Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 1002:

– Nguyệt Tâm tỷ, tỷ không bận tâm, nhưng có nghĩ tới gia tộc không? Tỷ cho rằng gia tộc sẽ chấp nhận một người như vậy sao? Khóe miệng Thu Mi khẽ nhếch, cười nói.

– Đừng hòng dùng gia tộc mà dọa ta, chuyện của ta, ta tự biết làm chủ.

Thu Nguyệt Tâm lạnh lùng đáp lại.

– Nguyệt Tâm tỷ đã nói vậy, Thu Mi cũng không nói gì nữa.

… Sau tiếng cười khẽ, ánh mắt Thu Mi lại đảo về phía Lâm Phong.

– Chỉ có điều, Nguyệt Tâm tỷ, tỷ cho rằng hắn có tư cách đáng được tỷ yêu thích chứ!

– Ngươi tên Lâm Phong? Thu Mi mỉm cười với Lâm Phong, nhưng nụ cười ấy lại khiến Lâm Phong cảm thấy chán ghét, thái độ cao ngạo, tự cho mình là tôn quý, dường như có thể nhìn xuống hắn.

– Đúng.

Lâm Phong lãnh đạm đáp lời, mặt không chút thay đổi.

– Ngươi có biết thân phận tỷ tỷ ta? Thu Mi lại cười hỏi.

– Biết, các ngươi không phải đã nói rồi sao, Thu gia!

Lâm Phong đáp.

– Ngươi đã biết, vậy ta nói thẳng cho ngươi biết, Nguyệt Tâm tỷ tỷ ta là thiên tài trẻ tuổi trong gia tộc, thân phận tỷ ấy cao quý tột bậc. Trong Bắc Hoang này, có không ít các thiếu niên tài tuấn của những đại thế gia theo đuổi, ưu tú hơn ngươi không biết bao nhiêu lần. Ta hỏi ngươi, ngươi gánh vác nổi sao? Ngươi cảm thấy b��n thân có tư cách xứng đáng nhận lấy sao? Thu Mi chậm rãi lên tiếng, ánh mắt mọi người trong không trung đều đổ dồn về phía Lâm Phong, lời Thu Mi cũng là suy nghĩ trong lòng bọn họ. Thu Nguyệt Tâm có thể nói không cần ai quản chuyện của nàng, nhưng Lâm Phong chỉ là một tên Thiên Vũ bậc thấp, hắn có thể gánh vác nổi sao?

– Chuyện này có liên quan gì tới ngươi, chuyện của ta khi nào đến phiên ngươi can thiệp vào, ngươi là cái gì của ta chứ? Lâm Phong lạnh lùng nói, khiến sắc mặt Thu Mi chợt đanh lại, ngay sau đó, trên môi nàng hiện lên một nụ cười khẩy: – Ta chỉ khuyên ngươi một câu, làm người phải biết tự lượng sức, chỉ là một con kiến hôi phế vật, lại còn muốn trèo cao, thật không biết tự lượng sức mình.

– Ta đây cũng khuyên ngươi một câu, miệng lưỡi nữ nhân không nên ti tiện như vậy, sẽ tốt hơn, cẩn thận không kẻ nào thèm.

Lâm Phong lạnh lùng đáp trả, mang đầy ý trào phúng, khiến nhiệt độ trong không gian dường như hạ thấp vài phần, mà ánh mắt Thu Mi lập tức tối sầm lại, lạnh băng nhìn chằm chằm Lâm Phong.

– Ngươi muốn tìm chết!

Trên người Thu Mi toát ra một tia sát ý, chưa từng có người nào dám làm nhục nàng như thế, nhưng nàng cũng chưa từng nghĩ, người làm nhục nàng như vậy lại là Lâm Phong. Tượng đất cũng nóng nảy, huống chi là võ tu sống sờ sờ, hơn nữa, gần đây, Lâm Phong huyết khí đang dâng trào.

– Lâm Phong, ngươi lại đây.

Thu Nguyệt Tâm gọi Lâm Phong. Lâm Phong bước chân đi tới bên cạnh Thu Nguyệt Tâm.

– Ôm ta một chút.

Thu Nguyệt Tâm cười nhẹ với Lâm Phong, nụ cười nhu tình rạng rỡ, khiến mọi người đều ngẩn ngơ, băng sơn mỹ nhân của Thu gia lại có lúc nở nụ cười mê hồn như thế với một nam nhân. Càng làm cho bọn họ vô cùng tức giận, và không chấp nhận được chính là nam nhân kia trong mắt bọn họ chỉ là một con kiến, một tên phế vật lại dám mơ tưởng phượng hoàng. Vẻ mặt Lâm Phong ngây người, xấu hổ đến toát mồ hôi lạnh, nữ nhân này không chơi chiêu bài như mọi khi, nhớ tới việc đêm qua hắn còn sợ hãi trong lòng.

