Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 105:

Hoàng thất Tuyết Nguyệt, tổ tiên Đoàn gia vậy mà đã đạt đến cảnh giới này!

Ánh mắt Lâm Phong lóe lên sắc bén, khó trách nhiều đời Đoàn gia có thể xưng vương, hóa ra là nhờ năng lực huyết mạch có thể di truyền.

Có được năng lực huyết mạch tổ tiên truyền lại, thiên phú của họ dù có kém cũng mạnh hơn người thường. Khởi điểm của họ đã vượt xa người khác một bước, hơn nữa, họ còn có thể kế thừa Huyết Mạch Vũ Hồn!

"Bởi vì năng lực huyết mạch di truyền khác nhau, thiên phú mà hậu duệ kế thừa cũng bất đồng, ngay cả loại Huyết Mạch Vũ Hồn cũng chia thành cấp bậc, có mạnh có yếu. Vì vậy, Đoàn gia có quy định, phàm là con cháu Đoàn gia thì phải thê thiếp thành đàn, càng nhiều càng tốt."

Lâm Phong ngẩn người, lập tức lắc đầu, bởi vì việc kế thừa năng lực huyết mạch hoàn toàn dựa vào vận khí, nên Đoàn gia đương nhiên hy vọng con cháu càng đông càng tốt, như thế mới có thể xuất hiện hậu bối kế thừa năng lực huyết mạch mạnh mẽ. Giữa một đám con cháu, chỉ cần một người thành tài là đủ, Lâm Phong không cần nói cũng tự hiểu rõ ý đồ của Đoàn gia.

"Cũng bởi vì quy định này mà con cháu Đoàn gia vàng thau lẫn lộn, không thể nào ở hết trong hoàng cung, vì thế kẻ yếu s��� bị loại bỏ! Tuy đệ nghe nói tiên tổ phạm sai lầm mới bị đuổi khỏi hoàng cung, nhưng kỳ thật đệ không nghĩ như vậy, theo đệ thấy chắc là do nguyên nhân đó mới đúng! Hơn nữa, người bị loại bỏ và trục xuất khỏi hoàng thất tuyệt đối không phải số ít!"

Đoàn Phong tiếp tục nói, Lâm Phong gật đầu, thật sự đồng tình với điều này. Người Đoàn gia thê thiếp thành đàn, con cháu đương nhiên càng nhiều, hoàng cung cho dù có lớn thế nào cũng không chứa nổi sự sinh sản qua ngàn năm, huống hồ nhiều người sao có thể không loạn, trục xuất là chuyện không thể tránh khỏi.

"Nhưng bởi vì mỗi con cháu Đoàn gia đều có thể kế thừa năng lực huyết mạch, ngay cả những người bị trục xuất cũng vậy, bởi vậy người cầm quyền sau tầng tầng màn che trong thâm cung kia vẫn phái người chú ý con cháu của Đoàn gia như bọn đệ, một khi phát hiện trong hậu bối có ai kế thừa nhiều năng lực huyết mạch thì sẽ có những hành động nhất định."

Nói đến đây, Đoàn Phong hơi ngừng lại rồi mới tiếp tục:

"Lâm Phong đại ca, đệ cũng không giấu huynh, tộc huynh mà đệ nhắc đến với huynh chính là người đã phát hiện ra đệ, đề cử đệ đến Thiên Nhất học viện! Hơn nữa thân phận tộc huynh của đệ không hề tầm thường, chính là Nhị hoàng tử điện hạ của đương kim hoàng thất, quyền cao chức trọng, không chỉ có thiên phú cực cao mà còn tinh thông quyền mưu chi thuật, là một nhân vật cực kỳ đáng gờm."

Nhị hoàng tử? Không ngờ tộc huynh của Đoàn Phong lại có thân phận hiển hách đến vậy.

"Đoàn Phong, xem ra thiên phú của đệ không yếu, kế thừa năng lực huyết mạch."

Lâm Phong nhìn Đoàn Phong cười nói, có thể được Nhị hoàng tử coi trọng, lại mời đến Hoàng thành, hiển nhiên Đoàn Phong kế thừa không ít năng lực huyết mạch của tổ tiên.

"Kế thừa bao nhiêu năng lực huyết mạch cũng không thể trực tiếp nhìn ra, mà phải xem thiên phú tu luyện với cường độ Huyết Mạch Vũ Hồn được hiển lộ ra! Nhưng loại Huyết Mạch Vũ Hồn này có thể tăng lên theo thực lực mạnh hơn! Nay đệ có thể phóng thích ra Huyết Mạch Vũ Hồn còn quá yếu, kém xa Nhị hoàng tử, hơn nữa kẻ khủng bố hơn lại không phải Nhị hoàng tử! Ở lứa bọn đệ, một thiên tài yêu nghiệt đã xuất hiện, thiên phú cao mấy trăm năm chưa từng có, được vinh danh là thiên tài mạnh nhất ngàn năm qua của Đoàn gia, cũng là người kế thừa nhiều năng lực huyết mạch nhất."

