(Đã dịch) Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực - Chương 94: Dr.Faulse
Một căn nhà nằm gần khu 2 đã được tạm thời biến thành bệnh xá. Đây cũng chính là nơi Matt đang nằm dưỡng thương.
Nghe tin Matt vừa tỉnh dậy, Twilight và Yelena tức tốc chạy đến đó.
Bước vào bệnh xá, Will và Toxicuser đã chờ sẵn ở đó.
“Will?”
Toxicuser luôn đứng bên cạnh bảo vệ cho Felix, cô và Felix lo việc lắp đặt cầu treo để di chuyển giữa các tòa nhà cao tầng. Với thân thủ của mình, chị ấy có thể dễ dàng đến đây đầu tiên.
Nhưng Will cũng nghe tin này à?
Twilight nhớ lại, trong lúc Yelena đi pha cà phê cho cậu, Will đã quay về nói rằng sẽ đến chỗ Crow để hỗ trợ, thế nên tại sao anh ấy lại biết tin sớm như vậy?
Trong lúc còn đang phân vân, Twilight bay vào phòng, giải trừ Arts rồi ngồi xuống một chiếc ghế. Yelena cũng theo sát phía sau.
Will và Toxicuser không vào phòng Matt mà lại ngồi bên ngoài này, chắc hẳn có chuyện gì đó.
Twilight tính quay sang hỏi Will về thắc mắc của mình.
Phanh!
Thì cánh cửa nối vào gian phòng bệnh bỗng nhiên bật tung.
Kèm theo đó là một âm thanh hết sức quái dị.
“Khặc khặc khặc!”
Giọng cười lạnh lùng, đầy kinh hãi, khiến mọi vật như run rẩy bởi nó hoàn toàn không phải âm thanh mà con người có thể tạo ra.
Căn phòng như trở nên lạnh dần khi tiếng cười ám ảnh đó cứ mãi vang vọng ra.
Bước bước.
Từ trong hành lang, tiếng bước chân bắt đầu vang lên, dần dần tiến gần về phía họ.
Bước bước bước!
Tiếng bước chân ngày càng dồn dập và gần hơn.
Bóng đèn trên trần nhà bắt đầu chớp tắt.
Yelena run rẩy nép sát sau lưng Twilight, chỉ dám hé mắt nhìn về phía cửa.
Bước.
Tiếng bước chân dừng hẳn. Từ sau cánh cửa mở tung, một cánh tay thò ra.
Đến đây, Yelena không dám nhìn tiếp nữa, cô bé rụt đầu lại, nhắm nghiền mắt, bịt chặt tai. Đôi tai thỏ cụp hẳn xuống, thỉnh thoảng khẽ run lên.
...
Bịt kín hai tai, cô bé không còn nghe rõ bất cứ điều gì nữa.
Nhưng ba người còn lại vẫn không có bất kỳ phản ứng gì.
Twilight đang run rẩy, cậu ấy dường như đang nói gì đó.
Đợi mãi mà chẳng có chuyện gì xảy ra, Yelena mới từ từ mở mắt nhìn thử.
Trước mắt cô bé, là một khuôn mặt màu nâu không hề có mắt mũi miệng. Tất cả những gì nó có, chỉ là một hố đen sâu hoắm nằm ở vị trí đáng lẽ là mắt phải.
…
Yelena không nói gì.
Cơ thể cô bé khẽ lung lay, rồi đổ sụp xuống.
“?”
“Yelena?”
“Này! Nhóc làm sao vậy?!!”
“Này..”
….
……..
“Ư~”
Không biết đã ngất đi bao lâu, Yelena mới lơ mơ tỉnh dậy.
Ngước nhìn lên, cô bé thấy trần nhà lợp ngói quen thuộc của những ngôi nhà trong khu vực này.
“Đây là đâu?” Không nhớ mình đã ngất đi vì chuyện gì và tại sao lại ở đây, cô bé buột miệng hỏi.
“Bệnh xá.”
Tiếng trả lời vang lên ngay bên cạnh khiến Yelena giật mình quay đầu nhìn sang.
