Tu La Thiên Tôn - Chương 887: Nhanh chân đến trước
Thấy vẻ mặt của Thuấn Long, Vô Thiên cũng không khỏi bật cười lắc đầu.
Ngay lúc hắn định ngưng luyện Diệt Thiên Chiến Khí, một mối nghi hoặc chợt nảy ra trong đầu, Vô Thiên thắc mắc hỏi: "Huyết mạch tổ tiên ngươi – Giao Hoàng – chẳng phải chưa phản tổ hay sao? Sao hắn cũng chỉ có một đầu rồng?"
Ai ngờ Thuấn Long nghe xong thì sững sờ, chợt hỏi ngược lại: "Ai bảo huyết mạch của hắn chưa phản tổ?"
"Hả?" Vô Thiên kinh ngạc: "Chẳng lẽ Giao Hoàng đã lột xác thành Hỏa Long rồi sao?"
Thuấn Long đáp: "Đương nhiên rồi, từ trăm vạn năm trước, dưới sự giúp đỡ của Tư Không Chiến thần, huyết mạch tổ tiên đã phản tổ. Nhưng từ đó đến nay, ông ấy chưa từng lộ chân thân nên không ai hay biết thôi. Nói cách khác, thực lực các ngươi đang thấy hiện giờ, cũng không phải thực lực chân chính của tổ tiên lão nhân gia người."
"Không phải thực lực chân chính?" Vô Thiên cả kinh.
Lúc này, Huyền Vũ xen vào nói: "Thuấn Long nói không sai, bất kể hung thú nào, sau khi biến thành hình người, thực lực ít nhất cũng sẽ giảm một phần ba. Sở dĩ Giao Hoàng ẩn giấu chân thân, nếu ta không đoán sai, có lẽ là sợ người khác nhòm ngó Long Châu của hắn. Hơn nữa, con người thời đại này gần như không hề biết về Thần Thú thượng cổ như Hỏa Long, chỉ cần không tự mình nói ra hay hiện chân thân, về cơ bản sẽ không bị người khác phát hiện."
Vô Thiên sững sờ mất thần, lão Giao Hoàng này giấu giếm thật là kỹ!
Theo lời Thuấn Long và Huyền Vũ, ngay cả tứ đại thánh giả, bây giờ e rằng cũng còn chưa biết Giao Hoàng đã lột xác thành công.
Quả nhiên, lão quái vật tồn tại vô số năm không có ai là kẻ tầm thường.
Vô Thiên trong lòng cảm khái, rồi ngay lập tức nói: "Mỹ nam tử, ngươi cũng đã nghe Huyền Vũ tiền bối nói rồi đó, để phòng vạn nhất, ngươi cứ duy trì hình người thôi, đồng thời hãy học theo tổ tiên ngươi, triệt để quên chuyện lột xác thành Hỏa Long đi."
Thuấn Long duỗi ngón tay thon dài, vuốt sống mũi cao thẳng, cười nói: "Chỉ cần dáng vẻ không quá đáng sợ, thì chân thân hay hình người cũng chẳng đáng kể."
"Đệt!" Vô Thiên bực bội phẩy tay, trong lòng cũng bị đả kích sâu sắc.
Kỳ thực, Vô Thiên cũng không quá chú ý đến tướng mạo, nhưng gương mặt bình thường lại trở thành khuyết điểm duy nhất của hắn, vì thế hắn cảm thấy hơi bị tổn thương.
Sau đó, ổn định lại tâm thần, Vô Thiên ngồi xếp bằng trên mai rùa, dặn dò Thuấn Long: "Khi ở cùng ta, ngươi chỉ cần an tâm tu luyện, nỗ lực nâng cao thực lực bản thân, hoàn toàn không cần lo lắng bị tà khí ăn mòn thần trí."
"Thật sao?" Thuấn Long ngạc nhiên xen lẫn nghi hoặc, đây chẳng phải là nỗi phiền muộn đã quấy nhiễu hắn mấy trăm năm nay sao? Nếu có thể giải quyết vấn đề này, còn chẳng phải có thể nghênh ngang khắp vùng đất Tây Vực này sao?
Vô Thiên gật đầu, không giải thích gì thêm, cũng không đi hỏi về truyền thừa Hỏa Long, mà mở mười kinh mạch và địa mạch, nhanh chóng tiến vào tu luyện.
