(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 79: Quyển 1 - Chương 79
Tư Đồ Y Lan mở to mắt nhìn đồng cỏ đỏ rực như biển lửa dưới ánh chiều tà, rồi lại dõi theo con đường thẳng tắp dẫn đến chiếc xe chở hai chủ tớ kia, nàng không kìm được khẽ lẩm bẩm:
– Người này sao mà thành thật vậy!
Ninh Khuyết chẳng hề để tâm đến những chuyện này, việc tranh cãi ồn ào với mấy cô gái như vậy, ngoài tốn thời gian ra thì chẳng mang lại ý nghĩa gì. Hơn nữa, lúc này hắn đang suy nghĩ, dựa theo chương trình học mà Thư Viện sắp xếp, hiển nhiên mỗi đệ tử sẽ có rất nhiều thời gian rảnh rỗi. Hắn có thể dùng khoảng thời gian này để làm một vài việc, chẳng hạn như... giết người kiếm tiền.
Nằm trên giường trong Lão Bút Trai, hắn nhìn tên người viết trên tờ giấy dầu và hỏi:
– Chuẩn bị tốt chưa vậy?
Tang Tang đang ngồi, vừa bôi mỡ vừa mài thanh phác đao cho hắn, nàng cúi đầu đáp.
– Bộ đồ vải bố mới lẫn y phục cũ đều đã chuẩn bị xong. Nhưng lần này thiếu gia muốn để kiểu tóc gì? Vẫn là kiểu của Nguyệt Luân Quốc sao?
Ninh Khuyết lắc đầu nói:
– Mấy chuyện vặt này tùy ngươi quyết định.
Tang Tang ngẩng đầu lên hỏi:
– Khi nào thì ra tay?
– Người này sống ở Đông thành, cách chúng ta không xa. Lúc nào muốn ra tay thì ra tay.
Ninh Khuyết nhìn tên Trần Đông Thành trên tờ giấy dầu, rồi liếc qua những tư liệu đơn giản bên dưới, bèn ngừng lại giải thích.
– Ta cũng chưa biết lúc nào sẽ hành sự. Vậy nên, quan phủ khi điều tra án cũng sẽ không thể dựa vào quy luật thời gian mà tìm ra đầu mối gì.
– Làm một lần tất nhiên sẽ không có quy luật, nhưng giết nhiều người, tự nhiên sẽ hình thành quy luật.
Tang Tang cầm thanh phác đao đã được mài sáng bóng, tra vào vỏ. Nàng đi đến đầu giường, chăm chú nhìn khuôn mặt Ninh Khuyết rồi nói:
– Đây là điều thiếu gia đã dạy ta: cho dù ngươi che giấu thế nào đi nữa, sau này quan phủ vẫn có thể từ những người bị ngươi giết mà tìm ra nguyên nhân.
– Phủ tướng quân chết sạch, người dân thôn Yến Cảnh cũng bị tàn sát hết rồi. – Ninh Khuyết cười đáp.
– Cho dù triều đình cuối cùng có phát hiện ra mục đích là báo thù cho những chuyện này, thì quan phủ làm sao tra ra ta được đây?
– Có lẽ không tìm ra ngươi, nhưng có thể tìm ra những người mà ngươi muốn giết. Vậy họ có thể tăng cường bảo vệ cho những người này, thậm chí trực tiếp dùng họ làm con mồi. Đến lúc đó, cho dù ngươi biết những người kia được triều đình bảo vệ, chẳng lẽ ngươi sẽ không đi giết?
Ninh Khuyết im lặng nhìn tiểu thị nữ, chợt nở nụ cười nói:
– Ngươi thư���ng ít khi nói nhiều như vậy.
– Ta không phải kẻ đần, bình thường ta không muốn nói mà thôi.
Tang Tang khẽ nói. Về phần lý do vì sao hôm nay nàng lại nguyện ý bàn luận những chuyện mà bình thường vẫn luôn cảm thấy phiền phức, thì ngay cả nàng cũng không thể hiểu được.
Ninh Khuyết hiểu rõ, ánh mắt hắn ánh lên sự ấm áp, hắn nhìn nàng mỉm cười nói:
– Ta cam đoan với ngươi, sau khi giết hai, ba người đó, ta sẽ nghỉ ngơi một thời gian, sau đó sẽ chuyên tâm đọc sách ở Thư Viện.
