(Đã dịch) Tu Tiên Cuồng Đồ - Chương 1577: Ai là Minh Chủ
"Cho dù đem một tầng hồn phách đều móc ra cũng không sao..." Diệp Không nghe xong trong lòng kinh ngạc, không biết trước mắt gã này rốt cuộc là thần thánh phương nào, cảm giác Minh giới chính là nhà hắn mở vậy.
"Đi thôi, đi tìm người thôi." Vương Hải Bảo thúc giục nói.
Người này nhìn qua ngược lại nhiệt tình, bất quá Diệp Không trong lòng không chắc chắn, người này điên điên khùng khùng, nói chuyện lại không đâu vào đâu, ai biết thật giả lẫn lộn, vậy làm sao cho phải?
Bất quá Vương Hải Bảo lại đối với cổ thụ nói: "Bà bà, đưa chúng ta ra ngoài."
"Ấy, đợi chút nữa, đợi chút nữa đã..." Diệp Không còn chưa kịp ngăn cản, liền cảm thấy trước mắt lóe lên, đi vào một chỗ thông đạo.
Cái lối đi này cùng thông đạo trước kia Diệp Không đi qua không giống nhau. Trước kia Diệp Không đi đều là thông đạo bỏ hoang, đều là hoang tàn đổ nát. Mà ở đây bất đồng, trên mặt đất phủ thảm lông dài màu đỏ, hai bên trên vách tường khảm nạm các loại điêu khắc, trên đầu còn có một loạt đèn cung đình ánh sáng mờ, cảm giác xa hoa phú quý, tráng lệ.
Chẳng những có những trang trí này, hơn nữa trong thông đạo cũng không thiếu người hầu hạ. Có Dạ Xoa vệ binh, có nữ Dạ Xoa phục vụ viên, còn có một người Diệp Không tương đối đau đầu, Dạ Kiêu đội trưởng!
Gã này hiển nhiên so với ở Tử Thần Cự Liêm đã ăn thiệt thòi, đầy bụi đất, toàn thân là thương tích. Bất quá gã này có thể đứng ở chỗ này, chứng tỏ một vấn đề, Tử Thần Cự Liêm bị hắn giết chết.
Dạ Kiêu tiêu diệt Tử Thần Cự Liêm là việc Diệp Không đã dự liệu.
Tưởng Dạ Kiêu Minh Vương thực lực phi phàm, gần với Minh Chủ, nói cách khác người này là cao thủ thứ hai của Minh giới!
Tuy nhiên cao thủ thứ hai của Minh giới có vẻ không bằng cao thủ thứ hai của Tiên Giới, nhưng so với Diệp Không thì mạnh hơn nhiều. Cho nên, Dạ Kiêu giải quyết một cái Tử Thần Cự Liêm cũng không có gì lạ.
Dạ Kiêu trông thấy Diệp Không cũng lắp bắp kinh hãi, hắn đuổi theo cổ dị trùng Tử Thần Cự Liêm đánh ngươi chết ta sống, vất vả lắm mới giết chết Tử Thần Cự Liêm. Lúc này, hắn đột nhiên nghĩ đến, không tốt, nhiệm vụ của mình là bắt tên nhân loại kia, không phải đến giết Tử Thần Cự Liêm!
Bất quá hơn một canh giờ qua, hiển nhiên tên nhân loại kia sớm đã chạy mất dạng. Vì vậy Dạ Kiêu cũng không có biện pháp, đành phải trở về, muốn tìm Minh Chủ thừa nhận sai lầm, chịu tội thỉnh tội. Lại không ngờ rằng, vừa về đến, đã nhìn thấy Vương Hải Bảo cùng tên nhân loại kia đi ra.
"Ngươi!" Dạ Kiêu trông thấy Diệp Không, lập tức trừng mắt! Hắn hận không thể nhào lên bắt lấy Diệp Không, thế nhưng bên cạnh Vương Hải Bảo ở đó, hắn cũng không dám làm càn.
"Các ngươi quen nhau?" Vương Hải Bảo dừng bước tò mò hỏi.
Bất quá khiến Diệp Không kỳ quái chính là, Dạ Kiêu vậy mà vung tay lên nói: "Không biết."
Diệp Không cũng buồn bực. Tiểu tử này vừa rồi truy đuổi mình cả buổi, hiện tại lại nói không biết mình. Rốt cuộc thì, Vương Hải Bảo là người nào? Dạ Kiêu, người thứ hai của Minh giới, mặc dù đối với Vương Hải Bảo không thể nói cung kính, nhưng cũng khách khí.
Diệp Không hạng gì khôn khéo, lập tức đoán được, sợ là Dạ Kiêu đuổi giết mình, là giấu Vương Hải Bảo, cho nên hiện tại mới phủ nhận. Thế nhưng, vấn đề lại tới nữa, Dạ Kiêu đuổi giết mình, cùng Vương Hải Bảo có quan hệ gì? Chẳng lẽ giết chết mình đối với Vương Hải Bảo có ảnh hưởng gì?
Đầu óc hắn xoay chuyển nhanh, bất quá lại càng ngày càng mơ hồ, nhưng hắn vẫn cảm thấy, việc này phải vạch ra, cho Vương Hải Bảo biết rõ! Địch nhân không muốn chuyện gì xảy ra, mình sẽ khiến nó xảy ra!
Vì vậy Diệp Không lập tức cười lạnh nói: "Dạ Kiêu đội trưởng, ngươi có phải bị lão niên si ngốc không, chuyện mới xảy ra một lát trước, ngươi đã quên? Vừa rồi là ngươi dẫn người đuổi giết ta, không chết không thôi, còn nói là Minh giới chi chủ ra lệnh!"
"Hả?" Vương Hải Bảo lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Dạ Kiêu.
