Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực - Chương 85: .5:Beatrix Schwire, va chạm

Góc nhìn của Beatrix Schwire:

Sự khó chịu và bứt rứt chính là cảm giác của cô bé 6 tuổi lúc này.

Chẳng rõ vì lý do gì, suốt nhiều ngày qua, cô bé bị giam lỏng trong nhà.

Mãi đến mấy ngày trước, nhờ rất nhiều nỗ lực (mà chủ yếu là ăn vạ), cô bé cuối cùng cũng thuyết phục được ông nội cho phép bạn đến chơi.

Vì Lin Yühsia là người quen, và cũng vì quá đau đầu, ông cuối cùng cũng đồng ý để cô bé mời Lin Yühsia, con gái của Lin Grey và cũng là bạn thân nhất của Beatrix, đến nhà chơi.

Thế nhưng, Beatrix không chỉ nghĩ đơn giản như vậy.

Thông minh từ nhỏ, sau khi mời được Lin Yühsia đến nhà, cô bé bèn tương kế tựu kế, dàn cảnh, lừa gạt người hầu,...

Đến rạng sáng, hai cô bé cuối cùng cũng thành công thoát khỏi nhà.

Sau một hồi đắn đo, cuối cùng, hai người nhất trí xin ở nhờ nhà Lin Grey vì ở lại nội thành rất dễ bị phát hiện.

Thế là, nhân lúc mặt trời còn chưa lên hẳn, hai người bắt xe ra ngoại thành, rồi đi bộ đến nhà Lin Grey, đúng lúc Twilight vừa rời đi.

Sau thêm một màn thuyết phục (và ăn vạ) nữa, cuối cùng Lin Grey cũng mềm lòng chấp nhận cho cô bé ở lại chơi vài hôm, đồng thời giữ kín chuyện này (mặc dù ngay ngày hôm sau Adams Schwire đã biết chuyện).

Cứ ngỡ sẽ được tự do chơi bời ở đây, Beatrix còn rất hào hứng muốn đi tham quan khu ngoại thành mà cô bé chưa bao giờ đặt chân đến.

Nhưng không, ngoài Lin Yühsia bầu bạn, tình cảnh ở đây cũng chẳng khác gì lúc ở nhà.

Vào buổi sáng hôm nay, sau một đêm ngủ sớm vì quá chán, Beatrix buồn chán rủ bạn mình lên một tòa nhà gần đó để ngắm bình minh.

“Oáp, Beatrix này, tớ buồn ngủ quá.”

“Thế cậu cứ việc nằm xuống đây đánh một giấc đi.” Mặc kệ cô bạn đang ngáp ngắn ngáp dài, Beatrix không biết kiếm đâu ra một chiếc ghế nhỏ, cô kê lên lan can để có thể nhìn rõ cảnh mặt trời mọc.

“Vậy tớ xin phép.”

Ai ngờ, nói đùa lại thành thật, Lin Yühsia liền nằm ngay xuống sàn sân thượng, quay lưng về hướng mặt trời mọc để tránh nắng.

“Ơ, đồ ngốc này, đừng có ngủ ở mấy chỗ như thế này chứ!” Beatrix cũng cạn lời với bạn mình.

Không nỡ bỏ qua cảnh tượng hiếm thấy này, khi mặt trời đã dần mọc lên, Beatrix đành để bạn mình say giấc, quay sang chăm chú chiêm ngưỡng vẻ đẹp tự nhiên này.

“Oa!”

Khác hẳn lúc mặt trời lặn, khi vạn vật dần ngả màu, chìm vào màn đêm sắp bao phủ.

Ánh sáng bình minh tựa như tia hy vọng rực rỡ, báo hiệu một ngày mới tốt lành sắp đến.

Thế nhưng có một điều là, tiếng thán phục của Beatrix không phải d��nh cho mặt trời.

Mà là vì một vật thể lạ tựa UFO vừa lướt qua trước mắt cô bé.

Ban đầu, Beatrix chỉ tưởng đó là một con chim, vì Lin Yühsia từng bảo sáng sớm ở đây có rất nhiều chim đậu trên nóc nhà nên cô bé không để ý lắm.

Nhưng khi để ý kỹ, quỹ đạo bay của nó lại không giống chim chút nào.

Hơn nữa, thứ đó tình cờ lướt qua gần đó, để lộ hình dạng của nó cho cô bé thấy.

Một khối hình chữ nhật màu đen với bốn cánh quạt, có gắn đèn nhấp nháy ở bốn góc, giúp nó bay lơ lửng giữa không trung.

Phía bên dưới còn có gắn thứ gì đó, nhưng cô bé không nhìn rõ là thứ gì.

Sự tò mò, hiếu kỳ trong cô bé trỗi dậy.

