Tu La Thiên Tôn - Chương 996: Tiến vào Thiên Giới
Ban đầu, khi chứng kiến Càn Khôn ma thành lời qua tiếng lại với tiểu Vô Hạo, Vô Thiên cùng những người khác đều tỏ ra vô cùng khó hiểu. Bởi lẽ, đây là lần đầu tiên họ thấy tiểu Vô Hạo kiên trì đeo bám đến vậy. Nào ngờ, cuối cùng hắn lại thốt ra một câu nói khiến tất cả bất ngờ.
So với Thánh Giới hay tế đàn, họ quan tâm hơn đến lai lịch của cánh tay kia.
Càn Khôn ma thành trầm ngâm nửa ngày, bất đắc dĩ nói: "Thật ra, ta chỉ là suy đoán, không cách nào xác định được."
"Vậy thì cứ nói kết quả suy đoán của ngươi cho chúng ta biết đi!" Tiểu Vô Hạo kiên quyết không buông tha.
Càn Khôn ma thành nghiêm trọng nói: "Không thể nói! Nếu ta nói sai, khiến các ngươi làm ra chuyện ngu xuẩn nào đó, không những các ngươi gặp tai ương mà ngay cả ta cũng sẽ vì thế mà bỏ mạng. Ta nói rõ cho các ngươi biết, ta không hề nói quá chút nào."
"Thật sự nghiêm trọng đến thế ư?" Mấy người vẫn bán tín bán nghi.
Càn Khôn ma thành tức giận nói: "Vô nghĩa! Ta lừa người bao giờ?"
"Ngươi lừa người còn ít sao?"
Mấy người thầm nghĩ trong lòng.
Vô Thiên lắc đầu nói: "Thôi được, đừng có ép buộc Cổ Thành tiền bối nữa. Chờ đến khi ngài ấy muốn nói cho chúng ta sự thật, tự nhiên sẽ nói thôi."
"Haizz."
Tiểu Vô Hạo thở dài thườn thượt, lòng đầy thất vọng, rồi trở lại Tinh Thần Giới.
Truy hỏi lâu như vậy, nếu Càn Khôn ma thành chịu nói thì đã sớm tiết lộ cho hắn rồi.
Đến tận bây giờ vẫn không chịu tiết lộ nửa chữ, vậy thì chỉ có hai khả năng giải thích: Một là Càn Khôn ma thành thật sự không thể xác định, sợ nói sai mà lừa dối y; hai là tồn tại một loại cấm kỵ nào đó mà Càn Khôn ma thành không dám nói.
"Thằng nhóc con, muốn đấu với ta thì còn non lắm. Tuy nhiên, chuyện này quan hệ trọng đại, mình nhất định phải biết rõ mọi chuyện mới được. Nhưng mình phải làm sao để hỏi Thánh chủ và Thiên đế đây? Chẳng lẽ lại trực tiếp tìm đến tận cửa ư? Vạn nhất bọn họ còn chưa nắm được tin tức cánh tay xuất thế, thì mình vừa hỏi chẳng phải tự mình lộ tẩy sao? Một khi bại lộ, Diệt Thiên Chiến Tộc nhất định sẽ tìm mình gây sự. Haizz, đúng là một vấn đề đau đầu."
Càn Khôn ma thành thầm lẩm bẩm trong lòng.
Đúng lúc này, Dạ Thiên đột nhiên cau mày nói: "Tiền bối, ngài vừa nói không gian ở đây chúng ta đều không thể phá vỡ được sao?"
"Ngươi cứ thử xem."
Càn Khôn ma thành tùy tiện nói một câu rồi tiếp tục trầm tư suy nghĩ.
"Keng!"
Dạ Thiên xoay tay, lấy ra Hắc Ngục Cuồng Đao. Ám lực dâng trào, trong nháy mắt thức tỉnh hoàn toàn, sau đó một đao bổ xuống đất. Kết quả, thậm chí không thể để lại một vết đao trên mặt đất, chứ đừng nói gì đến việc chém nát hư không, dù chỉ một chút phản ứng cũng không có.
"Cuối cùng cũng nghĩ ra rồi! Mà xem ra đây cũng là biện pháp duy nhất. Vô Thiên à, biết được chuyện này sau này, tuyệt đối đừng trách ta nhé, ta cũng là vì tốt cho ngươi thôi mà!" Đúng lúc này, Càn Khôn ma thành thầm nhủ trong lòng.
