Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 1026:

Ánh mắt Lâm Phong quét qua những dấu ấn và hoa văn khắc trên vách tường đại điện, hắn phát hiện cho dù là dấu ấn, hoa văn, hay chưởng ấn, tất cả đều vô cùng kỳ diệu.

Những vách đá này lưu giữ tinh túy những buổi Hầu Thanh Lâm cùng các sư huynh đệ luận bàn.

– Thật kỳ diệu, nhìn những hình ảnh này, lại có cảm giác mãn nhãn.

Lâm Phong khẽ thán phục. Những tinh túy được lưu giữ, dù là dấu ấn hay hoa văn, đều khiến người ta chỉ liếc nhìn cũng thấy tâm thần khoan khoái, như muốn chìm đắm vào đó, hận không thể tu tập một phen. Ngồi xuống khoanh chân, lần này Lâm Phong không chọn tu luyện loại thần thông lợi hại nào, mà phóng thích Vũ Hồn của mình, để tất cả hình ảnh đều khắc sâu vào đó. Trong khoảnh khắc, thế giới Vũ Hồn hoang vu dường như có từng hư ảnh không ngừng lập lòe, phóng thích uy lực khủng bố của các thần thông cường đại. Khi thì là Hư Không Chỉ Pháp, khi là Luân Hồi Chi Quang, khi lại là Kim Thân Cổ Phật trấn áp tất cả. Thần niệm mênh mông như vực sâu, từng luồng từng luồng hình ảnh kinh tâm động phách hiện ra trong đầu Lâm Phong, dường như đang tái hiện một cảnh tượng giả lập. Trong cảnh tượng ấy, những đệ tử thân truyền của Vũ Hoàng đang thi triển các thần thông lợi hại đ��ợc khắc trên vách tường.

– Vũ Hồn này quá kỳ diệu rồi.

Trong lòng Lâm Phong càng lúc càng chấn động, lần đầu tiên hắn phát hiện Vũ Hồn mình có thể tái hiện các bảo vật hùng mạnh, phác họa lực lượng huyền diệu ẩn chứa bên trong, tỉ như lực lượng phong ma trong Phong Ma Thạch. Sau đó, nó còn có thể khắc họa Thánh vân, hiện ra quỹ tích huyền diệu của thánh vân một cách rõ ràng, khắc sâu vào Vũ Hồn. Giờ khắc này, Lâm Phong lại phát hiện, Vũ Hồn còn có thể tái hiện toàn bộ hình ảnh, dường như tự nhiên diễn hóa, diễn hóa ra cảnh tượng công kích mạnh mẽ của các cường giả kia.

– Mỗi một loại thủ đoạn đều là thần lai chi bút (tác phẩm của thần), lợi dụng xu thế thiên địa, vô cùng mạnh mẽ, không gì không làm được.

Lâm Phong nhìn chằm chằm những hình ảnh hư huyễn do Vũ Hồn diễn sinh, kinh ngạc cảm thán. Nhưng ngay thời điểm Lâm Phong chìm đắm trong đó, tiếng ồn ào chợt vang lên, đánh gãy tâm thần hắn, khiến hắn lập tức thoát khỏi cảnh giới kỳ diệu ấy. Thì ra, khi Vũ Hồn diễn hóa ra những lực lượng trên vách tường ấy, c��m giác huyền diệu đã khiến hắn chìm sâu, tưởng chừng chỉ qua trong nháy mắt, nhưng kỳ thực đã trôi qua một canh giờ.

– Tất cả mọi người đều đang xì xào bàn tán, chỉ có ngươi lại vẫn có thể an nhiên tu luyện.

Thu Nguyệt Tâm không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh hắn. Gã này, đối với ngoại giới dường như quên hết, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới tu luyện của riêng mình, cho dù ngay cả đám người Dương Tử Lam nhìn chằm chằm theo dõi, hắn cũng không hề hay biết.

– Quá nhập thần, không ngờ đã qua một canh giờ.

Lâm Phong cười khổ lắc đầu, hắn quả thực không lường trước được tình huống này. Hắn vừa mới bắt đầu tính toán lợi dụng Vũ Hồn để tiếp tục tu luyện một loại thần thông khác.

– Ngươi đúng là chìm sâu vào đó, cũng không biết, nếu có người muốn hại ngươi, ngươi sẽ ra sao.

