Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 28: Hồng Trác Quả

Nhất tâm kiên thủ thông linh quyết, Biến hóa nhất nhị tam vạn vật, Chu thiên vận chuyển bất tất sai, Thái cực đại thành tự chuyển cực. Nhất lạp biến tinh thần.

Huyền Quang đang quan sát bản đồ Viện Dưỡng Lão từ trong một không gian ẩn. Lần trước tình cờ nhìn thấy một cái cây trĩu quả, lúc đó hắn không nghĩ ngợi gì, nhưng giờ đây đã có thêm hiểu biết, hắn nghi ngờ những trái cây đó là bảo vật. Hắn bắt đầu tìm kiếm. Phát hiện một cây có trái, dù không phải cây lần trước nhưng cũng không sao. Kiểm tra xung quanh, thấy có nhiều thần thú, Huyền Quang liền đánh dấu vị trí, chờ đợi cơ hội ra tay. Mỗi khi tìm thấy cây có trái trong khu vực xung quanh, hắn đều cẩn thận đánh dấu lại.

Hơn hai tháng sau, Phong Thập, vốn đang chờ đợi gần Huyền Quang, đột nhiên biến mất, rồi xuất hiện bên trong Viện Dưỡng Lão. Nó quay một vòng như để quan sát, rồi bò về phía một cái cây, trên đó trĩu những trái màu đỏ tỏa ra ánh sáng lờ mờ, nếu không quan sát kỹ sẽ khó mà nhận ra. Với chiều dài chín mét, Phong Thập lúc này trông như một con kiến, còn cái cây thì có gốc khổng lồ với đường kính ba mươi mét.

Huyền Quang tự giễu bản thân ngu ngốc. Hắn triệu hồi Phong Thập trở lại, rồi một lần nữa đưa nó vào trong, nhưng lần này, nó xuất hiện ngay tại cành cây, chỉ cần di chuyển một quãng ngắn là đến chỗ trái cây. Đó là một chùm quả, mọc chung như buồng cau, có hình dáng như trái nho. Nếu nói Phong Thập là con kiến trên cây thì trái cây này cũng có kích thước bằng trái táo. Sáu cái chân của Phong Thập bám chặt vào cuống quả, ngẩng đầu cắn. Cặp càng sắc bén như chiếc kéo của nó lại trở nên vô dụng; nó cắn miệt mài, mãi mới thấy cuống quả bắt đầu rách. Phong Thập tiếp tục cắn, cuống quả sắp đứt lìa. Huyền Quang như nín thở, căng mắt chờ đợi. Đứt ra rồi! Trái cây vừa rớt xuống, Phong Thập vẫn bám chặt cái cuống. Huyền Quang, vốn đang dồn hết sự tập trung chờ đợi, lập tức ra tay, triệu hồi Phong Thập về. Cả trái cây và Phong Thập lập tức biến mất.

Ha ha ha, thành công rồi! Tuy vẫn nhìn thấy Viện Dưỡng Lão đang thu nhỏ lại, Huyền Quang nhất thời vẫn chưa thể rời đi. Nhưng âm thanh vật nặng rơi xuống làm rung chuyển cả mặt đất, báo hiệu cho hắn biết đã thu được trái cây kia. Tầm mắt thay đổi, trước mắt hắn là trái cây màu đỏ khổng lồ như quả nho, cao đến trăm mét. "Ủa?" Huyền Quang nhìn Phong Thập nằm bẹp dưới đất, dường như sắp chết đến nơi. "Chủ nhân, nơi đó rất nóng," nó vừa nói xong câu đó liền bất động, rồi tắt thở. "Tổng Soái, trái cây này có giá trị gì không?" Huyền Quang hỏi. "Trái cây này có giá trị đối với Trường Sinh Giả Nhất Nguyên, nhưng tất nhiên là nếu biết cách sử dụng," thanh kiếm trả lời.