Tiếp đó, hắn cười nhạo nói: "Không gian nơi này được Thần Vương thời Hoang Cổ dùng thần lực gia cố, có độ bền tương đương với không gian của Thánh Giới và Thiên Giới. Người nào chưa đạt tới Ngụy Thánh cảnh giới thì sẽ không thể phá vỡ nó. Nên các ngươi đừng tốn công vô ích."
Vô Thiên nói: "Nói cách khác, độ vững chắc của không gian thời Hoang Cổ cũng tương đương với nơi này sao?"
Càn Khôn ma thành khinh thường nói: "Đừng đùa! Hoang Cổ Thời Kỳ sao có thể so sánh với hậu thế? Không gian thời đó, ngay cả thần linh cũng đừng hòng phá vỡ."
Mấy người nghe vậy, đều hít vào một ngụm khí lạnh.
Ngay cả thần linh cũng không thể phá vỡ, một nơi như thế thật sự tồn tại sao?
Vô Thiên hỏi: "Tiền bối, hai tòa tế đàn này là gì vậy?"
"Vô nghĩa! Đương nhiên là cánh cửa dẫn tới Thiên Giới và Thánh Giới rồi! Tế đàn năm màu dẫn tới Thánh Giới, tế đàn màu trắng dẫn tới Thiên Giới. Chỉ là, các ngươi không có chìa khóa mở tế đàn trong tay, nên đến đây cũng vô ích thôi." Càn Khôn ma thành cười cợt nói.
"Còn cần chìa khóa nữa ư?" Vô Thiên hơi nhướng mày.
"Đương nhiên! Vốn dĩ Thần Vương có hai chiếc chìa khóa trên người, kết quả bị ta lỡ tay làm nát rồi." Càn Khôn ma thành nhàn nhạt nói.
Trên trán Vô Thiên cùng những người khác đồng thời hiện lên vài vạch đen.
Nếu ngươi đã biết đó là chìa khóa mở ra hai tòa tế đàn thì còn làm nát để làm gì?
Không đúng!
Đột nhiên, năm người nhìn nhau, dồn dập nhìn về phía Càn Khôn ma thành.
Đế Thiên cười nói: "Tiền bối trước đây chính mình cũng nói rồi, dù là Thiên Giới hay Thánh Gi���i đều có thể đi, chắc hẳn là có chìa khóa mới đúng chứ!"
Càn Khôn ma thành cười ha ha, nói: "Các ngươi cũng không ngu. Không sai, ta quả thực có chìa khóa, nhưng các ngươi chỉ có thể lựa chọn đi một chỗ."
"Vì sao?" Năm người không rõ.
Càn Khôn ma thành giải thích: "Đầu kia của hai tòa tế đàn là cánh cửa Thánh Giới và cánh cửa Thiên Giới, cả hai nơi đều có trọng binh gác giữ. Chỉ có người thành thần hoặc nguyên dân của hai giới thì họ mới cho phép đi qua. Mà ta thì có biện pháp đưa các ngươi vào một cách thần không biết quỷ không hay. Nhưng chỉ cần làm vậy một lần thì ta sẽ không cách nào trở lại đây được nữa."
"Tại sao?" Vô Thiên truy hỏi.
Càn Khôn ma thành nhàn nhạt nói: "Đương nhiên là bởi vì, hai tòa tế đàn đều là đơn hướng truyền tống."
"Đơn hướng truyền tống?"
Năm người lông mày chau lại.
"Lúc trước Thần Vương có thể từ nơi này trở về là bởi vì có tộc trưởng Huyễn Tượng Chiến Tộc giúp đỡ. Mà bản thể ta hiện tại bị tổn hại nặng, còn chưa có năng lực như vậy. Vì lẽ đó các ngươi chỉ có một lựa chọn: là đi Thiên Giới trước để tìm bí ẩn thân thế của Hàn Thiên, hay đi Thánh Giới trước để tìm cha mẹ Vô Thiên."
Càn Khôn ma thành nhàn nhạt nói, trong lòng thì đang cười thầm: "Lừa người quả nhiên là điểm mạnh của ta. Tùy tiện chơi chút thủ đoạn nhỏ thôi mà mấy tên tiểu yêu nghiệt này đã bị mình xoay như chong chóng."
Chỉ là hắn không biết, không phải hắn cao minh, mà là Vô Thiên cùng những người khác chưa biết gì cả về những chuyện này, không tin cũng phải tin, bọn họ không có lựa chọn nào khác.
Vô Thiên và Hàn Thiên dồn dập rơi vào trầm tư.
Ba người Đế Thiên không đưa ra bất kỳ ý kiến nào, yên lặng đứng ở một bên.
