(Đã dịch) Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực - Chương 57: Will muốn làm hết
Quay trở lại với con quái vật.
Sau khi rơi từ trên cao xuống, nó vẫn có thể tiếp tục đứng dậy. Chỉ có điều, những vết nứt vỡ giờ đây đã bao phủ toàn thân nó. Những khối đá dần rời rạc, không còn gắn kết được với nhau nữa. Nhưng những phần quan trọng vẫn còn nguyên. Dù tàn tạ, con quái vật vẫn cố sức từ từ đứng dậy. Một khối đá thì không biết đau, nên dù thân thể có bị tàn phá đến đâu, chỉ cần các chi còn gắn liền với cơ thể, nó vẫn sẽ tiếp tục đứng dậy.
“Ồ, không ngờ rằng ngươi vẫn còn có thể đứng dậy được đấy.”
Lúc này, làn khói bụi bốc lên khi con quái vật rơi xuống cũng dần tan đi. Những người lính mắc kẹt nếu không bỏ mạng thì cũng đã thoát ra khỏi đống tuyết. Giữa làn khói mịt mờ dần tan, một bóng người dần hiện ra. Chính xác hơn, bóng người đó đang đứng trên vai con quái vật.
Cũng nhận thấy điều đó, bất chấp cơ thể tàn tạ của mình, con quái vật xoay người vung cánh tay về phía sau. Nhưng không còn ai ở đó cả. Quật trúng không khí, con quái vật theo đà loạng choạng rồi ngã lăn một vòng ra đất.
Từ phía sau, Will nhẹ nhàng đáp xuống mặt tuyết, đồng thời rút cây nỏ cầm tay ra và bắn một phát vào con quái vật. Mũi tên kim loại bay tới nhưng bật văng ra, không để lại một vết trầy nào.
Trong lúc con quái vật còn chưa kịp hoàn toàn bò dậy, Will cau mày suy nghĩ. Anh không thể dùng Arts tấn công, cũng không có vũ khí đặc biệt nào. Phương thức chiến đấu ch��� đạo của anh cũng khó mà gây sát thương liên tục lên nó.
“Thuốc nổ, có tác dụng không nhỉ?” Will thầm suy nghĩ. “Dù không được cũng đỡ hơn không làm gì.”
Dù đang loay hoay tìm cách chiến đấu, Will cũng không hề mất tập trung, ít nhất là đối với anh ta. Cánh tay khổng lồ nện mạnh xuống vị trí anh vừa đứng. Con quái vật ngỡ như đã xử lý xong một kẻ ngáng đường khác. Nhưng khi nâng cánh tay lên, không có một mảnh vải nào dính dưới đó.
Will xuất hiện ngay gần đó và đưa tay kéo một kiếm sĩ đang ngồi bệt dưới đất đứng dậy. Thấy cánh tay đưa ra, người đó theo bản năng nắm lấy.
“Cảm ơn.” Người lính vội vàng nói, nhưng Will đã giữ anh ta lại. “Đừng phí thời gian, ông giúp tôi chuyện này được không.” Anh vỗ vai, thì thầm vài lời vào tai kiếm sĩ.
Nghe xong, kiếm sĩ gật đầu, cầm lấy thanh đao chạy đi.
Will nhìn xung quanh, lớn tiếng nói với những người còn lại. “Mấy người ngồi chơi à, đừng quên là cứu người xong chúng ta phải chạy ngay lập tức đây!”
Những người lính đánh thuê xung quanh sực tỉnh. Đúng vậy, họ đang ở giữa lãnh thổ Ursus, mà việc chạm trán với lực lượng của Patritot ở đây chắc chắn sẽ đánh động toàn bộ quân đội Ursus. Giờ thì chưa có, nhưng càng lâu, càng nhiều quân lính sẽ đổ về đây. Nếu vậy, họ phải tiến hành giải cứu Twilight thật nhanh, rồi cắm đầu cắm cổ mà chạy. Chạy thật xa, chạy ra khỏi lãnh thổ Ursus càng sớm càng tốt. Còn kế hoạch ban đầu thì từ giây phút giao chiến tại đây, đã chẳng còn ai nhớ tới nữa rồi.
Nhân lúc quân Ursus chưa kịp chú ý, những người lính đánh thuê lén lút nhặt lấy vũ khí và từ từ tiếp cận. Quân Ursus cũng nhận thấy dấu hiệu kỳ lạ, họ nhanh chóng tổ chức chiến đấu trở lại ngay khi những người lính đánh thuê tiến đến gần.
Hai bên quân lần nữa lao vào nhau, nhưng với việc những kiếm sĩ hoàng gia tấn công lên tuyến đầu, lợi thế cánh phải tiếp tục rơi vào tay Bl. Có thể nói, việc con quái vật tồn tại liên tục gây rối đang gián tiếp giúp Bl lấy lợi thế.