Thu Nguyệt Tâm không biết nên nói gì. Lúc này, đám người Dương Tử Lam vẫn thỉnh thoảng quẳng ánh mắt lạnh lẽo tới, ngoại trừ đám người Dương Tử Lam, còn có một vài người cũng như vậy. Bọn họ không mong kẻ từng bước lên cửu tr���ng thiên như Lâm Phong cuối cùng trở thành môn đồ, bởi vì việc hắn có thể nhảy lên tới cửu trọng thiên sẽ đoạt mất cung điện tu hành tốt nhất.

Nhưng vào lúc này, bên trong đại điện, một bóng người chợt lóe lên xuất hiện, chính là Thanh Lâm Luân Hồi Kiếm Hầu Thanh Lâm.

– Hai canh giờ đã đến.

Hầu Thanh Lâm nói với mọi người:

– Ta cho các ngươi thời gian hai canh giờ, để các ngươi lĩnh ngộ và tu luyện một loại thần thông đến mức mạnh nhất.

Sau đó, ta sẽ để các ngươi dùng thần thông đã tu luyện để chiến đấu, không được sử dụng bất kỳ thủ đoạn lực lượng nào khác, không được sử dụng lực lượng Vũ Hồn. Tóm lại, trừ thần thông mà các ngươi đã tu luyện ban nãy, tất cả các thần thông khác đều không được phép sử dụng. Nghe xong lời này, ánh mắt mọi người lập tức kinh hãi, chỉ cho phép sử dụng thần thông tu luyện được ở đây, một vòng khảo nghiệm này của Hầu Thanh Lâm đang kiểm tra ngộ tính võ đạo của mọi người.

– Vũ Hồn là thủ đoạn của bản thân, vì sao không thể sử dụng? Có người cất tiếng hỏi, lực lượng Vũ Hồn là thiên phú của bản thân, nơi đây có rất nhiều người đều xuất thân từ đại gia tộc, bọn họ có được Vũ Hồn hùng mạnh, đương nhiên hy vọng có thể sử dụng lực lượng Vũ Hồn khi chiến đấu.

– Quá ỷ lại Vũ Hồn, làm sao có thể dựa vào bản thân không ngừng bước lên nấc thang cường giả? Vũ Hồn mạnh mẽ đến đâu, chung quy cũng sẽ có lúc không thể phát huy tác dụng.

Cũng giống như khi các ngươi trèo lên cửu trọng thiên, cuối cùng, vẫn phải dựa vào sức mạnh bản thân và tiềm năng mạnh mẽ. Huống chi, nếu có Vũ Hồn hùng mạnh mà ngày thường quá mức ỷ lại vào nó, thì khi gặp chiến đấu sẽ chỉ biết sử dụng lực lượng Vũ Hồn, khiến lĩnh ngộ của bản thân đối với võ đạo không ngừng thoái hóa. Người như thế, dù có thể nhất thời đắc ý, nhưng thành tựu chung quy có hạn. Trên Thiên Đài, không cần loại môn đồ này, họ chỉ là thiên tài nhất thời mà thôi, kỳ thực chính là phế vật. Hầu Thanh Lâm lãnh đạm nói, lập tức khiến rất nhiều người lén lút cúi đầu, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Hầu Thanh Lâm nói không sai, qu�� mức ỷ lại lực lượng Vũ Hồn, khi chiến đấu chỉ biết dùng Vũ Hồn, như vậy là có hại chứ không có lợi cho võ đạo. Người như thế, có lẽ bọn họ vẫn tự cho mình là thiên tài, nhưng trong mắt Hầu Thanh Lâm, họ chỉ là phế vật.

– Được rồi, hiện tại các ngươi cho rằng ai là con kiến, thì hãy đến bên cạnh người đó. Chỉ cần các ngươi đánh bại được đối phương, ta sẽ đào thải hắn.

Hầu Thanh Lâm nhàn nhạt nói, nhất thời ánh mắt rất nhiều người cứng đờ lại. Tại sao lại như vậy, lẽ nào Hầu Thanh Lâm thật sự không để ý tới kẻ tu vi yếu, chẳng phải bọn họ chắc chắn bị đào thải sao? Rất nhiều người thân hình chợt lóe, đi tới trước mặt một số kẻ tu vi yếu, trên mặt nở nụ cười lạnh. Trong mắt bọn họ, những con kiến này sắp bị đào thải, trở thành đá lót đường cho bọn họ. Đám người huynh muội Dương Tử Lam, trong nháy mắt đi tới trước mặt Lâm Phong và Thu Nguyệt Tâm, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh lẽo.