Huyền Quang tìm một chỗ sạch sẽ, quay một đoạn video về quả nho khổng lồ đó, đăng lên mục tin tức để hỏi ý kiến các đại lão trong nhóm "Đại Việt Đạo Giả" do Huyền Ngô giới thiệu. Kèm theo dòng tin nhắn đơn giản hỏi thăm: "Hậu bối tình cờ nhặt được một trái cây khổng lồ, xin hỏi các vị tiền bối, đây là trái gì, giá trị như thế nào?" Xong xuôi, Huyền Quang phủi mông, vội đi xem đàn Kim Hổ Ngưu. Hắn không hề hay biết, đoạn video hắn đăng lên nhóm đã lập tức gây ra sóng gió, từng người một nhắn tin muốn nói chuyện với hắn.

Huyền Phục: @Huyền Quang đạo hữu muốn bán không? Ta đảm bảo giá tốt. Hoàng Vũ: @Huyền Quang đạo hữu, muốn bán thì liên hệ ta, ta sẽ tặng thêm một món vũ khí. Tử Dự: @Huyền Quang đạo hữu, nếu bán thì liên hệ ta, ta sẽ làm cho đạo hữu một bộ chiến giáp miễn phí. Tinh Dương: @Huyền Quang đạo hữu có muốn bán trái cây này không? Hồng Vân Tiên Tử: Một đám chỉ biết đòi mua, không thấy người ta đang hỏi vì chưa rõ về nó sao?

"Con Kim Hổ Ngưu cũng là bậc 5 mà?" Huyền Quang khó hiểu. Dọn dẹp chiến trường một chút, đổi một con trâu khác thay thế, Huyền Quang thả một con ong bậc sáu ra cho nó đấu với con trâu bậc năm. Đối diện con ong dài chín mét, cao đến bốn mét, con Kim Hổ Ngưu gầm lên giống như một con hổ, nó lao tới rồi đổi hướng chạy quanh con ong. Con ong xoay người theo nhưng không thể theo kịp tốc độ của con trâu, bị con trâu nhảy lên lưng cắn vào người. "Rốp!" tiếng giáp xác bên ngoài của con ong bị cắn vỡ phát ra, một chân con trâu móc vào khe hở, như thể nó vừa cắn vừa muốn xé toang lớp giáp xác của con ong. Con ong bò loạn xạ nhưng không làm gì được, liền lăn lộn ra đất. "Rốp!" lại một âm thanh nữa vang lên rõ to, phần thân con ong bị kéo vỡ một phần giáp lớn, con Kim Hổ Ngưu giơ móng vuốt tát lia lịa vào phần thịt bên trong, nó tát cực nhanh khiến thịt và chất lỏng trong suốt bắn tung tóe. Con ong lăn một vòng rồi dùng chân muốn quắp lấy con trâu nhưng bị nó nhanh chóng né tránh. Con trâu rất linh hoạt, nó lui lại thoát khỏi công kích, liền chạy đến phía bụng con ong, nó nhảy lên há lớn miệng cắn một cái. Lớp giáp xác của con ong vốn rất cứng rắn, nhưng dưới hàm răng của Kim Hổ Ngưu thì hoàn toàn không chịu nổi. Phần bụng phía trên của con ong bị nó cắn phá tạo thành một lỗ lớn, con trâu chui tọt vào bên trong. Con ong vùng vẫy loạn xạ vô nghĩa, bò đi được một đoạn rồi nằm im, thỉnh thoảng co giật. Huyền Quang biết chiến đấu đã kết thúc.