Bởi vì hai người đều là huynh đệ tốt của bọn họ, dù ủng hộ ai thì cũng không công bằng với bên còn lại, nên để hai người tự quyết định là tốt nhất.
Thần niệm nhìn quét hai người, Càn Khôn ma thành nói: "Ta có một ý kiến, các ngươi có muốn nghe thử không?"
"Ừ."
Vô Thiên và Hàn Thiên đồng thời gật đầu.
Càn Khôn ma thành nói: "Theo ta thấy, nên đi Thiên Giới trước."
Vô Thiên nói: "Vì sao?"
"Có hai nguyên nhân. Thứ nhất, Hiên Viên Thần không cho ngươi đi Thánh Giới thì tất nhiên có đạo lý của hắn.
Thứ hai, mấy đại Nghịch Thiên Chiến Tộc cơ bản đều bị ngươi đắc tội hết cả. Nếu như hành tung của ngươi bại lộ, chắc chắn một trăm phần trăm sẽ gặp phải bọn họ ám hại.
Bởi vậy ta mới kiến nghị các ngươi đi Thiên Giới trước. Trong lúc tìm kiếm bí ẩn thân thế của Hàn Thiên, các ngươi có thể lợi dụng môi trường được trời ưu đãi của Thiên Giới để tăng cường tu vi. Ta tin tưởng, với thiên phú xuất chúng của các ngươi, tu luyện ở Thiên Giới không quá vạn năm, tuyệt đối có thể toàn bộ thành thần."
Càn Khôn ma thành nói.
"Vạn năm thành thần!" Mấy người cả kinh.
Càn Khôn ma thành cười đắc ý, dụ dỗ nói: "Trong Thiên Giới, thiên tài địa bảo vô số, thánh dược, đế dược, thần dược, nơi đâu cũng có. Đế binh, thần binh, cái gì cũng có. Thần tích, bảo tàng, rải khắp nơi. Nguyên tố năng lượng trong thiên địa càng nồng đậm và thuần khiết hơn Tinh Thần Giới vô s�� lần..."
"Ta đồng ý ý kiến của Càn Khôn ma thành, đi Thiên Giới."
Lúc này, tiểu Vô Hạo xuất hiện, dứt khoát lên tiếng.
"Ách!"
Lần này thì đến phiên Càn Khôn ma thành kinh ngạc.
Tiểu Vô Hạo đến nhanh mà đi cũng nhanh, nhìn chằm chằm Càn Khôn ma thành rồi lại tiến vào Tinh Thần Giới.
Sau một hồi trầm ngâm, Vô Thiên gật đầu nói: "Được thôi, cứ theo lời tiểu Vô Hạo nói vậy, đi Thiên Giới trước!"
"Tiểu Vô Hạo vì sao lại giúp ta? Chẳng lẽ hắn đã nhìn ra chút gì?" Càn Khôn ma thành thầm oán trong lòng, rồi quay sang nói với Vô Thiên cùng những người khác: "Các ngươi chờ ta một lát, ta đi đóng lối vào Thần Giới và Luân Hồi đại lục đã."
Nói xong, hắn trốn vào hư không, biến mất không còn tăm hơi.
Hàn Thiên xoay chuyển ánh mắt, nhìn về phía Vô Thiên, nói: "Vô Thiên, ngươi..."
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, Vô Thiên đã lắc đầu với hắn, cười nhạt nói: "Ngươi chớ suy nghĩ quá nhiều. Càn Khôn ma thành không thể hoàn toàn tin, nhưng tiểu Vô Hạo thì không thể không tin tưởng. Nếu hắn đã nói như vậy, khẳng định có ý nghĩ của hắn."
Hàn Thiên gật gật đầu.
"Thật ra, đi Thánh Giới hay đi Thiên Giới cũng không đáng kể. Ta chính là lo lắng, nếu như thân phận chúng ta bị bại lộ, phỏng chừng cũng sẽ gặp phải người trong Thiên Giới truy sát, đặc biệt là Vô Thiên." Dạ Thiên nói.
Long Hổ gật đầu nói: "Đúng vậy, Diệt Thiên Chiến T��c từ trước đến nay đều là mối họa tâm phúc lớn nhất của Thiên Giới. Nếu phát hiện thân phận của Vô Thiên, thì hậu quả khó lường lắm!"
