Tuyệt Thế Thiên Quân - Chương 221: Vạn quân Lôi Đình
"Cái gì?" Thái Thành chợt nhíu mày, khí tức cùng sát khí trên người hắn chợt tăng gấp bội trong nháy mắt. Ngỡ tưởng hắn sẽ ra tay ngay lập tức, nhưng sát khí trên người hắn cũng chợt biến mất không còn một mảnh.
"Tới nhận lỗi ư? Nhưng thái độ nhận lỗi của ngươi khiến ta vô cùng khó chịu. Trước hết, tự đoạn song chưởng đi, rồi ta sẽ nghe ngươi nhận lỗi."
Một bên, mấy lão binh nghe thấy, ai nấy đều nhanh chóng phản ứng kịp. Thì ra là vậy, tên tiểu tử này đã làm Thái Thành bị thương, cớ sao còn dám ngang nhiên đến đây, hóa ra là để nhận lỗi.
"Nhận lỗi ư? Thật nực cười, không biết ngươi nên tự tin hay không nữa." Trịnh Thập Dực đưa tay chỉ vào Thái Thành, lạnh lùng nói: "Người là do ngươi phái đi, Thái Toàn đã bị phế, giờ thì đến lượt ngươi."
"Tiểu tử muốn chết!" Sát khí lạnh lẽo trong cơ thể Thái Thành đột ngột bùng phát, chấn động khiến không khí bốn phía tựa hồ như muốn nổ tung. Hắn nhấc chân dùng sức giậm mạnh xuống mặt đường còn vương vãi vũng nước.
Một luồng khí lãng từ dưới chân hắn cuồn cuộn nổi lên, bắn ra về hai phía. Những viên đá nhỏ trên mặt đường trong nháy tức thì nổ tung. Mặt đất ẩm ướt như biến thành đất khô hạn bị mặt trời thiêu đốt suốt mấy năm, nứt toác ra từng vết.
Nương theo cú giậm chân kinh người ấy, thân thể Thái Thành như một giao long rời bến, mang theo khí tức đáng sợ lao vút đến trước mặt Trịnh Thập Dực. Một quyền vung ra, kình lực cuồng bạo xé nứt không khí bốn phía, trong không trung còn vang vọng từng tiếng nổ.
Bát Hoang Bộ! Dưới chân Trịnh Thập Dực khẽ động, thân hình cấp tốc né tránh sang một bên.
Thân thể vừa kịp né tránh sang một bên, một trận kình phong lạnh thấu xương đã thổi vút qua bên tai. Cú đấm hung mãnh của Thái Thành giáng xuống, đánh trúng một cây đại thụ to ba người ôm ở phía sau.
Thân cây tráng kiện dưới một kích này ầm ầm nổ tung, từng mảng vỏ cây vỡ vụn, mảnh gỗ bắn ra bốn phía. Những cành cây rậm rạp che khuất bầu trời sập xuống, va đập xuống đất, bụi mù cuồn cuộn.
Thật là kinh nghiệm chiến đấu phong phú! Trịnh Thập Dực nhìn đại thụ nổ tung, toàn thân tinh lực đều được dồn lên. Mặc dù chỉ là một kích, nhưng cũng đủ để thấy Thái Thành tuyệt đối là kẻ quanh năm chiến đấu giữa lằn ranh sinh tử.
Vừa rồi một kích kia, ra đòn là ra đòn, không hề dây dưa dài dòng, công kích nhanh chóng và mãnh liệt vô cùng!
"Tránh thoát?" Thái Thành thất bại trong một kích, trong đôi mắt hơi lộ vẻ kinh ngạc. Cùng lúc đó, cánh tay còn lại của hắn cũng lập tức quét ngang sang một bên khi nắm đấm vừa trúng đại thụ.
Một cú quét ngang, mang theo uy thế quét sạch thiên quân, khiến mấy người xung quanh đều cảm thấy khó thở.
Một quyền quét qua, cuồng phong cuồn cuộn, không khí rung chuyển. Nhưng cú đấm này giáng xuống, lại một lần nữa thất bại.
Trong tầm mắt Thái Thành, một bóng người chợt lóe lên.