Nhưng tâm trạng Will lại đang cực kỳ tệ. Không còn sự vui vẻ thường thấy trên khuôn mặt, giờ đây anh cực kỳ nghiêm túc.
“Haizz.” Will thở dài thườn thượt. Anh dịch chuyển né tránh cánh tay vung tới của con quái vật. Ngước đầu nhìn lên trời. Mặt trời đang ngả dần về hướng Tây. Đồng hồ đã điểm 4 giờ chiều. Họ chỉ còn khoảng 2 tiếng nữa để hoàn thành tất cả mọi việc và rút lui.
Cái khó là quân Ursus thiếu đi sức tấn công, hàng phòng ngự của họ là bất khả công phá khi thiếu hụt những vị trí đột phá quan trọng. Những người đáng lẽ phải làm chuyện này thì kẻ đang bất tỉnh, người lại mới bay mất dạng.
“Giờ chỉ cầu cho đội trưởng còn an toàn, may ra chỉ còn ngài ấy có thể giải quyết được những khó khăn này.” Will nhắm mắt cầu nguyện. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của anh đã thay đổi hoàn toàn. Anh biết giờ mình buộc phải nghiêm túc, xử lý con quái vật ngay tại đây.
Chưa nói đến những người bạn của anh, nhưng ngay cả những người thuộc đội khác cũng trở nên phế một cách khó tả vào những lúc quan trọng như thế này. Đây là điều Will muốn nói, trước khi anh nhún chân rồi lại biến mất trước mặt con quái vật.
---
Quay trở lại thời điểm Will khiến con quái vật rơi từ trên trời xuống.
Tại ngôi nhà được coi là căn cứ tạm thời của Bl. Rag đang nằm dài trên nóc nhà tận hưởng những tia nắng chiều ấm áp. Thỉnh thoảng, những cơn gió mát từ phương bắc thổi qua càng khiến tinh thần anh thêm sảng khoái.
Ở bên dưới, những người công binh thuộc đội hậu cần thì đang miệt mài xử lý công việc. Theo đúng kế hoạch, ngay khi đưa được Twilight lên, mọi phương tiện phải ở trong trạng thái sẵn sàng di chuyển tốt nhất. Những người rảnh rỗi thì miệt mài nhồi thuốc nổ vào những hộp sắt làm mìn, hoặc vận chuyển vật tư băng bó cho những người bị thương.
Trong lúc đang thoải mái nằm hóng gió, một người lính leo lên nóc nhà. “Này Rag, cậu thực sự không đi giúp những người khác à?” Người lính vừa hỏi vừa đưa cho Rag một lon thịt đóng hộp.
“Nah, tôi lười lắm, Will sẽ lo được thôi.” Rag nhún vai cười trả lời. Lúc bàn kế hoạch, mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa lắm rồi, chưa kể Hisomaru còn ở đó nữa, có chuyện gì xảy ra mới là lạ.
“Thế thì ít nhất cũng xuống giúp mọi người đi chứ, chú cứ nằm ườn ra thế thôi à.”
“Hai ngày qua làm nhiều rồi, tôi mệt lắm.” Rag kéo mở nắp lon thịt ra bắt đầu ăn.
Người lính hậu cần lắc đầu, chẳng buồn nói thêm gì, anh để thêm chai nước xuống cho Rag rồi nhảy xuống đất. Thấy người lính rời đi, Rag bỏ lon thịt sang một bên rồi lại nằm xuống.
Mọi thứ có thật sự ổn chứ? Câu hỏi đó tự nhiên xuất hiện trong đầu anh. Mặc dù Rag rất chắc chắn về khả năng của những người đang chiến đấu. Không hẳn là anh có linh cảm xấu. Chỉ là anh cảm thấy có điều gì đó không ổn, mặc dù anh không biết rõ đó là gì. Câu hỏi cứ quanh đi quẩn lại trong đầu, khiến Rag không thể nào ngủ được.
“Haizz, thôi thì đi xem mấy người bị thương kia thế nào rồi vậy.” Biết chắc giờ cũng chẳng thể nào ngủ được nổi, Rag co chân lên bật dậy.
Nhưng đúng lúc đó. Với góc nhìn từ trên cao hơn những người khác, đồng thời đang nhìn trực tiếp về hướng quảng trường, Rag có thể chứng kiến mọi chuyện đang diễn ra. Đó là một tảng thiên thạch khổng lồ tự nhiên xuất hiện trên bầu trời.
“Không phải.”