Đế Thiên mỉm cười nói: "Lần này chúng ta đi, chủ yếu là tra bí ẩn thân thế của Hàn Thiên, còn có tìm kiếm chuyển thế thân của Sở Dịch Yên. Thứ hai là tăng cao thực lực, còn những chuyện khác thì tốt nhất nên biết điều, cố gắng không muốn gây chuyện thị phi."
Hàn Thiên cười khẩy nói: "Vậy còn nếu người khác lại gây sự với chúng ta thì sao?"
"Chỉ có thể một hai lần, chứ không đời nào có chuyện tái diễn liên tục." Đế Thiên cười nhạt, lại nói: "Không biết Hỏa Kỳ Lân có thuyết phục được Huyết Tình Quỳ Ngưu và Ngọc Diện Chúc Long không nhỉ."
"Đó còn cần phải nói? Nếu như không thuyết phục được, chắc đã sớm đưa ra ý định muốn rời khỏi Tinh Thần Giới rồi." Hàn Thiên cười tà mị.
"Chừng nào chúng chưa chủ động đề cập, thì chúng ta cứ giả vờ như không biết gì cả." Vô Thiên cười nói.
Rất nhanh, Càn Khôn ma thành trở về, cười ha ha nói: "Bọn tiểu tử, Thiên Giới đang ở trước mắt, các ngươi chuẩn bị xong chưa?"
Mấy người nhìn nhau nở nụ cười.
Đột nhiên, Vô Thiên nghĩ đến điều quan trọng nhất, hỏi: "Tiền bối, Thần Giới hẳn là còn có linh mạch chứ?"
Càn Khôn ma thành nói: "Tiểu tử, ta biết ngươi muốn làm gì, nhưng ta muốn khuyên ngươi, tốt nhất nên bỏ ngay ý định đó đi."
Vô Thiên cau mày nói: "Tại sao?"
Càn Khôn ma thành giải thích: "Thần Giới tổng cộng có tám linh mạch, nhưng đều là linh mạch nguyên thủy. Một khi bị lấy đi, Thần Giới sẽ tan vỡ, ngay cả nơi đây cũng vậy."
Long Hổ nói: "Đã vậy thì làm cho tới bến, đem toàn bộ Thần Giới nuốt vào Tinh Thần Giới luôn."
"Ý kiến hay, chỉ là bây giờ Tinh Thần Giới còn không cách nào gánh chịu toàn bộ Thần Giới. Đến lúc đó chẳng may có điều gì sai sót, không chỉ Thần Giới tan vỡ, mà ngay cả Tinh Thần Giới cũng sẽ tan biến." Càn Khôn ma thành cười cợt nói.
"Vậy thì bao giờ mới có thể đem Thần Giới chứa vào Tinh Thần Giới?" Vô Thiên hỏi.
"Tinh Thần Giới sẽ tiến hóa theo cảnh giới tu vi của ngươi, phỏng chừng phải chờ tới khi ngươi thành thần mới được. Nhưng ngươi cũng đừng lo lắng, lối vào Thần Giới đã bị ta dùng phương pháp đặc thù phong ấn. Trừ khi có thần linh đích thân đến, nếu không thì không ai có thể phá vỡ được." Càn Khôn ma thành nói.
"Được lắm, chúng ta lên đường đi!" Vô Thiên nói, đôi mắt lóe lên tinh quang.
"Xìu!"
Một viên bạch ngọc bội, từ trong bản thể Càn Khôn ma thành lướt ra, chỉ to bằng lòng bàn tay, cổ kính trang nhã, không hề tản ra dù chỉ một chút khí tức nào.
Thế nhưng khi ngọc bội được khảm vào một khe trên tế đàn màu trắng, những cột sáng trắng tức thì phóng ra từ trong tế đàn, hình thành một ngôi sao năm cánh, hào quang chói mắt.
Sau khi tế đàn mở ra, viên ngọc bội kia lại tự động tách ra, bị Càn Khôn ma thành thu hồi vào trong bản thể.
"Đi thôi!"
Càn Khôn ma thành dẫn đầu bay đến giữa ngôi sao năm cánh.
Mấy người nhìn nhau, đồng thời bước ra một bước, xuất hiện ở hai bên cạnh Càn Khôn ma thành.
"Vù!"
Thoáng chốc, hào quang tế đàn rực rỡ, bao phủ Vô Thiên cùng những người khác. Sau đó hào quang từ từ ảm đạm xuống, và khi ánh sáng hoàn toàn tắt hẳn, Vô Thiên cùng đám người đã biến mất không còn tăm hơi.
Hãy cùng truyen.free khám phá những trang truyện này một cách trọn vẹn và tôn trọng bản quyền.