Huyền Quang cho một trăm con Kim Hổ Ngưu bậc năm đấu với một trăm con ong bậc sáu. Hắn muốn biết khi chúng chiến đấu theo đàn thì sẽ ra sao. Kết quả là đàn ong bị đàn trâu vây quanh. Đám trâu vờn một lúc không đánh lén được, liền nhào lên cùng lúc, cắn những con ong ở phía ngoài cùng. Những con ong phía sau nhào lên hỗ trợ, cuối cùng chúng biến thành một núi hỗn độn trâu và ong cắn xé loạn xạ. Huyền Quang phát hiện những con trâu có phòng ngự còn vượt trội hơn cả con ong cấp bậc cao hơn; tuy bị những con ong cắn cho không thể di chuyển được, nhưng chúng chẳng hề hấn gì.

Kết quả cuối cùng đáng ngạc nhiên, lũ ong lại chết sạch. Lũ trâu chỉ chết vài con, đa số bị thương, đi cà nhắc, nhưng chỉ một lát sau liền chạy nhảy tưng bừng như bình thường. Huyền Quang không tiếp tục cho chúng đấu nữa, hắn biết lũ trâu sẽ không đánh nổi con ong bậc bảy; nếu cố đánh, chúng sẽ chết khá nhiều. Huyền Quang tính toán, Kim Hổ Ngưu rất mạnh nhưng tiến hóa chậm, lại tốn nhiều tài nguyên hơn đám ong gấp nhiều lần. Một con ong tiến hóa cần khoảng bốn cái xác hung thú tùy thuộc vào loại lớn hay nhỏ, còn Kim Hổ Ngưu thì tiêu hao gấp con ong mấy chục lần.

Thôi kệ đi. Huyền Quang nhận cuộc gọi từ Đại ca Ngô. "Đệ có Hồng Trác Quả à?" Huyền Ngô hỏi ngay. "Hồng Trác Quả?" "Chính là trái cây màu đỏ to một trăm mét đệ đăng trên nhóm đấy. Đệ có nó thật sao, hay là của người khác?" Huyền Ngô giải thích. "À đúng, đệ có một quả như vậy," hắn nói. "Đệ tìm được nó bằng cách nào mà tài thế? À thôi, không cần biết đệ có được từ đâu. Đệ có muốn bán nó không, quả đó không thể để lâu quá được, giá trị của nó sẽ mất dần theo thời gian đấy," Đại ca Ngô nói. "Đại ca muốn nó à? Đại ca ở đâu, đệ đến đưa luôn cho đại ca là được, một chút tấm lòng thành, đại ca đừng chê," Huyền Quang thấy Đại ca Ngô muốn nó liền quyết định tặng. Lần trước, nếu không phải Đại ca Ngô tặng hắn cái trữ vật giác, rồi ngay lúc nguy cấp vẫn nhớ đến hắn mà báo tin, thì chắc chắn lúc đó hắn đã chết rồi.

"Ha ha, đệ tặng nó cho ta luôn à? Đệ biết giá trị của nó rất cao không đó?" Huyền Ngô cười nói. "He he, huynh đệ đừng nói chuyện tiền bạc làm mất tình cảm. Đại ca ở đâu, đệ sẽ đến ngay!" "Hồng Trác Quả này ta không dùng đến, ta hỏi giúp sư thúc của ta thôi. Vậy thì sao, đệ định bán đúng không? Ta đến chỗ đệ cho nhanh," Đại ca Ngô hỏi. "Bán, bán chứ! Đại ca đến căn cứ Liên Minh ở Trái Đất đi. Đệ đang ở đây," Huyền Quang nói rồi gửi kèm thông tin để chắc chắn. Rời khỏi Viện Dưỡng Lão, Huyền Quang đến căn cứ Đại Việt, vội vã đến chỗ hẹn. Huyền Ngô lập tức đến, tốc độ thật nhanh. "Đi thôi!" Đại ca Ngô nói ngay. Huyền Quang chỉ vừa kịp hoa mắt một cái, đã thấy mình đứng trước cổng không gian trên khối lập phương bên trong căn cứ Liên Minh, rồi đi qua bên kia theo Đại ca Ngô.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, và mọi hành vi sao chép phải có sự đồng ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free