(Đã dịch) Tu Chân Thế Giới - Chương 335 : Thu hoạch
Mở mắt ra, trong mắt Tả Mạc ánh lên vẻ vui mừng. Lần này thu hoạch thật dồi dào, vượt xa tưởng tượng của hắn.
Mỗi một sát hồn đều bị nghiền nát, chỉ còn lại một tia thần hồn bản nguyên tối tinh thuần. Thần hồn bản nguyên như vậy là thứ tốt mà bất kỳ tu luyện giả nào cũng đều tha thiết ước mơ. Lũ thần thức ký hồn của Tả Mạc tăng vọt hơn mười lần.
Hiểu rõ cái tư vị mê say vừa rồi, Tả Mạc tựa như một người vừa nếm xong mỹ thực, cảm thấy mỹ mãn vô cùng, lại hận không thể lập tức được thêm một lần nữa.
Bất quá, một tia tham niệm này chỉ thoáng qua trong đầu hắn rồi biến mất.
Hắn càng lưu tâm đến tình huống của tiểu tháp.
Trong các bảo vật nhỏ, tiểu tháp nhu thuận nghe lời nhất, cũng được Tả Mạc yêu thích nhất. Bất quá khi ánh mắt hắn chuyển đến năm đoàn ngũ hành tinh khí khổng lồ trên đỉnh đầu, không khỏi thở dài một hơi. Ngũ hành tinh khí đã không còn vẻ trì trệ chất phác lúc trước, mà lưu chuyển không ngừng, sinh sôi không ngừng.
Một thế giới ngũ hành giản đơn nhưng tràn ngập ảo diệu hiện ra trước mắt hắn.
Không đợi hắn kịp phản ứng để quan sát tỉ mỉ, một đạo ngũ thải quang mang phút chốc bay đến trước mặt hắn, chính là tiểu tháp.
Thấy tiểu tháp vẫn nguyên vẹn không việc gì, Tả Mạc nhất thời vui vẻ ra mặt, ôm chầm lấy tiểu tháp, trong miệng quan thiết mà nhắc mãi: "Con ngoan, không sao chứ!"
Lúc này hắn mới phát hiện, tiểu tháp tựa hồ lại có chút biến hóa. Ngoại trừ thân hình trở nên càng thêm êm dịu, xúc cảm càng thêm mềm mại, ngũ hành tủy treo trên mái tháp so với lúc trước sung mãn êm dịu hơn rất nhiều, mơ hồ trôi nổi quang hoa.
Tiểu tháp trong tay Tả Mạc vô cùng thân thiết mà cọ tới cọ lui, còn lăn một vòng, để chứng minh mình không có việc gì.
Một cổ thần niệm hoạt bát lấy lòng truyền vào trong lòng Tả Mạc, Tả Mạc không khỏi mỉm cười. Rất nhanh Tả Mạc liền kinh ngạc phát hiện, tiểu tháp so trước đây càng có linh tính, càng thông minh! Thần niệm mà tiểu tháp truyền cho hắn rõ ràng hơn, bao hàm tình tự cũng phong phú hơn.
Xem ra lần này được lợi không chỉ có mình!
Nhìn quanh bốn phía, ánh mắt Tả Mạc hướng tới ngũ hành tinh khí, không khỏi khẽ "di" một tiếng. Hắn cùng tiểu tháp tâm thần tương thông, ngũ hành tinh khí trong mắt hắn trong suốt như thủy tinh. Bên trong ngũ hành tinh khí đều có thêm một cái nội hạch lớn cỡ cái giỏ tre, chính là ngũ hành tủy!
Một đoàn ngũ hành tủy lớn như vậy, khiến Tả Mạc chảy cả nước miếng.
Ngũ hành tủy là tài liệu tương đối hiếm thấy, tùy tiện một chút xíu cũng đáng giá không nhỏ.
Cảm thụ được sự nóng bỏng trong lòng Tả Mạc, năm khối ngũ hành tủy cực đại lập tức bay đến trước mặt Tả Mạc. Thấy năm khối ngũ hành tủy cực đại, nói không động tâm là giả, nhưng Tả Mạc nhìn tiểu tháp nhu thuận khả ái bên cạnh, trong lòng ấm áp, tham niệm tan biến.
