ hàn ý ập đến lập tức biến mất. Liễu Phỉ sau lưng Lâm Phong trong lòng cũng chấn động, thực lực thật là mạnh. Uy áp vừa rồi cũng đủ sức nghiền nát nàng.
Ngoài thạch thất, Viên Sơn cười khổ, may mà là Lâm Phong. Lần trước gã từng vào đó hỏi Lâm Phong đã về chưa, liền bị cỗ hàn ý đó đẩy văng ra ngoài, đến giờ gã vẫn còn sợ hãi trong lòng. Nữ nhân thánh khiết như tiên tử này chỉ có Lâm Phong mới có thể đối phó được.
“Tại sao lâu như vậy mới trở về?”
Một âm thanh nhạt nhẽo truyền ra, Mộng Tình từ trong căn phòng đi ra.
Thân vận y phục trắng, khuôn mặt đeo mạng che mặt mỏng, trên người Mộng Tình vẫn toát lên hơi thở thánh khiết, không nhiễm chút bụi trần nhân gian.
Nữ nhân, hơn nữa còn là một nữ nhân rất xinh đẹp.
Thấy Mộng Tình, ánh mắt Liễu Phỉ không khỏi khẽ dừng lại.
Đồng thời, Mộng Tình cũng nhìn thấy Liễu Phỉ, đôi mắt khẽ chấn động, nhíu lại, ngay cả hàng chân mày cũng khẽ nhíu.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền được thực hiện bởi truyen.free.