Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực - Chương 39: Cháy

Trong tòa thị chính.

“Zehahaha, uống đi, uống mừng cho những gì chúng ta đã làm được ngày hôm nay!” Tên đội trưởng đội tuần tra hào hứng hô hào. Hắn đang tổ chức tiệc ăn mừng cho thành quả hôm nay. Quân lệnh vốn không cho phép những cuộc ăn chơi trác táng thế này, nhưng với đám lính sống buông thả này, việc trái quân lệnh là chuyện như cơm bữa. Mặc dù hành vi tàn sát dã man của chúng ngay từ đầu đã đi ngược lại quân lệnh, những nhà cầm quyền Ursus vẫn chưa mất trí đến mức tạo ra một cuộc bạo động Infected ngay trong quốc gia của họ, đặc biệt là khi chiến sự đang dần cao trào. Những kẻ thực hiện hành vi này đáng bị đem đi tử hình ngay lập tức. Nhưng vì chính sách dồn toàn lực cho chiến tranh, Ursus đang thực sự thiếu nhân tài để phát triển đất nước. Đó là lý do lũ sâu mọt này có thể dễ dàng lộng hành đến vậy. Nếu có ai đã từng đi qua các quân khu gần chiến trường, họ có thể thấy được điều kiện sống của binh lính ở đó chẳng khác gì địa ngục trần gian. Còn ở đây thì… Chẳng biết phải nói sao cho phải. Cứ nhìn vào khung cảnh ăn chơi này là đủ hiểu. Người Ursus rất biết giữ vững những quan niệm truyền thống của họ. Ấy vậy mà, tên đội trưởng lại đang nằm vật vã trong cơn say, chiếm trọn vị trí vốn dành cho những bậc lão thành đáng kính của thị trấn. Còn lũ lính thì ăn uống bê bối, rượu chè be bét, thức ăn vương vãi khắp nơi. Tòa thị chính từng là nơi linh thiêng mà những người trai tráng trong thị trấn tập hợp để bàn luận về những vấn đề trong đời sống hay thực hiện các nghi lễ văn hóa truyền thống. Nhưng giờ đây, nơi này chẳng còn chút uy nghiêm nào. Tất cả đã bị lũ sâu mọt này hủy hoại.

“Này chỉ huy… ực… mục tiêu tiếp theo của chúng ta là gì vậy?” Giữa bữa tiệc, một tên lính cũng đang say mèm tiến đến chỗ tên đội trưởng hỏi. Không chỉ hắn, bọn lính còn lại cũng muốn nghe. Từ khi tên đội trưởng và đội phó được bổ nhiệm đến đây, chúng đã sống trong những ngày tháng no đủ, không thiếu thốn bất cứ thứ gì. Mặc dù đang say, nhưng chưa đến mức quên trời quên đất, tên đội trưởng giơ tay ra hiệu cho lũ lính im lặng rồi cất tiếng. “Bớt khát máu đi, trong khoảng thời gian này chúng ta không làm ăn được gì đâu.” Nhìn vẻ mặt thèm khát của đám lính, hắn nói tiếp. “Còn nếu muốn ngồi tù bóc lịch thì cứ thoải mái.” “Sha ha ha ha.” Đám lính phá lên cười. “Thôi được rồi, bỏ qua chuyện đó đi. Cứ uống cho say, ngày mai không có mà uống nữa đâu.” “Ngài nói đúng, uống, uống đi!” “Kuhahaha.” Sau vài lời phát biểu ngắn ngủi của tên đội trưởng, bữa tiệc lại càng thêm náo nhiệt.