– Tuyển chọn môn đồ Vũ Hoàng quả nhiên công bằng, loại kiến hôi yếu ớt, nhất định phải bị đào thải.

Dương Tử Lam nở nụ cười lạnh lẽo với Lâm Phong, xem ra Vũ Hoàng chọn môn đồ, vẫn là lựa chọn thực lực mạnh mẽ. Cứ như vậy, Lâm Phong nhất định gặp bi kịch. Y thật muốn xem xem, Thiên Vũ cảnh tầng bốn như Lâm Phong, làm sao mà giao đấu với y!

– Đã chọn được con kiến của các ngươi rồi sao? Hầu Thanh Lâm nói với mọi người. Mọi người ngẩng đầu lên, lúc này trên mặt những người tu vi mạnh mẽ đều lộ ra ý cười nồng đậm, đáp: – Được rồi!

– Rất tốt, như vậy hiện tại, tiến vào hư không đại ảo cảnh đi!

Hầu Thanh Lâm khóe miệng cũng lộ ra ý cười nhàn nhạt, trong tay chợt phóng ra một luồng quang hoa đáng sợ, bao trùm lấy đám người trong đại điện, trong khoảnh khắc đã bao phủ cả tòa đại điện. Ánh mắt mọi người trong giây lát hơi co lại, bọn họ cảm giác cảnh tượng xung quanh nhanh chóng biến đổi. Giờ phút này, bọn họ đã không còn đứng bên trong đại điện nữa, mà xuất hiện ở một không gian khác. Tuyết sơn lạnh như băng khiến cả phiến thiên địa này nổi lên màu tuyết trắng, giữa hư không tuyết bay lả tả. Đây là một mảnh sơn mạch, có người đứng trên dãy núi, có người lơ lửng giữa hư không tuyết trắng, còn có người đứng giữa tuyết sơn mờ mịt. Những người này, toàn bộ đều là nhóm người trong đại điện.

– Thay đổi một vùng không gian, có thể thay đổi không gian sao? Vẻ mặt mọi người kịch liệt run rẩy, chỉ trong khoảnh khắc, bọn họ đã tới một phiến không gian khác.

– Ở đây, tất cả mọi người đều sẽ không chết. Phàm là người bị đánh bại hoặc bị giết chết, đều sẽ xuất hiện bên ngoài mảnh ảo cảnh này, nhưng điều đó có nghĩa là hắn bị đào thải, vô duyên với môn đồ Vũ Hoàng!

Giữa hư không, thanh âm cuồn cuộn vang vọng, Hầu Thanh Lâm cất tiếng nói: Trong mảnh không gian này, tất cả mọi người không chết!

– Xem ra để ngươi nhặt lại một cái mạng!

Giờ khắc này Dương Tử Lam đứng trên một tòa tuyết sơn, bên cạnh y là đám người Dương Tử Diệp và Khương Ninh, mà phía trước y chính là Lâm Phong và Thu Nguyệt Tâm. Y còn muốn chém giết hai người ở nơi đây, không ngờ lại không giết được.

– Còn có, ta quên chưa nói cho các ngươi biết, ở đây, tất cả các ngươi, tu vi đều sẽ giống nhau, toàn bộ bị áp chế ở Thiên Vũ cảnh tầng một.

Những kẻ coi người khác là kiến hôi, các ngươi hãy dùng thực lực chứng minh lời mình nói đi. Còn những kẻ bị người ta coi là giun dế, hãy dùng sự kiêu ngạo của mình nói cho những kẻ khinh thường các ngươi biết. Ở đây là thế giới công bằng. Hiện tại, để ta xem xem, ai mới là con kiến chân chính! Lời Hầu Thanh Lâm vừa dứt, trên mặt Lâm Phong lộ ra nụ cười xán lạn. Nhìn vẻ mặt Dương Tử Lam dần thay đổi, hắn chỉ cảm thấy toàn thân khoan khoái không gì sánh kịp. Nơi đây, một thế giới công bằng! Nơi đây, tu vi tất cả mọi người đều như nhau, Thiên Vũ cảnh tầng một! Ai, mới là giun dế!

Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free