– Ngươi không dám ôm ta sao? Thu Nguyệt Tâm truyền âm với Lâm Phong, mỉm cười đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đôi mắt đẹp vẫn chăm chú nhìn Lâm Phong, mị hoặc lòng người.

– Không dám? Lâm Phong hơi nhíu mày, vòng tay ôm lấy vòng eo tinh tế của Thu Nguyệt Tâm.

Hắn cảm nhận rõ ràng, thân thể Thu Nguyệt Tâm hơi khẽ run rẩy, dường như có chút cứng ngắc, hiển nhiên, nàng không hề thong dong như vẻ ngoài, mà ngược lại vô cùng khẩn trương. Ánh mắt tất cả mọi người trên không trung đều mở to, người Thu gia thì sắc mặt khó coi, mà những thanh niên tự cho mình là tài giỏi, ai nấy đều căm tức nhìn Lâm Phong, hận không thể lập tức giết chết hắn. Người này có tư cách g��, có thể ôm Thu Nguyệt Tâm ngay trước mắt bao người. Trên mặt Thu Nguyệt Tâm hiện lên một nụ cười e ấp hiếm thấy, đẹp đến ngọt ngào, khiến những người xung quanh càng thêm tức giận, hận không thể xông lên giết chết Lâm Phong để thay thế. Sau đó, lại thấy ánh mắt Thu Nguyệt Tâm đảo qua, buông tay Lâm Phong ra, nàng chậm rãi bay lên không trung, hàn ý lạnh băng tỏa ra, lạnh lùng quét qua tất cả mọi người:

– Ta thích người nào, không cần các ngươi bận tâm, sau này, nếu kẻ nào dám động đến hắn, đừng trách ta không nể tình, còn bây giờ, tất cả cút đi!

Dứt lời, trên người Thu Nguyệt Tâm tỏa ra một luồng hàn ý cực mạnh, thậm chí, phía sau thân thể nàng còn có một vầng trăng sáng từ từ dâng lên, khiến lòng người chấn động.

Thu Nguyệt Tâm, mang tên mặt trăng, Vũ Hồn Thu Nguyệt! Vầng Thu Nguyệt này, thê lãnh, thâm sâu, trong đó tỏa ra hàn ý đáng sợ, dường như muốn đông cứng tất cả mọi người lại, đặc biệt là Thu Mi, bị ánh trăng chiếu thẳng vào, sắc mặt ả tức thì trắng bệch, thân thể dường như không thể nhúc nhích.

– Cút!

Thu Nguyệt Tâm lạnh lùng thốt ra một tiếng. Thu Mi sắc mặt cứng đờ, vô cùng khó coi, nói:

– Được thôi, chuyện của tỷ tỷ ta không quản được nữa, chỉ mong gia tộc có thể chấp nhận, chúc tỷ hạnh phúc.

Giọng Thu Mi lộ rõ hàn ý, ẩn chứa uy hiếp, Thu gia sao có thể chấp nhận chuyện này? Lạnh lùng liếc Lâm Phong một cái, đám người Thu Mi chợt lóe lên rồi biến mất, những người còn lại cũng không thân thích gì với Thu Nguyệt Tâm, càng không có tư cách ở lại nơi đây, đành bất đắc dĩ ngự không rời đi. Chỉ có điều, trong lòng bọn họ lửa giận ngút trời, băng sương mỹ nhân của Bắc Hoang, cứ thế bị một con kiến hôi Thiên Vũ bậc thấp chiếm hữu, thật quá uất ức rồi. Nhớ lại nụ cười rạng rỡ của Thu Nguyệt Tâm dành cho Lâm Phong, bọn họ lại cảm thấy một cỗ lửa giận vô hình bốc lên. Nhìn thấy đám người rời đi, Thu Nguyệt Tâm khẽ động tâm niệm, một vầng trăng sáng kia trở về cơ thể nàng. Ánh mắt Lâm Phong sáng lên, cảm thấy có chút kỳ lạ, Vũ Hồn mặt trăng, thật sự rất đặc biệt. Xoay người, Thu Nguyệt Tâm đi vào phòng, coi Lâm Phong ��ứng bên cạnh như người vô hình, khiến Lâm Phong cứng người, im lặng một lát. Đi theo Thu Nguyệt Tâm vào phòng, lại thấy Thu Nguyệt Tâm quay đầu, cười dịu dàng quyến rũ:

– Sao vậy, ngươi còn muốn ôm thêm một chút không?