Tả Mạc vuốt đầu tiểu tháp, cười nói: "Tốt, thu hồi đi, những thứ này đều để lại cho ngươi."
Tiểu tháp có chút nghi hoặc vì Tả Mạc rõ ràng muốn mà lại cự tuyệt.
"Có ngũ hành tủy, sau này ngươi mới có thể dựng dục ra ngũ hành bản nguyên. Ha ha, chờ có ngũ hành bản nguyên, tiểu tháp nhà ta sẽ lợi hại lắm!"
Tiểu tháp có chút nghe không hiểu, nhưng nó có thể cảm thụ được sự hài lòng của Tả Mạc, liền vui vẻ vây quanh Tả Mạc bay tới bay lui.
Phanh!
Tả Mạc chỉ cảm thấy một trận đất rung núi chuyển, trong lòng kinh hãi, lẽ nào lại tới?
Đợi phát ra thần thức, mới phát hiện là Sỏa Điểu.
Sỏa Điểu tựa hồ biết rõ Tả Mạc đang nhìn nó, liếc mắt khinh bỉ, hoàn toàn không để ý tới hắn, ngậm lấy tiểu tháp, trực tiếp vẫy cánh bay về doanh địa.
Trên đường gặp Thập Phẩm, Thập Phẩm thấy Sỏa Điểu ngậm tiểu tháp trong miệng, thần sắc trên khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ buông lỏng. Bất quá sắc mặt hắn nhanh chóng trở nên cực kỳ khó coi, Sỏa Điểu giống như một đạo thiểm điện, ở trước mặt hắn chợt lóe rồi biến mất, tiêu thất không thấy.
Tốc độ này...
Cắn răng một cái, hắn thôi động Hắc Nguyệt đến cực hạn, một đường điên cuồng đuổi theo, nhưng vẫn không thấy bóng lưng Sỏa Điểu.
Lần trước thua ở trảo của Sỏa Điểu, Thập Phẩm còn có mấy phần không phục, nhưng tốc độ mà Sỏa Điểu thể hiện ra lúc này khiến hắn cảm thấy khó thở.
Nhận thấy được chênh lệch, không những không khiến Thập Phẩm nổi giận, trái lại đốt lên ý chí chiến đấu hừng hực trong hắn!
Đến một con chim cũng đánh không lại, làm sao có thể đi tới đỉnh Thập Phẩm?
Trên Hắc Nguyệt, Thập Phẩm nắm chặt bàn tay nhỏ bé, bĩu môi, khuôn mặt nhỏ nhắn béo mập tràn đầy kiên quyết.
Cùng lúc Sỏa Điểu ngậm tiểu tháp trở lại doanh địa, Tả Mạc tỉnh dậy từ trong nhập định. Lũ thần thức lớn mạnh này trở về cơ thể, giống như một dòng suối nước dư thừa chảy vào hồ sâu, đầm nước lập tức tăng vọt.
Tả Mạc thoải mái đến mức cơ hồ muốn rên rỉ.
Gấp ba!
Thần thức trong cơ thể tăng vọt gấp ba!
Đây là một con số khiến Tả Mạc gần như phát cuồng, mở mắt ra, hắn cảm giác như vừa trải qua một giấc mộng đẹp. Chỉ trong một đêm tăng vọt gấp ba, hắn chưa từng nghe thấy, một sự tình bất khả tư nghị như vậy lại rõ ràng xảy ra trên người hắn.
Hắn vội vàng tìm Bồ Yêu: "Bồ, chuyện gì thế này?"
Thần sắc Bồ Yêu bình tĩnh, trông không có gì khác thường, hắn bĩu môi: "Không có gì, vận khí ngươi tương đối tốt."
Thấy Tả Mạc vẫn vẻ mặt nóng bỏng, Bồ Yêu vốn không định nói nhiều, bỗng nhiên nhớ lại cảnh Tả Mạc thi triển tiểu yêu thuật, suy nghĩ một chút rồi nói: "Sát hồn do một lũ hồn niệm mà sinh ra, ngươi hấp thu là thần hồn bản nguyên của chúng. Chuyện như vậy, ta cũng là lần đầu tiên thấy."
