(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 1076:
Quá đỗi dũng mãnh, họ khó mà tưởng tượng được Viên Phi lại sở hữu uy thế kinh hoàng đến vậy. Vừa rồi, bọn họ chỉ cảm thấy trời đất như muốn sụp đổ, nhưng cảnh tượng cuối cùng kia mới thật sự kinh hãi: ảo ảnh Yêu Hầu khổng lồ phía sau Viên Phi sừng sững như núi, tay cầm cây gậy thật lớn, vung xuống tạo thành thế công nghiền nát cả thiên địa. So với thời điểm Lâm Phong đạp lên Cửu trọng thiên ngày ấy, uy lực này còn cuồng mãnh hơn nhiều. Tuy nhiên cũng khó trách, Viên Phi có thể dễ dàng đuổi giết loại nhân vật như Hiên Viên Phá Thiên, mà gia gia của gã lại là Đại Viên Hoàng, muốn không mạnh mẽ cũng khó. Lâm Phong cũng bị uy thế chân thực của Viên Phi làm cho giật mình. Thật quá mãnh liệt, uy lực tựa núi đổ, khí thế kinh người, giống như Yêu Hầu từ thời viễn cổ giáng thế, tay không cũng có thể xé rách trời xanh. Trước mặt người này, Hiên Viên Phá Thiên mà còn có thể nổi nóng mới thật kỳ quái, gã đã bị truy đuổi đến thảm hại vô cùng.
Ảo ảnh Yêu Hầu khổng lồ biến mất, cây gậy gỗ kia lại hóa thành một mộc côn màu đen bình thường, lăn đến tay Viên Phi. Lâm Phong đoán mộc côn này có lẽ cũng cực kỳ bất phàm. Tâm niệm vừa động, Lâm Phong bước ra, trực tiếp xuất hiện trên Cửu tr���ng thiên, đi đến bên cạnh Viên Phi, cười nói:
– Cái tên ngươi thật sự làm ta giật mình đấy!
– Hà hà, lão già này làm ra cái "đồ chơi" Cửu trọng thiên này, quả thật rất lợi hại đó, có muốn thử tầng trên kia một chút không? Viên Phi cười ngây ngô, ngón tay chỉ về hướng Thiên ngoại thiên trên không.
– Hả?!
Mọi người nhìn theo ngón tay Viên Phi chỉ lên Thiên ngoại thiên, trong lòng lập tức cả kinh. Cái tên này quả nhiên không sợ trời không sợ đất, cái gì cũng muốn thử một chút, ngay cả Thiên ngoại thiên gã cũng muốn đi lên.
– Được, chúng ta đi xem thử một chút!
Lâm Phong mỉm cười, tuy rằng hiện giờ chưa thể đi lên được, nhưng ít ra cũng phải thử một lần, xem Thiên ngoại thiên trên kia rốt cuộc có gì đáng sợ. Dứt lời, hai người liếc nhau một cái, bước chân lập tức mạnh mẽ nhảy tới, bước qua chỗ Thiên ngoại thiên mờ ảo kia, không hề kiêng kỵ. Đều đã đến được Cửu trọng thiên, bước tiếp theo chính là Thiên ngoại thiên, đi lên thử một chút cũng chẳng sao, dù sao thì đó cũng là mục tiêu chinh phục kế tiếp của Lâm Phong.
– Oanh!
Còn chưa bước đến Thiên ngoại thiên, Lâm Phong và Viên Phi đã đồng thời cảm thấy một cỗ uy áp kinh khủng từ trên không truyền xuống, đại thế thiên địa hóa thành một cối xay bằng mây khổng lồ, uy thế cuồn cuộn, khiến người ta vô cùng sợ hãi.
– Cái đại thế chó má gì vậy, lại ảo hóa thành thực ảnh!
Viên Phi chửi nhỏ một tiếng, cùng Lâm Phong cả hai lập tức lùi trở về, hiển nhiên đều biết bản thân chưa thể đi lên đó được. Đợi sau khi hai người đi xuống, cối xay bằng mây trong hư không lại dần dần tiêu tan, mây trôi nước chảy, hóa thành hư vô, giống như chưa từng xuất hiện, khiến người ta ngạc nhiên thán phục.
– Đại thế thiên địa này hóa thành cối xay giống như một kiện thánh khí đáng sợ, nếu đè ép xuống e rằng sẽ nghiền nát ta với ngươi luôn, đây không phải cố tình làm khó dễ ngươi sao!
Viên Phi vì Lâm Phong mà bất bình, muốn trở thành đệ tử thân truyền của Hoàng Vũ, lại phải trèo lên cái Thiên ngoại thiên quái quỷ này, cái này còn hóa thành cối xay mây kia, ẩn chứa lực lượng thiên địa, hơn nữa còn ngưng thực rồi, làm sao mà phá được…!!!