Nhưng đang uống dở chừng, thì tên đội trưởng phát hiện chai rượu đã vơi đi gần hết. Hắn lớn tiếng gọi mấy tên khác mang rượu ra, nhưng tất cả rượu trong tòa nhà đã bị uống cạn. “Tch, mất cả hứng.” Tên đội trư��ng chống tay lồm cồm bò dậy. “Này, ai đó đi lấy thêm rượu đi.” Hắn nhìn xung quanh, nhưng không một ai động đậy. Một tên lính nói với hắn. “Mấy tên đã đi lấy từ nãy rồi mà, sao giờ vẫn chưa thấy về?” “Ai biết được?” Đúng lúc này, có tiếng cửa mở ra. Đám lính đều quay về phía đó, vì nghĩ sắp có rượu để uống tiếp. Nhưng người đứng ở đó, không phải là một tên lính tuần tra Ursus, mà là một thằng nhóc lạ mặt đeo mặt nạ và mang áo choàng, tay cầm một chai gì đó. Trong lúc bọn lính đang ngu ngơ vì chưa hiểu gì thì tên nhóc đã mở lời trước. “Xin lỗi, tôi đến để giao hàng.” “Ngươi là ai!” Tên đội trưởng là tên đầu tiên tỉnh ra, hắn chộp lấy vũ khí được gác bên cạnh. Trong bầu không khí đầy mùi rượu này, hắn ngửi thấy một mùi hương khác lạ. Nhưng khó có thể nhận ra nó là gì. Không để tên đội trưởng đợi lâu, Twilight đã đưa cho hắn đáp án. “Đây là món quà từ những người vô tội mà các ngươi đã hãm hại, nhận lấy rồi chết đi!” Cậu đưa cái chai trong tay lên cao, vận sức ném vào giữa căn phòng. Cái chai va chạm với sàn nhà, vỡ ra. Bên trong tràn ra một vũng chất lỏng kỳ lạ. Lúc này, tên đội trưởng cũng nhận ra đó là mùi gì, mùi xăng. Đồng tử của hắn co rút lại, tên đội trưởng vội gào lên. “Chặn nó lại!” Tiếng gào cảnh tỉnh tất cả lũ lính còn lại trong tòa nhà, nhưng đã quá trễ. Một quả cầu lửa nhỏ xinh đã bay vào ngay giữa bãi xăng đó. Twilight, kẻ đã tạo ra quả cầu lửa đó, thu cây gậy lại, cúi chào rồi nhanh chóng rời khỏi tòa nhà.

Bãi xăng bén lửa, bùng cháy mãnh liệt. “Lao ra ngoài. Mau!” Thấy lửa lan càng ngày càng nhanh, tên đội trưởng hoảng hồn, vội vã hô hào đồng đội rồi nhắm thẳng cửa chính mà lao ra. Vì được làm bằng gỗ, tòa nhà bén lửa rất nhanh. Nhưng theo lý thuyết mà nói, với thời tiết lạnh giá ở vùng Northern Tundrae, đáng lý ra lửa sẽ không lan nhanh đến thế. Vẫn có thời gian để đám lính đào tẩu. Tất nhiên Twilight đã lường trước điều này. Ngay khi Twilight vừa bước ra khỏi tòa nhà, Yelena cùng Rag, đã chờ sẵn ở hai bên, lập tức ném thêm vài chai Molotov vào qua cửa sổ. Và hình như chưa đủ thỏa mãn, ngay khi vừa bước ra ngoài, cậu đã lập tức thổi bùng ngọn lửa, khiến nó càng dữ dội hơn. Chỉ trong vài phút, ngọn lửa đã bao phủ khắp tòa thị chính.

“Nhanh lên, mở cửa ra!” Bên trong tòa thị chính, tên đội trưởng là người đầu tiên tới được cửa, hắn dùng sức tung vào nó. Rầm. Nhưng cánh cửa không hề động đậy. Dù có dùng hết sức kéo hay đẩy, cánh cửa vẫn không hề suy suyển. “Sao lại không mở được thế này!” “Chết tiệt! Mở ra!” “Tên nhóc kia, mi liệu hồn mà mở cửa ra nếu không…” Lúc này, đám lính cũng tỉnh rượu mà chạy ùa đến, nhưng cũng không thể làm gì được. Có một vài tên dự định lao ra ngoài qua cửa sổ, nhưng lửa cháy ở phía đó quá lớn nên chưa kịp đến gần thì đã bị lửa thiêu khô. Hiển nhiên, sau khi ra ngoài, Twilight đã dùng chính chiếc xe mà đám lính đã lái đến (và Rag điều khiển) để chặn kín cửa chính. Ở bên trong tòa nhà, đám lính từng tên một bị thiêu sống đến chết. Số còn lại kẻ thì la hét, kẻ thì chửi rủa, xen lẫn những tiếng cầu xin thảm thiết.