"Không có, không có! Ngươi đừng vội nói hưu nói vượn! Ai nói ta phụng mệnh Minh Chủ đuổi giết ngươi?" Dạ Kiêu thề thốt phủ nhận, lớn tiếng nói: "Rõ ràng là các ngươi cấu kết Kim Cước bọn người mưu toan trộm cắp Sinh Mệnh chi tuyền, ta lúc này mới đuổi giết ngươi!"
Diệp Không càng thêm kỳ quái. Tiểu tử này ngay cả việc phụng mệnh Minh Chủ cũng không dám thừa nhận, chẳng lẽ...
Diệp Không trong lòng khẽ động, lập tức nghĩ đến cái gì, vội vàng ôm quyền đối với Vương Hải Bảo nói: "Bái kiến Minh Chủ đại nhân!"
Hắn cảm thấy suy đoán của mình đúng. Thứ nhất, Vương Hải Bảo tự do xuất nhập Sinh Mệnh chi tuyền; thứ hai, Vương Hải Bảo khẩu khí rất lớn, Dạ Kiêu, người thứ hai của Minh giới, đối với hắn khách khí như thế; cuối cùng, Dạ Kiêu không dám thừa nhận Minh Chủ hạ lệnh, là vì Minh Chủ không hề hạ lệnh, Minh Chủ chính là Vương Hải Bảo!
Bất quá Diệp Không vừa nói xong, Vương Hải Bảo lại ngớ người. Ngơ ngác nhìn Diệp Không, hỏi: "Ngươi nói ta là Minh Chủ? Ta là nhân loại được không?"
Chẳng lẽ mình đã đoán sai? Diệp Không cũng chóng mặt, bất quá vẫn nói: "Minh Chủ vì sao không thể là nhân loại? Ma giới Đại Minh Vương biết không? Ma giới Đại Minh Vương còn cao hơn Minh Chủ một cấp bậc, cũng là nhân loại!"
Vương Hải Bảo nói: "Ma giới Đại Minh Vương là nhân loại? Bất quá, cùng Minh giới có quan hệ gì? Tóm lại ta không phải Minh Chủ!"
Diệp Không cười ôm lấy hắn, cười nói: "Tiền bối, ngươi đừng không thừa nhận nữa, ta biết ngươi chính là Minh Chủ, nhưng ngươi thích ít xuất hiện, bởi vì ngươi có sở thích đặc biệt, cho nên sợ người khác biết Minh Chủ đi đầy đường sờ soạng nữ nhân."
Lúc này Vương Hải Bảo mồ hôi đầy đầu, "Không, ta thực không phải Minh Chủ."
Diệp Không nói: "Vậy ngươi là ai?"
"Ta là?" Vương Hải Bảo nghĩ đến thân phận của mình, cũng không biết giới thiệu thế nào.
Bất quá đúng lúc này, đột nhiên, Vương Hải Bảo nắm chặt ngực một nữ Dạ Xoa bên cạnh, trắng trợn sờ soạng, vừa sờ soạng vừa nói những lời vô liêm sỉ, đồng thời còn kêu la om sòm, làm ra vẻ điên dại. Đáng thương nữ Dạ Xoa kia bị hắn bóp đau nhức, lại không dám lên tiếng.
Việc này khiến Diệp Không lại càng hoảng sợ, sao đang nói chuyện lại phát điên rồi?
"Này, Hải Bảo huynh, ngươi đừng nắn nữa, ngươi xem mặt người ta nữ Dạ Xoa thế này rồi, ngươi quá biến thái rồi đó..." Diệp Không vội vàng khuyên bảo.
Bất quá Vương Hải Bảo lại nói: "Ngươi là ai, ngươi có phải muốn tranh sờ soạng với ta không? Ngươi dám ta cắn ngươi!"
Diệp Không ngã ngửa, Vương Hải Bảo bệnh không rõ, ngay cả người cũng không nhận ra rồi.
"Này, Hải Bảo huynh, đây là hành vi sinh lý không bình thường, trước mặt mọi người làm loại chuyện này, rất mất mặt..."
Diệp Không vẫn còn khuyên bảo, lại nghe thông đạo xa xa truyền đến một tiếng nũng nịu, "Ngươi khuyên hắn làm gì, cứ để hắn nắn! Cứ để hắn nắn đủ!"
Diệp Không vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nữ Dạ Xoa ung dung xinh đẹp quý phái đi tới. Nếu để nữ Dạ Xoa tuyển mỹ, người này nhất định có thể đoạt quán quân! Tuy Dạ Xoa và nhân loại có thẩm mỹ quan khác nhau, nhưng Diệp Không vẫn cảm thấy nữ Dạ Xoa này rất đẹp.
Hơn nữa, nữ Dạ Xoa này có khí thế cao cao tại thượng, vênh váo hung hăng! Phảng phất là vương giả trong Dạ Xoa, không ai sánh bằng, coi thường vạn chúng!
Diệp Không sững sờ một thoáng, Dạ Kiêu đã quỳ nửa xuống đất, miệng kêu: "Bái kiến Minh Chủ đại nhân, tại hạ có tội, không thể hoàn thành mệnh lệnh của ngài, xin ngài trách phạt."
Nữ Dạ Xoa nói: "Trở về địa ngục, chịu đựng ác linh giòi bọ phệ thể năm trăm năm."
"Vâng." Trong ánh mắt đồng tình của mọi người, Dạ Kiêu vội vã rời đi.
Mà Diệp Không hai mắt mờ mịt, "Minh Chủ là nữ, nàng muốn bắt lão tử làm gì? Tổ tiên nhà ngươi ơi, chẳng lẽ muốn lão tử sưởi ấm giường cho nàng?"
Bản dịch này được phát hành độc quyền tại truyen.free.