Trong nháy mắt, Thuấn Long liền nhận ra, tà khí xung quanh dường như chẳng thèm để ý đến mình nữa, thậm chí cả tà khí đã xâm nhập vào cơ thể trước đó cũng lũ lượt tràn ra từ lỗ chân lông, hội tụ về phía Vô Thiên.
"Làm sao có thể? Hắn lại có thể hấp thu tà khí!" Thuấn Long vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng giống như Vô Thiên, không truy cứu nguồn gốc, mà ngồi xếp bằng trên mai rùa, rất nhanh liền tiến vào trạng thái tu luyện.
Bởi vì bọn họ đều biết, có những điều không cần cố gắng hỏi han, sau này rồi cũng sẽ biết thôi, thế thì cần gì phải làm điều thừa, tốn công phí lời chứ!
Thời gian như cát chảy, ba tháng thoáng chốc đã qua.
Sau ba tháng, ba người Vô Thiên đến vùng cấm thứ mười.
Còn về thương thế và sức mạnh của Vô Thiên, đều đã khôi phục như ban đầu, Diệt Thiên Chiến Khí tích lũy đến ba mươi sợi. Chỉ có vết nứt trên mai rùa Huyền Vũ chẳng có tiến triển gì.
Quả thực, từ khi tiến vào khu vực thứ mười, Vô Thiên dọc đường gặp được không ít tài liệu luyện khí, khi đến vùng cấm này, lại còn thu hoạch được mười chiếc giới tử túi!
Đây còn chỉ là tiện đường nhìn thấy, thu được một cách thuận lợi, chứ hắn không hề cố gắng tìm kiếm.
Nếu cẩn thận đi tìm, e rằng một trăm chiếc giới tử túi cũng không chứa hết.
Điều này cũng xác nhận suy đoán của Huyền Vũ, rằng Thông Thiên Kiều và những thần vật khác chỉ càn quét các khu vực phía trước.
Thuấn Long cũng từng kiến nghị, sau khi càn quét vật liệu hẵng tiếp tục thâm nhập sâu hơn, nhưng Vô Thiên và Huyền Vũ đã lập tức từ chối. Vật liệu tuy rất quan trọng, nhưng Vạn Ác Chi Nguyên cùng thần cốt của Thanh Long và mấy Thần Thú khác còn quan trọng hơn.
...
Vùng cấm thứ mười phong ấn Hoàng, chính là đầu lâu Chu Tước.
Với thực lực Thiên nhân viên mãn, ba người liên thủ, tự nhiên rất dễ dàng tiêu diệt Tà Linh bên trong. Sau khi mở phong ấn, Vô Thiên thu vào giới tử túi, rồi tiếp tục thâm nhập sâu hơn.
Cứ như vậy, Vô Thiên đã tập hợp đủ hai cánh, hai trảo, vĩ dực và đầu lâu của Chu Tước, chỉ còn thiếu vị trí cuối cùng, chính là thân thể Chu Tước.
Đây cũng là vị trí quan trọng nhất.
Chỉ cần đoạt được nó, Huyền Vũ liền có thể mở ra truyền thừa của Chu Tước.
Để nhanh chóng thu được truyền thừa, Vô Thiên cũng vô cùng nhiệt tình, cố gắng không để Huyền Vũ phải ra tay, chỉ cần chuyên tâm chạy đi là được, mọi chuyện còn lại đều do hắn và Thuấn Long giải quyết.
Dọc đường, tất nhiên gặp phải không ít dị loại sinh vật, thậm chí cũng không thiếu lãnh chúa.
Cái gọi là lãnh chúa, chính là những kẻ giống như lão già áo đen ở khu vực thứ nhất, kẻ đã kiên nhẫn truy đuổi Vô Thiên suốt mấy tháng, cuối cùng bị Huyền Vũ xóa sổ.
Loại tồn tại này là kẻ mạnh nhất trong khu vực, nhưng vẫn có sự khác biệt với Hoàng trong vùng cấm. Dù sao, chúng cũng đã thuận lợi bị hai người Vô Thiên giết chết.