Tang Tang nở nụ cười, khuôn mặt hơi sạm đen nhất thời hiện lên nét nhẹ nhõm, nói:
– Đúng vậy đó, Thư Viện là nơi rất tốt, thiếu gia có thể biết thêm nhiều tài tử cùng tuổi, cần phải nâng niu trân trọng những mối quan hệ này.
Ninh Khuyết vẫn chưa kịp thích nghi với việc Tang Tang bỗng nhiên biến thành một người biết chớp lấy cơ hội như vậy, hắn không kìm được liếc mắt về phía góc phòng, tay phải từ trong chăn duỗi ra, sau đó các đầu ngón tay nắm chặt lại. Gì mà bằng tuổi chứ? Hắn còn lớn hơn bảy, tám tuổi so với mấy tên kia.
***
Ngày thứ hai, cũng là ngày giảng bài chính thức, hôm nay Ninh Khuyết và Tang Tang lại dậy sớm. Sau khi rửa mặt, ăn sáng xong xuôi, Tang Tang tiễn Ninh Khuyết lên xe ngựa trước cửa tiệm. Chủ tớ hai người, mặc dù được coi là "nhà giàu" với hai ngàn lượng kiếm được lần trước, tuy không cần tiết kiệm như trước, nhưng việc thuê bao xe ngựa cả năm cũng không phải vấn đề lớn.
Ngày mới đã tới, cửa Nam thành Trường An lúc này đã mở tung. Hơn mười chiếc xe ngựa khắc dấu hiệu của Thư Viện nối đuôi nhau tiến ra. Dựa trên số lượng ấy, xem ra đa số đệ tử đều lựa chọn ở trọ dài ngày trong trường.
Dọc theo con đường tiến thẳng về phía Nam, được tô điểm bằng những hàng liễu hai bên, cả cuộc hành trình ngập tràn trong non xanh nước biếc, hoa thơm bướm lượn. Đặc biệt nhất phải nói đến tòa núi cao chót vót, thẳng đứng như xuyên thủng trời xanh, cùng những đồng cỏ dưới chân núi kéo dài và trải rộng như biển. Tuy đã lần thứ hai trông thấy những cảnh này, Ninh Khuyết vẫn không kìm được mà trầm trồ, cảnh đẹp mỹ lệ như thế này có thể xuất hiện ở nhân gian, lại xuất hiện ngay tại ngoại ô thành Trường An phồn hoa, quả là một điều đáng mừng.
Hơn mười chiếc xe ngựa sơn đen di chuyển giữa những đồng cỏ xanh mượt, chẳng bao lâu đã tới cửa chính Thư Viện. Tiếp đó, các học sinh liền xuống xe, nhao nhao hành lễ, tạo nên những tiếng động ồn ào. Từ sáng sớm, đã có rất nhiều thí sinh tham gia khảo thí hôm qua vây quanh khối thạch môn đơn giản, dường như không có chút thu hút nào ở trước cửa, nhất thời khiến cửa Viện vốn yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều.
Đám học sinh trẻ tuổi đều mặc áo bào vạt trái màu xanh, nam sinh buộc trên đầu một tấm khăn vấn màu đen, nữ thì dùng một cây gỗ mun búi cao mái tóc dài đen bóng thay cho trâm cài. Tất cả đứng trên nền xanh mượt của những cánh đồng cỏ trải dài, gợi nên một cảm giác khoan khoái, nhẹ nhàng. Vẻ mặt phấn chấn của mỗi người dưới ánh nắng ban mai tràn sức sống từ phương Đông chiếu xuống, càng tăng thêm cảm giác an tĩnh, trong lành.
Ninh Khuyết sửa sang lại quần áo trên người, nhất là vạt áo màu xanh bên trái, sau đó lấy ra chiếc gương đồng nhỏ được Tang Tang nhét vào lúc tối để soi xem khăn vấn trên đầu có bị lệch hay không. Sau khi cảm thấy mọi thứ đã ổn, hắn mới từ từ bước xuống xe ngựa.
Sau cuộc khảo thí hôm qua, ngoại trừ ba người Tạ Thừa Vận, thì chỉ còn hắn – kẻ thu phục con hắc mã to lớn – là dễ nhận ra nhất.
