Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tu Tiên Cuồng Đồ - Chương 245: Lạt Tiêu sao Hắc Đản

"Thật sự là thất lễ, quấy rầy Lý đạo hữu chữa thương." Giang Vũ Lâm vào nhà liền khách khí nói.

"Không sao, ba ngày này, đã giúp ta rất nhiều rồi, ít nhất sẽ không còn cảm giác đầu đau choáng váng." Diệp Không xác thực đã đỡ hơn nhiều, điều này khiến hắn ý thức được tầm quan trọng của đan dược. Một tu sĩ có nguồn cung đan dược cố định và một tán tu đan dược bấp bênh là hoàn toàn khác nhau.

"Vậy thì chúc mừng Lý đạo hữu sớm ngày khỏi hẳn." Giang Vũ Lâm cười nói.

"Giang huynh có việc cứ việc nói thẳng." Diệp Không tin rằng Giang Vũ Lâm đến tìm mình, nhất định là có chuyện.

"Là như vầy... Thuyền sắp đến nơi cần đến rồi." Giang Vũ Lâm vừa cười vừa nói.

"À, ha ha, đến rồi sao." Diệp Không cũng cười, xem ra mình lại phải tìm nơi khác rồi.

Nhưng sau đó, Giang Vũ Lâm lại hỏi, "Lý đạo hữu còn có dự định gì không?"

Diệp Không lắc đầu, "An Quốc tạm thời không về được, cừu nhân của ta là đệ tử hạch tâm của một gia tộc tu tiên, thế lực rất lớn, xem ra chỉ có thể ở Vũ Quốc lánh nạn một thời gian."

Giang Vũ Lâm gật đầu, rồi mới lên tiếng, "Không giấu gì Lý đạo hữu, thật ra lần này ta cùng xá muội trở về Vũ Quốc, là muốn gia nhập Vân Phù Tông... Nếu Lý đạo hữu không chê, sao không cùng chúng ta? Tin tưởng có xá muội giúp đỡ, hẳn là sẽ được nhận... Chỉ là..."

Diệp Không ngẫm nghĩ, trốn vào nhà cao cửa rộng đại phái tu luyện, là một ý kiến không tồi. Cũng không phải vì đan dược, đan dược hiện tại với hắn mà nói rất sung túc. Mấu chốt là sự yên ổn, ở bên ngoài những đại môn phái này muốn tìm một nơi linh khí sung túc lại an toàn, phi thường gian nan.

"Lý mỗ cũng muốn gia nhập những danh môn đại phái này, có gì cần Giang huynh cứ nói đừng ngại."

Giang Vũ Lâm lúc này mới tiếp tục nói, "Chỉ là lần này Vân Phù Tông tuyển nhận ngoại đường phù lục học đồ, chẳng những linh thạch đan dược cung phụng rất ít ỏi, hơn nữa không được vào nội đường học công pháp cao cấp và chế phù thuật."

"À, những thứ này không sao cả." Diệp Không hào phóng khoát tay. Linh thạch, lão tử không thiếu! Đan dược, lão tử dùng đều là đan dược tốt nhất do Linh Dược Sơn cung cấp! Về phần kỹ thuật chế phù, cái đó càng không cần lo lắng, phù chú bách khoa toàn thư trong đầu lão tử còn tiên tiến hơn các ngươi gấp trăm lần!

Nghe Diệp Không không để ý những thứ này, Giang Vũ Lâm cũng rất vui vẻ, cười nói, "Như vậy thì tốt rồi, vào Vân Phù Tông, ta cũng có bạn rồi." Hắn nói xong, lại an ủi Diệp Không, "Ngươi cũng đừng lo lắng, muội muội ta ở Vân Phù Tông cũng quen biết một vài Kết Đan tu sĩ, chờ mấy ngày nữa, thuyết phục một vị Kết Đan lão tổ nhận chúng ta... Ha ha, đến lúc đó chúng ta cũng coi như là đệ tử nội đường."

"Vậy thì nhờ Giang huynh và lệnh muội chiếu cố nhiều rồi." Diệp Không nghĩ, đã mình muốn phát triển ở lĩnh vực chế phù, đến Vân Phù Tông ở lại một thời gian cũng tốt, dù sao người ta cũng là môn phái mười vạn năm, luôn có chút kinh nghiệm chứ.

Giang Vũ Lâm vừa ra ngoài không lâu, Giang Vũ Nghệ một thân áo đỏ xuất hiện, nói đến nha đầu này, bộ ngực thật sự là vĩ đại, lúc vào cửa, những bộ vị khác còn chưa thấy, đã thấy hai tòa núi cao ngất xuất hiện.

"Này, trứng đen, nghe nói ngươi cũng muốn gia nhập Vân Phù Tông?" Giang Vũ Nghệ đi tới, nhìn đông nhìn tây, nhưng không thèm nhìn Diệp Không, rất không lễ phép.

Tiểu nha đầu thiếu dạy dỗ. Diệp Không cười nhẹ một tiếng, sau đó bày ra vẻ kinh ngạc, cả kinh nói, "Sao ngươi biết trứng của ta màu đen?"

Biệt danh "trứng đen" là Giang Vũ Nghệ nghe đám thủy thủ gọi, không biết có ý gì, dù sao biết không phải lời hay, nên dùng để đối phó Diệp Không.