Twilight đang ngồi cạnh giường, tay cầm quyển sổ tay, ngậm cây bút chì trầm tư suy nghĩ.
“Ừm, anh biết chuyện này khả năng cao sẽ xảy ra rồi, nhưng phản ứng của nhóc cũng hơi... mạnh quá đấy.” Thấy cô bé tỉnh dậy, cậu cất sổ và bút chì vào túi áo rồi quay sang cô bé nói chuyện.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Yelena vẫn còn nửa tỉnh nửa mơ, chưa kịp nhớ rõ chuyện gì thì bỗng nhiên, cánh cửa đối diện giường cô bé lại từ từ mở ra.
Kéttttttt!
“Đến lượt cậu rồi!” Kèm theo giọng nói khiến người ta phải lạnh gáy vang lên.
Từ bên ngoài, một thân ảnh cao lớn đến mức phải khom người mới lọt qua khung cửa, tiến vào phòng.
Như đã nói, kẻ đó cao, cực kỳ cao, dường như không phải do tự nhiên mà là cơ thể bị kéo dài ra một cách nhân tạo.
Tương xứng với chiều cao đó, tứ chi của hắn cũng dài ra một cách bất thường; đến nỗi, dù Twilight có cõng Yelena lên thì cũng chưa chắc đã chạm tới thắt lưng hắn.
Đôi tay hắn dài lõng thõng xuống, như thể có thể chạm tới đầu gối.
Kẻ vừa bước vào mặc một bộ đồ tây chỉnh tề cùng cà vạt, bên ngoài khoác chiếc áo blouse trắng của bác sĩ.
Đó sẽ là hình ảnh bình thường, nếu như trên chiếc áo ấy không có những vết loang lổ kỳ lạ nhuộm đỏ hầu như toàn bộ vạt áo.
Đáng sợ hơn cả, hắn đội một chiếc túi giấy hình vuông che kín đầu, chỉ để lộ ra một cái lỗ tròn sâu hoắm ở vị trí mắt phải.
Vừa nhìn thấy gã, Yelena sực nhớ ra nguyên nhân tại sao mình lại nằm ở đây.
“Ưm.”
Trong nỗi sợ hãi tột độ, cô bé không thể thốt ra bất cứ lời nào.
Cơ thể cô bé chỉ khẽ đung đưa, rồi lại ngã khuỵu xuống.
May mắn là lần này, Twilight đã đỡ kịp, không để cô bé ngất hẳn đi.
“Faulse, anh bỏ ngay cái kiểu xuất hiện quái dị đó được không hả, dọa người ta sợ chết khiếp rồi!” Cậu quay sang Faulse, người vừa bước vào phòng, bực tức nói.
….
……….
“Được rồi, để anh giới thiệu nhé, Yelena. Gã quái dị kia là Faulse, anh ta nợ anh một lời hứa nên mới đến đây giúp đỡ. Dù bề ngoài có phần 'kỳ quái' thật, nhưng anh ta thực sự là một bác sĩ giỏi đấy.” Twilight vừa nói vừa gượng cười xoa đầu Yelena, người vẫn đang núp chặt sau lưng cậu, không dám hé lấy một chút đầu ra.
“Haizz,” cậu thở dài một tiếng rồi quay sang nhìn Faulse.
“Faulse, đây là Yelena, thành viên chưa chính thức của đội tôi. Dù chưa chính thức, nhưng nếu anh có bất kỳ hành vi kỳ lạ nào với cô bé, tôi sẽ đốt trụi căn phòng phẫu thuật này, rồi cho anh nếm mùi ngủ với giun luôn đấy, rõ chưa?”
Faulse đang mò mẫm tìm kiếm gì đó trong tủ thuốc của phòng khám, dường như hoàn toàn không quan tâm đến những gì Twilight vừa nói.
Nụ cười gượng gạo của Twilight cứng lại. Cậu im lặng kéo tay áo Yelena.
“Anh đến đây để kiểm tra Matt, thấy cậu ta có vẻ đã ổn nên anh nghĩ mình nên quay lại với công việc thôi.”