Nheo mắt nhìn kỹ hơn, đó chính là sinh vật đã xuất hiện từ vết nứt và khiến Twilight rơi xuống. Tại sao nó lại đột nhiên xuất hiện trên trời? Rag biết chỉ một người duy nhất có khả năng làm được điều đó.
Lúc này, con quái vật đã bắt đầu rơi xuống. Chứng kiến cảnh tượng đó, Rag vội vã hét lên với những người đồng đội ở dưới. “Bỏ hết những thứ dễ vỡ ra, mau..!”
Lời nói của anh vừa lọt vào tai những người đồng đội thì cũng là lúc con quái vật chạm đất.
Ầm!!!
Dư chấn ập tới như những cơn gió mạnh tràn qua.
Vùùùù!
…
“Này, không sao chứ!”
Khi cơn dư chấn vừa qua hết, Rag nhảy từ trên nóc nhà xuống. Chỗ của họ đứng khá xa trung tâm dư chấn, nên cũng không ai bị sao cả. Những người lính lắc đầu, nói rằng họ ổn. Điều đáng quan tâm hiện tại là chuyện quái quỷ gì đang xảy ra ở đằng kia.
“Rag?” Một người lính cảm thấy ai đó gõ vai mình, quay lại thì thấy Rag đang đi loanh quanh rồi trèo lên một chiếc xe tải.
“Mọi người trông hộ chỗ này đi, tôi sẽ qua đó xem sao.” Rag vừa nói vừa đi vào trong và mở một trong những thùng đồ ra. Trong đó chứa những chiếc dao găm loại nhỏ, được xếp gọn trong các túi da thường dùng để quấn quanh hông. Rag cầm lấy ba chiếc túi, mở ra đếm số lượng dao chứa trong nó. Thấy đủ, anh gật đầu rồi xuống xe.
“Rag!” Một người lính chạy tới ném cho anh một bịch pháo hiệu, thứ mà mỗi khi di chuyển thì phải mang theo để báo hiệu. Chộp lấy bịch pháo hiệu, Rag vẫn chưa xong việc.
Anh bước đến chiếc xe tải có phần thùng sau dài bất thường đang đỗ ở cuối. Đây là phương tiện vận chuyển của riêng Twilight. (Twilight: Thắc mắc gì, hàng tự mua, tiền kiếm từ việc bán đồ trong chợ đen.) Rag vòng ra sau chiếc xe, móc trong túi ra một chùm chìa khóa. Chọn đúng chìa rồi mở khóa thùng chứa đồ.
Két.
Rag mở cánh cửa ra. Ánh sáng dần len lỏi vào bên trong thùng xe, để lộ ra khung cảnh bên trong. Một nơi lộn xộn dùng để chế tạo và chứa các phát minh tào lao của Twilight. Một chiếc bàn làm việc với chiếc đèn dầu đã tắt, những thùng chứa đồ, một túi ngủ đơn giản... Tất cả mọi thứ đư���c nhét vào trong thùng xe chật hẹp.
Nhưng đó chưa phải tất cả. Thứ thực sự khiến nơi này chật chội chính là… 8 người mặc đồ bảo hộ toàn thân, bọc kín mít, chia nhau ngồi dọc hai bên thành thùng xe. Bên cạnh mỗi người là một bộ dụng cụ kỳ lạ với hai bình chứa được nối với một ống sắt mà Rag từng nghe Twilight nói đó là súng phun lửa, cùng với một cây rìu chiến có phần đầu được sơn đỏ. Họ ngồi yên bất động, không hề phát ra bất kỳ tiếng nói, cử động hay thậm chí là tiếng hô hấp nào. Như những cái xác vô hồn đã chết từ lâu. Nếu không phải mới mấy hôm trước còn thấy họ nói chuyện, Rag cũng nghĩ đây là sở thích quái gở nào đó nữa của Twilight. Mà thôi kệ, anh không quan tâm đến những người này.
Rag đưa mắt tìm kiếm trong đống lộn xộn. Và ánh mắt anh khóa vào một chiếc vali nằm gọn trong một góc. Trên đó có một tấm thẻ ghi tên. Không hề chần chừ, Rag cầm lấy nó rồi phóng xuống xe. Anh cẩn thận khóa cánh cửa lại như cũ rồi quay người.
Nhưng chưa vội đến chiến trường, anh bước về phía trước. Và dừng lại trước cửa sổ nhà (căn cứ tạm thời) để chờ đợi một người.
Không ngoài dự đoán. “Quả nhiên chú tỉnh rồi nhỉ?”
Từ trong nhà, Matt một tay đỡ trán, từ từ xuất hiện sau tấm cửa kính. Anh mở cánh cửa cố gắng trèo ra ngoài. Với hơi thở dốc liên tục, chứng tỏ anh vẫn chưa ổn với những vết thương của mình.