– Nếu nàng cho phép.

Lâm Phong nhún vai.

– Lá gan ngươi thật lớn, vừa rồi dám ôm ta ngay trước mặt bao người, ngươi sẽ không sợ Thu gia, không lo lắng phiền phức sau này sao? Thu Nguyệt Tâm vẫn cười dịu dàng như trước, đôi mắt chăm chú nhìn Lâm Phong, dường như đang chờ đợi câu trả lời của hắn.

– Lá gan của ta từ trước đến nay vốn không nhỏ.

Lâm Phong cười nhẹ nói:

– Hơn nữa, mỹ nhân chủ động cho ta ôm, ta có thể cự tuyệt sao? – Mồm miệng thật trơn tru, chỉ có điều, ngươi có nghĩ đến hành động vừa rồi sẽ gây ra hậu quả gì không? – Không nghĩ!

Lâm Phong lắc đầu, khiến lòng Thu Nguyệt Tâm khẽ khựng lại, nhưng rất nhanh, nàng lại nở nụ cười quyến rũ. Nhẹ nhàng bước từng bước, Thu Nguyệt Tâm chậm rãi tiến lại gần, cơ thể gần như tựa hẳn vào Lâm Phong, nở nụ cười mị hoặc say đắm lòng ngư���i.

– Hành động vừa rồi của ngươi có nghĩa là ngươi muốn cưới ta làm vợ, ngươi dám không? Hơi thở thơm ngát của Thu Nguyệt Tâm phả vào mũi Lâm Phong, khiến hắn không khỏi có chút xao động.

Lâm Phong vươn tay, ôm lấy eo Thu Nguyệt Tâm, khiến thân thể Thu Nguyệt Tâm cứng đờ, nhìn Lâm Phong nói:

– Lá gan của ngươi quả nhiên rất lớn.

– Nàng đã nói nhiều như vậy, hành động vừa rồi của ta có nghĩa là muốn cưới nàng làm vợ, vậy ta còn điều gì không dám làm nữa?

– Thật vậy sao, vậy ngươi hôn ta!

Thu Nguyệt Tâm khẽ ngẩng mặt lên, đôi môi đỏ mọng, cười mê hoặc Lâm Phong, ngay sau đó, đôi mắt cũng chậm rãi nhắm nghiền. Mỹ nhân như vậy, Lâm Phong há có thể cự tuyệt đây? Hắn đầu hơi cúi thấp xuống, chuẩn bị hôn lên đôi môi nàng.

Oanh!

Một luồng hàn ý đáng sợ đột nhiên ập tới, khiến Lâm Phong trong nháy mắt cảm thấy như rơi vào hầm băng.

– Phong!

Lâm Phong khẽ thốt ra một tiếng, toàn thân hắn cũng lập tức tỏa ra một luồng lực lượng phong ấn đáng sợ, hai tay ôm chặt vòng eo của Thu Nguyệt Tâm, phong tỏa chân nguyên lực c���a nàng, để thân thể nàng dựa sát vào hắn. Đôi mắt Thu Nguyệt Tâm mở to, nhưng lại cứng đờ, tên khốn kiếp này, lần này đã có chuẩn bị.

– Ngươi dám!

Thu Nguyệt Tâm nhìn Lâm Phong đang cúi đầu, lạnh lùng nói.

– Ta đã nói với nàng rồi, có gì mà không dám!

Lâm Phong mạnh mẽ chặn lại đôi môi đỏ mọng của Thu Nguyệt Tâm, hôn xuống một cách bá đạo, khiến thân thể nàng như bị điện giật, hoàn toàn hóa đá ngay tại chỗ. Lâm Phong chợt dịch chuyển, phá cửa nhảy ra, nhanh chóng bay đi, lại thấy bên ngoài, Cùng Kỳ đang ngồi đó, vẫy vẫy cái đuôi, khi thấy Lâm Phong đi ra, lập tức quay đầu bỏ chạy, khiến Lâm Phong cứng đờ mặt.

– Bản Đế không nhìn thấy gì hết!

Cùng Kỳ lắc mình, nghênh ngang bỏ đi, làm Lâm Phong nghiến răng nghiến lợi, lão khốn kiếp đó, thật quá vô sỉ!

Bản dịch này, với tất cả tâm huyết, kính dâng quý độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free