(Đã dịch) Tuyệt Đỉnh Đan Tôn - Chương 213: Vô Giới thạch
Phương Lâm tay mắt lanh lẹ, lập tức tiếp lấy vật mà Hàn Lạc Vân ném tới, cầm trong tay tỉ mỉ suy ngẫm.
"Cái này, đây là cái gì?" Sau một khắc, Phương Lâm lộ vẻ nghi hoặc, nhìn vật trong tay, hoàn toàn không tìm được manh mối.
Mọi người chỉ thấy Phương Lâm nắm trong tay một khối đá đen thùi lùi, hình dạng hoàn toàn bất quy tắc, chỗ này lõm một khối, chỗ kia lồi một khối, chỉ nhìn dáng vẻ tảng đá kia, liền vô cùng xấu xí, thuộc loại vứt ven đường cũng chẳng ai thèm nhặt.
Phương Lâm cầm hòn đá đen này trong tay tỉ mỉ hồi lâu, vẫn không nhìn ra có gì đặc biệt, dường như chỉ là một khối đá bình thường.
Vị Tiền thái thượng kia liếc mắt nhìn hòn đá trong tay Phương Lâm, cũng lộ vẻ bất mãn, oán giận nói: "Tông chủ, ngài cũng quá keo kiệt, sao lại cho một khối đá vụn? Ít nhất cũng phải là thần binh lợi khí, hoặc thần công bảo điển chứ."
Những người khác cũng cảm thấy rất kỳ quái, Hàn Lạc Vân thân là Tử Hà tông chủ, trong tay đồ tốt nhiều vô kể, tùy tiện lấy ra vài món cũng có thể làm lễ vật, cớ sao lại ném cho Phương Lâm một khối đá tầm thường như vậy?
Chỉ có Hàn Ngâm Nguyệt, nàng từng trải qua uy lực của khối đá này, nên thấy phụ thân ném đi, sắc mặt liền đại biến.
Hàn Lạc Vân mặt tươi cười: "Phương Lâm, món lễ vật này ngươi có hài lòng không?"
Phương Lâm cảm thấy có chút đau răng, ngươi đường đường là một tông chủ, giàu đến mức nứt đố đổ vách, sao lại hẹp hòi đến mức này?
Bất quá Phương Lâm cũng không dám nói không hài lòng, người ta dù cho ném cho ngươi một đống phân, ngươi cũng phải quy củ mà đỡ lấy, còn phải trơ mặt ra vẻ cảm kích.
"Đa tạ, đa tạ sư phụ ban ân, đệ tử vô cùng hài lòng." Trời mới biết Phương Lâm nói ra câu này thế nào, vẻ mặt như thể đang nín một bụng phân mà không có chỗ xả vậy.
Hàn Lạc Vân suýt chút nữa bật cười, cảm thấy vẻ mặt Phương Lâm đặc biệt thú vị.
Hàn Ngâm Nguyệt có chút oán trách nhìn cha mình một chút, ngươi cẩn thận giải thích cho người ta không phải tốt hơn sao, cứ nhất định phải trêu chọc hắn.
Tiền thái thượng tức giận đến râu mép run rẩy, đang muốn nói gì đó, Hàn Lạc Vân liền lắc đầu với ông ta.
"Phương Lâm, ngươi đừng nên xem thường vật này, tuyệt đối không kém so với Kỳ Lân thảo mà Tiền thái thượng tặng cho ngươi đâu." Hàn Lạc Vân cười nói.
Phương Lâm trợn tròn mắt, chỉ là một tảng đá vụn này thôi ư? Ngươi dọa ai vậy? Ta không mù, càng không ngốc, ngươi muốn lừa ta cũng phải lấy ra thứ gì ra hồn một chút chứ.
Nhưng người ta là tông chủ, lại là sư phụ của ngươi, Phương Lâm cũng không dám oán giận gì, chỉ có thể mang theo nụ cười khổ, u oán nhìn Hàn Lạc Vân.
Hàn Lạc Vân cũng không trêu chọc hắn nữa, nói: "Ngươi đem nội kình rót vào trong tảng đá kia đi."
Phương Lâm nghe vậy, sửng sốt một chút, lập tức làm theo.
Khi nội kình tràn vào bên trong tảng đá kia, Phương Lâm rõ ràng cảm giác được, hòn đá đen này dường như trở nên nhẹ nhàng hơn một chút.
Theo nội kình tràn vào càng lúc càng nhiều, phân lượng tảng đá kia xác thực đang không ngừng giảm bớt, vốn còn có chút nặng trịch, trong chốc lát, liền nhẹ nhàng như một viên trái cây.
Phương Lâm không nói gì, như vậy thì tính là gì? Nhẹ đi thì thành bảo bối sao? Ngươi đang đùa ta à?
Hàn Lạc Vân lại mở miệng: "Bây giờ, ngươi ném tảng đá kia xuống đất đi."
Phương Lâm bĩu môi, cảm giác dáng vẻ hiện tại của mình nhất định rất ngốc, cầm một khối đá vụn vô dụng, làm một ít việc vô nghĩa, còn bị nhiều người nhìn như vậy, có cảm giác bị người ta đem ra làm trò hề.
Chỉ thấy Phương Lâm tiện tay ném hòn đá đen ra, ánh mắt mọi người vẫn luôn dán vào hòn đá đen kia, không chớp mắt nhìn nó rơi xuống đất.
Ầm ầm!
