(Đã dịch) Tuyệt Thế Dược Thần - Chương 723 : Có gì không ổn
“Ha, Ô Ái Hương Lâu! Một thằng nhóc Thần Du Cảnh con con mà dám gánh vác nổi cả một cái Ô Ái Hương Lâu lớn thế sao?” Cố Trường Thuận cười lạnh nói.
“Gia chủ, tên tiểu tử này ỷ có Quân Thiên Vũ chống lưng, hoàn toàn không coi Cố gia chúng ta ra gì cả!” Cố Hồng nói với vẻ mặt đầy phẫn nộ.
Cố Trường Thuận cười như không cười nhìn Cố Hồng, khiến hắn không khỏi chột dạ.
“Cố Hồng à, xem ra mấy năm nay, ta đã quá nuông chiều ngươi rồi!” Cố Trường Thuận cảm khái nói.
Cố Hồng trong lòng thịch một tiếng, lập tức quỳ sụp xuống đất, mặt mũi ỉu xìu nói: “Cố Hồng không dám ạ! Thật sự là… thật sự là bọn chúng khinh người quá đáng mà!”
“Hắc hắc, khinh người quá đáng? E rằng chính ngươi mới là kẻ khinh người trước thì có! Nói thật, ngươi có thể sống sót trở về thực sự khiến ta bất ngờ, xem ra Quân Thiên Vũ đối với thành chủ vẫn còn nhiều kiêng dè.” Cố Trường Thuận nói.
Cố Hồng càng nghe càng thấy không ổn, chẳng lẽ những chuyện mình lén lút làm sau lưng gia chủ, hắn đều biết hết sao?
Vừa nghĩ tới đây, Cố Hồng càng sụt sịt, lã chã nước mắt nói: “Gia chủ, ngài phải làm chủ cho Cố Hồng ạ! Ta đi mời Diệp Viễn ra tay, nhưng hắn lại không nói hai lời liền phế bỏ tai ta! Đây… đây chẳng phải là không coi ngài ra gì sao!”
Cố Hồng không hề hay biết rằng, sắc mặt Cố Trường Thuận đã dần lạnh đi.
“Cố Hồng, đây là cơ hội cuối cùng ta dành cho ngươi đấy!”
Cố Hồng giật mình thon thót, cả người trong nháy mắt tỉnh táo lại.
Chỉ cần nhìn vào ánh mắt gia chủ, hắn biết chẳng thể giấu giếm được gì!
Cố Hồng là người tinh khôn, hắn hiểu mọi thứ mình có đều là do Cố Trường Thuận ban cho!
Lần này, hắn hoàn toàn không dám giấu giếm, lập tức kể hết mọi chuyện đã xảy ra mấy ngày qua.
Đương nhiên, những gì hắn kể chắc chắn có chút sai lệch so với tình huống thật, nhưng lại không có cách nào kiểm chứng.
Loại chuyện này Cố Hồng đã làm đến mức lô hỏa thuần thanh, cho dù là Cố Trường Thuận cũng không nhìn ra chút manh mối nào.
Chẳng hạn như ngày hôm đó khi hắn đi làm nhiệm vụ, đụng phải Diệp Viễn và Dư Minh. Hắn ta kể rằng Diệp Viễn không những thực lực kém cỏi mà còn ngang ngược không coi ai ra gì, trông cứ như một tên lừa đảo, nên hắn mới không cho phép bọn họ vào cửa.
Điểm này, kết hợp với điều kiện Diệp Viễn đưa ra, càng khiến người ta tin là thật.
Quả nhiên, Cố Trường Thuận nghe xong, sự lạnh nhạt trư��c đó đã vơi đi nhiều, nhàn nhạt nói: “Coi như ngươi cũng khá thành thật, nếu là ngươi còn dám cố ý giấu giếm, không cần Quân Thiên Vũ động thủ, ta cũng sẽ tiễn ngươi lên đường!”