Còn ở ngoài, Twilight giờ đây đang đứng dưới trời tuyết rơi. Yelena cũng đang đứng ngay cạnh cậu. Còn Rag thì lẳng lặng đứng một góc nào đó xem hai người họ. Đứng nhìn khung cảnh sáng rực giữa trời đêm này, Twilight cảm thấy thỏa mãn. Tiếng lửa cháy tí tách kết hợp với những tiếng la hét khi chết dần chết mòn của con người, cộng thêm mùi khét từ xác thịt cháy xém. Khung cảnh này tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp dưới ánh nhìn của Twilight. “Nhưng tiếc thật, mới chỉ thế này vẫn chưa thể coi là kiệt tác.” Twilight tự nhủ, rồi quay sang phía Yelena. “Nó đẹp chứ?” Yelena không chút cảm xúc đáp lời. “Đẹp lắm.” “Tốt.” Cậu nhẹ cười nói, rồi tiếp tục quay lại hưởng thụ khoảnh khắc này. Yelena cũng thế, cô cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ tòa nhà đang bốc cháy, cũng từ Twilight nữa. Nhưng Rag đang đứng không xa thì lúc này đầu anh ta đã nổi đầy hắc tuyến. “Xong, con bé hết cứu được rồi.” Rag cảm thán, ai dính với Twilight thì sẽ ít nhiều lây cái sở thích này của cậu ta. Nhưng có vẻ như Yelena đã lún sâu quá rồi. Không biết làm gì, Rag đứng yên lặng, chờ đợi thông tin báo về từ hai bên kia. Tòa nhà bùng cháy, thắp sáng rực cả thị trấn, cũng là tín hiệu tấn công cho hai người đồng đội kia. Chắc hẳn không phải chờ lâu nữa, tin hoàn thành nhiệm vụ sẽ sớm được báo về.

Ngọn lửa bùng cháy dữ dội suốt đêm, đến tận khi những đốm lửa cuối cùng tắt lịm. Tòa thị chính, từng là tòa nhà lớn nhất thị trấn. Nhưng giờ đây chỉ còn là một bãi đất trống. Tất cả mọi thứ, kể cả những tên lính không tuần tra không thể thoát ra cũng không ngoại lệ. Không còn sót lại dù chỉ một mảnh vụn, tất cả đều đã hóa thành tro bụi. Nhưng cái chết như thế còn xem là nhẹ nhàng, bởi sau khi mọi chuyện kết thúc, Twilight tìm một hiên nhà gần đó ngồi chờ tin từ hai người kia báo về. Jet là người về trước, có vẻ như bảy tên lính không thể làm anh ta sây sát nổi. “Báo cáo, toàn bộ lính tuần tra đóng gần khu mỏ đã bị tiêu diệt hoàn toàn, tôi đảm bảo không còn ai còn sống.” “Tốt lắm Jet, anh có thể tìm chỗ nghỉ ngơi.” Twilight gật đầu thỏa mãn, tuy công việc dễ dàng nhưng Jet luôn hoàn thành một cách nghiêm túc. “Rag đâu rồi ạ?” Trước khi đi, Jet nhìn quanh rồi hỏi. “Tìm chỗ giặt đồ, Yelena mang cậu ta đi rồi.” Twilight trả lời ngắn gọn. Nghe lệnh Twilight, Jet cũng tìm một hiên nhà gần đó nằm xuống, đảm bảo cậu vẫn nằm trong tầm Arts của mình. Twilight thì vẫn ngồi chờ Matt về báo cáo. Hai người lẳng lặng chờ đợi. Twilight cúi đầu không biết nghĩ gì trong khi Jet thì nằm đếm số sao trên trời. Trời có tuyết, nhưng vì là đầu hè nên cũng không quá lạnh, thực tế thì khá mát mẻ. Thời tiết kiểu này dễ khiến người ta buồn ngủ. Nhưng càng chờ lâu, Twilight lại càng sốt ruột.