Thấy vẻ mặt Diệp Không, Giang Vũ Nghệ có chút sững sờ, ấp úng nói, "Mặt và tay ngươi đều đen như vậy, toàn thân đều đen, đương nhiên trứng... Ách, nam nhân cũng biết đẻ trứng à? Ha ha." Giang Vũ Nghệ cười, "Ngươi cái trứng đen này chắc là choáng váng rồi? Chỉ có động vật mới đẻ trứng, ngươi lấy đâu ra trứng?"

Diệp Không cũng rất nghiêm túc lắc đầu nói, "Ngươi đây là không có văn hóa rồi, nam nhân không cần sinh cũng có trứng, trời sinh, còn một cặp nữa là đằng khác."

Diệp Không vốn đã cảm thấy mình rất vô sỉ rồi, hắn chờ Giang Vũ Nghệ e lệ chạy ra ngoài. Nhưng ai ngờ nha đầu kia đơn thuần quá, trừng to mắt nói, "Sao ta không biết? Người cũng có trứng à?"

"Ai, đều là do giáo dục giới tính thiếu sót gây họa." Diệp Không cảm thán một câu, "Đương nhiên là có, không tin ngươi đi hỏi ca ca ngươi."

Diệp Không nói đến đây, đã tưởng tượng ra vẻ mặt Giang Vũ Lâm đỏ bừng, xấu hổ không nói nên lời, hắn nhịn không được bật cười.

Diệp Không vừa cười, Giang Vũ Nghệ cảm thấy không đúng, mắng, "Gạt người! Ngươi cái đồ mặt đen lừa đảo, trong miệng không có một câu thật! Trước lừa ca ta, giờ lại đến lừa ta!"

Diệp Không té xỉu, "Ta lừa ngươi khi nào?"

"Ngươi lừa ta, nam nhân có trứng!"

Diệp Không muốn hộc máu, năm nay nói lời thật sao khó vậy? Nhưng vấn đề này không nên dây dưa, không lẽ phải kéo quần xuống cho nàng xem? Diệp Không tuy không để ý thể diện, nhưng chuyện vô liêm sỉ này, hắn thật không làm được.

"Được rồi được rồi, ngươi gọi ta trứng đen, ta gọi ngươi Hot girl được không?" Diệp Không chuyển chủ đề. (Hot girl = Lạt muội = cô gái cay. Ý chỉ những cô nàng đanh đá, nóng tính)

Giang Vũ Nghệ vốn đã có chút tinh quái, tư duy cũng khác người, chợt nghe nàng cười nói, "Hot girl, ta thích. Ha ha, ớt xào trứng đen."

Hắc hắc, đặt câu theo từ đơn à, ta thích. Nhưng ớt xào trứng đen không hay, tốt nhất là ngươi vuốt trứng đen của ta, ta xoa tiểu X của ngươi.

Diệp Không tuy nghĩ rất vô sỉ, nhưng hắn không dám nói ra, mà cười nói, "Ta không dám dây vào ngươi, ngươi cay quá, ta chịu không nổi."

Giang Vũ Nghệ trợn mắt, khẽ nói, "Thôi đi cha nội, ngươi tưởng ta muốn dây vào ngươi à? Ngươi cái đồ đầu đen mặt đen, ta liếc mắt nhìn còn không thèm!"

"Ngươi một tiểu nha đầu, biết cái gì! Ta đây gọi là màu khỏe mạnh, màu đồng cổ, là màu thịnh hành nhất! Ở quê ta, nhiều người da trắng đều cố ý phơi nắng trên bãi biển để có màu da như vậy đấy!"

"Nói bậy!" Giang Vũ Nghệ đương nhiên không tin có nhiều người rảnh rỗi vậy, cố ý phơi da trắng thành da đen, nàng lại nói, "Loại người như ngươi, sau này cưới vợ cũng khó, xấu chết! Đến lúc đó, sinh ra một ổ tiểu hắc tử, đặt tên là Đại Hắc, Nhị Hắc, Tiểu Hắc..."

"Này này, dừng lại, ta là người không phải chó." Diệp Không lập tức nghiêm chỉnh kháng nghị.

"Tóm lại mặc kệ ngươi là người hay chó, ta khuyên ngươi, đừng hòng có ý đồ với ta, nếu không có ngày ngươi hối hận không kịp đấy."

"Không phải chứ, mắt nào của ngươi thấy ta có ý đồ với ngươi?" Diệp Không phiền muộn muốn chết, cô nàng này cũng quá tự luyến rồi.

Giang Vũ Nghệ nói, "Ngươi đừng tưởng chối! Ánh mắt kia của ngươi, ta biết ngay ngươi nghĩ gì!"

Diệp Không thầm nghĩ, chẳng qua nhìn ngực và mông ngươi vài cái thôi mà? Thật là tiểu nha đầu, ta đây là hoàn toàn thưởng thức.

Vì vậy Diệp Không cũng ra vẻ, nói, "Giang cô nương, ngươi có thể hoàn toàn yên tâm, tại hạ chẳng những có lão bà phàm nhân, còn có song tu đạo lữ, các nàng chẳng những tướng mạo xinh đẹp thiện lương, tính cách càng ôn nhu như nước, tâm tư tinh tế tỉ mỉ, không giống như ai kia, đanh đá tùy hứng, ba câu không xong đã hô đánh kêu giết, đâu có giống cô nương gia."

Bản dịch được độc quyền phát hành trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free