Beatrix mải mê dõi theo thứ đó cho đến khi nó bay khuất vào một góc nào đó rồi biến mất.

“Ôi, tiếc thật.” Không còn nhìn thấy gì nữa, cô bé mới nhảy khỏi chiếc ghế.

Vừa đứng, vừa tự lẩm bẩm.

“Mình muốn có một cái như thế, nhưng mà không biết tìm ở đâu.”

“Hay là chạy tới đó xem nhỉ?”

“À mà không được, chú Lin đã dặn không được đi lang thang ở khu này, khu ngoại thành đang trong tình trạng cực kỳ nguy hiểm.”

“Nhưng mình thực sự muốn có cái đó.”

Vừa tự thoại, Beatrix vừa bĩu môi suy nghĩ.

“Mà kệ đi, mấy gã người lớn thúi ấy luôn làm quá vấn đề lên ấy mà. Mình đi một chút rồi về thôi. Hình như hôm nay chú Lin lại có việc phải đến tháp trung tâm thì phải?”

Cuối cùng, lý lẽ của bản thân đã chiếm ưu thế, Beatrix mỉm cười lộ ra chiếc răng nanh nhỏ xíu nhú lên ở miệng.

Cô vui vẻ lung lay chiếc đuôi mèo vằn dài của mình, vừa huých huých người bạn của mình.

“Dậy đi chuột con, chúng ta có việc để làm này!”

……………

Khoảng giữa trưa.

Hai cô bé xuất hiện ở gần biên giới của Khu 2 và Khu 3, vốn chỉ cách nhau một con phố nhỏ.

“Này Beatrix, việc này hoàn toàn không ổn đâu.”

“Đừng có suốt ngày lảm nhảm làm tớ mất tinh thần như thế chứ chuột con.” Beatrix cốc đầu bạn mình.

Bị cốc, Yühsia rơm rớm nước mắt ôm đầu, nhưng cô vẫn còn lo lắng và cố gắng cảnh báo bạn mình.

“Nhưng cha và những người lớn trong nhà đã nói, toàn bộ các khu vực ngoại trừ Khu 1 và Khu 2 đang bị kiểm soát bởi những người cực kỳ đáng sợ, nếu chúng ta bị tóm ở đây thì…”

Chưa kịp nói hết, Beatrix đã cốc đầu cô bé một cái nữa.

“Ui.” Lin Yühsia xoa đầu như sắp khóc đến nơi.

“Đồ mít ướt nhát gan! Cậu tự tin lên một chút được không? Hai ta đã qua mặt được cả bảo vệ trong nhà tớ lẫn rất nhiều người của cha cậu rồi cơ mà?”

“Mà giờ cho là bị tóm đi nữa, với địa vị của cha mẹ chúng ta, cậu nghĩ họ dám làm gì chúng ta sao? Có khi họ còn phải cố gắng lấy lòng chúng ta như mấy đứa khác ở lớp ấy chứ.”

Beatrix tiếp tục vỗ ngực tự tin.

“Yên tâm đi, nếu có kẻ xấu xuất hiện, tớ sẽ cắn cho chúng khóc nhè luôn, cậu biết răng tớ chắc như thế nào mà.”

“Nhưng lúc nào cũng là chị Talulah xử lý hết lũ bắt nạt mà, cậu có làm gì đâu... ui da, đừng gõ đầu tớ nữa mà!”

“Cho chừa, nếu không muốn nếm thử một phát nữa thì im lặng đi. Mà nếu đã vậy, chúng ta nên đi tìm những người ở đây nhỉ, họ phải biết về thứ chúng ta đang tìm chứ.”

“Này, chuột con, nếu cậu sợ thì cứ đi về đi, tớ sẽ đi một mình.”

Nói xong, Beatrix hớn hở chạy vào trong Khu 3.

“Chờ..chờ tớ với!”

Đằng sau, Lin Yühsia thấy bạn mình chạy đi vội vàng đuổi theo.

Cả hai đều không biết rằng, ngay trên tầng hai của tòa nhà mà hai đứa vừa đứng trước đó, một nhóm kiếm sĩ đang trốn việc đánh mạt chược đã nghe sạch sành sanh cuộc đối thoại ng��n của hai cô bé.

Đợi hai cô bé chạy vào trong, bọn họ đều quay sang nhìn mặt hỏi ý kiến lẫn nhau.

Cuối cùng, một người đứng ra nhận trách nhiệm.

“Mấy chỉ huy đi hết rồi, trước tiên báo cho Crow đi, xem cậu ta nghĩ như thế nào?”

“Đừng, hai con bé kia hình như là con ông cháu cha cả đấy, Crow chưa đủ thông minh để xử lý vấn đề này đâu.” Một kiếm sĩ khác phản đối.