– Nếu đã định ra quy củ này, nhất định có thể phá giải, nhưng bây giờ ta còn chưa đủ mạnh mà thôi!
Lâm Phong cũng không nghĩ tiêu cực, hiện tại không thể phá, cũng không có nghĩa là không thể phá được. Con đường võ đạo vốn nhiều chông gai, Thiên ngoại thiên này sao có thể không chinh phục được, hắn tin tưởng sẽ có một ngày hắn đạp lên đại thế này, bước lên Thiên ngoại thiên.
– Hy vọng là vậy, Lâm Phong. Nếu đám lão già này không dụng tâm dạy dỗ ngươi, ngươi cứ đi Hoa Quả Sơn – Thủy Liêm động tìm ta, ta sẽ bảo ông già nhà ta dạy ngươi!
Viên Phi cười khờ nói, nhưng lại khiến vẻ mặt Lâm Phong cứng đờ, thân thể như bị điện giật.
– Hoa Quả Sơn – Thủy Liêm động!
Hắn thì thào nói nhỏ một tiếng, trái tim Lâm Phong co giật. Yêu Vượn, gậy gỗ, Hoa Quả Sơn, Thủy Liêm động… Lâm Phong không kìm nổi, khẽ chửi:
– Trời ạ… ta đây… là gặp… Tôn hầu tử sao…
– Đúng vậy, Hoa Quả Sơn, Thủy Liêm động, Lâm Phong ngươi nhớ cho kỹ!
Viên Phi cười nói, lại không biết, lúc này, trong lòng Lâm Phong đang thầm chửi: "Má nó!"
– Chỗ của ngươi, từ tổ tiên đến nay vẫn được gọi là Hoa Quả Sơn, Thủy Liêm động sao? Lâm Phong không kìm nổi hỏi, trong lòng bốn bề dậy sóng, trong đầu hắn lập tức hiện lên một hàng chữ cổ.
– Không phải, trước kia, chúng ta gọi là Thạch Hầu Sơn. Tuy nhiên, ngàn năm trước, xuất hiện một nhân vật biến thái, quét ngang Bát hoang, chấn động cổ kim. Bên ta có một vị lão tổ tông mời y chiến một trận, kết quả bị đánh bại rối tinh rối mù. Lúc người nọ rời đi có nói với lão tổ tông rằng, từ nay về sau, Thạch Hầu Sơn đổi thành Hoa Quả Sơn, động phủ bên cạnh thác nước đổi thành Thủy Liêm động! Viên Phi trả lời Lâm Phong, khiến trái tim Lâm Phong càng thêm co quắp, "ngàn năm trước!"
– Nhân vật biến thái kia là ai, hiện tại y còn sống hay không? Lâm Phong truy hỏi, có thể đánh bại tổ tông Đại Viên Hoàng thảm hại đến vậy, có thể thấy đối phương biến thái đến mức nào.
– Không nói được đâu, ngươi biết cũng không có chỗ tốt, đợi về sau có cơ hội ta sẽ nói cho ngươi biết. Về phần y còn sống hay không, cũng không ai biết, nhưng có thể khẳng định, nếu y còn sống, tuyệt đối đã vượt xa khỏi giới hạn của Cửu Tiêu đại lục này rồi. Viên Phi dường như không muốn nói nhiều, trong mắt có vẻ kính sợ, rất khó tưởng tượng, tên bướng bỉnh không chịu thuần phục này thế nhưng cũng sẽ có kiêng kỵ, thực sự kính sợ một người.
– Được rồi, Lâm Phong huynh đệ, ta cũng đã tới thăm ngươi rồi, nên tìm lão già đưa ta về nơi thí luyện thôi, ta còn phải từ nơi ấy trở về, nhớ rõ nhất định phải tới tìm ta. Viên Phi đánh lên đầu vai Lâm Phong một cái, khiến xương cốt Lâm Phong dường như muốn tan ra, người này ra tay thật là độc ác. Bước chân ra, Viên Phi đi về phía xa, tự nhiên phóng khoáng mà đến, lại thoải mái rời đi.
– Nếu có chuyện vui của ngươi, cũng nhớ gọi huynh đệ ta tới uống chén rượu đấy. Thanh âm cuồn cuộn của Viên Phi truyền đến, ngay sau đó thân hình gã biến mất. Nhìn bóng dáng Viên Phi xa dần, trên mặt Lâm Phong hiện lên nụ cười nhẹ. Có một số người kết giao không lâu, nhưng đã trở thành tri kỷ. Một lát sau, nụ cười trên mặt Lâm Phong biến mất, thay vào đó là vẻ cau mày đầy suy tư, hắn suy nghĩ hàng vạn điều, rất lâu sau mới thở dài một hơi, ngửa đầu nhìn hư không.
