Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực - Chương 3: (Re-up):Thẩm vấn

Doanh trại Bloody Lines quả thực rất rộng lớn và phức tạp. Phải mất đến 15 phút, Eric mới dò hỏi được đường đến nơi cần tới tiếp theo. Hiện tại, cậu đang nấp sau một cồn cát, đôi mắt lo lắng nhìn về phía trước. Đó cũng là một khu doanh trại của Bloody Lines, nhưng vì lý do nào đó, nó dường như bị tách biệt hoàn toàn khỏi phần còn lại. Đầu tiên, nơi này nằm cách khá xa so với những khu vực khác. Tiếp theo, toàn bộ khu trại được bao bọc bởi một lớp tường rào gỗ chắc chắn, đến mức "nội bất xuất, ngoại bất nhập". Chưa kể, bên ngoài luôn có một lực lượng lính cố định liên tục đi tuần tra xung quanh, đảm bảo không một kẻ khả nghi nào dám lảng vảng. Chỉ cần nhìn qua cũng đủ biết, đây là một nơi cực kỳ quan trọng nên mới được bảo vệ cẩn mật đến vậy. “Thế này thì, mình vào đó kiểu gì bây giờ?” Đây là một vấn đề khá nhức nhối. Bởi vì Eric cũng đã tìm hiểu đôi chút trước khi gia nhập để trở thành lính đánh thuê. Bloody Lines được thành lập bởi Boss, và ông cũng là người đứng đầu, chi phối hầu như toàn bộ hoạt động của cả đoàn. Nhưng không phải là tất cả. Dưới quyền ông là các đội trưởng, những người đảm nhiệm vị trí lãnh đạo riêng trong đội của mình. Tổng cộng có sáu đội trưởng, bao gồm: Đội trưởng đội chiến đấu số 2, số 3, số 4; Đội trưởng đội y tế, Đội trưởng đội tình báo và Đội trưởng đội hậu cần. Lúc trên đường đến đây, c���u đã gặp Đội trưởng đội tình báo, đó là một thanh niên khá thân thiện. Còn Đội trưởng đội y tế, cậu chỉ có thể để lại giấy mời trong bệnh xá vì ngài ấy đã đi đâu mất. Chỉ còn lại Đội trưởng đội hậu cần, người đang ở trong khu vực kia. Vấn đề ở chỗ là, nếu Eric muốn đi vào, rất có thể cậu cần phải có thứ gì đó chứng minh thân phận. Thành viên Bloody Lines khi gia nhập sẽ được cấp trang phục miễn phí và một thứ gì đó kiểu như chứng minh thư. Nhưng Eric vẫn chưa nhận được thứ nào như vậy. “Làm sao bây giờ? Mình nên đưa bức thư cho mấy người bảo vệ kia, hay là quay lại nhờ ai đó dẫn mình vào nhỉ?”