Cố Hồng toát mồ hôi hột, cảm giác mình như vừa trở về từ Quỷ Môn Quan.
Bất quá, với sự hiểu biết của hắn về Cố Trường Thuận, hắn biết rằng phen n��y chắc đã qua được cửa ải nguy hiểm rồi!
“Gia chủ, Cố Hồng chỉ vì nhất thời hồ đồ mà gây ra sai lầm lớn, xin gia chủ trách phạt! Chỉ là Diệp Viễn kia mặc dù lợi hại, thuộc hạ nhưng lại không tin hắn có thể mạnh hơn Hạ Sách Trà đại nhân, nên mới động thủ với hắn!” Cố Hồng nói lảng.
Cố Trường Thuận gật đầu nói: “Nói thật, ta cũng rất khó tin một thằng nhóc Thần Du Cảnh lại có thể mạnh hơn Hạ Sách Trà. Chỉ là bệnh của Tình nhi, thật sự là không thể kéo dài hơn được nữa rồi! Hắn muốn Ô Ái Hương Lâu, vậy thì cứ cho hắn đi, chỉ cần hắn có thể chữa khỏi bệnh cho Tình nhi!”
…
Sáng sớm hôm sau, Quân Thiên Vũ và Diệp Viễn liền đến Cố gia.
Cố Trường Thuận đích thân ra nghênh đón bọn họ, bên cạnh ông ta còn có một lão giả phong thái tiên cốt.
Sau khi chào hỏi, trò chuyện vài câu, Cố Trường Thuận nói: “Diệp đại sư, bệnh của tiểu nữ phiền Diệp đại sư rồi!”
“Nhận tiền tài của người, trừ tai họa cho người, đây tự nhiên là chuyện bổn phận của Diệp mỗ.” Diệp Viễn nhàn nhạt nói.
Hắn và Cố gia e rằng khó mà kết bạn được, nên hắn cũng không cần khách sáo.
Chỉ là lão giả kia lại cười lạnh nói: “Ha, tuổi không lớn lắm, ăn nói ngông cuồng! Cái thằng nhóc ranh vắt mũi chưa sạch lại dám tự xưng đại sư, thật là không biết trời cao đất rộng là gì!”
Lão giả này, không ai khác chính là Hạ Sách Trà mà Cố Trường Thuận đã nhắc đến.
Vì hôm nay Diệp Viễn đến khám bệnh cho con gái Cố Trường Thuận, có vài lời bản thân ông ta không tiện nói ra, nên mới nhờ Hạ Sách Trà đến đây để nói giúp những lời khó nói ấy.
Diệp Viễn liếc hắn một cái, nhàn nhạt nói: “Thứ nhất, chí lớn không tại tuổi tác, khám bệnh chữa bệnh là phải xem bản lĩnh thật sự! Nếu bệnh của cô tiểu thư ấy không khỏi, vậy thì các hạ đương nhiên là không có bản lĩnh này! Thứ hai, đại sư đều là người khác gọi, ta cho tới bây giờ chưa từng tự xưng! Bất quá ta chưa bao giờ cảm thấy, khi người ta gọi ta là đại sư thì có gì không ổn chứ! Thứ ba, ngươi là ai vậy?”
“Ngươi! Ngươi ngay cả lão phu đây mà cũng không biết, lại d��m ở đây ăn nói ngông cuồng như vậy! Bệnh còn chưa xem, cứ làm ra vẻ ta đây thông thái, thật sự cho rằng ngươi là Đan Đế hay sao?” Hạ Sách Trà bị Diệp Viễn chọc giận đến dựng râu trợn mắt.
“Chê cười! Ta tại sao phải biết ngươi? Còn nữa, ta mặc dù không phải Đan Đế, nhưng bệnh của cô tiểu thư đó, ta nhất định có thể chữa khỏi!” Diệp Viễn cười lạnh nói.
“Thằng nhóc cuồng vọng vô tri! Hôm nay nếu như ngươi không thể chữa khỏi bệnh của Tình nhi, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt cho sự cuồng vọng của ngươi!” Hạ Sách Trà bị Diệp Viễn triệt để chọc giận.