Mấy tên học sinh đứng nơi cửa đang hàn huyên, thấy hắn đến cũng chẳng hề ghen tức hay làm ngơ, mà còn nhiệt tình chạy ra chào đón, hỏi han tình hình gần đây, thậm chí có người còn tự giới thiệu mình.
Một tiếng chuông từ sâu trong Thư Viện yên lặng vang lên, tức thì các học sinh không hề tiếp tục huyên náo nữa. Dưới ánh mặt trời hắt những tia nắng óng ả, từng ống tay áo phần phật bay trong gió sớm, khăn vấn trên đầu cũng nhè nhẹ đung đưa khiến khung cảnh nhìn qua có vẻ bay bổng, thoát tục.
Dưới ánh mặt trời, Ninh Khuyết chầm chậm hòa vào đám người ở phía sau, ngửa đầu lên nhìn cảnh này, trong lòng hơi suy nghĩ. Hắn cũng không bước nhanh hơn mà cẩn thận dò xét ba cây cột đá nhìn như đơn giản trước cổng Thư Viện, cùng với kiến trúc những căn phòng tầm thường xung quanh.
Ngày hôm qua, đích thân hoàng đế đã tới Thư Viện, tuy hình thức có vẻ long trọng, nghiêm trang, nhưng bệ hạ cũng không chăm chú theo dõi các cuộc thi mà chỉ để ý tới kết quả.
Thư Viện là nơi đem lại cho người khác cảm giác như thế ngoại đào nguyên. Nửa sau tòa viện như ẩn mình trong tầng mây giữa tòa núi hùng vĩ, khiến người khác có cảm giác bị đè nén vô cùng. Nhưng tại sao từ hôm qua đến bây giờ hắn mới phát hiện ra điều kỳ lạ này?
Mấy năm trước, thật sự Ninh Khuyết cũng không rõ Thư Viện là nơi nào. Hắn chỉ biết mấy thứ đại loại như: đối với những con dã thú thì nên dùng cách gì; tính toán hướng bay mũi tên lông vũ thì ra sao. Cho tới khi vị tướng quân họ Mã ở Vị Thành báo danh cho hắn xong, hắn mới bắt đầu biết một ít về nơi này, ví dụ như một vài sự kiện lịch sử huy hoàng, hoặc các bậc tiền bối cao nhân đại danh đỉnh đỉnh.
Không biết vì sao hắn luôn cho rằng Thư Viện này không hề đơn giản như những gì hắn đang chứng kiến, nó chắc hẳn không chỉ là nơi để Đại Đường bồi dưỡng những vị hiền tài đóng góp cho quốc gia sau này… mà chắc chắn còn ẩn chứa những điều có ý nghĩa to lớn hơn. Sở dĩ hắn có suy nghĩ như vậy là vì cuộc hành trình từ thảo nguyên trở lại kinh thành.
– Một tên bị Thư Viện vứt bỏ tùy tiện lại là một đại kiếm sư. Lão nhân Lữ Thanh Thần cùng công chúa điện hạ khi nghe tới tên gọi đều lộ ra vẻ tôn trọng. Nhưng vì lý do gì mà những người ở nơi này lại khiến ta cảm thấy cũng bình thường, không có gì khác biệt?
Hắn đưa tay chỉnh lại tấm khăn vấn trên đầu, miệng lẩm bẩm.
Hắn lẻ loi đi qua cửa chính Thư Viện, xuyên qua tấm bình phong bằng đá, rời xa tòa lầu chính rồi thong thả rảo bước trên con đường nhỏ, nơi mà nắng sớm còn chưa chiếu tới. Cách con đường nhỏ không xa phía trước chính là thư xá tương đối náo nhiệt, ở nơi đó có thể dễ dàng nghe thấy những âm thanh gọi nhau í ới, bàn chuyện rôm rả, trong khi dọc theo con đường nhỏ này lại cực kỳ yên tĩnh.
Từ trong yên tĩnh bỗng vang lên một giọng nói:
– Trên đời này vốn không có gì đặc thù, hoàng cung là thế, Hạo Thiên Thần Điện cũng thế,… những thánh địa thần bí kia cũng thế… Vậy thì Thư Viện này có thể có gì đặc biệt đây?