Hắn không hề nói dối, chỉ có sát vụ quy mô lớn như vậy mới có khả năng hình thành số lượng sát hồn kinh khủng như thế. Tất cả ở nơi này đều vượt quá tưởng tượng của Bồ Yêu.
"Nguyên lai sát hồn có thể tẩm bổ thần thức!" Hai mắt Tả Mạc tỏa sáng: "Thứ tốt! Thứ tốt!"
Vừa nhìn bộ dáng của Tả Mạc, Bồ Yêu liền biết hắn đang tính toán gì. Những sát hồn này đối với người khác mà nói cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần sơ ý một chút, tâm thần sẽ bị ăn mòn. Mà luyện hóa sát hồn thành thần hồn bản nguyên tinh thuần cũng không phải chuyện đơn giản. Sát hồn do một tia hồn niệm sinh ra không sai, nhưng những hồn niệm đó là chấp niệm khi còn sống của người chết, bao hàm các loại tâm tình tiêu cực, mà trải qua thời gian dài chém giết, chúng trở nên càng thêm thô bạo, càng thêm nguy hiểm.
Muốn luyện hóa, há là chuyện dễ?
Trừ phi...
Bồ Yêu kinh ngạc nhìn Tả Mạc, tuy rằng trước đó hắn luôn có mơ hồ suy đoán và mong đợi, nhưng khi tận mắt thấy Tả Mạc thi triển Cấp Cổ Hoang Tế Thuật, sự chấn động và trùng kích mà hắn phải chịu còn mãnh liệt hơn bất kỳ ai.
Hắn bỗng nhiên quay sang liếc nhìn mộ bia.
Trước đây rất nhiều chuyện chỉ là hành động giận dỗi của hắn với mộ bia, nhưng bây giờ...
Mộ bia tựa hồ cảm ứng được ý nghĩ của Bồ Yêu, hắc khí đột nhiên đại thịnh!
Tả Mạc đang chìm đắm trong ảo tưởng tốt đẹp chú ý tới dị thường của mộ bia, không khỏi kinh ngạc chỉ vào mộ bia, vẻ mặt hiếu kỳ hỏi Bồ Yêu: "Nó làm gì vậy?"
Tâm tình Bồ Yêu đột nhiên sung sướng hẳn lên, liếc nhìn mộ bia, hắc hắc nói: "Ngô, nó thấy thần thức của ngươi tiến bộ rất lớn, vì ngươi mà cao hứng chứ."
"Nga!" Tả Mạc bừng tỉnh, bất quá hắn ngay lập tức hỏi: "Đúng rồi, Bồ, hai chiêu ngươi dạy ta gọi là gì? Lợi hại lắm!"
Nhìn Tả Mạc đôi mắt mong chờ, Bồ Yêu càng dễ chịu, khóe miệng mỉm cười liếc nhìn mộ bia.
Trước đây ta không tranh với ngươi, nhưng bây giờ thì...
Nụ cười thoáng qua rồi biến mất, hắn chuyển ánh mắt về phía Tả Mạc trước mặt, nhíu mày: "Thế nào? Dùng tốt không? So với Đại Nhật Ma Thể không tệ chứ!"
"Không tệ không tệ!" Tả Mạc xoa xoa tay, trơ mặt ra cười không ngừng.
... Ngươi còn chưa nhận rõ bản chất của tên gia hỏa này à... Tên gia hỏa này là điển hình của kẻ gió chiều nào theo chiều ấy...
Bồ Yêu trong lòng đắc ý.
... Bất quá, con đường của ta, luôn có tiền đồ hơn con đường của ngươi...
... Lão sư, người hài lòng không...
Vô số ý niệm hiện lên trong đầu Bồ Yêu.
Tả Mạc có chút ngoài ý muốn phát hiện, thần tình Bồ Yêu bất tri bất giác trở nên nghiêm túc.
"Nó gọi là Cấp Cổ Hoang Tế Thuật." Thanh âm Bồ Yêu trầm thấp: "Cũng giống như 《 Tiểu Thiên Diệp Thủ 》, nó là một yêu thuật trọn vẹn, được sáng lập bởi một vị Thiên Yêu khác, sư phụ của ta."
"Sư phụ của ngươi?" Tả Mạc thất kinh.