Đang lúc Eric phân vân không biết nên làm thế nào cho phải. Từ phía sau cậu, một người lính đánh thuê nhẹ nhàng bước đến. Không đợi Eric phát hiện, người lính đã rút đao kề sát cổ cậu. “Ực!” Cảm nhận lưỡi đao lạnh lẽo kề ngay sát cổ, Eric sợ hãi nuốt nước miếng. Cậu toan mở miệng biện minh điều gì đó, nhưng người lính đã nói trước. “Ngươi là ai? Tại sao lại nấp ở chỗ này?” Giọng nói lạnh lùng toát ra sát ý khiến khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt của Eric nay lại càng thêm tái mét. “Ơ... ơ.” Cảm giác sợ hãi bao phủ toàn thân, Eric run rẩy lắp bắp, không nói thành lời. Thấy cậu ta như vậy, đôi mắt dưới lớp mặt nạ của người lính khẽ nhíu lại. Không kiên nhẫn, anh ta đạp một cú vào bụng Eric, làm cậu lăn sang một bên. Ruột gan cậu cồn cào như muốn nôn thốc nôn tháo hết bữa sáng ra ngoài. Bỏ qua vẻ mặt co quắp vì buồn nôn của Eric, người lính tiến đến xốc cậu ta vác lên vai, sau đó sải bước về phía doanh trại. --------------Đường phân cách-------------- “Tên?” “E-eric Vlardimir…” “Tuổi?” “Mười một.” Eric run rẩy thành thật trả lời. Sau khi bị người lính kia xốc đi, Eric được mang tới một căn phòng thô sơ nằm gần lối vào khu hậu cần. Trước mặt cậu hiện tại là một Liberi tóc bạc dài. Anh ngồi ngả lưng ra ghế, tay cầm một tập hồ sơ liên tục thẩm vấn. Ở đằng sau, người lính ban nãy đang đứng tựa lưng vào tường, cầm một tờ báo lẳng lặng đọc, nhưng hai mắt vẫn luôn nhìn về phía cậu. Điều này càng làm Eric căng th���ng hơn nữa. Nhưng cậu vẫn thành thật trả lời hết những gì được hỏi. … Sau một hồi thẩm vấn, Eric cuối cùng cũng vượt qua. “Được rồi, mọi thông tin đều khớp, lý lịch cũng không có vấn đề, cậu hẳn là sẽ không bị đem đi xử bắn đâu.” Liberi gật đầu bỏ tập tài liệu xuống, trên đó ghi đầy đủ lý lịch cùng ảnh thẻ của Eric. Nghe xác nhận vậy, Eric thở phào nhẹ nhõm, mặc dù câu nói sau cùng có làm cậu rùng mình một chút. Nhìn vẻ mặt nhẹ nhõm của tân binh, Liberi cười nhẹ một chút, đợi đến khi cậu ta ổn định tâm lý hơn, anh mới hỏi tiếp. “Vậy, người mới, cậu lén lút ở đây để làm gì vậy?” Không còn áp lực từ việc bị thẩm vấn, người lính đánh thuê đằng sau cũng không còn nhìn cậu nữa mà tập trung vào tờ báo. Eric như lấy lại được chút tự tin và nói. “À vâng, Boss vừa mới trở về sau chuyến đi, ngài ấy muốn tất cả các đội trưởng phải tập hợp vào lúc 15 giờ để ngài ấy phổ biến một số việc. Ngoài ra còn có một bức thư muốn tôi đưa tận tay cho Đội trưởng đội hậu cần.” “Boss? Tận tay đưa?” Nhưng mà khi nghe cậu ta nhắc đến cái tên này, Liberi bỗng tỏ vẻ khó hiểu. Anh nhìn sang phía người lính đánh thuê, nhưng người kia cũng lắc đầu ra hiệu không biết gì. “Có chuyện gì sao ạ?” Thấy Liberi tự nhiên hành xử như có vấn đề gì, Eric quay sang nhìn cả anh ta lẫn người lính đánh thuê mà hỏi. Nhưng Liberi lắc đầu. “Không có chuyện gì đâu.” Rồi anh mở hộc bàn, lấy ra một tấm thẻ đưa cho Eric. “Hả, cái này là…” Nhận lấy tấm thẻ, Eric ngạc nhiên. Bởi vì chân dung của cậu được in trên đó, nhưng phần thông tin cơ bản lại chẳng có gì. “Giấy chứng nhận thôi mà, do một vài vấn đề nên đội trưởng yêu cầu ai cũng phải có cái đó.” Sau khi đưa tấm thẻ xong, Liberi tiếp tục lấy ra một tờ giấy khác. Anh viết gì đó lên, ký tên rồi đưa nó cho Eric. “Đây, cầm lấy cái này, tấm thẻ đó vốn bị lỗi, nhưng có cái này thì ít ra cậu cũng có thể đi vào được.” Xong rồi anh dặn dò. “Được rồi, do bọn anh có việc bận nên không thể đưa cậu vào được, nên hãy nhớ những gì anh nói. Sau khi đi vào, cứ nhắm hướng Tây mà tìm túp lều màu xanh sẫm, đó là lều của đội trưởng.” “Nhưng nhớ một điều, chỉ được đi thẳng đến đó, không được đi lung tung. Sau khi gặp được đội trưởng, trước hết hãy đưa tờ giấy này cho ngài ấy, sau đó cậu có thể xử lý việc của mình. Nghe rõ chưa?” “Vâng.” Eric lấy ra cuốn sổ tay ghi chú nhanh lại những gì Liberi dặn dò. Sau đó cậu mới khẽ ngẩng đầu hỏi. “Xin lỗi, tôi có thể đi chưa vậy?” Liberi không nói gì chỉ phẩy phẩy tay. Mang theo vẻ mặt như được ân xá, Eric cúi đầu chào rồi chạy như bay rời khỏi đây. Chỉ còn lại Liberi và người lính đánh thuê. Thấy cậu tân binh đã rời đi, Liberi cũng đứng dậy. “Triệu tập tất cả đội trưởng à, vậy là sắp phải lên đường rồi nhỉ?” Lẩm bẩm xong, anh quay ra tủ đồ phía sau và bắt đầu dọn dẹp giấy tờ. Người lính đánh thuê cũng rời khỏi tư thế khoanh tay, tiến lại bàn làm việc đặt tờ báo xuống. Sau đó, anh đưa ngón trỏ lên một bản tin trên đó, gõ gõ vài lần. Thấy thế, Liberi cũng liếc mắt nhìn qua mẩu tin đó. “Những vụ rò rỉ khí ga liên tục xảy ra. Dấu hiệu của những tổ chức khủng bố bắt đầu hoạt động trở lại quận thương mại tự trị Eureka?” “Hừm?” Do các phương tiện truyền thông chưa phát triển, báo chí trở thành công cụ phổ biến chủ yếu để lan truyền thông tin. Nhưng vì các hoang mạc rộng lớn trải dài giữa các quốc gia, việc vận chuyển báo chí là cực kỳ khó khăn. Nên mỗi qu���c gia đều có tòa soạn và các tờ báo riêng của mình chứ ít khi lưu hành ra các nước khác. Tờ báo mà người lính đánh thuê đang cầm là báo dân sự của Rin Billiton, nó được chuyển tới đây thông qua một Sứ giả Thảm họa đi ngang qua. Vì vậy, thông tin cũng đã chậm gần một tháng rồi. Thế nên anh ta mới lo lắng. Như nhìn thấu tâm sự của người bạn mình, dù qua lớp mặt nạ, Liberi mỉm cười đặt tay lên vai anh an ủi. “Đừng lo lắng Jet, cậu biết khả năng của hai đứa nhóc ấy mà, chúng sẽ ổn thôi.” “Mong là thế.” Người lính đánh thuê không phản đối, anh chỉ gật đầu mong điều đó là thật. “Thôi nào, đừng có làm cái mặt đưa đám thế chứ, nếu thích thì xin đội trưởng cho một ngày nghỉ về mà thăm.” Rầm! Liberi dập mạnh chồng giấy lớn xuống bàn, phủi tay nói. “Nào, phụ tôi đem đống này đi qua chỗ công xưởng đi, tiện thể nói mọi người thu dọn đồ đạc để chuẩn bị xuất phát.” “Ừ.” Người lính đánh thuê tên Jet gật đầu, anh tiến lại ôm chồng giấy, chào tạm biệt rồi đi ra ngoài. Còn Liberi vẫn ở lại dọn dẹp cho xong vi��c.

Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, và mọi quyền lợi đều được bảo lưu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free