Vật liệu thì chẳng cần phải nói, đến mức Vô Thiên còn lười không thèm dùng giới tử túi để chứa, trực tiếp mở con mắt thứ ba, dọc đường càn quét. Còn về số lượng, hắn đã chẳng nhớ nổi.
Đừng nói là hắn, ngay cả Thuấn Long cũng đã mất cảm giác, mất đi sự hưng phấn ban đầu.
Nhưng khi ba người chạy tới vùng cấm thứ mười một, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì đều không khỏi sững sờ.
Toàn bộ vùng cấm như bị người lật tung lên, vụn nát, tàn tạ khắp nơi. Ngoại trừ không ít dị loại sinh vật, ngay cả bóng dáng Hoàng cũng không thấy đâu.
"Có lẽ Hoàng bị phong ấn ở đây chính là sừng rồng và xương cốt của Thanh Long tiền bối." Thuấn Long suy đoán.
Vô Thiên ngẫm nghĩ một lát, cũng chỉ có lời giải thích này mới có thể giải thích rõ ràng.
Bởi vì hắn không tin, có người nào có thể nhanh bằng Huyền Vũ mà đến trước một bước. Hơn nữa, từ vết tích tàn tạ trên mặt đất mà suy đoán, ít nhất đã qua ba trăm năm.
Lại ba tháng trôi qua, ba người Vô Thiên xuất hiện tại vùng cấm thứ mười hai.
Kết quả phát hiện, nơi đây cũng giống như vùng cấm thứ mười một, tàn tạ không tả xiết, khắp nơi đổ nát!
Hai người nhìn nhau, Thuấn Long nói: "Chắc không trùng hợp đến vậy chứ, xương cốt và sừng rồng của Thanh Long tiền bối lại vừa vặn lần lượt được phong ấn tại vùng cấm thứ mười một và mười hai đó chứ!"
Vô Thiên nói: "Có thể, bởi vì những thứ đồ khác có thể giả mạo, nhưng vết tích chiến đấu thì tuyệt đối không thể giả mạo. Ngươi xem vết nứt còn sót lại trên mặt đất này, rõ ràng đã xuất hiện từ bốn, năm trăm năm trước, còn xa xưa hơn cả vùng cấm thứ mười một."
"Hy vọng đúng như lời ngươi nói, Huyền Vũ tiền bối, chúng ta tiếp tục đi thôi." Thuấn Long nói.
"Tiểu Gia Hỏa, ta nói trước với ngươi một điều, càng thâm nhập sâu, tà khí sẽ càng đáng sợ. Ngươi nếu không chịu nổi thì đừng cố gắng chịu đựng, cứ nói với ta, ta sẽ chậm lại tốc độ." Huyền Vũ căn dặn.
"Được." Vô Thiên gật đầu, đối mặt với tà khí có thể ăn mòn ngay cả thần cốt của Huyền Vũ và mấy Thần Thú khác, hắn cũng không dám khinh thường.
Tiếp đó, ba người tiếp tục di chuyển.
Không ngừng nghỉ, họ liên tiếp vượt qua ba vùng cấm, chiến khí trong Tàng Hải của Vô Thiên tổng cộng đã có tám mươi tám luồng.
Đồng thời, trong Tàng Hải, còn tích lũy không ít tà khí chưa kịp chuyển hóa thành chiến khí.
Đây là Vô Thiên không kịp chuyển hóa!
Từ đó có thể thấy, tà khí ở sâu bên trong rõ ràng mãnh liệt hơn rất nhiều lần so với các khu vực bên ngoài.
Vô Thiên còn phát hiện một điều thú vị: hắn có thể thông qua vật dẫn sinh mạng thứ hai là Thông Thiên Thần Mộc, hấp thu linh tụy Thần Tinh và Tinh khí của Tinh Thần Giới, cũng như năng lượng nguyên tố, còn có sát khí tỏa ra từ bộ tộc Huyết Tông Ngưu, Hàn Thiên và những người khác.
Hơn nữa, khi những năng lượng này gia nhập, không những không bài trừ tà khí, mà ngược lại, còn dung hợp lẫn nhau, khiến tốc độ ngưng luyện chiến khí của Vô Thiên tăng lên đáng kể.
Mặt khác, Vô Thiên cũng đã thử dùng chiến khí rèn luyện huyết mạch, hiệu quả vô cùng rõ ràng, nhưng hắn lại quả quyết từ bỏ.