“Thôi kệ đi, làm sao thì làm, cứ thông báo mọi người trước đã. Nếu có thể, bảo họ tránh mặt hai đứa nó đi, Twilight-sama sẽ không muốn có bất kỳ rắc rối nào đâu.”

Không một ý tưởng nào được đưa ra nữa, cả nhóm đều gật đầu đồng ý.

..........

Một giờ sau.

“Chết tiệt, cậu có chắc về những gì cậu nói không hả chuột con? Chúng ta đi từ nãy đến giờ rồi mà có thấy ma quỷ gì đâu.”

“Tớ, tớ không biết thật mà, tớ chỉ nghe cha và những người khác nói thôi.”

Sau nửa giờ đi lang thang trong Khu 3, Beatrix và Yühsia đành tạm nghỉ ở một quán bar bỏ hoang.

Bóp bóp đôi chân ê ẩm của mình, Beatrix buồn chán trách móc Yühsia.

Cô bé cũng không thể phản bác lại bạn mình, đành ngồi im thút thít chịu trận.

Thấy cô bạn thân mình cứ nhát cáy thế này, Beatrix cũng chẳng còn biết nói gì.

“Hừ, cậu ngồi nghỉ chút đi, tớ đi vào trong xem một chút.” Beatrix bỏ mặc Yühsia rồi bước vào sâu bên trong quán.

Thấy Beatrix bỏ đi như vậy, Yühsia hoảng hồn vội vàng chạy theo vào.

Nhưng vừa bước qua cánh cửa, đã không còn bóng dáng ai.

“Beatrix?”

Đằng sau cánh cửa dẫn vào trong là một hành lang tối om, không thấy đích.

Nhát gan, Yühsia sợ hãi gọi tên bạn mình.

Nhưng không có ai đáp lại.

“Beatrix?!!”

Vẫn không có ai đáp lại.

Đứng trong hành lang tối, Yühsia cảm thấy như có rất nhiều ánh mắt đang nhìn mình.

Nhưng không thể bỏ bạn mình lại, cô bé đành run rẩy bước về phía trước.

Đột nhiên, một tiếng ‘Cạch!’ bất ngờ vang lên từ phía sau, khiến cô bé giật mình quay ngoắt lại.

“Á, ai..ai..ai..đó?”

Thì ra, đó chỉ là một cái ly gỗ vừa rơi xuống mặt đất.

“Phù.”

Thở dài một hơi, Yühsia mới yên tâm quay người lại.

“Gào!”

Từ trong bóng tối, Beatrix đột nhiên lao ra, ôm chầm lấy Yühsia.

“Ha ha, bất ngờ không chuột con, thấy trò đùa của tớ thế nào?”

Vừa kết thúc pha hù dọa, Beatrix buông bạn mình ra, đứng thẳng dậy, cười đắc chí nói.

“Chuột con?”

Nhưng khi đứng dậy, cô mới thấy được tác hại của việc mình vừa làm.

Lin Yühsia, miệng sùi bọt mép, bất tỉnh nằm yên trên mặt đất.

“Chuột con!”

Giật mình, Beatrix vội kéo bạn mình chạy ra trước quán.

Một lúc sau, Yühsia cũng tỉnh lại.

Việc trước tiên cô bé làm là…

Khóc.

“Oaaaaaaaa!”

Beatrix thì ở bên cạnh xin lỗi và dỗ dành.

Mọi chuyện cuối cùng kết thúc khi Beatrix hứa sẽ mua cho Yühsia một món quà mà cô bé thích.

Lúc đó, Yühsia mới ngừng rơi nước mắt.

Nghỉ ngơi đủ, hai cô bé ra ngoài tiếp tục công cuộc tìm kiếm.

Đợi đến khi tiếng bước chân đã đi xa, đèn đằng sau quán mới được bật lên.

Phía sau cánh cửa, trong tủ, dưới gầm giường, trên xà nhà, những người lính đánh thuê bắt đầu chui ra từ khắp mọi nơi.

Một người lẻn ra xác nhận hai cô bé kia đã rời đi chưa.

Khi đã chắc chắn mọi thứ ổn thỏa, bọn họ mới trải chiếu ra, tiếp tục cá cược đánh bài.

“Nãy bài sao nhỉ, ai nhớ không?”

“Chịu, chia lại thôi.”

“Chết tiệt, tao gần thắng rồi mà.” Một người lính tiếc nuối nói, ván bài trước anh thực sự rất đỏ.

“Phát lại, phát lại đi.” Những người khác thì hùa vào cười trên nỗi đau của người khác.

“Mà này, tại sao chúng ta phải lẩn trốn vậy nhỉ?”

Trong lúc đợi chia bài, một người lính đánh thuê mới thắc mắc hỏi.

“Lo làm gì, Crow bảo vậy thì làm thôi. Đây rồi, làm lại cuộc đời nào.” Người lính khác cầm bài lên, huýt sáo một cái rồi nói.