Không ổn! Thái Thành chợt nhận ra điều không ổn, nhưng hai tay hắn đã vung ra, muốn thu về thì không kịp nữa. Thân hình hắn buộc phải né tránh một luồng lực đạo cuồng bạo đang ập đến từ phía sau lưng.
Gần như cùng lúc đó, sau lưng Thái Thành chợt ưỡn ra, một luồng phản chấn lực dâng lên. Nương theo chấn động lực này, thân thể hắn chợt vọt về phía trước. Mỗi bước chân giẫm xuống đất đều như một con cự thú nặng mấy nghìn cân đang bước đi trên đại địa, khiến mặt đất không ngừng rung chuyển. Mỗi bước còn lưu lại một vết chân sâu hoắm.
Tốc độ phản ứng thật nhanh! Trong hai mắt Trịnh Thập Dực chợt hiện lên vẻ kinh ngạc. Vừa rồi, hắn đã liên tiếp hai lần thi triển Bát Hoang Bộ để tránh thoát công kích của Thái Thành, sau đó phản kích đánh trúng Thái Thành.
Nhưng Thái Thành đã sớm tính toán đến việc bị hắn đánh trúng. Ngay khoảnh khắc hắn đánh trúng, Thái Thành đồng thời phát lực để hóa giải phần lớn lực đạo công kích của hắn.
Trực giác chiến đấu cùng kinh nghiệm như vậy, thật sự khủng khiếp. E rằng đây đều là do hắn từng bước tham gia chiến trường mà tôi luyện thành. Cũng chỉ có nơi như vậy mới có thể rèn giũa hắn đến mức này.
Thái Thành liên tiếp lao ra hai ba mươi mét, rồi thân thể xoay tròn giữa không trung, quay người lại. Đôi mắt tuấn lãng của hắn nhìn xa về phía thiếu niên đối diện. Vừa rồi, công kích của hắn quả thực đã liên tiếp bị tên tiểu tử này tránh thoát, sau đó hắn thậm chí còn bị đánh trúng!
Nếu không phải hắn phản ứng nhanh, thì với một kích vừa rồi, hắn cũng đã phải chịu thương thế không nhỏ. Tên tiểu tử này, thân pháp Quỷ Mị thật cao siêu, tốc độ ấy nếu hắn không toàn lực thi triển, e rằng cũng chẳng cách nào đuổi kịp tên tiểu tử này.
Cửu luân trong cơ thể Thái Thành bùng nổ, phía sau hắn hiện ra tám đạo Linh tuyền, gồm bảy thực và một hư. Linh khí trong thiên địa bốn phía như thủy triều cuộn trào, dũng mãnh tràn vào cơ thể hắn.
"Cái này..." "Tên tiểu tử này, thật sự là đệ tử Huyền Minh Phái sao, lại bức Thành ca phải toàn lực thi triển!"
Mấy người lính xung quanh, trên mặt đều hiện lên vẻ kinh hãi, họ nhìn nhau, trong ánh mắt đối phương đều là sự kinh ngạc vô cùng.
Thiếu niên này nhìn qua còn trẻ hơn cả bọn họ, lại có thể bức Thái Toàn phóng xuất Linh tuyền! Một nhân vật như vậy, đặt trong thập đại môn phái, dù là môn phái nào đi chăng nữa, đều có thể xem là thiên tài đệ tử chứ, cớ sao người này lại gia nhập Huyền Minh Phái?
Huống hồ, Trịnh Thập Dực... Cái tên này bọn họ càng chưa từng nghe qua, thật là kỳ lạ.
"Chết!" Thái Thành bỗng nhiên phát ra một tiếng trầm thấp tựa hồ đến từ Cửu U Địa Ngục. Trên đôi bàn tay hắn chợt hiện ra một mảng sương mù màu tím. Sương mù không đặc, thậm chí có chút loãng, nhưng theo ánh sáng tím lượn lờ giữa song chưởng hắn, nhất thời cả thiên địa dường như cũng nhuộm thành màu tím.
Trong không khí, một luồng quang ảnh màu tím mờ ảo lưu chuyển, trôi nổi bốn phía.