Tuy nhiên lúc này, Quân Thiên Vũ nãy giờ im lặng chợt lên tiếng.
“Xem ra Quân mỗ đã quá lâu không ra tay, Cổ Phong thành đã có những kẻ quên mất sự tồn tại của Quân mỗ rồi!”
Uy hiếp!
Đó là lời đe dọa công khai và trắng trợn!
Nhưng Quân Thiên Vũ, từ trước đến nay đều là như vậy khí phách!
Dám ngay trước mặt gia chủ của tam đại thế gia, uy hiếp một tên Đan Thánh, chỉ có Quân Thiên Vũ mới dám làm như vậy!
Cố Trường Thuận đứng bên cạnh bỗng nhiên có loại ảo giác, khi hai người Diệp Viễn và Quân Thiên Vũ kết hợp lại, đúng là một cặp trời sinh!
Cả hai người họ đều giống hệt nhau: ngang ngược không coi ai ra gì, và ngông cuồng đến cực điểm!
Hạ Sách Trà nghe vậy không khỏi cứng người lại, khí thế ban nãy lập tức tan biến như mây khói.
Hắn ban nãy bị Diệp Viễn tức điên người, trong lúc nhất thời thực sự quên mất Quân Thiên Vũ ngay ở bên cạnh.
Quân Thiên Vũ suốt từ nãy đến giờ cứ im lặng đi theo Diệp Viễn bên cạnh, y như người hầu của hắn vậy, khiến người ta dễ dàng xem nhẹ sự hiện diện của hắn.
“Ha ha, thôi nào, mọi người bớt nóng đi một chút. Diệp đại sư, Quân huynh cùng Hạ huynh đều là khách quý của Cố gia chúng ta, dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý!” Cố Trường Thuận thấy tình hình có vẻ không ổn, liền vội vàng đứng ra giảng hòa.
“Hừ!” Hạ Sách Trà hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác không nói thêm gì.
“Cố gia chủ, chi bằng chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa, trực tiếp đến chỗ lệnh ái đi.” Diệp Viễn nói.
Diệp Viễn có ấn tượng không tốt về Cố gia, cũng chẳng muốn lãng phí thời gian ở đây.
“Vậy thì tốt quá!” Cố Trường Thuận nói.
Đoàn người vào bên trong Cố gia, đi vòng vèo một quãng đường dài, Cố Trường Thuận lại dẫn Diệp Viễn đến một nơi trong địa lao.
Điều này làm Diệp Viễn vô cùng kinh ngạc, bởi vì hắn biết từ Dư Minh rằng, con gái Cố Trường Thuận là huyết mạch duy nhất mà người vợ cả để lại, Cố Trường Thuận bình thường rất mực cưng chiều nàng.
Cố Trường Thuận vì cứu nàng, thậm chí không chút do dự mà đem Ô Ái Hương Lâu ra làm vật trao đổi, sự cưng chiều dành cho nàng có thể thấy rõ.
Nhưng tại sao, Cố Trường Thuận lại nhốt con gái mình trong một nhà lao âm u, không thấy ánh mặt trời như thế này?
Càng đi sâu vào trong, càng lúc càng lạnh lẽo và u ám một cách kỳ lạ.
Chờ đến sâu bên trong, Diệp Viễn thấy một nữ tử vận trang phục màu xanh lam đang nằm trên giường bệnh.
Mà tay chân cô gái ấy, không ngờ lại đều bị xích sắt xiềng lại!
“Đây chính là tiểu nữ Cố Tình! Từ ba năm trước đây bắt đầu, nàng trở nên điên loạn thất thường, hễ gặp người là giết. Bất đắc dĩ, ta đành phải trói chặt tay chân con bé lại.” Cố Trường Thuận giải thích.
Bản quyền nội dung chuyển ngữ này do truyen.free nắm giữ.