.......

Đến chiều.

Công cuộc tìm kiếm của hai cô bé vẫn chẳng có tí tiến triển nào cả.

Vì trời đã sắp tối, hai người đành lủi thủi trở về trước khi Lin Grey phát hiện hai người mất tích.

“Chán thật.” Vừa đi, Beatrix đá văng một cục đá bên đường.

Còn Yühsia vui vẻ vì cuối cùng cũng được về.

Thế nhưng, đúng lúc đó.

“Này Beatrix! Đó có phải thứ cậu đang tìm không?”

“Đâu?”

Hai cô bé cùng nhìn lên bầu trời, phía xa, một vật thể lạ đang bay giữa không trung.

Nó đang ở giữa Khu 2, từ đây chỉ có thể thấy được nó rất nhỏ.

Nhưng với giác quan nhạy bén, Beatrix nhận ra ngay đó là thứ gì.

“Đúng nó rồi, thứ hồi sáng.”

Ngay lập tức, cánh tay của Yühsia bị nắm lấy.

Beatrix kéo cô bé chạy như bay về Khu 2.

Nhưng khi hai người về đến nơi, nó lại lần nữa biến mất.

“Chúng ta chia ra tìm thôi, nó chắc chắn đang ở gần đây, không thể đi đâu xa được.” Ở giữa khu vực đi bộ, Beatrix leo lên một đống thùng hàng xếp chồng lên nhau để ngó quanh.

“Này, sao chúng ta không đi hỏi mọi người xem có ai nhìn thấy nó không?” Lin Yühsia giơ tay đưa ý kiến.

Nhưng Beatrix lại lập tức bác bỏ nó.

“Đồ ngốc, nếu hỏi mọi người thì có còn là đi tìm kiếm nữa không? Phải tự mình tìm thấy mới thú vị chứ!”

“Nhưng mà bây giờ chắc là 5 giờ rồi, nếu chúng ta không về ngay thì cha sẽ phát hiện đấy. Mà đây cũng là địa bàn của cha mà, chắc chắn cha sẽ biết về thứ cậu đang tìm, sao chúng ta không nhờ ông ấy cho gợi ý nhỉ?”

Lần duy nhất trong ngày, Beatrix cảm thấy Yühsia nói có lý.

Nếu Lin Grey về và phát hiện hai đứa dám đi chơi, chắc chắn Beatrix sẽ bị đưa về nhà ngay lập tức.

Điều đó không được phép xảy ra.

“Thôi được rồi, chúng ta về thôi! Mà bây giờ mấy giờ rồi chuột con?”

“Ờ…” Yühsia không biết câu trả lời, cô chạy đến một cửa tiệm gần đó nhìn vào đồng hồ treo bên trong.

Kết quả là: 17:34

Thời gian Lin Grey nói sẽ về là: 17:30

“Nhanh lên, chuột con, nếu cha cậu phát hiện chúng ta trốn đi chơi, ông ấy sẽ đưa tớ về nhà mất.” Beatrix chạy nước rút đằng trước, vừa quay lại hối thúc Yühsia tăng tốc.

Yühsia tóc hồng cũng đang dốc hết sức mình mà chạy, cô bé biết cha mình khi tức giận sẽ phạt mình thế nào, và không hề muốn trải qua điều đó.

Bỗng nhiên, Yühsia nhìn thấy một chiếc xe lăn đang lăn ngang qua con đường phía trước mà hai đứa đang chạy.

Trên xe là một cậu bé đang mặc bộ quân phục nhỏ màu đen, đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai được thiết kế để lộ ra cặp sừng cong phía trước, và có một khe hở phía sau dành cho chiếc đuôi dài.

Cậu bé đó đang than thở gì đó nên không nhìn thấy hai người đang chạy tới.

“Beatrix..phù..Đằng trước!” Yühsia vội la lên cảnh báo.

“Hả, phía trước gì hả đồ ngốc?!” Beatrix chỉ nhìn đằng sau nên không chú ý phía trước.

Đến lúc quay lại, mọi thứ đã quá trễ.

Những gì cô bé có thể cảm thấy là trời đất đang quay mòng mòng, mọi thứ trước mắt chỉ còn là một màu xanh dương.

Chỉ khoảng vài giây sau, Beatrix mới lấy lại nhận thức.

Nghe thấy tiếng khóc của Yühsia, cô bé mở mắt ra, ngượng ngùng bò dậy.

Trước mắt cô bé là người dân đang tụm lại xem, Lin Yühsia thì ngồi bệt dưới mặt đường khóc.

Và cậu bé vừa đâm phải mình cũng đang cố lết ra khỏi chiếc xe lăn đã không còn nguyên vẹn.

Bản dịch này được thực hiện với sự cẩn trọng và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free