"Tử Vân Chưởng!" "Tử Vân Chưởng, đây là tuyệt học của Huyền Lôi Ma Môn. Nếu bị Tử Vân Chưởng đánh trúng, thân thể sẽ biến thành một mảng màu tím, các bộ phận khác trên cơ thể cũng sẽ bị ăn mòn với tốc độ cực nhanh." "Nghe đồn, nếu tu luyện Tử Vân Chưởng đến cực hạn, có thể tay không bắt mây, triệu gọi Thiên Lôi!" "Không ngờ, Thành ca lại học được Tử Vân Chưởng!"
Sáu lão binh nhìn luồng hào quang màu tím lưu động trong không khí bốn phía, trong đôi mắt họ toát ra vẻ hâm mộ khó nhận thấy. Đây chính là tuyệt học của Huyền Lôi Ma Môn, bọn họ đã cùng Thái Thành ra ngoài lịch luyện.
Mặc dù bọn họ cũng thu được thành quả không nhỏ, nhưng so với thành quả của Thái Thành, thì những gì họ có được không thể gọi là thành quả nữa.
Thái Thành song chưởng từ từ đẩy về phía trước, một luồng sương mù màu tím lãng đãng bay lên, lơ lửng rồi phiêu tán về phía Trịnh Thập Dực. Từ xa nhìn lại, trông như một đám mây đang chậm rãi trôi về phía hắn.
"Tốc độ này chậm thật." Trịnh Thập Dực nhìn đám mây màu tím bay tới với tốc độ cực chậm, trong lòng dâng lên một nỗi nghi hoặc. Vừa rồi nghe những người bên cạnh Thái Thành kinh hô, thì ra chưởng pháp này là tuyệt học của Huyền Lôi Ma Môn.
Tuyệt học của Huyền Lôi Ma Môn, tuyệt đối không thể đơn giản như vậy, chiêu này nhất định có điều kỳ quái.
Thân thể Trịnh Thập Dực đột nhiên lao về phía trước, nơi hắn đi qua, từng luồng Đại Địa chi lực màu nâu từ mặt đất dâng lên, cuồn cuộn như suối chảy không ngừng tràn vào song chưởng hắn.
Thấy đám mây màu tím còn cách xa, đột nhiên, trong không khí chợt xuất hiện một luồng lực kéo cực mạnh, khiến không khí trước người hắn thậm chí còn hình thành một vòng xoáy.
Một luồng sương mù màu tím chợt hiện lên trước người hắn, theo không khí xoay tròn, cấp tốc chuyển động kéo đến.
Vô số đá vụn dưới chân trong nháy mắt bị luồng lực kéo này nghiền nát thành bụi phấn.
Địa Sát Man Linh Chưởng. Trịnh Thập Dực cấp tốc giơ song chưởng về phía trước, đôi bàn tay thoạt nhìn không lớn, nhưng khi đẩy ra, nhất thời lại giống như một bức tường bão cát bay trong sa mạc, chắn hết toàn bộ sương mù đang kéo tới.
Dưới một kích, sương mù tứ tán. Quả nhiên, một kích này không hề đơn giản như vậy.
Trịnh Thập Dực xuyên qua lớp bụi mù cuồn cuộn sau một kích để nhìn về phía Thái Thành đối diện. Trên mặt hắn lộ ra vẻ ngưng trọng, một kích vừa rồi chợt xuất hiện trước mắt, nếu không phải những lời nhắc nhở của những người kia, để hắn sớm có sự chuẩn bị, hắn nhất định đã bị trọng thương.
Đối diện, sắc mặt Thái Thành trong nháy mắt biến đổi mấy lần. Một kích vừa rồi lại bị tên tiểu tử này phá giải hoàn toàn, mà hắn thi triển lại là tuyệt học của Huyền Lôi Ma Môn. Rốt cuộc tên tiểu tử kia có lai lịch gì, mà dư��i sự đối kháng trực diện, công kích của hắn đều bị hóa giải toàn bộ.
Ở độ tuổi này, thực lực lại đạt đến trình độ khủng khiếp như vậy, tên tiểu tử này thật sự là đệ tử Huyền Minh Phái ư?