Nói đoạn, cậu rút cây gậy phép trong tay ra, chuẩn bị thi triển Arts để bay lên.
Thì..
Xoẹt!
Một lưỡi cưa phẫu thuật chìa ra, chắn ngang ngay trước mặt cậu.
“Twilight? Twilight. Twilight!”
“Nói cho tôi biết. Ai? Kẻ nào. Tên khốn kiếp nào! Đã khiến đôi chân thiên thần nhỏ bé này ra nông nỗi như vậy!”
Cầm lưỡi cưa trong tay, Faulse từ từ bước ra trước mặt Twilight.
“…. Ờm, vậy chân tôi bị làm sao vậy?” Khi đã thành công chọc tức tên điên này, Twilight bắt đầu giả vờ không hiểu gì cả.
“Không biết? Không ổn. Không tốt chút nào!” Faulse hét lên, hắn dùng một tay nhấc bổng cả Twilight lên, kèm theo Yelena vẫn đang bám chặt sau lưng cậu.
Bị nhấc bổng lên như vậy, Yelena càng run rẩy dữ dội hơn nữa, nhưng Twilight thì dường như đã quá quen với cảnh này.
Cậu để mặc mình bị đặt lên giường, thậm chí còn chủ động duỗi hai chân ra để Faulse kiểm tra.
Faulse rút từ trong túi áo ra một cặp găng tay cao su, đeo vào, rồi cúi người xuống.
Hắn tháo giày của Twilight vứt sang một bên, rồi bắt đầu sờ nắn khắp hai chân của cậu.
Trong lúc kiểm tra, Faulse không nói một lời nào, chỉ im lặng làm việc.
Thần kinh gã này cực kỳ quái dị, đến Twilight cũng chẳng thể biết hắn đang nghĩ gì trong đầu.
“Ui.”
Đang mải nghĩ vậy, đột nhiên, một cơn đau nhói từ hai cẳng chân truyền đến khiến cậu khẽ rên lên.
Faulse có vẻ đã kiểm tra xong. Hắn bật dậy cực nhanh, ngửa mặt lên trời hét lớn ba tiếng.
“Cơn đau? Không tốt. Nó cực kỳ tệ!”
Hét xong, hắn lại còng lưng xuống, lững thững bước về phía tủ thuốc, tiếp tục lục lọi tìm kiếm.
“Twilight, em sợ.” Từ sau lưng Twilight, chứng kiến cái cách cư xử 'không giống ai' đó của Faulse, Yelena lại càng rùng mình ớn lạnh hơn nữa.
Chẳng còn cách nào khác, Twilight đành nhẹ nhàng xoa đầu cô bé an ủi.
“Đừng lo lắng, lúc đầu anh cũng chẳng biết giao tiếp với gã này kiểu gì, nhưng rồi dần dần sẽ quen thôi. Sau này nhóc sẽ còn gặp nhiều kẻ quái dị hơn thế này nữa, nên cứ làm quen dần đi là vừa.”
Phạch!
Đang mải xoa đầu Yelena, Twilight giật mình khi Faulse không biết từ lúc nào đã xuất hiện ngay sau lưng mình.
Với chiều cao khủng khiếp của mình, hắn khom người xuống, thả một túi thuốc rơi ngay trước mặt cậu.
“Băng tẩm thuốc? Thuốc uống. Ngày hai liều!”
“Cảm ơn, anh cứ băng bó chân tôi lại đi. Mà tiện thể hỏi luôn, tôi có thể đi lại bình thường sau 2 tuần không?”
Nghe Faulse nói chuyện nhiều thành quen, Twilight là một trong số ít người có thể hiểu hắn.
Cậu quay người lại, chìa chân ra để hắn băng bó.
“2 Tuần? Đừng trông đợi. Uống thuốc. 1 Tháng!” Hắn cầm lấy một bên chân, dùng cuộn băng màu nâu buộc chặt quanh chân cậu, rồi bọc thêm một lớp băng gạc thông thường bên ngoài. Vừa làm, hắn vừa trả lời cậu.