Một tiếng vang thật lớn, đinh tai nhức óc, đại địa dường như chấn động, mọi người tại đây ngã trái ngã phải.
Chỉ thấy mặt đất bóng loáng của đại điện nứt ra, Phương Lâm ở gần nhất, trực tiếp bị chấn động ngã xuống đất, còn chật vật lộn mấy vòng, suýt chút nữa lăn vào góc tường.
Cùng lúc đó, mọi người trên dưới Tử Hà phong đều cho rằng phát sinh địa chấn, bất quá chấn động chỉ kéo dài trong nháy mắt, liền không xảy ra nữa.
Dù là như vậy, cũng khiến không ít người trên Tử Hà phong toát mồ hôi lạnh, nếu như phát sinh địa chấn thật, vậy thì coi như xong.
Trong đại điện, khắp nơi bừa bộn, mặt đất bị chấn động lớn phá hủy, rất nhiều cao tầng Tử Hà tông đầy mặt kinh sợ, trố mắt há mồm nhìn xuống mặt đất.
Phương Lâm mặt mày xám xịt từ khe nứt không xa bò lên, vẻ mặt khỏi nói có bao nhiêu kinh hãi.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao bỗng nhiên lại chấn động ngay tại chỗ thế này?
Phương Lâm trừng mắt, vẻ mặt sợ hãi không thôi, chật vật bò dậy, phủi bụi trên người.
"Phì phì phì, tiểu tử thối đừng phủi!" Một vị cao tầng Tử Hà tông vừa mới bò lên sau lưng Phương Lâm, liền ăn đầy miệng tro bụi, vội vàng ngăn cản Phương Lâm.
Mọi người tại đây, chỉ có vẻn vẹn mấy người bình yên vô sự, ba lão quái đều lơ lửng giữa không trung, tương tự cũng giật mình cực kỳ, nhìn vào nơi hòn đá đen rơi xuống.
Hàn Lạc Vân vẫn ngồi yên ở vị trí đầu, Hàn Ngâm Nguyệt đứng một bên, không hề chịu ảnh hưởng của chấn động.
Hàn Ngâm Nguyệt có chút bất đắc dĩ nhìn Hàn Lạc Vân, Hàn Lạc Vân lại lộ ra vài phần lúng túng.
"Không thể đi chỗ khác thử được sao?" Hàn Ngâm Nguyệt bất mãn nói.
Hàn Lạc Vân cười hì hì: "Sơ suất rồi, sơ suất rồi."
Mọi người lúc này mới phục hồi tinh thần lại, Phương Lâm cũng vội vàng chạy đến vị trí hòn đá đen rơi xuống, nơi đó có một cái hố to, là bị đập mạnh mà thành.
Mà viên hòn đá đen kia, lại lẳng lặng nằm trong hố lớn, giản dị tự nhiên, nhưng ai cũng biết, kẻ gây ra tất cả những chuyện này, chính là hòn đá đen này.
Phương Lâm nuốt một ngụm nước bọt, mắt nhất thời liền sáng lên.
Thứ tốt! Bảo bối tốt!
"Phương Lâm, bây giờ biết vật này lợi hại chứ?" Hàn Lạc Vân cười híp mắt nói, biểu hiện có vẻ khá đắc ý.
Phương Lâm gật đầu liên tục, bất quá vẫn còn có chút nghi hoặc.
"Vật này, tên là Vô Giới thạch, bình thường chỉ là đá bình thường, nhưng nếu rót nội kình vào, nó sẽ trở nên không gì không xuyên thủng, lại còn nặng vô cùng, chỉ riêng một viên như vậy, đã có trọng lượng của một ngọn núi lớn." Hàn Lạc Vân nói.
Nghe vậy, Phương Lâm nhất thời nhớ tới, kiếp trước từng nghe nói một loại bảo vật cực kỳ đáng sợ, tên là Vô Giới sơn, một khi vận dụng, đủ để trấn áp vạn vật trên thế gian.
Mà Vô Giới thạch này, tên tương đồng, lại nặng nề như vậy, nói không chừng có liên quan đến Vô Giới sơn kia.
Bất quá những điều này không quan trọng, quan trọng là, Vô Giới thạch này quả thực là một bảo bối hiếm có.
Phương Lâm xoa xoa tay, nhặt Vô Giới thạch từ trong hố to ra, tuy rằng tảng đá nặng như núi, nhưng trong tay Phương Lâm, lại chẳng có bao nhiêu trọng lượng.
Phương Lâm tung hòn đá Vô Giới này trong tay, khiến những người khác liên tục ngăn cản, nếu lại rơi xuống đất, sợ là cung điện này sẽ bị phá hủy hoàn toàn.
Phương Lâm nghĩ đến nhiều hơn, tảng đá nặng như vậy, nếu khi đối địch mà đột nhiên ném ra, hoàn toàn có thể đánh đối thủ thành thịt nát.
Thứ này đâu chỉ là một bảo vật, quả thực là một đại sát khí!
Bởi vì đại điện bị hủy, cần tu sửa, mọi người dồn dập rời đi, Tiền thái thượng vỗ mạnh vai Phương Lâm, khen hai câu, rồi cũng rời đi.
Bất quá Phương Lâm không thể rời đi, Hàn Lạc Vân bảo hắn đi theo một mình đến một nơi, dường như có chuyện gì muốn nói với Phương Lâm.
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Dịch độc quyền tại truyen.free