Lâm Phong thật lòng lắng nghe, từ lời Đoàn Phong nói có thể thấy Nhị hoàng tử đã cực kỳ xuất chúng, nhưng dường như vẫn còn một tên yêu nghiệt khác.

"Người này chính là Thái tử của nước Tuyết Nguyệt, Đoàn Vô Đạo, tương lai nhất định sẽ thống trị Tuyết Nguyệt! Y không chỉ được gọi là thiên tài yêu nghiệt nhất của Đoàn gia ngàn năm qua, dù ở Tuyết Nguyệt này thì thiên phú của y là vô song, đứng đầu trong Bát đại công tử, cho đến nay chưa ai có thể lay chuyển được! Nhị hoàng tử tuy cũng là một trong Bát đại công tử, nhưng so với Thái tử thì vẫn còn chênh lệch rất lớn!"

"Đoàn Vô Đạo, người cũng như tên, mặc dù là kỳ tài ngút trời nhưng lại lãnh khốc vô đạo, kẻ thuận sống, kẻ nghịch chết, giết người vô số, đôi tay đã nhuốm máu đỏ! Nghe nói, khi mới đạt thành thực lực, y đã khiêu chiến người thầy dạy y, thầy của y thua liền bị y trực tiếp giết chết. Theo y, kẻ thua y thì không có tư cách làm thầy y, đáng chết; bởi vậy người căm ghét y vô số, nhưng lại chẳng ai dám ngỗ nghịch y, chống đối y đều phải chết! Thái tử vô đạo, cuồng vọng vô biên!"

Giết thầy của mình, thật độc ác, Đoàn Vô Đạo, quả thật là người cũng như tên.

"Nếu Thái tử là kỳ tài ngút trời, những người khác tầm thường một chút thì tốt, nhưng Nhị hoàng tử cũng kinh tài tuyệt diễm, nhỏ hơn Thái tử mấy tuổi mà cũng bước vào hàng ngũ Bát đại công tử, hơn nữa Nhị hoàng tử làm người khiêm tốn nên rất được lòng người."

Lâm Phong khẽ gật đầu, dường như hiểu ra được rất nhiều chuyện, đã sinh Du sao còn sinh Lượng, đại khái đó là chỉ loại tình huống này. Mà Uông lão nói bọn họ không hợp, tất chỉ là chỉ Thái tử và Nhị hoàng tử.

Quả nhiên, Đoàn Phong lại nói tiếp:

"Thái tử dù kỳ tài ngút trời, không ai dám ngỗ nghịch y, nhưng Nhị hoàng tử không chịu thua kém, ngấm ngầm hoạt động không ngừng! Nghe nói, mâu thuẫn giữa hai người đã sâu sắc, mà cụ thể thế nào thì đệ không rõ, dù sao những thứ này đệ chỉ nghe cha đệ kể khi ông còn tại thế! Cùng lắm thì Lâm đại ca hỏi Thiên Lang vương ấy, ông ấy chính là người phe Thái tử."

"Thì ra là thế."

Lâm Phong liên tục gật đầu:

"Như vậy Uông lão vu oan ta, nói ta là người của Thiên Lang vương tới tiếp cận đệ, ban ân cho đệ để dễ bề lôi kéo đệ về phe Thái tử?"

"Đúng, chính là như vậy."

Hầu môn sâu như biển, sau lớp màn che dày trong hoàng cung kia cũng là như vậy, lục đục tranh đấu, ngươi lừa ta gạt. Đoàn Phong bị kéo vào trong chỉ vì một tờ điều lệnh của Nhị hoàng tử khiến gã phải đến học viện Thiên Nhất.

Nhưng khi Đoàn Phong mấy lần gặp nguy, Nhị hoàng tử ngay cả chút dấu vết cũng không lộ, chẳng ai thấy mặt y.

"Nhị hoàng tử kia tâm cơ thâm sâu, đệ phải cẩn thận."

"Ha ha, không ai dám ngang nhiên ngỗ nghịch ý của Thái tử, dù là Nhị hoàng tử cũng không được! Bởi vậy, thuộc hạ của Thái tử dám ngang nhiên đến ám sát, chỉ là thay đổi thân phận, mà người của Nhị hoàng tử cũng không dám xuất hiện, vì người giống đệ còn rất nhiều, không đáng vì đệ mà phải xung đột với Thái tử."