“Muốn di chuyển? Có cách! Hậu quả?”
“Hậu quả là gì?” Twilight không trông đợi nhiều vào điều đó, nhưng nếu chân cậu có thể đi lại bình thường trước khi trận chiến bắt đầu, mọi việc chắc chắn sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
Nghe Twilight nói vậy, Faulse ngước đầu lên nhìn cậu nhưng không nói gì.
Hắn đứng dậy rồi rời khỏi phòng.
Một lúc sau, Faulse trở lại cùng một ống tiêm nhỏ bịt đầu, bên trong chứa một dung dịch màu xanh lục kỳ lạ.
“Thứ này? Có thể di chuyển. 5 phút. Hậu quả? Thời gian!” Hắn ném nó cho Twilight rồi tiếp tục băng bó cái chân còn lại.
Chụp lấy nó, Twilight vui vẻ nhét nó vào túi áo cẩn thận.
“À, đây rồi. Di chuyển 5 phút, đánh đổi thêm thời gian để phục hồi hoàn toàn. Dùng trong trường hợp khẩn cấp thì không lỗ chút nào.”
Đợi Faulse băng bó xong, Twilight cùng Yelena cúi đầu chào tạm biệt rồi rời khỏi phòng khám.
Trước khi hai người kịp rời đi, Faulse còn đặc biệt dặn dò.
“Thay băng? 3 Ngày. Đến đây. Đừng tự tiện!”
“Ừ, lúc đó tôi sẽ ghé.”
Twilight mang giày xong, cậu thi triển Arts để bay đi. “Có lẽ mình nên luyện tập cách này nhiều hơn, khá hao sức đấy.”
Rồi cùng Yelena rời khỏi đó.
Trong suốt quá trình, cô bé luôn bám chặt lấy cậu.
Mãi đến khi đi thật xa, Yelena mới dám ngoái đầu nhìn lại để xác nhận không còn thấy gã kia nữa, rồi thở phào nhẹ nhõm.
Rõ ràng là cô bé đã bị ám ảnh không hề nhẹ.
...
Bây giờ mới là giữa trưa.
Hai người không về nhà ngay mà tìm đến bếp để kiếm gì đó lót dạ.
Will và Toxicuser đã về trước đó rồi. Will đang ngồi trong nhà ăn, còn Toxicuser thì đã mang cơm về cho Felix từ lâu rồi. Twilight và Yelena tiến đến ngồi chung bàn với anh.
“Lâu ngày không gặp, gã đó vẫn vậy nhỉ?” Thấy Twilight đến, Will kéo một chiếc ghế ra mời cậu ngồi, rồi hỏi thăm.
“Đừng có lên cơn lúc này là được, có cậu ta ở đây, thương vong sẽ được giảm sút rất nhiều.” Twilight lắc đầu. Trong khi Yelena đi lấy thức ăn, cậu nói chuyện riêng với Will một chút.
“Cậu đã thỏa thuận gì với gã ta à?”
“Ừ, tôi sẽ bắt vài tên tù binh Ursus về cho hắn, cứ mỗi khi cứu được 10 người.”
“Hì hì, tội chúng.”
Twilight lắc đầu ngao ngán, cậu biết nếu bắt tù binh về cho gã kia thì chắc chắn nhiều chuyện kinh khủng sẽ xảy ra, nhưng nếu hy sinh một tên địch để cứu 10 người thì cũng đành chấp nhận.
“Xuỵt, Tối nói tiếp. Giờ ăn đi đã.” Liếc thấy Yelena đang quay lại, Twilight liền đánh trống lảng sang một chủ đề khác.
...
Sau khi ăn xong, hai đứa trẻ về lại chỗ ở của mình. Twilight trở lại vị trí và công việc cũ, tiếp tục quan sát và chỉ đạo việc thi công.
Còn Yelena thì đi vào nhà.
Bài tập Twilight giao hồi sáng, cô bé vẫn chưa làm xong.
Mọi nội dung trong bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của quý độc giả.