“Matt rất mạnh, không lẽ anh ta bị đám lính kia mắc kẹt đến nỗi giờ này vẫn chưa về?” Mang theo câu hỏi đó, Twilight ngồi dậy vẫy tay ra hiệu cho Jet. “Anh qua chỗ Matt, xem có cần giúp gì không.” “Vâng, tôi sẽ đi trước.” Jet gật đầu tuân lệnh, cúi chào rồi cất bước.

Đợi Jet đi, Twilight cũng đổi vị trí, cậu leo lên mái nhà để hóng gió. “Ừm, đêm nay trời mát đấy.” Nói vậy, Twilight cũng híp mắt lại. Như Matt, từ đêm hôm qua lúc rời thị trấn đến lúc quay lại, cậu cũng chưa chợp mắt được chút nào. “Ngủ không đúng giờ giấc như vậy thì chẳng cao lên được đâu….” Trong đầu Twilight văng vẳng câu nói của ai đó từng vang lên. Khò khò… Tiếng thở nhẹ vang lên trên mái nhà. …. “Đội trưởng!” Lúc Twilight tỉnh lại là khi một tiếng gọi cậu từ dưới nhà vang lên. “Đội trưởng!” “Gì!” Twilight vươn vai ngồi dậy, ngáp một cái rồi đáp lại. Ở dưới, Rag đang đứng gọi cậu. “Đội trưởng, Matt đang gặp vấn đề rồi, mặc dù cậu ấy bảo không đáng làm phiền nhưng tôi và Jet thấy chuyện này nên để ngài quyết định thì hơn.” “?”

“Tránh ra Jet, hắn ta không đáng được sống!” “Bình tĩnh Matt, lệnh đội trưởng không bao gồm thường dân.” “Thường dân? Đừng có đùa với tôi, ông nghĩ một kẻ sẵn sàng hi sinh hàng tá người vô tội để đổi lấy tư lợi cho bản thân là “thường dân” à? Tránh ra, nếu không thì đừng trách tôi!” Lúc Twilight và Rag chạy đến thì Jet và Matt đã xung đột dữ dội. Thậm chí cậu còn thấy Matt đã rút kiếm, trong khi Jet cũng ở tư thế sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Còn Yelena, cô ấy đang đứng lùi một khoảng sau lưng Matt và hướng ánh mắt căm hận dữ dội về phía Jet. Không, chính xác hơn là về phía sau lưng anh ta. “Dừng lại hết, ngay lập tức!” Thấy Matt và Jet như muốn lao vào nhau bất cứ lúc nào, Twilight vội dừng họ lại. “Dualah!” “Đội trưởng!” Ba người cũng nhìn thấy Twilight đến. Ngoại trừ Yelena, hai người kia vội dừng lại hành lễ. Twilight lúc này mới nhìn qua xung quanh. Đây là một bãi đất trống nhỏ. Ở đây, ngoài xác của lũ lính vẫn còn nằm la liệt khắp nơi. Cậu còn thấy một vài cái xác của trẻ em được chồng lên một chỗ. Ở phía một góc tường, còn một vài đứa trẻ đang ngồi co ro sợ hãi. Không thấy gì hữu ích để suy đoán, nhưng ít nhất vẻ mặt của Twilight giãn ra, có vẻ như không phải là đám lính kia phản lại Matt hay gì. “Có chuyện gì xảy ra?” Twilight nhìn về phía hai người đang xung đột hỏi. Để tránh xung đột nội bộ, Twilight thường nhắm mắt bỏ qua những cuộc đánh nhau nhỏ mang tính so tài hay đùa giỡn. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, rõ ràng đây không phải một cuộc so tài đơn thuần. Nhưng người trả lời cậu lại là Rag. “Thưa đội trưởng…” Anh chỉ tay về phía sau lưng Jet. Twilight bước qua một bên nhìn thì thấy. Đằng sau Jet, là một người đàn ông trông có vẻ thô kệch đang dựa lưng vào một bức tường. Trên người ông ta be bét máu, trên ngực còn có một vết chém hơi nông.