Không còn cách nào khác, Rag đành phải tiến đến đỡ anh ta xuống. “Chú ổn chưa vậy, sao thở hồng hộc như sắp chết thế kia?” Rag vừa khoác vai đỡ Matt vừa cười trêu chọc.
“Sao cậu biết tôi sẽ đi?” Matt bỏ ngoài tai câu đùa của Rag, hỏi ngược lại.
“Ừ thì với động tĩnh như thế kia thì ai cũng sẽ tỉnh thôi, trừ người chết ra haha.” Rag cười đáp.
“Mà mấy người kia sẽ không để cậu đi đâu với cơ thể như thế này đâu.”
Rag đỡ Matt ngồi dựa lưng vào tường. Sau đó, anh mở chiếc vali ra. “Nào đưa tay đây, tôi mang vào cho.” Rag cầm cánh tay Matt duỗi thẳng ra. Rồi lấy từ trong chiếc hộp ra một chiếc găng tay vải đen, với lớp vỏ ngoài làm bằng kim loại sáng bóng bao đến cùi trỏ. Anh xỏ vào tay phải cho Matt rồi cầm những sợi dây buộc…
“Ok chưa, tôi làm đây.”
…dùng sức kéo mạnh ra.
Rít!
“Gahh!”
“Rồi xong.”
Rag cài chốt cố định sợi dây lại rồi vỗ vai Matt. “Cử động thử xem.”
Matt đưa cánh tay mình lên, xoay cổ tay rồi cử động từng ngón tay.
Két két.
Những ngón tay ma sát vào nhau tạo nên tiếng leng keng.
Với tư cách là thành viên cốt cán và là người đầu tiên đi theo Twilight. Matt được cậu chủ của mình đặc cách nghiên cứu chế tạo cho một bộ trang bị riêng biệt. Với cách chiến đấu điên cuồng của mình, một thanh kiếm là rất phù hợp. Nhưng cũng cần thêm những thứ để bảo vệ chính người sở hữu nó.
Lớp giáp này được thiết kế dựa theo thói quen khó bỏ là dùng tay đỡ đòn của Matt. Phần bàn tay được làm từ vải mịn giúp dễ dàng cầm nắm, phần vỏ được thiết kế cứng cáp với lớp bọc như một con rết màu bạc. Phần ngón tay được vuốt nhọn, có thể dùng để kết liễu kẻ thù bằng cách đâm vào cơ thể nạn nhân.
Nhưng đây mới chỉ là phần cơ bản. Thứ quan trọng chính là vũ khí.
Sau khi cảm nhận cánh tay, Matt gật đầu. Tiếp đó, Rag lấy từ trong vali ra một thanh kiếm. Nó được thiết kế với hình dạng cong và nhọn dần về phần mũi, tựa như một chiếc răng nanh, với lưỡi kiếm dài đến tận tay nắm. Không có cán kiếm, chuôi cầm được làm vừa đủ để Matt có thể cầm chắc, bọc bằng da, thêm một lớp vải xịn quấn ngoài để t��o độ êm ái khi cầm nắm. Lưỡi kiếm cực kỳ bén nhọn, có thể dễ dàng cắt qua kim loại. (Đến cả chủ nhân là Matt cũng chẳng biết nó làm từ chất liệu gì.)
Cầm lấy thanh kiếm trong tay, Matt chống tay lên tường đứng dậy.
“Từ từ, cậu chưa thể cầm chắc nó đúng không, để tôi buộc vào đã.”
Rag không biết lấy từ đâu ra một sợi dây quấn. Anh cuốn chéo hình chữ X, buộc chặt tay Matt lại với thanh kiếm. “Nếu cậu chưa khỏe thì có thể ở lại ngủ thêm một giấc.” Xong xuôi, Rag tiếp tục đỡ người đồng đội dậy.
“Không cần.” Matt trả lời dứt khoát. “Tôi có linh cảm, ai đó đang gọi tôi… ở đó… Và để đội trưởng gặp nguy hiểm, đó là lỗi của tôi.”
“Thôi được rồi, vậy tranh thủ hồi thêm chút sức trên vai tôi đi, ở đằng kia mọi chuyện có vẻ cực kỳ nghiêm trọng đấy.”
Rag khoác vai đỡ lấy Matt bước từng bước đến chiến trường đang hỗn loạn, để chứng minh mình không phế như Will đang nghĩ. Nghe lời Rag, Matt cũng tạm thời nhắm mắt lại. Tay cầm kiếm của anh duỗi thẳng ra, lưỡi kiếm kéo đi trên mặt tuyết tạo thành một đường mỏng, kéo từ nhà cho đến nơi cần tới.
Bản văn này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free.