Nghe thanh âm kia, sắc mặt Ninh Khuyết không hề thay đổi, tay phải giấu trong tay áo nhanh chóng thủ thế, tùy lúc đều có thể nhanh chóng, chuẩn xác rút cây dù to lớn màu đen phía sau lưng. Sớm đã phải học cách sinh tồn từ nhỏ, bất kỳ tình huống đột ngột nào có thể gây nguy hiểm xuất hiện, hắn đều có những phản xạ tự nhiên rất mau lẹ.
Phía trước con đường nhỏ chẳng biết đã xuất hiện một gã thư sinh từ lúc nào.
Tên thư sinh này mắt to, lông mày thẳng, thần sắc chất phác, thân thiện. Trên thân hắn mặc một bộ áo bông cũ, dưới chân đi một đôi giày rơm đã sắp hỏng. Nhưng dù là áo bông cũ, hay đôi giày rơm phủ đầy bụi bặm sắp hỏng, dù trên người có dơ bẩn tựa như nhiều năm chưa được giặt rửa đi nữa, nhưng chẳng biết vì sao nhìn người này lại có vẻ rất sạch sẽ.
Từ thân thể tới linh hồn đều vô cùng sạch sẽ, tinh khiết.
Tay phải của tên thư sinh cầm một quyển sách, nơi eo buộc một cái hồ lô. Ánh mắt Ninh Khuyết đảo qua cuốn sách cùng bình hồ lô hai lần, cuối cùng dừng lại trên người tên thư sinh. Tay phải giấu bên trong tay áo dần dần hạ xuống.
Nơi này là Thư Viện, không có ai trong thiên hạ có can đảm làm loạn ở đây. Hơn nữa, tuy tên thư sinh này ăn mặc nhìn qua có vẻ bụi bặm nhưng lại mang đến cho người khác một cảm giác tinh khiết như trẻ sơ sinh. Ai chứng kiến đều cảm thấy hắn rất dễ gần, muốn cùng hắn gần gũi, phảng phất những gì hắn nói đều rất đáng để tin tưởng.
Cả người thoáng buông lỏng, nhưng nội tâm hắn lại trở nên cực kỳ khẩn trương, bởi hắn phát hiện ra mình dường như rất tin tưởng tên thư sinh mới xuất hiện này. Đối với thói quen đã sớm hình thành do cuộc sống sinh tồn thuở nhỏ, hắn quyết không tin tưởng bất luận kẻ nào trừ bản thân mình. Loại tín nhiệm không có lý do, đến từ cảm giác này, quả thật là một chuyện cực kỳ khó có thể chấp nhận được.
Hắn căn bản không có biện pháp nào sinh ra địch ý với tên thư sinh trước mặt này, nhưng có thứ còn khiến hắn thấy sợ hơn. Hắn cảm nhận rất rõ, cho dù hắn có rút thanh dù sau lưng ra hay không, cũng không có cách nào uy hiếp được tên kia.
Thư sinh mặc áo bông mỉm cười, ánh mắt hắn dừng lại nơi tấm bao bố sau lưng Ninh Khuyết, tựa như nhìn xuyên thấu bên trong. Vỗ nhẹ hồ lô nơi eo, hắn hỏi:
– Cây dù lớn màu đen sau lưng ngươi cũng không tệ, có muốn đổi thử không?
Tên kia làm sao biết cây dù được giấu trong tấm vải bố, còn là một cây dù lớn? Ninh Khuyết cảm thấy đầu lưỡi trở nên cứng ngắc, họng khát khô, căn bản không thốt ra lời. Trầm mặc một lúc lâu, hắn kiên định lắc đầu.
Tên thư sinh thở dài tỏ vẻ hơi tiếc nuối, tay cầm quyển sách, hắn đi lướt qua bên cạnh Ninh Khuyết nhưng cũng không liếc qua một cái, rồi đi thẳng về một bên cổng chính.
Một cỗ xe trâu nép mình ở một góc cổng chính.
Tên thư sinh tiến tới bên cạnh, hắn hành lễ một cách nghiêm túc về phía thùng xe, sau đó nhẹ nhàng ngồi lên càng xe, cầm lấy sợi roi.
Một âm thanh già nua, nồng nặc mùi rượu, bình thản truyền ra:
– Hắn không đổi với ngươi sao?
Thư sinh khẽ lắc đầu, sau đó chậm rãi đánh cây roi, xe trâu bắt đầu chầm chậm lăn bánh về phía trước. Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, hy vọng quý độc giả sẽ tôn trọng bản quyền và ủng hộ công sức của đội ngũ dịch thuật.