Twilight nhíu mày không hiểu, lại quay sang phía mọi người. Lúc liếc qua chỗ Yelena, thấy vẻ mặt cô bé trông cực kỳ giận dữ khi nhìn Ethan, cậu bỗng sực hiểu ra điều gì đó. “Ngài đoán đúng rồi đó.” Lưu ý vẻ mặt của Twilight, Rag nói. “Đội trưởng!” Matt tức giận nói. “Hắn không thể sống được, những gì hắn đã làm, hắn phải trả giá bằng cái chết!” Jet vẫn im lặng, công việc của anh là kéo dài thời gian chờ đội trưởng đến. Anh lùi sang một bên, nhường chỗ cho hai người kia. Twilight không nói gì, cậu chỉ nhìn sâu vào tên đàn ông. Hắn vẫn chưa chết, vết chém không đủ sâu, nhưng mất máu quá nhiều đã khiến ý thức Ethan trở nên mơ hồ. Twilight hít một hơi thật sâu. ��Kể tôi chuyện gì đã xảy ra.” “Vậy là, khi Matt nhận lệnh tiêu diệt đám lính ở đây… anh ta đã thấy lũ lính ngồi cười đùa khi ép trẻ em giết lẫn nhau, thế là anh ta nổi điên, lao vào đồ sát hết chúng… sau đó, anh ta phát hiện tên kia đang giả chết trong đống xác… ngay lúc đó Jet đến, rồi sau đó nữa là Rag và Yelena… rồi Yelena và hắn cãi vã kịch liệt. Anh, sau khi nghe nội dung cuộc cãi vã, đã không nhịn được mà rút kiếm ra chém hắn… Có đúng thế không?” “Vâng, ngài nói đúng rồi.” Matt nói.

“Được rồi, anh không làm sai, nhưng vẫn đáng phải chịu phạt, đứng sang một bên đi.” Twilight thản nhiên nói “Hả? Vâng.” Matt ngoan ngoãn đứng sang một bên, Rag vỗ vai an ủi cậu ta. “Yelena, lại đây, nhóc.” Twilight nhìn về phía Yelena nói. “Vâng.” Cô bé chạy tới đứng cạnh cậu. Twilight rút khẩu súng từ trong ba lô ra, lắp đạn, rồi cầm ngược nòng súng đưa cho Yelena. “Cầm lấy nó và giết hắn đi.” “Hả?” “Nhóc nên là người làm chuyện này, Matt nói đúng, hắn không đáng được sống.” Twilight nghiêm túc nhìn cô bé nói. “Có thể nhóc không biết, nhưng anh đủ hiểu những việc hắn đã gây ra. Thế giới này, vốn dĩ không có công bằng, lòng nhân từ chỉ là gánh nặng. Nhưng nếu nhìn vào đây, hắn chính là kẻ thủ ác gián tiếp gây ra cái chết cho cha mẹ nhóc. Lòng hận thù là một chất độc, nó sẽ ăn sâu vào trong tâm trí và ảnh hưởng sâu sắc đến nhóc sau này. Vậy nên hãy để nó kết thúc ngay tại đây đi.”

“Đó là lý do đội trưởng luôn xử lý hết tất cả mọi nhân tố có thể hướng sự hận thù lên ngài phải không?” Rag đứng ngoài đùa nói. Nhưng Twilight liếc nhìn, khiến anh ta lập tức giật mình im bặt. “Vậy nên, anh sẽ để nhóc quyết định. Giết hắn để trút bỏ mọi thù hận, hoặc để hắn sống mà chấp nhận bỏ qua thù hận để tiếp tục sống.” “Anh biết có hơi tàn nhẫn khi để một đứa bé mới chỉ 6, 7 tuổi giết người, nhưng nhóc là người duy nhất có quyền làm việc này.” Twilight cầm lấy đôi tay nhỏ bé của cô, nó đang run lên. Cậu đặt khẩu súng vào tay cô bé, rồi nắm chặt bàn tay nhỏ ấy. “Quyết định đi Yelena, sống hay chết, hắn phụ thuộc vào quyết định của nhóc.” Twilight buông tay Yelena rồi lùi ra xa. Không chỉ cậu, ba người Rag, Jet và Matt cũng yên lặng chờ đợi kết quả lựa chọn của cô bé. Yelena cúi đầu nhìn khẩu súng trong tay rồi lại ngẩng lên nhìn Ethan. Cô nhớ lại những ngày mình ở cùng cha mẹ, nhớ lại cảnh cha mẹ ôm mình chạy trốn, nhớ lại khoảnh khắc họ sẵn sàng ở lại cầm chân địch để cô bé có thể chạy thoát. Và cuối cùng, lúc cô nhìn thấy cái xác lạnh tanh, vô hồn của cha mẹ mình nằm trên nền tuyết lạnh lẽo. Cô bé rơi vào trạng thái trầm mặc, nhưng sau đó, cô hít một hơi sâu, giơ tay đặt ngón trỏ vào cò súng, nhắm thẳng vào Ethan đang gục trên vách tường. Cô đã nhìn thấy Twilight sử dụng thứ này, cô biết nó có thể làm gì. Yelena nhắm mắt lại, tĩnh tâm. Rồi cô bé mở to mắt ra. Đoàng!