– Bất tri thiên thượng cung khuyết, kim tịch thị hà niên…
Còn có những chữ viết quen thuộc kia, lại không ngừng phiêu đãng trong đầu hắn, giống như đã khắc thật sâu.
– Có phải ngươi hay không…
Lâm Phong thì thào nói nhỏ, giống như đang nói chuyện với trời! Mọi người nhìn Lâm Phong thất thần, người này đang làm cái gì vậy, sao lại cảm giác có chút không bình thường.
�� Cùng Kỳ, lão khốn khiếp kia, không biết là nhân vật từ niên đại nào, nói không chừng cái gì lão ta cũng biết.
Đúng lúc này Lâm Phong đột nhiên nhớ đến Cùng Kỳ, tâm niệm lập tức khẽ động, cửa lớn của tòa cung điện hắn vừa được ban cho mở ra, thân hình Lâm Phong lóe lên, trực tiếp tiến vào trong đó.
– Rầm!!!
Vừa mới lóe vào trong đại điện, một cỗ lực lượng khổng lồ vô cùng đáng sợ trực tiếp áp bách lên người, Lâm Phong không hề chuẩn bị, lập tức ngã sấp trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích. Thân thể hắn bị đè ép đến run rẩy khẽ, cảm giác như trên lưng đang vác thêm vài ngọn núi vô cùng nặng.
– Bị lừa rồi!
Trong lòng Lâm Phong đã thầm chửi "má nó", ngẩng đầu lên cũng cảm thấy lực áp bách kinh khủng. Hắn liếc mắt đánh giá cái cung điện mênh mông này. Rỗng tuếch, không có gì cả, chỉ có khí tức chân nguyên kinh khủng tràn ngập, thậm chí hiện lên sương mù nhè nhẹ, có thể thấy được trong chỗ này, lực lượng chân nguyên đáng sợ tới cỡ nào. Hai tay Lâm Phong chống trên mặt đất, hai đầu gối gấp khúc gian nan đứng d���y, đứng thẳng lưng, cuối cùng cũng ổn định được thân hình. Lực lượng áp bách trong cung điện này còn muốn khủng bố hơn Thất trọng thiên, sắp vượt qua lực áp bách đáng sợ của Bát trọng thiên, đè ép thân thể hắn muốn nổ tung, huyết mạch sôi trào, xương cốt trên người đều sai khớp, phát ra tiếng vang răng rắc. Ngẩng đầu, Lâm Phong nhìn đỉnh đại điện, vô cùng kỳ diệu, dường như có một cỗ lực lượng kỳ dị đan vào trong đó, khi thì hóa thành đồ án tinh thần, khi thì hóa thành một bức họa núi sông, tạo thành một cỗ lực lượng thần bí. Cỗ lực lượng kinh khủng này trấn áp cả tòa đại điện, khiến cho lực lượng áp bách cuồng mãnh vô cùng.
– Cung điện này… Thật không tệ chút nào!!!! Lâm Phong cắn răng nói, hắn có chút hiểu ra lời Viên Phi, cái gọi là Đấu Chiến Thắng địa kia, sau khi đi vào e rằng không chết cũng mất một tầng da. Bàn tay vung lên, một bóng dáng từ trong Tuyết Yêu Tháp bay ra.
– Rầm!!!
Tiếng vang nặng nề truyền ra, bóng dáng kia bị lực lượng áp bách khủng bố ép đập mạnh xuống mặt đất.
– Khốn khiếp, ai hố b���n Đế!
Cùng Kỳ bị đập đến đầu ong ong, hung hăng lắc đầu, cảm giác đầu muốn chìm xuống. Đôi mắt cực đại lập tức mở ra, ánh mắt nó nhìn chằm chằm Lâm Phong, giống như muốn một ngụm nuốt chửng Lâm Phong.
– Khốn khiếp, ngươi không biết tôn trọng tiền bối, bổn Đế không để yên cho ngươi đâu!
Cùng Kỳ nghiến răng, lộ ra răng nanh sắc bén. Bị giấu trong Tuyết Yêu Tháp khiến nó buồn chết, vừa ra ngoài đã bị người này "hố" một cú đau điếng. Hơi quá đáng rồi, nó đường đường là Đại Đế, Đại Đế vĩ đại ngạo nghễ cả thiên địa!
Bản chuyển ngữ này là tâm huyết riêng của truyen.free.