Đoàn Phong miễn cưỡng cười, đây chính là nỗi bi ai của họ.

"Có lẽ, cho tới bây giờ Thái tử và Nhị hoàng tử đều chưa từng xuất hiện, chỉ là thuộc hạ của bọn họ thay bọn họ làm việc thôi."

Lâm Phong vẫn gật đầu như trước, hơi kinh ngạc liếc Đoàn Phong một cái, với tuổi của Đoàn Phong mà có thể nhìn xa như thế, thật đáng quý. Ngồi ở sau màn che, Thái tử và Nhị hoàng tử quả thật không cần tự mình làm việc, đoàn thể khổng lồ sau lưng bọn họ sẽ không ngừng vận hành.

"Ta còn có một nghi vấn, con cháu Đoàn gia đều kế thừa Huyết Mạch Vũ Hồn, nhưng ta đã gặp Đoàn Thiên Lang và con của y, vì sao lại dùng kiếm?"

"Đây cũng chính là chỗ đặc biệt của Huyết Mạch Vũ Hồn mà đệ nghĩ đến! Con cháu Đoàn gia nếu kế thừa năng lực huyết mạch yếu, vũ hồn của bọn họ sẽ không bị huyết mạch chủ đạo, trời sinh liền có được vũ hồn thuộc loại khác, mà đồng thời cũng có Huyết Mạch Vũ Hồn di truyền, chỉ là Huyết Mạch Vũ Hồn đó yếu kém. Bởi vậy cha con Đoàn Thiên Lang mà huynh nói hẳn là có được hai loại vũ hồn."

"Dù kế thừa năng lực huyết mạch yếu thì đều có được vũ hồn song sinh, hậu duệ của cường giả huyết mạch thật khủng khiếp."

Lâm Phong khiếp sợ trong lòng.

"Về phần năng lực huyết mạch kế thừa mạnh, như vậy năng lực huyết mạch sẽ chủ đạo thiên phú của bọn họ, kế thừa là Huyết Mạch Vũ Hồn thuần túy, vũ hồn cũng càng mạnh."

Trên khuôn mặt Đoàn Phong lộ ra thần sắc kỳ dị:

"Lâm Phong đại ca, đệ, kỳ thực chính là kế thừa Huyết Mạch Vũ Hồn thuần túy nên mới được Nhị hoàng tử chú ý, mời đến Hoàng thành."

Lâm Phong khẽ gật đầu, thiên phú của Đoàn Phong mạnh, hắn đã đoán đúng, nếu không thì cũng không được hai phe coi trọng, một phe mời, một phe ám sát.

Im lặng một lát, Đoàn Phong cười nói với Lâm Phong:

"Lâm Phong đại ca, chẳng lẽ huynh không muốn biết loại Huyết Mạch Vũ Hồn này là gì sao?"

"Ta chưa từng nghe nói Vũ Hồn của hoàng thất Đoàn gia là gì, thậm chí cũng không thấy cha con Đoàn Thiên Lang sử dụng, như vậy chắc hẳn vô cùng thần bí, không thể dễ dàng để người ngoài biết được."

Lâm Phong cười nói.

"Lâm Phong đại ca đã cứu đệ hai lần, há có thể coi là người ngoài! Lâm Phong đại ca, nhìn kỹ đây."

Đoàn Phong nói xong, một luồng khí tức kỳ lạ tràn ra từ người gã, mà sau lưng Đoàn Phong hiện lên ảo ảnh Vũ Hồn.

Ba cánh cửa tối om lặng lẽ trôi nổi ở đó, mang theo khí tức thượng cổ, đó là cánh cửa u tối, cánh cửa cực kỳ u tối và sâu thẳm, mở ra nhưng lại chẳng thấy được điểm cuối.

Lâm Phong kinh ngạc nhìn ba cánh cửa này, cả người run rẩy, đồng thời một loại cảm giác quen thuộc hiện lên trong đầu hắn.

"Đây là, Phong Ấn Chi Môn!"

Lâm Phong thì thầm tự nói, một luồng hơi thở lạnh lẽo như băng tràn ra từ người hắn. Hắn cuối cùng nhớ ra cảm giác quen thuộc đó đến từ đâu. Ở trong ký ức của mình, hắn từng thấy cánh cửa này, nhưng mà rất nhỏ, hơn nữa còn là Phong Ấn Chi Môn đóng kín, chẳng qua là hắn nhìn thấy nó ở mi tâm của phụ thân hắn.

Những dòng chữ này, nơi chứa đựng tinh hoa của truyện, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free