Bồ Yêu rất ít khi nhắc đến chuyện trước đây, đây là lần đầu tiên hắn nói về lai lịch của mình trước mặt Tả Mạc.
"Đúng vậy, sư phụ của ta!" Trên mặt Bồ Yêu hiện lên vẻ nhớ lại, thần tình nghiêm túc, hoàn toàn không có chút nào là vẻ chẳng hề để ý thường ngày, hắn nghiêm túc nhìn Tả Mạc: "Tả Mạc, ngươi xác định muốn học?"
Thái độ hoàn toàn khác biệt của Bồ Yêu khiến Tả Mạc cảm thấy sự tình không tầm thường.
Hắn không lập tức đáp ứng, mà cẩn thận hỏi: "Bồ, học bộ Cấp Cổ Hoang Tế Thuật này, có yêu cầu gì?"
"Rất đơn giản, tiếp thu truyền thừa của nhất mạch này."
"Có thể nói cụ thể hơn không?" Tả Mạc cẩn thận hỏi.
"Cụ thể hơn?" Bồ Yêu ngẩn ra, hắn thường ngày vốn không nghĩ tới chuyện thu học sinh, bị Tả Mạc hỏi vậy, trái lại có chút yên lặng, hắn nghiêng đầu hồi tưởng lại tình cảnh lão sư thu nhận mình.
"Trước khi ngươi tuyển nhận học sinh, ngươi phải đến Yêu Thuật Phủ đệ nhất của Yêu Giới, sao chép tên mình vào Thiên Yêu Các."
Nghĩ đến đây, Bồ Yêu bỗng nhiên xấu hổ khó giải thích, hắn nhớ tới kỳ vọng của lão sư đối với mình. Tuy rằng hắn đạt được Thiên Yêu, nhưng vì những nguyên nhân khác, không thực hiện được nguyện vọng của lão sư.
Yêu cầu này khiến Tả Mạc tương đối ngoài ý muốn.
"Ngô, không cần phải thề thốt gì à?"
"Không cần."
"Không có môn quy gì à?"
"Không có."
"Không có giới luật gì à?"
"Không có."
...
Càng hỏi Tả Mạc càng cảm thấy quái dị, cái môn phái này, ngô, theo cách hiểu của hắn, đây là một môn phái. Ngưỡng cửa nhập môn của môn phái này thật sự quá thấp, còn về chuyện sao chép vào Thiên Yêu Các gì đó, Tả Mạc căn bản không coi nó ra gì.
Tuyển nhận học sinh? Chuyện này chẳng liên quan gì đến mình. Thiên Yêu Các gì gì đó, ai biết là cái quái gì, chỉ cần mình không thu học sinh, thứ này sẽ không liên quan gì đến mình.
Hỏi đến cuối cùng, Tả Mạc có chút không thể tin được, lẽ nào môn phái của yêu tộc lại dễ vào như vậy?
Mỗi đệ tử của môn phái tu giả đều có chức trách riêng, cần phải cống hiến cho môn phái mới có thể nhận được lợi ích tương ứng.
Còn môn phái của Bồ Yêu lại không cần cống hiến gì mà vẫn có thể kiếm được lợi ích, thật kỳ quái!
Suy nghĩ hồi lâu, Tả Mạc cảm thấy chỉ còn một khả năng.
Môn phái của Bồ Yêu nhất định là một môn phái nhỏ đến đáng thương.
Chỉ có những môn phái nhỏ nhất mới có thể đói ăn quàng như vậy...
Phỉ phỉ phỉ!
Tả Mạc phát hiện câu này mắng luôn cả mình, vội vàng dừng lại.
Bất quá, so sánh như vậy, hắn mới thấy sự khác biệt.
Mộ bia lúc trước còn có thủ thệ chấp lễ các loại, hẳn là xuất thân từ đại môn phái nên quy củ mới nhiều như vậy. Môn phái của Bồ Yêu tùy tiện như vậy, vừa nhìn đã biết là môn nhà nghèo.
"Ngô, ta muốn học Cấp Cổ Hoang Tế Thuật, còn có thể tu luyện Đại Nhật Ma Thể không?"
Tả Mạc vô liêm sỉ hỏi.
Bản dịch chương này được truyen.free bảo hộ nghiêm ngặt.