Tiếng súng nổ vang, nhưng viên đạn lại găm xuống đất. Không phải cô bắn trượt, mà là vì Yelena không muốn nổ súng. Cô hạ súng xuống rồi trao trả nó cho Twilight. “Trả cậu. Tôi không muốn giết hắn.” Cô bé kiên định nhìn thẳng vào mắt Twilight nói. “Không phải vì tôi không dám giết hắn, mà là vì giết hắn thì cha mẹ tôi cũng không thể sống lại được.” “Nếu giết hắn mà chẳng có lợi ích gì thì tại sao phải giết, đúng không?” Câu cuối, cô bé bắt chước theo kiểu nói của Twilight, khiến cậu cùng ba người kia bật cười. Đầu Rag thì càng lúc càng nổi đầy hắc tuyến. “Thôi xong, về phẩm chất thì tôi không lo, nhưng xem ra thật sự là hết cách cứu rồi.” “Tốt lắm, anh tôn trọng quyết định của nhóc.” Twilight vỗ vai Yelena an ủi. Rồi cậu quay sang “dịu dàng” nhìn Rag, khiến anh ta lập tức rụt người lại vì sợ hãi. “Hai người chia nhau ra mà gác đêm.” “À, đừng quên dọn dẹp chỗ này luôn.” Twilight nói với Matt và Jet, coi như hình phạt. Hai người cũng không dị nghị gì, cúi đầu tuân lệnh. Còn Rag, Twilight nói với anh. “Đi thám thính tình hình xung quanh đây. Có chuyện gì thì báo gấp cho tôi.” “Ơ, thế tôi không được ngủ à? Sáng giờ tôi đã làm rất nhiều rồi mà.” “Anh muốn ngủ à?” “Không, tôi đi ngay đây!” Rag vội vã bỏ chạy. Còn Twilight và Yelena thì cùng nhau trở về căn nhà.

Twilight mở cửa bước vào nhà. Bên trong khung cảnh không hề thay đổi. Vẫn là lò sưởi nhỏ, vẫn là cái sofa cũ rách. Vẫn là hai căn phòng ngủ đơn sơ, vẫn vậy, chẳng khác gì lúc Twilight rời đi. Nhưng giờ đây, nó đã thiếu vắng đi hai con người. Hai chủ nhân của căn nhà. Chỉ còn lại hai đứa nhóc. Twilight cùng Yelena lẳng lặng bước vào, rồi cả hai dừng trước cửa phòng ngủ. “Vậy, chúng ta chia phòng như cũ nhỉ?” Yelena hỏi, cô sờ lên chiếc chìa khóa phòng vẫn luôn nằm trên cổ cô. “Chắc là vậy thôi.” Twilight nhún vai. “Nhóc nên ngủ sớm đi, hôm nay rất nhiều chuyện xảy ra rồi.” Nói xong, cậu chào tạm biệt Yelena rồi quen thuộc mở cửa phòng mình, leo lên giường ngủ ngay. Còn lại Yelena đứng ngoài cửa. Cô bé vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa hồi lâu. “Đúng vậy, hôm nay quá nhiều thứ xảy ra rồi.” Yelena mở cửa phòng, ném chiếc chìa khóa vào trong. Cô nhìn căn phòng của cha mẹ mình lần cuối rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại. Cạch!

Toàn bộ bản văn này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và phát tán khi chưa có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free