Bởi vì lượng chiến khí cần thiết để rèn luyện huyết mạch thực sự rất kinh người. Một luồng chiến khí chạy khắp toàn thân qua một vòng liền trực tiếp biến mất không còn tăm hơi. Cái giá như vậy, hắn tạm thời vẫn không thể gánh chịu được.
Thời gian như thoi đưa, cũng không có xảy ra điều Huyền Vũ lo lắng. Tương tự, chỉ mất ba tháng, ba người đã vượt qua khu vực thứ mười ba, tiến vào vùng cấm.
Nhưng mà, điều ngoài dự đoán của mọi người là, vùng cấm thứ mười ba lại cũng tan hoang không kém!
Sau khi quét mắt nhìn toàn bộ vùng cấm, sắc mặt Thuấn Long trầm xuống, trầm giọng nói: "Lần này có thể khẳng định, đã có người nhanh chân đến trước."
Vô Thiên cũng thoáng nhìn xuống, ánh mắt cũng có chút âm trầm.
Mảnh đại địa hoang tàn trước mắt rõ ràng không giống với hai cấm khu trước đó, vết nứt còn sót lại đều là mới tinh, thậm chí trong thiên địa, còn sót lại từng luồng gợn sóng chiến đấu.
Từ trên mai rùa nhảy xuống, Vô Thiên bốc một nắm đất, nhìn kỹ một chút, trong mắt lóe lên hàn quang. Bàn tay lớn đột nhiên vung xuống, những hạt bùn đất nhỏ như hạt cát, như những chiếc vòng thép cứng rắn không thể phá vỡ, kèm theo tiếng 'phốc phốc', chìm sâu xuống lòng đất.
Tiếp đó, hắn một cước dẫm xuống đất, nơi đó nổ tung, xuất hiện một vết nứt sâu vạn trượng. Sau khi trở lại trên lưng Huyền Vũ, hắn nói: "Từ độ ẩm của bùn đất mà phân tích, trận chiến đấu này đã xảy ra cách đây một tháng."
"Một tháng trước, chúng ta đã ở vùng cấm thứ mười ba rồi, ai lại có tốc độ nhanh đến vậy mà có thể đến trước chúng ta?" Thuấn Long cúi đầu, ngón tay xoa xoa giữa hai lông mày. Một lát sau, hắn ngẩng đầu lên, nghi hoặc nói: "Chẳng lẽ là dị loại sinh vật?"
"Không thể!"
Ai ngờ, Vô Thiên và Huyền Vũ đồng thời phủ quyết.
"Vì sao?" Thuấn Long không rõ.
Huyền Vũ cười lạnh nói: "Nói thẳng ra thì, bất kể dị loại sinh vật mạnh đến đâu cũng không dám chủ động đến đây gây sự với thần cốt của tứ đại Thần Thú chúng ta. Nguyên nhân chính là bởi bản thể của chúng đã bị tà khí ăn mòn mục nát, căn bản không chịu nổi một đòn của chúng ta. Điểm rõ ràng nhất khác là, chúng không có khả năng mở phong ấn."
"Kẻ vừa có thể chiến thắng thần cốt, lại vừa có thể mở phong ấn, trong toàn bộ Tây Vực, e rằng chỉ có Ngụy Thần Linh mới có thể làm được. Dù sao năm đó khi phong ấn tứ đại Thần Thú, hắn cũng có mặt, tất nhiên hiểu rõ bí quyết giải trừ phong ấn."
"Nhưng Ngụy Thần Linh bị Thông Thiên Kiều và vài thần vật khác phong ấn, thần niệm lại bị bia đá trấn áp, căn bản không thể biết nơi đây đã xảy ra chuyện gì, vì thế có thể loại trừ hắn ra. Như vậy chỉ còn lại Lý Thiên và Triệu Thanh được Ngụy Thần Linh coi trọng. Đúng rồi, còn có những kẻ mặc giáp vàng bí ẩn kia..."
Vô Thiên phân tích cặn kẽ, tìm kiếm nguồn gốc, cuối cùng đã khóa chặt mục tiêu.
Độc quyền trên truyen.free, bản dịch này là tâm huyết của người làm văn.