Trên người Thái Thành chợt hiện ra một luồng hào quang đỏ rực như lửa, từng luồng hỏa diễm cực nóng từ trong cơ thể hắn tuôn ra, sóng nhiệt cuồn cuộn lan tràn bốn phía, khiến nhiệt độ xung quanh trong nháy mắt tăng lên rất nhiều.
Hỏa Diễm Mã Võ Hồn. Hai huynh đệ này lại có cùng một loại Võ Hồn, mà Võ Hồn của Thái Thành rõ ràng còn mạnh hơn Võ Hồn của Thái Toàn rất nhiều.
"Vốn dĩ ta không muốn bại lộ Quyền ý của mình, nhưng là ngươi đã ép ta, có thể bị thương dưới Quyền ý của ta, đó coi như là vinh hạnh của ngươi." Thái Thành nhìn Trịnh Thập Dực đối diện, trên mặt lộ ra vẻ ngạo nghễ, một tay hắn chậm rãi nắm thành quyền, trong quyền hiện ra một vầng sáng màu vàng nhạt.
Một trận tiếng xương vặn vẹo "rắc rắc" liên tiếp truyền ra từ trên người hắn.
"Thiên Lôi Quyền!" Thái Thành tung một quyền, trên nắm đấm mơ hồ xuất hiện tiếng Thiên Lôi. Cú đấm này giáng xuống, dường như cũng hòa làm một thể với thiên địa bốn phía.
Một luồng kình phong cuồng bạo theo đó cuồn cuộn nổi lên, cuồng phong gào thét như cơn lốc tận thế, thổi bay sáu người đứng phía sau, khiến mỗi người đều không thể đứng vững, liên tiếp lùi về phía sau.
"Quyền ý ư? Cái này cũng gọi là Quyền ý sao?" Trịnh Thập Dực nhìn cú đấm của Thái Thành giáng xuống, trong lòng bật cười khinh thường. Một kích này chỉ có thể miễn cưỡng xem là chạm đến bờ Quyền ý, nhưng so với Quyền ý chân chính thì còn kém quá xa.
Cười lạnh một tiếng, trước người Trịnh Thập Dực, một luồng khí tức màu thổ hoàng từ lòng đất chợt thoát ra, trong nháy mắt dũng mãnh tràn vào cơ thể hắn.
Trong luồng hào quang màu thổ hoàng, một luồng ánh sáng màu vàng chói mắt hơn nữa ngưng tụ trong nắm đấm, ẩn hiện chập chờn. Liếc nhìn, lại như có Lôi Đình ẩn chứa bên trong.
Một quyền tung ra, tựa như một tòa núi cao sừng sững giáng xuống. Nhưng trong hơi thở nồng đậm này, lại ẩn chứa nhuệ khí vô cùng sắc bén, dường như có thể chém vỡ mọi kim loại trước mặt.
Trong khí tức sắc nhọn, còn ẩn chứa lực lượng vạn quân Lôi Đình.
Dưới một quyền, ẩn chứa ba loại khí tức khác biệt.
Một quyền xẹt qua không khí, không khí bốn phía toàn bộ bị nghiền nát!
Trong một kích của Trịnh Thập Dực, ẩn chứa Lôi Đình Quyền, tàn thiên Vô Ảnh Đao, và Địa Sát Man Linh Chưởng, không hề né tránh mà chính diện đánh thẳng vào nắm đấm đang giáng xuống của Thái Thành.
Oanh! Khoảnh khắc sau, một tiếng nổ kinh thiên động địa truyền ra, âm thanh vang vọng như bầu trời trong nháy mắt nổ tung. Giữa tiếng nổ, long trời lở đất, đất rung núi chuyển.
Nắm đấm của Thái Thành với tốc độ mắt thường có thể thấy được đã ầm ầm nổ tung, theo đó cả cánh tay hắn đều bị đánh nát bươm, từng mảng thịt vỡ vụn bắn ra bốn phía. Cả người hắn như một bao cát, bay văng về phía sau.
Một luồng dư ba cực kỳ cường hãn như sóng gợn trong nước thổi tan về bốn phía. Nơi nó đi qua, toàn bộ đá vụn, cây cỏ trên mặt đất đều trong nháy mắt bị chôn vùi thành bột mịn.
Dịch độc quyền tại truyen.free